Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Trong giây phút đó, gương mặt hồng hào đáng yêu của nàng dán trên mặt
hắn, dùng phương thức đơn thuần nhất, biểu đạt yêu mến của bản thân.

Người đàn ông trước mặt này đem đến cho nàng chỗ dựa vững chắc vào lúc
nàng vô cùng chật vật, cảm giác này nàng không thể nói nên lời.

Tựa như trong buổi tiệc, hắn lạnh lùng mà che chở nàng, nàng không nhận ra đó là loại cảm tình gì, nói chung nàng rất biết ơn.

Có thể cho nàng tất cả mọi thứ, nàng đã rất cảm kích.

Ánh mắt trong veo giương lên, bên trong có ánh sáng mỹ lệ di chuyển, nàng nhẹ giọng nói: “Cảm ơn anh.”

Cảm ơn anh đã chịu giúp tôi.

Từ đầu đến cuối, cho phép tôi tùyý chống đối cùng cố gắng, dạy cho tôi làm thế nào để mạnh mẽ.

Ánh mắt Tần Dịch Dương đảo qua khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng của nàng,
nhìn ra vẻ chân thành cảm ơn cùng với hơi chút xấu hổ của nàng, lúc này
vòng tay nàng vẫn ôm lấy thắt lưng hắn, ánh mắt hắn như nhìn xuyên thấu
trong màn đêm tập trung lại một chỗ, ánh mắt nguy hiểm như muốn đem nàng ăn tươi nuốt sống.

Lâm Hi Hi cũng phát hiện ra mình có chút to gan, ngừng thở, bình phục sự lúng túng trong lòng.

“Thời gian không còn sớm, anh cũng nghỉ ngơi sớm một chút.” Nàng nhẹ
nhàng nói một câu, buông thắt lưng hắn, trực tiếp mở rộng cửa đi vào,
thân thể mềm mại tiến vào trong phòng, vội vàng đóng cửa phòng, nàng cảm thấy mặt mình đã nóng không chịu nổi!

Đột nhiên, bị một cỗ lực ngăn cản, động tác đóng cửa của nàng dừng hẳn lại.


Lâm Hi Hi vừa đánh mắt nhìn, người đàn ông tuấn lãng đã tiến đến trước
mặt, thân thể cao lớn của hắn trên lưng chứa đầy ánh đèn ấm áp của hành
lang, lời nói ám muội cúi đầu nói một câu: “Vội vàng đóng cửa như vậy để làm gì?”

Thanh âm kia không ngờ lại ôn nhu như vậy, nhưng cũng lộ ra một chút nguy hiểm.

Lâm Hi Hi cảm thấy buồn cười, đột nhiên không biết phải nói gì, chỉ có
thể buông cửa ra, nhìn hắn đi vào mà không biết mình nên làm gì.

Hắn muốn... làm gì?

Trái tim nàng đập loạn lên, bắt đầu nhận thấy mình không nên mạo muội
biểu hiện cảm xúc như vậy, đàn ông dù không phải là người thất lễ cũng
đều bị bản năng tình dục chi phối, cũng không thể không có cảm giác gì.

Quả nhiên, nàng run giọng kêu một câu: “Tần tiên sinh”, sau đó eo nhỏ nhắn đã bị hắn gắt gao ôm lấy!

Một cái xoay người, thân thể Lâm Hi Hi theo tiếng đóng cửa đã bị áp vào vách tường, cái hôn như cuồng phong bão tát mà ập tới.

Từ trên mặt nàng, sau đó đến bên tai cùng cánh môi, không một chỗ nào mà không bị xâm lược bởi làn môi nóng hổi của hắn, vẫn bị hôn tới đau,
nàng vô lực chống đỡ, chỉ có thể cúi đầu nhẹ giọng rên rỉ.

“A!” Lâm Hi Hi nhịn không được khẽ kêu lên một tiếng, vội vàng gắt gao cắn lấy làn môi, sắc mặt trong nháy mắt đều đỏ bừng!

Hắn cởi lễ phục dạ hội của nàng ra, chăm chú với vào bên trong hai đóa hoa đào của nàng mà cắn mút nhào nặn.


Một luồng khoái cảm lan đến toàn thân, Lâm Hi Hi vô lực chống đỡ, cánh
tay nhỏ bé ôm chặt bả vai rộng lớn của hắn, thân thể nhỏ nhắn xinh xắn
cong lại.

“Tần tiên sinh... Ân” như là nghiêm khắc trừng phạt, những tiếng nàng vừa kêu ra, người đàn ông vùi đầu tại cần cổ nàng hung hăng cắn một
cái.

Nàng bị cắn đau, lập tức đổi giọng, “Dịch Dương”.

Ngay lúc nghe được cái miệng nhỏ nhắn của nàng bật ra tên của hắn, trong nháy mắt Tần Dịch Dương có cảm giác không khống chế được, đôi mắt thâm
thúy ngưng lại tràn ngập dục vọng, hàm ngậm lấy vành tai Lâm Hi Hi,
giọng khàn khàn nói: “Chuyện gì?”

Bàn tay to lớn tùy ý cởi bỏ váy dạ hội màu tím trên người nàng, chỉ còn
lại nội y mỏng manh trên người, áo ngực nhỏ nhắn xinh xắn mới mặc lần
đầu dính chặt lấy, chôn ở trong lòng ngực hắn.

Lễ phục kia vẫn liên tục rớt xuống bên hông nàng, đôi chân non mịn lộ
ra, lễ phục từ từ rớt xuống đất, vòng tay to lớn của hắn chiếm giữ vòng
eo nhỏ nhắn, thân thể hắn bao trùm toàn thân nàng.

Như vậy trong nháy mắt Lâm Hi Hi cảm giác được trong căn phòng này, cơ thể của nàng tự nhiên mà thuộc về người đàn ông này.

Chỉ có thể để hắn ôm vào trong ngực mà hôn môi vỗ về, mỗi một tấc, mỗi một chỗ, đều để lại dấu vết bàn tay nóng hổi của hắn!

Loại cảm giác này rất vui sướng cũng thực đáng sợ!


“Chậm một chút... tôi van anh, anh chậm một chút...” Lâm Hi Hi vùi đầu vào trong ngực hắn, run rẩy đến xấu hổ, run giọng cầu xin.

Lúc này hắn không có khả năng dừng lại, nàng chỉ có thể cầu xin tiết tấu của hắn chậm một chút, cái loại dữ dội kịch liệt này nàng không thể
chịu nổi, quả thực bị thế tiến công này làm nàng cực kì khó khăn hô hấp, loại khoái cảm này quá mãnh liệt, thân thể ngây ngô của nàng không thể
tiếp nhận kịp.

Tần Dịch Dương ồ ồ thở dốc, cúi đầu mở cái miệng nhỏ nhắn của nàng hôn vào, đem toàn bộ lời nói của nàng vây lại trong miệng.

Lâm Hi Hi chỉ cảm thấy sau lưng mát lạnh, trên người vật che đậy cuối
cùng cũng bị cởi ra, nàng hoàn toàn rơi vào trong vòng tay của hắn, toàn bộ lời nói kịch liệt đều tan biết trong cổ họng.

Mùi vị nam tính của hắn tràn ngập thế giới của nàng, ôm lấy nàng, hướng về phía phòng ngủ.

Căn bản là không biết tại sao lại biến thành như vậy.

Hết thảy cứ như vậy ùa tới, như vậy. Tới như vậy. Tới.

Làm Hi Hi cảm thấy thân thể mình chưa bao giờ nóng khẩn trương như vậy,
sức nặng của cơ thể, nặng đến nỗi nàng chỉ có thể bám chặt lấy, cánh tay mềm mại nhỏ bé bám chặt thân thể cường tráng của hắn, chịu đựng bão táp mà hắn mang tới.

Cái hôn của hắn rơi vào nơi mẫn cảm trên bộ ngực mềm mại của nàng, ngăn
chặn bàn tay nhỏ bé của nàng lại bên hông, không cho nàng nhúc nhích.

“Không nên... không nên như vậy...” Lâm Hi Hi yếu ớt ngân nga, đôi mắt chứa đầy lệ, nhưng không ngăn được hắn.

Cho tới bây giờ nàng cũng không biết nam nữ trong lúc đó yêu nhau là như vậy, không có gì ngoài hung ác độc địa mà chiếm giữ cùng đau đớn xé
rách.

Toàn thân tựa như bị kiến cắn, cảm giác từng tấc từng tấc da thịt một trận lại một trận run rẩy, rốt cục là cái gì?

“Gọi tên của anh.” tay hắn nắm chặt đầu gối của nàng, dùng tiết tấu chậm chạp nhưng không thể tách ra.


Lâm Hi Hi cắn chặt môi kiềm chế, thân thể ẩm ướt cùng trống rỗng càng
lúc càng lớn, nàng chịu đựng rơi lệ xúc động, nỗ lực chuyển động cổ tay: “Dịch Dương... Dịch Dương...”

Xúc động buộc chặt trong lòng Tần Dịch Dương bị chạm tới, đột nhiên nắm
chặt cổ tay nhỏ bé yếu ớt của nàng, chụm lại một chỗ đặt trên đỉnh đầu,
nàng bị ép ngửa đầu, miệng nhẹ giọng ngân nga.

“Ngoan...” Hắn hổn hển thở dốc, hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của nàng, tựa như mê muội mà lướt qua, cơ thể từ từ hạ xuống gần.

Chạm tới một mảnh mềm mại cùng ẩm ướt, túm chặt eo nhỏ nhắn của nàng, một chút một chút đẩy mạnh vào.

“Đừng.” Nàng đau đớn run lên, môi bị hắn hôn phát không ra tiếng chỉ có
thể chịu đựng, toàn bộ thân thể mềm mại run rẩy kịch liệt, nhưng cổ tay
bị hắn chế trụ không có khả năng nhúc nhích, nàng thử lắc đầu lại bị hắn hôn càng sâu.

“Ngoan, đừng nhúc nhích...” Hắn dụ dỗ lừa gạt, hôn lên đôi môi của nàng, nuốt hết toàn bộ tiếng ngâm của nàng.

Cảm nhận của nàng ngày càng rõ ràng, tưởng như cả người bị xé ra, bị một vật gì đó cứng rắn nóng hổi đi vào, buộc nàng phải mở rộng tâm hồn cùng thể xác của mình, hòa tan làm một, nàng không thể ngăn cản, chỉ có thể
tùy ý hắn kiên trì chiếm giữ, bỗng nhiên xuyên thẳng đến nơi sâu nhất
trong cơ thể nàng.

Đau nhức... nàng cong người rướn lên, hai chân cũng run rẩy kẹp chặt...

Đêm rất dài, Tần Dịch Dương rốt cục cũng buông tha, cổ tay của nàng bị
hắn nắm chặt, nhìn nàng tự giác ôm lấy cổ hắn, mặt chôn sâu ở cần cổ của hắn mà khóc nức nở.

Hắn thấp giọng an ủi, ôn nhu hôn nàng, giảm bớt đau đớn cùng căng thẳng của nàng.

Ôn nhu dỗ dành để từ từ cướp đoạt bừa bãi, hắn từ từ thả lỏng băn khoăn, ngay lúc nàng chậm rãi thả lỏng, thân thể vui sướng cuồng dã xôông lên! Sự ngây ngô của nàng, sự mẫn cảm của nàng, trong đêm nay tại nơi này,
từng thứ từng thứ bị lộ tẩy trong mắt hắn....


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận