Ảo Tưởng Hôn Nhân


Thẩm Anh Nam nhìn chằm chằm vào Tưởng Đại Bình, vẫn là khuôn mặt bóng nhẫy ấy, vẫn là cái khuôn mặt chẳng chút che giấu tâm trạng ấy, Tưởng Đại Bình đã đưa ra một tuyên bố cực kì rõ ràng.
Thẩm Anh Nam hoang mang ngồi dậy bỏ chạy trong bộ dạng trần truồng, vội vàng đến mức đánh rơi cả quần lót.
Khoảnh khắc đóng cửa phòng lại, Thẩm Anh Nam nghe thấy từ trong phòng của Tưởng Đại Bình phát ra một tiếng gào khóc kinh thiên động địa.
Phần 7: Tình yêu đẹp đẽ và dung tục đồng hành
Trước khi Chu Tiểu Hổ gọi điện đến, Giang Yến Ni gần như đã quên mất con người này.
Lần trước gọi đến bị Giang Yến Ni mắng mỏ tơi bời. Lần này gọi điện cho Giang Yến Ni, Chu Tiểu Hổ nhẹ nhàng nói:
- Yến Ni, anh với Phùng Hán Trân chia tay rồi!
Cái từ “Yến Ni” thì không vấn đề gì, ai cũng có thể gọi, thế nhưng không hiểu sao qua miệng của Chu Tiểu Hổ lại cảm thấy gai gai, khiến cho toàn thân Giang Yến Ni nổi da gà.
Nể tình Chu Tiểu Hổ đang bị thất tình, Giang Yến Ni liền tỏ vẻ hiền hòa với anh ta:
- Ờ.
Chu Tiểu Hổ nói:
- Ra ngoài ăn cơm với anh được không? Anh cần có người để tâm sự!
Giang Yến Ni thờ ơ nói:
- Được thôi, anh chi tiền!
Giang Yến Ni nhận lời rất nhanh. Cô nhớ là mình chưa bao giờ ăn một bữa cơm của Chu Tiểu Hổ. Nghĩ kĩ lại thì đúng là chưa một lần nào.
Chuyện này hoàn toàn không phù hợp với nguyên tắc quan hệ với đàn ông của cô. Cô mới 28 tuổi, sao đã rơi vào tình cảnh để đàn ông ăn không của mình như vậy chứ?

Nghĩ đến đây, cô lại nhớ ra Trịnh Tuyết Thành trước đây. Chẳng phải trước đây anh ta cũng từng ăn không, ngủ không của cô hay sao. Thế nên tâm trạng vốn dĩ rất tốt bỗng nhiên trở nên tồi tệ vô cùng.
Cũng may là hiện giờ Trịnh Tuyết Thành rất ngoan, không chỉ mời cô đi ăn còn tặng quà cho cô. Món quà mới nhất là sợi dây chuyền bằng pha lê, mặc dù chẳng đáng bao nhiêu tiền nhưng Giang Yến Ni đã vô cùng bất ngờ khi mở cái hộp ấy ra.
Chẳng còn cách nào khác cả, người đàn ông này là người có phẩm chất, có trí tuệ, có kĩ năng bỏ ít tiền mà vẫn làm được nhiều việc lớn. Anh ta thực sự rất tài tình.
Chu Tiểu Hổ mặc một chiếc áo sơ mi đen, những cái khuy làm bằng nhựa trong lấp lánh. Ôi trời ơi, một kẻ đen đúa lại phảng phất quê mùa như anh ta làm sao có thể mặc chiếc áo màu đen như thế này được?
Điểm hẹn mà Chu Tiểu Hổ chọn là Đào Nhiên Cư. Ở đây có món ốc xào ngon tuyệt, giá cả cũng tuyệt đối không bình dân. Cảm nhận đầu tiên của Giang Yến Ni là: Chu Tiểu Hổ điên rồi.
Đây chính là anh chàng có ăn một bát mì cũng phải lên blog than thở tốn tiền sao?
Nếu đã đến rồi thì Giang Yến Ni chẳng định khách sáo làm gì. Cô thản nhiên gọi vài món, gọi xong mới phát hiện ra từ trong tiềm thức, cô không muốn làm một người xấu, thế nên những món cô gọi đều là những món được nhiều mà giá cả lại thấp, có thể khiến cho gã Chu Tiểu Hổ đang ngồi dựa lưng vào tường kia ăn no bụng.
Sau đó, cô lắng tai nghe Chu Tiểu Hổ tâm sự về quá trình thất tình của mình. Đây là cái giá phải trả cho việc ăn của người ta, vì vậy Giang Yến Ni quyết định ngày hôm nay sẽ trở thành bạn tâm giao, dù sao thì cô với Chu Tiểu Hổ chỉ có sự bất đồng về quan điểm sống chứ không phải kẻ thù không đội trời chung.
Quá trình thất tình của Chu Tiểu Hổ vô cùng đơn giản, mặc dù anh ta đã cố sức kể lể thật phức tạp. Chu Tiểu Hổ thất tình sau khi cho Phùng Hán Trân ăn một cái bạt tai vì cô ta đã lén xem blog riêng của Chu Tiểu Hổ, trong đó đã nhiều lần nhắc đến Giang Yến Ni.
Đây là lần thứ hai Chu Tiểu Hổ tuyên bố đã cho Phùng Hán Trân ăn bạt tai. Chu Tiểu Hổ quả là một kẻ gia trưởng.
***
Câu chuyện kết thúc, Chu Tiểu Hổ chăm chăm nhìn Giang Yến Ni.
- Chỉ có vậy thôi à?
- Chỉ có vậy thôi.
Khoảnh khắc này Giang Yến Ni thật sự muốn giết chết Chu Tiểu Hổ. Anh ta hết lần này đến lần khác đẩy cô đến trước mặt Phùng Hán Trân, sau đó cười sung sướng nhìn cô ta cầm dao lao về phía cô.
Trong khi đó, Giang Yến Ni hoàn toàn vô tội.
Cô chẳng muốn trở thành tình địch của Phùng Hán Trân chút nào, không phải vì sợ Phùng Hán Trân mà là vì Chu Tiểu Hổ không xứng.

Phải trở thành tình địch với vợ của Trịnh Tuyết Thành đã khiến cho cô phải chịu đủ ấm ức rồi. Giờ thì hay ho rồi, trên đời này lại có thêm một người đàn bà căm hận cô.
***
Sự gào khóc của Tưởng Đại Bình là thật lòng, anh ta biết rằng từ chối Thẩm Anh Nam có nghĩa là anh ta đã mất đi người phụ nữ ấy.
Thẩm Anh Nam là một người phụ nữ cực kì phù hợp với tâm ý của anh ta: đanh đá, quyết đoán. Thế nhưng anh ta quyết không níu kéo, bởi anh ta biết từ sâu thẳm trong lòng Thẩm Anh Nam không hề yêu anh. Không yêu thì thôi, anh ta vẫn là anh ta, đứng yên ở chỗ đó chờ đợi một quả cầu may mắn tự lăn đến chỗ anh ta, đó chính là phong cách của Tưởng Đại Bình.
Tưởng Đại Bình không ngờ Thẩm Anh Nam không hề giận anh ta. Cô tỏ vẻ như chưa từng xảy ra bất kì chuyện gì, ngày ngày thản nhiên đối mặt với Tưởng Đại Bình.
Tối đến lại sẵn sàng dâng hiến. Tưởng Đại Bình không biết phải làm thế nào, lúc nào Thẩm Anh Nam cũng nhanh chóng cởi sạch quần áo trên người mình, chui vào trong chăn của anh ta, sau đó nhìn anh ta bằng ánh mắt đầy cám dỗ.
Thỉnh thoảng Tưởng Đại Bình cũng từ chối, cũng giống như liên tục được người khác mời nên cũng phải từ chối cho có lệ, thế nhưng đến phút cuối cùng vẫn không từ chối thành công.
Thẩm Anh Nam không đẹp cũng chẳng quyến rũ, nhưng cô lại có sự chân thật, tự nhiên và dịu dàng, thái độ vô cùng nồng nhiệt, có thể không đối phó được với người khác nhưng lại dễ dàng làm tan chảy Tưởng Đại Bình.
Cô chẳng còn nhắc đến chuyện vay tiền nữa.
Ngay cả cái sự thực hai người đã chia tay giờ cũng trở nên mơ hồ. Bọn họ sống chung dưới một mái nhà, cùng kinh doanh một cửa hàng, có quan hệ về xác thịt.
Với tình trạng hiện nay, làm sao có thể chia tay?
Vì vậy, trên thực tế, bọn họ đã làm lành với nhau một cách kì lạ.
Cái giá của việc làm lành là, cuối cùng Tưởng Đại Bình lại cho Thẩm Anh Nam vay 60 nghìn tệ. Thẩm Anh Nam không hề nhắc đến nhưng Tưởng Đại Bình đã chủ động chìa tấm thẻ tiết kiệm ra trước mặt Thẩm Anh Nam.
Có thể nhận thấy Tưởng Đại Bình không nỡ bỏ ra ngần ấy tiền cho Thẩm Anh Nam vay. Lúc làm tình Tưởng Đại Bình cũng tỏ vẻ rất u uất. Thẩm Anh Nam đã nồng nhiệt hết mức có thể mà vẫn không thể khiến cho anh ta “hoạt bát” lên.
Lúc chuẩn bị kết thúc, Tưởng Đại Bình chỉ hỏi Thẩm Anh Nam một câu:
- Em sẽ không chia tay với anh nữa chứ?

Khoảnh khắc ấy, Thẩm Anh Nam có thể xác định chắc chắn rằng Tưởng Đại Bình thật lòng yêu cô. Tình yêu của những người tầm thường chính là “lấy tình đổi tình, lấy vật đổi vật”, có thể tính toán được mất bất cứ lúc nào, đẹp đẽ và dung tục luôn song hành với nhau.
Khi mà con người ta đã qua cái tuổi 25 rồi thì chẳng nên tin vào những lời thề non hẹn biển kiểu như: “Dù cho sông cạn đá mòn. Còn non, còn nước, hãy còn thề xưa”.
***
Cuộc sống của Đổng Du bỗng chốc trở nên có thêm nhiều chuyện cười, bởi vì Bác Đạt Vĩ có thể cung cấp chuyện cười cho cô bất cứ lúc nào.
Kể từ khi chuyện Đổng Du không phải là gái trinh bại lộ, Bác Đạt Vĩ càng trở nên cởi mở hơn, chẳng có gì là anh ta không thể kể cho cô vợ mới cưới của mình nghe.
Tất cả các vấn đề đều xoay quanh chuyện tình dục. Hóa ra Bác Đạt Vĩ có một đời sống tình dục phóng túng, tình nhân của anh ta có thể liệt kê ra hàng danh sách dài dằng dặc.
Bác Đạt Vĩ nằm trên giường, vừa ấn điện thoại vừa nói với Đổng Du:
- Cái cô Vương Lợi này, tôi với cô ta đã từng hai lần lên giường.
- Cô Trịnh Gia Phương này cả thảy năm lần, hai lần là ở trong xe của cô ta.
- Cái cô Lưu Dĩnh này thì quá tuyệt luôn, làm tình với cô ta bao nhiêu lần tôi cũng chẳng nhớ rõ nữa!
Bác Đạt Vĩ là một gã đẹp trai, thân hình cơ bắp, rắn chắc. Làm việc trong phòng tập, Bác Đạt Vĩ có môi trường tuyệt vời để đi săn gái đẹp. Nhưng trên thực tế không phải là anh ta đi săn mà là người ta săn anh ta.
Đổng Du không biết rằng hiện giờ đàn bà con gái đã thoáng tới mức này. Rõ ràng là phụ nữ đã có gia đình, ấy vậy mà vẫn gạt chồng sang một bên để lẳng lơ, vụng trộm với Bác Đạt Vĩ. Bọn họ muốn gì chứ?
Vì vậy Đổng Du tuyệt đối không tin vào những câu chuyện cười này. Cô hi vọng Bác Đạt Vĩ có thể nhanh chóng bình tĩnh và thoát khỏi nỗi phẫn uất này. Cho dù có thế nào cũng được, bởi vì có thế nào cũng còn tốt hơn tình trạng hiện nay.
Danh sách những người tình mà Bác Đạt Vĩ bịa ra, Đổng Du không nhìn, không nghe cũng không tin.
Bác Đạt Vĩ cũng bó tay với cô:
- Tôi thật sự xem thường cô!
Bác Đạt Vĩ nói xong điều này thì không bao giờ còn đem những câu chuyện cười này ra để giày vò cô nữa mà tỏ thái độ thờ ơ, không buồn đếm xỉa đến cô như trước.
èluv-ebook
Đổng Du đã học cách uống rượu. Sau lần thử đầu tiên, Đổng Du phát hiện ra “kĩ năng” này cô chẳng cần học cũng làm được. Uống hết một bình Nhị Oa Đầu[1] mà cô vẫn chẳng thấy say.
[1] Một loại rượu của Trung Quốc.

Tỉnh táo thật là thứ khiến cho con người ta chán ghét, nó buộc cô phải nghĩ đến một số vấn đề mà cô hoàn toàn không muốn nghĩ.
Mỗi lần uống hết rượu cô lại tự cổ vũ mình, cho dù có thế nào cũng phải cố gắng mà chịu đựng.
Không chịu đựng thì biết làm thế nào? Mới kết hôn có bốn tháng, lẽ nào lựa chọn con đường li hôn? Thật là uổng phí, thật là oan ức!
Vì vậy, tuyệt đối không thể li hôn!
Hi vọng duy nhất là Bác Đạt Vĩ nhanh chóng bình thường trở lại... nhanh chóng!
***
Đổng Du không có được sự bình thường trở lại của Bác Đạt Vĩ mà là sự điên cuồng của anh ta.
Hôm nay là cuối tuần, theo như quỹ đạo hoạt động của Bác Đạt Vĩ thì anh ta sẽ chơi bời ở bên ngoài đến tối muộn mới về. Có thể anh ta đang phiêu lưu tình ái trên xe của một người đàn bà giàu có nào đó đúng như anh ta kể, để rồi đến sáng còn có tiền cầm về.
Vì vậy những đêm như thế này, Đổng Du liền bớt chút tiền để mua rượu uống. Gần đây đều như vậy, cô chỉ biết mượn rượu để vượt qua những đêm mất ngủ.
Nào ngờ hôm nay Bác Đạt Vĩ lại về nhà, hơn nữa anh ta lại rất bận.
Đổng Du thay giày ở ngoài cửa, phát hiện ra cánh cửa phòng ngủ chỉ khép hờ, bên trong phòng còn có tiếng động phát ra.
Người từng trải chỉ nghe qua cũng biết đó là tiếng động gì. Tiếng rên rỉ phát ra càng lúc càng lớn.
Những chuyện như thế này Đổng Du chỉ nhìn thấy trong tiểu thuyết, tin rằng phần lớn độc giả khi đọc đến cảnh tượng này đều không thể thấu hiểu được tâm trạng của người trong cuộc. Đổng Du không thể nào hiểu thấu cái cảm giác ấy, vì vậy cô chẳng hề cảm thấy đau khổ hay sụp đổ tinh thần. Cô vội vàng mở cửa mà chẳng kịp suy nghĩ.
Giống hệt như trong ti vi hay trong tiểu thuyết, Bác Đạt Vĩ đang đứng ở bên giường, mình trần như nhộng...
Người đàn bà kia vẫn mặc quần tất mỏng, những móng chân sơn đỏ chót lộ ra. Cô ta khinh khỉnh nhìn Đổng Du.
Rất lâu sau đó, Đổng Du vẫn không sao quên được đôi chân ấy, đôi chân đi tất đen với những móng chân sơn đỏ chót.
Đổng Du bỏ chạy nhưng trong đầu của cô vẫn hiện lên những móng chân đỏ chót ấy.
Đương nhiên cô chẳng biết đi đâu, chỉ biết chạy về phía trước, nếu có thể chạy được lên sao Hỏa thì tốt quá.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận