Tù Lung

Warning thận nhập H b x g! ! !

Dường như đang trong tử cung của mẹ, thân thể lạnh như băng được nước ối nóng hổi vây quanh….

An toàn, ấm áp.

Đây là một loại cảm giác khiến người ta say mê, mỗi tế bào trong cơ thể bắt đầu tan chảy như băng tuyết. Rất đau, ngay lập tức sau cơn đau là sự tê dại. Hắn cảm giác miệng của mình bị mở ra, có ai đó đang nói gì.

Có lẽ là an toàn! Hắn cố gắng hạ xuống bản năng cảnh giác khắc sâu trong lòng, mệt mỏi, buông thả cơ thể trong tử cung ấm áp.

Nhưng sự buông thả này cũng không kéo dài, Hứa Tuấn Thiên nhanh chóng tỉnh
lại, đồng thời hắn phát hiện mình đang chìm trong một giấc mơ kỳ lạ. Một nữ nhân đang đè lên người hắn, từ góc độ của Hứa Tuấn Thiên có thể dễ
dàng nhìn thấy đôi môi đỏ mộng của nữ nhân, đang ngậm lấy nụ hoa trên
ngực mình.

Đáng chết! Hắn thấp giọng nguyền rủa một tiếng, túm lấy tóc nữ nhân: “Cút!”

Nữ nhân nâng mắt lên, gương mặt xinh đẹp hoàn mỹ như một búp bê bằng gốm
sứ. Hứa Tuấn Thiên giật mình, rất nhanh hồi phục lại tinh thần, hắn chán ghét những nữ nhân tùy tiện bò lên giường của mình, cho dù nữ nhân kia
có xinh đẹp hệt như một thiên sứ: “Cút!”

Nữ nhân nở nụ cười, bàn
tay trắng nõn chăm chú xoa nắn hạ thể hắn, thuận theo cơ bụng cứng rắn
xuôi xuống, chui vào vùng rừng rậm đen đặc.

Hứa Tuấn Thiên hít
một ngụm lãnh khí, vươn tay gạt nữ nhân ra, hắn thành công nhưng đồng
thời cũng phải trả một cái giá rất đắt, miệng vết thương trên bả vai lại bị xé rách.

“Lâu rồi không thấy một nam nhân như vậy.” Nữ nhân
bị hắn đẩy ngã một bên cười, một bên cố tình nghiêng thân mình, khéo léo lộ ra bộ vị bí mật giữa hai đùi: “Ta rất thích ngươi, làm người của ta
đi!”

Hứa Tuấn Thiên nhíu mày, xuống giường, đi thẳng tới trước mặt nữ nhân: “Quần áo của ta đâu?”


Nữ nhân vén mái tóc rũ trước trán, chiếc lưỡi xinh đẹp khẽ lướt qua cánh môi: “Ngươi có thể gọi ta là Mễ Đạt Á.”

Nàng rất biết cách khiêu khích dục vọng của nam nhân, hạ thân Hứa Tuấn Thiên dưới ánh mắt chăm chú của nữ nhân bắt đầu trở nên nóng rực. Hừ lạnh một tiếng, dùng sức xé rách sàng đan, cột ở bên hông: “Đây là một tòa
thành? Ngươi là chủ nhân?”

“Nga, không. Ta chỉ là nô lệ ở tòa
thành này.” Âm Thanh Mễ Đạt Á vô cùng ôn nhu, nàng đi tới trước cửa sổ,
ôm lấy thắt lưng Hứa Tuấn Thiên: “Mà ngươi, là nô lệ của ta.”

Hứa Tuấn Thiên nghiêng đầu, tránh khỏi đầu lưỡi của Mễ Đạt Á đang liếm mút
vành tai mình: “Nô lệ? Nữ nhân xinh đẹp như ngươi, lại có thể là một nô
lệ? Ai có thể có tư cách có nô lệ xinh đẹp như vậy?” Hứa Tuấn Thiên cúi
đầu cười, vuốt ve ngực nữ nhân, phát ra âm thanh trầm thấp. Nữ nhân
nhanh chóng bị cơ thể cường tráng của nam nhân mê hoặc, nhẹ nhàng vuốt
ve bộ vị mẫn cảm của nam nhân.

“Tuy rằng ta rất vui khi nghe tán
thưởng của ngươi, nhưng mà, nếu ngươi tận mắt nhìn thấy chủ nhân của tòa thành này, chỉ sợ sẽ không nói nửa câu tán thưởng ta nữa.” Mái tóc vàng thật dài của Mễ Đạt Á quấn lấy đùi nam nhân, nàng ngẩng đầu lên, nhu
thuận tiếp nhận nụ hôn của nam nhân. Hai người hôn rất kịch liệt, nam
nhân ngậm lấy môi nàng, tiếp theo dùng răng nanh gặm cắn. Có chút đau
đớn, bất quá chút đau đớn nhỏ nhoi này nhanh chóng bị làn khoái cảm mãnh liệt vùi lấp. Mễ Đạt Á phát ra tiếng khóc rên rỉ, ôm lấy cổ nam nhân,
đem đầu lưỡi chính mình đưa sâu vào khoang miệng nam nhân hơn.

“Ngươi thật nhiệt tình.” Hứa Tuấn Thiên rời khỏi môi nàng, dễ dàng nhấc bổng nữ nhân lên, bừa bãi liếm qua bầu vú cao ngất.

“Nga…” Mễ Đạt Á dùng hai chân quấn chặt lấy thắt lưng nam nhân, vườn hoa thần
bí giữa hai chân đã bắt đầu ẩm ướt: “Nhanh lên, ta muốn ngươi, hung
hăng…”

Hứa Tuấn Thiên nở nụ cười, dùng sức cắn lên nụ hoa, hài
lòng cảm nhận thân thể trong lòng mình càng thêm run rẩy. Đây quả thực
là một báu vật…


“Nơi này…thật ẩm ướt!” Máu từ miệng vết thương
thuận theo cánh tay chảy xuống, bất quá hiện tại đối với Hứa Tuấn Thiên
không hề quan trọng. Hắn chạm vào vòng eo mềm dẻo của nữ nhân, thuận
theo cột sống, đột ngột xâm nhập vào huyệt khẩu đang không ngừng khép
mở.

“Ngô…mau…nhanh lên…” Mễ Đạt Á cào lưng nam nhân, ra lệnh.

“Ngươi thật đẹp, toàn thân từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài…” Hứa Tuấn
Thiên dùng âm thanh so với độc dược càng nhanh chóng hơn ăn mòn lòng
người. Hắn một bên vừa mê hoặc nữ nhân, một bên đem ba ngón tay vói vào
bên trong. Huyệt khẩu phấn hồng lập tức bị ép mở ra, biến thành màu đỏ
tươi đáng thương.

“Không, đừng…” Mễ Đạt Á phát ra tiếng nức nở, làn tóc vàng trên trán dần dần bị mồ hôi thấm ướt.

Hệt như thiên sứ bị bẽ gãy đôi cánh! Hứa Tuấn Thiên mỉm cười, đem ngón tay
đang chôn sâu trong huyệt động bắt đầu quấy động. “A a a, tha ta…” Vòng
eo mềm mại của nữ nhân cong lên, dường như không thể chịu nỗi.

Hứa Tuấn Thiên liếm đi nước mắt nữ nhân, “Thật đáng thương, khó chịu như
vậy sao?” Hắn khẽ thì thầm bên tai nữ nhân, hệt như hành động lúc nãy
nàng làm với hắn: “Nếu thật sự khó chịu như vậy thì nơi này sẽ không kẹp chặt như vậy đi? Nóng hầm hập, ngay cả ngón tay của ta cũng muốn bị tan chảy.”

Thân thể nữ nhân ngày càng run rẩy nhiều hơn, bất ngờ
ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh biếc chớp động tỏa ra ánh sáng lẳng lơ: “Vào đây, tiến vào bên trong ta đi.” Nàng kẹp chặt ngón tay nam nhân, hôn
lên đôi môi nam nhân: “Ngón tay…không thể nào thỏa mãn được ta.”

Hứa Tuấn Thiên không biết đã xảy ra chuyện gì, ánh mắt xanh biếc của Mễ Đạt Á dường như có một loại ma lực dị thường. Trong nháy mắt bị nàng nhìn
chăm chú, Hứa Tuấn Thiên cảm thấy toàn bộ cơ thể trở nên nóng rực, nhanh chống muốn lao vào địa phương ấm áp kia mà phát tiết.

Thế là hắn đặt nữ nhân trên mặt đất, tách ra đôi chân trắng nõn, hung hăng, giống

như mún phá hủy đâm mạnh vào hang động chật hẹp kia.

Điên cuồng đâm vào, điên cuồng luật động.

Thân thể mềm mại của Mễ Đạt Á dường như tràn ngập mị dược, hết lần này tới lần khác đem nam nhân nuốt vào nơi sâu nhất.

“Ngươi thật lợi hại.” Phút điên cuồng qua đi, Mễ Đạt Á nằm sấp trên ngực nam
nhân, đùa giỡn làn da bị mồ hôi bao phủ ẩm ướt: “Lâu rồi không có ai
khiến ta điên cuồng như vậy, lưu lại đi! Ở trong này, ngươi có thể có
được mọi thứ ngươi muốn!”

“Với thân phận nô lệ?” Hứa Tuấn Thiên
ngồi dậy, đem miệng vết thương một lần nữa băng bó tốt: “Ta nhớ rõ ngươi nói tòa thành này còn có một chủ nhân đi?”

Mễ Đạt Á cắn một cái
lên môi nam nhân: “Tuy là chủ nhân ở đây, nhưng không phải việc nhỏ nào
ngài ấy cũng hỏi tới. Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn ở trong này, sẽ không bị phát hiện.”

Hứa Tuấn Thiên cong khóe môi, mang theo nồng đậm giễu cợt: “Chẳng lẽ y sẽ giết ta? Không để ý tới pháp luật sao?”

Mễ Đạt Á mặc quần áo, tao nhã hệt như một quý phu nhân: “Tin ta, chỉ cần
việc ngài ấy muốn, không có gì không thể làm được. Pháp luật… bất quá
chỉ là những thứ ngài ấy nói được ghi lại mà thôi.”

Đó là thần sao? Hứa Tuấn Thiên nhìn Mễ Đạt Á biến mất sau cánh cửa, cúi đầu suy nghĩ. Không, trên đời này không có thần.

Một vài ngày sau, hắn vẫn ở trong phòng của Mễ Đạt Á. Đương nhiên hắn cũng
không phải một sủng vật ngoan ngoãn nghe lời, hắn có kế hoạch của mình. Hắn đang đứng trước cửa sổ, im lặng quan sát khung cảnh ngoài cửa sổ.
Đúng vậy, đây là công việc quan trọng nhất trong ngày của hắn. Theo tầm
mắt phóng xuống, có thể đoán được tòa thành rất cao, vách tường trơn
trượt, dùng những công cụ thô sơ không thể ứng phó được. Bên dưới tòa
thành là một khu rừng rậm rộng lớn, tối hôm đó, hắn có lẽ là xuyên qua
cánh rừng mà tới được tòa thành đi! Hứa Tuấn Thiên không khỏi cảm thấy
vận số mình rất tốt, nếu không được Mễ Đạt Á phát hiện, bây giờ chắc hắn đã trở thành một bộ xương khô, tuy nhiên làm nô lệ của một nữ nhân cũng không phải chuyện tình vui vẻ gì.

Lối ra duy nhất của tòa thành
là cổng chính. Hứa Tuấn Thiên quan sát cả ngày, mơ hồ nhìn thấy phía
dưới tòa thành có một đại môn hồng sắc. Màu bạc mờ ảo, màu đỏ chói mắt,
không biết vì cái gì, Hứa Tuấn Thiên cảm thấy ớn lạnh, cảm giác có gì đó không tốt.


Bóng cửa sổ ngày càng kéo dài, trời bắt đầu choạng
vạng tối. Hứa Tuấn Thiên trở về giường, cầm lấy cốc nước uống một ngụm.
Hắn tính toán thời gian quả thực rất chuẩn xác, ngay lúc hắn vừa buông
cốc nước xuống, cửa phòng bị Mễ Đạt Á đẩy ra.

Lúc nào cũng vậy, vào thời khắc hoàng hôn tòa thành mới bắt đầu có chút sức sống.

“Xảy ra chuyện gì? Sắc mặt của ngươi có chút không tốt? “Hứa Tuấn Thiên thân thiết hỏi, tựa như một người đàn ông ngu ngốc đang chìm đắm trong tình
yêu.

Mễ Đạt Á thả lỏng một chút, hôn lên môi Hứa Tuấn Thiên: “Đêm nay ở lại trong phòng, đừng rời khỏi.”

“Ta vẫn luôn ở trong này.” Hứa Tuấn Thiên quay đầu đi làm chính mình lộ ra
một chút thần sắc cô đơn. Hắn biết biểu tình này rất dễ dàng khơi gợi
bản năng mẫu tính trong nữ nhân.

Quả nhiên âm thanh Mễ Đạt Á càng thêm ôn nhu, có ý tứ muốn đền bù nhẹ nhàng vuốt ve bả vai Hứa Tuấn Thiên: “Còn đau không?”

“Chỉ cần không động vào miệng vết thương, ta nghĩ cũng không có vấn đề gì.”
Hứa Tuấn Thiên hôn lên trán Mễ Đạt Á, hắn có thể cảm nhận được nữ nhân
đang bất an: “Nói cho ta biết, có phải xảy ra chuyện gì không tốt? Tuy
rằng ta không giống như ngươi… có sức mạnh thần kỳ, nhưng ta nghĩ mình
có thể chia sẻ một chút.” Kỳ thật Hứa Tuấn Thiên định nói là “ma lực
khiến người ta sợ hãi” bất quá những từ ngữ ngày khi rơi vào tai nữ nhân có thể khơi gợi chiến tranh, nhưng hắn không muốn phá hủy hình tượng
tình nhân ôn nhu.

Ma pháp, quái vật. Hứa Tuấn Thiên chăm chú nhìn nữ nhân tóc vàng đang nằm trên ngực mình, cố gắng kiềm chế chính mình
không toát ra một tia chán ghét.

“Chủ nhân đã trở về.” Mễ Đạt Á
chậm rãi nói: “Ta rất thích ngươi, cho nên đêm nay mặc kệ phát sinh
chuyện gì cũng đừng đi ra ngoài.”

Hứa Tuấn Thiên ôn nhu đáp ứng:
“Đương nhiên, chỉ cần ngươi yêu cầu…” Bất quá ở một góc độ Mễ Đạt Á
không nhìn thấy, Hứa Tuấn Thiên rũ ánh mắt xuống, tuyệt đối không phải
ánh mắt của một nô lệ ngoan ngoãn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận