Trường Môn Oán


Sinh nam không mừng, sinh nữ không giận, duy nhất Vệ Tử Phu, độc bá thiên hạ.
Vệ Tử Phu cuối cùng cũng hạ sinh Thái tử, từ ca cơ nhanh chóng trở thành Hoàng hậu. Sau khi bị phế, ta vẫn ở Trương Môn cung, hưởng bổng lộc của Hoàng hậu, trong mắt người đời hoàn toàn mất đi khả năng xoay mình. Cũng may, mặc dù không phải Hoàng hậu, ta vẫn là Quận chúa của Đường ấp Hầu phủ, có mẫu thân che chở khiến cuộc sống của ta cũng không đến mức quá thê lương.
Một trận rét tháng ba, ta thật không có tiền đồ lăn ra ngã bệnh. Sau khi Ngọc Hành chạy đi tìm thái y lần thứ hai cũng không có kết quả, liền nghĩ cách tự xuất cung mời mẫu thân đến, mang theo một đại phu nhìn qua có vài phần tiên phong đạo cốt để chữa trị cho ta.
Thời điểm mẫu thân mang vị đại phu kia tiến cung lần thứ ba, ta gần như đã khỏi hẳn.
Ngọc Hành mang huyết yến của mẫu thân vào cung hầm, tự ta xuống giường uống nước, lại vừa vặn nghe được vị đại phụ nọ thảo luận bệnh tình của ta với mẫu thân. Thế là ta bèn cầm chén, lặng lặng đứng bên cạnh bàn lắng nghe.

“Thân thể nương nương suy nhược đã lâu, lần trước lại bị xạ hương làm sinh non, sau đó lại điều trị không đúng cách, khiến xạ hương lâu ngày thành độc, cố thụ thai cũng vô dụng. Nhưng nếu điều trị thích đáng thì cũng có thể yên ổn…”
Câu kế tiếp y nói ta nghe không rõ lắm, chỉ nhớ rõ: “Lần trước bị xạ hương làm sinh non… Xạ hương lâu ngày thành độc…” Hai câu này quanh quẩn trong đầu ta, khiến đầu đau như búa bổ.
“Ba”
Chiếc chén rơi trên mặt đất, ta vô lực ngã ngồi trên đất, cũng chỉ có thể mệt mỏi lắc đầu.
Trong Tiêu Phòng điện, ta là Hoàng hậu tôn quý. Mẫu thân là Trưởng công chúa tôn quý, ngoại tổ mẫu lại là Thái Hoàng thái hậu. Người hầu hạ bên cạnh đều là một tay mẫu thân chọn. Kẻ có khả năng hạ xạ hương lên người ta, còn có thể là ai đây…
Năm Kiến Nguyên, đó là đứa con duy nhất của chúng ta. Khi đó Triệt Nhi kích động nói với ta: “Ta nhất định phải để con của chúng ta cả đời vô lo, bảo hộ nó cả đời vui vẻ.”

Lần đó ta lại sinh non. Thái y nói thân mình ta suy yếu, ta tin. Sau đó nhiều năm ta cũng không mang thai, cứ tưởng rằng vì sinh non nên thân mình bị tổn thương, cho nên càng không ngừng tim thần y hỏi dược. Phương pháp gian khổ thế nào cũng từng thử qua, chỉ là ta không ngờ, nguyên nhân lại đơn giản như vậy. Chỉ là gần xạ hương mà thôi…
Người tin cậy nhất nằm bên gối, lại là người hạ xạ hương trên người ta.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, đã đến tình cảnh này, liệu ai có thể nói cho ta biết, đứa bé của ta chết non, hay là bị phụ thân nó, người đã thề son sắc phải bảo vệ nó cả đời vô lo giết chết? Ta nên đối mặt với khả năng này thế nào đây? Nếu ngày đó hắn có thể độc đứa bé trong bụng ta, sau đó lại dùng xạ hương làm ta không thể thụ thai, như vậy, hơn mười năm tình cảm vợ chồng trong lòng hắn, đến tột cùng là tồn tại thế nào?
Dường như đáp án hé mở rõ ràng như thế khiến ta không còn cách nào tự lừa mình dối người, tựa như có vô số cánh tay trước mặt ta, huênh hoang phơi bày bộ mặt thật.
Thì ra, lời xin lỗi trong miệng hắn năm đó là thật, là bởi vì hắn giết chết con của ta, mà không phải vì hắn tự trách mình không bảo vệ ta chu toàn.
“Không!” Ta thống khổ hét lên một tiếng, sau đó lại phun ra một ngụm máu tươi, mất đi tri giác.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận