Những Vết Xước Màu Rêu!
8.5/10
13.154

Tác giả:

Thể loại: Ngôn Tình

Nguồn:

Trạng thái: FULL

Số chương: 29

Tần suất cập nhật: 1 phút/chương

Ngày đăng: 4 năm trước

Cập nhật: 4 năm trước

Mặc kệ nắng, mặc kệ mưa, mặc kệ Hà Nội mơ màng hay sóng biển trào ngân, em vẫn yêu em như lời bài hát ấy: “I’m in love . No matter what they say, I don't care...” Em là nắng chói chang và rực rỡ, dạt dào như sóng cũng hãnh như đại dương….nhưng trước anh, trước nỗi đau mất anh… em còn lại gì em biết không… là những vết xước …qua thời gian vẫn không chịu lành, cứ bưng mủ, đông đặc trong một niềm ám ảnh đầy nghiệt ngã… em chênh vênh trong nắng chiều,lang thang giữa bãi cát dài và bơ vơ giữa cuộc đời, để rồi tìm thấy anh, tìm thấy ánh mắt, nét mặt và tấm lưng, tìm thấy những điều thân thuộc ấy…. trong một người con trai khác….vết xước cứ trỗi dậy, nhức buốt, xót lạnh đến tê tái… Anh không phải chàng trai hát bài hát ấy, bài hát status của cuộc đời em, không dịu dàng, nhẹ nhàng như những sáng mai Hà Nội. Trái tim anh nham nhở bao vết xướt chưa kịp lành. Nỗi đau đủ lớn để anh quay lưng với đời, để bất cần thứ mà ba anh gọi là tình yêu đích thực, thứ đã giết chết mẹ anh trong nghẹn ngào tức tưởi… Anh mỏi mòn giữa bao con đường đầy nắng và bắt gặp em: nụ cười mơ màng, ánh mắt ướt và giọng nói trong veo… Từ giây phút ấy anh thấy tim mình bình yên rất đỗi, ngọt và lành như chính tâm hồn em. .. Nhưng Linh ah, hãy hiểu cho anh, cuộc sống này ko có chỗ cho tình yêu chúng mình, xin lỗi em, Biển của anh.

8.5/10
13.154
Những Vết Xước Màu Rêu!

Tác giả :

Thể loại: Ngôn Tình

Nguồn:

Trạng thái: FULL

Số chương: 29

Tần suất cập nhật: 1 phút/chương

Ngày đăng: 4 năm trước

Cập nhật: 4 năm trước

Mặc kệ nắng, mặc kệ mưa, mặc kệ Hà Nội mơ màng hay sóng biển trào ngân, em vẫn yêu em như lời bài hát ấy: “I’m in love . No matter what they say, I don't care...” Em là nắng chói chang và rực rỡ, dạt dào như sóng cũng... kiêu hãnh như đại dương….nhưng trước anh, trước nỗi đau mất anh… em còn lại gì em biết không… là những vết xước …qua thời gian vẫn không chịu lành, cứ bưng mủ, đông đặc trong một niềm ám ảnh đầy nghiệt ngã… em chênh vênh trong nắng chiều,lang thang giữa bãi cát dài và bơ vơ giữa cuộc đời, để rồi tìm thấy anh, tìm thấy ánh mắt, nét mặt và tấm lưng, tìm thấy những điều thân thuộc ấy…. trong một người con trai khác….vết xước cứ trỗi dậy, nhức buốt, xót lạnh đến tê tái… Anh không phải chàng trai hát bài hát ấy, bài hát status của cuộc đời em, không dịu dàng, nhẹ nhàng như những sáng mai Hà Nội. Trái tim anh nham nhở bao vết xướt chưa kịp lành. Nỗi đau đủ lớn để anh quay lưng với đời, để bất cần thứ mà ba anh gọi là tình yêu đích thực, thứ đã giết chết mẹ anh trong nghẹn ngào tức tưởi… Anh mỏi mòn giữa bao con đường đầy nắng và bắt gặp em: nụ cười mơ màng, ánh mắt ướt và giọng nói trong veo… Từ giây phút ấy anh thấy tim mình bình yên rất đỗi, ngọt và lành như chính tâm hồn em. .. Nhưng Linh ah, hãy hiểu cho anh, cuộc sống này ko có chỗ cho tình yêu chúng mình, xin lỗi em, Biển của anh.

Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Mở Bình luận truyện