Tình sử Angélique

PHẦN III: NHỮNG HÀNH LANG CỦA ĐIỆN LƠ LUVR
CHƯƠNG 24
- Đủ rồi, Tôi đang suy sụp vì đau buồn, vậy mà vẫn còn phải chịu đựng những kẻ ngu đần ở quanh mình. Nếu tôi không phải lo giữ gìn cho xứng với cương vị mình, tôi đã chẳng ngần ngại gì mà không lao đầu qua ban công này để chấm dứt cuộc đời.
Những lời lẽ chua chát đó nêu lên với giọng the thé, khiến Angiêlic chạy vội ra cửa sổ phòng mình. Nàng trông thấy một phụ nữ to béo mặc quần áo ngủ, khuôn mặt bị che khuất sau chiếc mùi xoa đang cúi xuống ở ban công nhà bên cạnh. Một phu nhân khác lại gần người phụ nữ đang thổn thức khiến bà này vung tay lên rối rít:
- Bà ngốc ơi, cứ mặc tôi, đã bảo mà! Chỉ
vì sự ngu ngốc của các bà mà tôi chẳng bao giờ chuẩn bị sẵn sàng được. Dù sao điều đó cũng chẳng quan trọng gì. Tôi đang có tang, và chỉ tự chôn vùi mình trong đau buồn. Chẳng có ai quan tâm gì nếu tôi đầu bù tóc rối như con quạ!
Người phụ nữ hất tung mớ tóc để lộ một khuôn mặt đầm đìa nước mắt, bà này tuổi trạc ngoài ba mươi, có những nét thanh tú, quý phái nhưng đã bắt đầu tàn tạ.
- Nếu bà Vanbanh ốm, ai làm đầu cho tôi bây giờ? - bà ta gào lên thê thảm. Tất cả các bà đều chân tay lóng ngóng, khác gì con gấu làm trò xiếc!
- Thưa phu nhân,... - Angiêlic cất tiếng.
Hai cái ban công kề nhau, chỉ cách nhau một sải tay ở giữa cái phố hẹp này của thị trấn Xanh Giăng đờ Luy, mà tất cả các khách sạn đều đã chật ních các nhà quý tộc của triều đình. Mặc dù đang lúc rạng đông và mặt trời mới bắt đầu ửng hồng, cả thị trấn đã ồn ào như đàn ong vỡ t
- Thưa phu nhân, - Angiêlic nhắc lại - tôi có thể giúp được gì chăng? Tôi nghe thấy là phu nhân đang có chuyện không ổn về bộ tóc. Tôi có một ông thợ làm tóc giả thành thạo và đủ dụng cụ làm tóc và thuốc chải tóc. Ông ta có thể sang để phu nhân sai bảo.
Vị phu nhân xoa phấn lên cái mũi dọc dừa hồng hồng của mình rồi thở thật dài, nói:
- Bà thật tốt bụng quá, bà bạn thân mến. Tôi xin làm theo như ý bà. Sáng nay bọn người hầu của tôi thật chẳng được tích sự gì cả. Thấy đoàn người Tây Ban Nha đến, là bọn họ cứ rối tinh rối mù lên! Dù sao thì tôi cũng chả kịp nữa rồi. Cứ cái đà này thì chẳng còn thì giờ nữa để sửa đầu tóc và chỉnh đốn áo quần.

- Xin phu nhân vui lòng chờ một chút, tôi mặc áo dài xong sẽ xin đưa ngay người làm tóc sang hầu phu nhân.
Angiêlic tìm thấy ông thợ làm tóc Binê ở tầng dưới, nơi ông ta đã thức suốt đêm uốn lại tóc cho các phu nhân là bạn thân của nàng từ Tuludơ đến. Ông ta đi theo nàng sang nhà bên cạnh.
Căn nhà này chật ních người. Angiêlic nhận thấy bọn người hầu mặc chế phục rất đẹp, và đoán rằng bà chủ đang giận dỗi này là một nhân vật có tước vị cao. Để được chắc chắn, nàng nhún thấp chân chào khi tới trước mặt chủ nhà.
Vị phu nhân có khuôn mặt buồn bã nói với nàng trong khi ông thợ chuẩn bị dụng cụ làm tóc.
- Cô thật là đáng yêu! Nếu không có cô, có lẽ tôi khóc đến làm xấu xí khuôn mặt mình mất thôi.
Khi bà ta soi mặt trong chiếc gương mà ông thợ sửa tóc Binê quỳ gối dâng lên, khuôn mặt bỗng tươi hẳn:
- Ôi thật là khéo! - bà ta kêu lên - Kiểu tóc này lịch sự và duyên dáng biết bao! Ông thợ của cô thật là một nghệ sĩ, cô bạn thân mến ạ. Tôi biết rõ là tóc tôi khó làm mà.
Có tiếng động ở cầu thang, rồi một nhà quý tộc trẻ hiện ra ở ngưỡng cửa. Ông này người rất thấp bé, có khuôn mặt búp bê, cổ áo, ống tay áo và đầu gối đều thêu đăng ten. Dù hãy còn là sáng sớm, ông ta đã ăn mặc rất chải chuốt.
- Bà chị họ tôi ơi, - Ông ta nói với giọng kiểu cách - tôi nghe nói chị có một ông thợ sửa tóc khéo tay tuyệt vời, phải không chị?
- A, cậu Philip! Trong việc thu góp những câu chuyện thiên hạ kháo nhau như vậy, cậu còn tinh ranh hơn cả một cô gái làm đỏm nữa kia.
Nhà quý tộc trẻ quay ra phòng đợi và cúi xuống bao lơn gọi:
- Đờ Ghisơ, bạn thân yêu, lên đây! Không đến đây thì còn đi đâu nữa!
Angiêlic nhận ra nhà quý tộc mới bước vào: một thanh niên đẹp trai, da màu rất sẫm, thân hình cân đối, đó là bá tước đờ Ghisơ, con trai lớn của Công tước Gramông, thống đốc tỉnh Bêacnơ. Người thanh niên mang tên Philip nắm lấy cánh tay bá tước đờ Ghisơ và âu yếm ghé gần vai bạn:

- Ồ, tôi vui sướng quá chừng! Chúng ta chắc chắn sẽ có những kiểu tóc thanh lịch nhất triều đình. Bọn Pêghilanh và Hầu tước Uymie sẽ điên người lên vì ghen tị mất.
Ông ta bật lên cười khanh khách, đưa bàn tay xoa cái cằm vừa cạo nhẵn thín, rồi với một cử chỉ dễ thương lại vuốt má bá tước đờ Ghisơ. Ông ta dựa vào người chàng thanh niên này một cách rất thoải mái, mắt đắm đuối nhìn anh ta. Bá tước đờ Ghisơ nở nụ cười tự mãn, tiếp nhận sự ngưỡng mộ đó mà chẳng hề tỏ ra lúng túng chút nào. Angiêlic chưa bao giờ thấy hai gã đàn ông nào đối xử với nhau theo kiểu đó, và nàng cảm thấy khó chịu. Điều này hình như cũng chẳng làm cho bà chủ ở đây thích thú chút nào, vì thấy bà đột nhiên kêu to:
- Chao ôi! Philip, đừng đến đây phô trương những cử chỉ nịnh bợ như vậy, kẻo mà mẹ cậu lại lên án tôi đã khuyến khích những bản năng sa đọa của c
Với vẻ năng nổ ồn ào, bà chủ chạy bổ lại ban công, rồi lùi lại một tay đặt lên bộ ngực đồ sộ của mình:
- Ôi, lạy Chúa! Ông ta ở kia!
- Ông Pêghilanh ư?
- Không phải! Nhà quý tộc ở Tuludơ, con người đã làm tôi khiếp sợ hết hồn đấy mà.
Angiêlic cũng vội chạy ra ban công, nàng trông thấy chồng mình, Bá tước Perắc, đang đi trên phố có anh người hầu Cuaxi-Ba theo sau.
Cũng lúc đó, ông Perắc ngước mắt nhìn lên ban công. Ông dừng lại, ngả chiếc mũ cắm một chiếc lông và cúi xuống thật thấp chào nhiều lần.
- Chị có thấy không? Dư luận đồn đại chẳng đúng chút nào! - Nhà quý tộc trẻ nói - Con người này vẫn nổi tiếng là hết sức kiêu ngạo, ấy vậy mà... ai có thể chào duyên dáng hơn ông ta được? Bạn nghĩ thế nào chàng trai yêu quý của tôi?
Angiêlic rón rén đi vào trong phòng và kéo riêng ông thợ sửa tóc Binê ra một chỗ bảo:

- Bá tước của anh đã về đấy và sẽ gọi anh. Đừng có quá say sưa với những đồng tiền vàng mà mấy vị quý tộc kia thưởng cho anh nhé, kẻo lại bị trận đòn ra trò đấy.
- Xin phu nhân yên tâm ạ. Tôi sắp làm xong tóc cho cô tiểu thư kia, rồi tôi sẽ xin về ngay ạ.
Angiêlic xuống thang gác và trở về nhà mình. Bước vào phòng, nàng thấy chồng mình đã quấn sẵn khăn quanh cổ, ngồi đợi ông thợ cạo râu.
- Sao, phu nhân của anh, em chẳng bỏ phí giây phút nào! - Ông Perắc nói - Anh đã nhân lúc em còn đang ngủ ngon giấc, đi hỏi tin và nắm chương trình các nghi lễ. Vậy mà chỉ một giờ sau, trờ về anđã thấy em ở lan can kề vai với nữ Công tước Môngpăngxiê và Đức ông, em trai của Đức vua.
- Lạy chúa! Ra đấy là nữ Công tước Môngpăngxiê “Quận chúa lớn”.
Vừa bỏ áo dài ra, Angiêlic vừa kể lại do tình cờ như thế nào, nàng đã làm quen được với bà phu nhân nổi loạn lừng danh này, bà quận chúa lớn tuổi chưa chồng, mà sau khi cha là hoàng thân Gaxtông Oóclêăng chết, đã trở thành người phụ nữ thừa kế giàu nhất nước Pháp.
Người thợ sửa tóc hớt hải chạy về và bắt đầu cạo râu cằm ngay cho chủ. Điều quan trọng lúc này là phải thật khẩn trương để kịp vào yết kiến Đức vua, vì Hoàng thượng đã ra lệnh cho phép tất cả các vị quý tộc trong triều đình đến chầu ngay sáng hôm đó. Bởi vì sau đó là bao nhiêu việc bận rộn đề ra do cuộc gặp mặt với đoàn khách của Vương triều Tây Ban Nha sẽ không còn thì giờ dành cho các vị công hầu yết kiến Vua nữa.
- Vậy anh bảo chàng thanh niên ỏn ẻn như phụ nữ ấy lại chính là em ruột Đức vua ư? - Angiêlic hỏi chồng - Ông ta cư xử thật kỳ quặc đối với Bá tước Đờ Ghisơ, người ta có thể nghĩ ông ta say mê ông Bá tước trẻ này. Ôi, anh Perắc! Chẳng lẽ anh thật sự cho rằng hai con người đó... rằng họ lại...
- Đó chính là cái được gọi tên là “yêu đương kiểu Ý” đấy mà! - Bá tước Perắc bật cười.
Ông Perắc cúi xuống ngâm mặt vào chậu nước hoa hồng cho dịu bớt làn da nóng rát vì lưỡi dao cạo.
- Anh Perắc, em nên mang đồ trang sức gì? - nàng hỏi chồng.
- Ngọc thạch em ạ, cho hợp với màu mắt của em. Nữ trang bằng vàng có phần không khiêm tốn và nặng nề. Màu mắt của em sẽ làm cho nó nhẹ nhõm, sinh động hơn. Em nên mang hoa tai, vòng cổ bằng vàng điểm ngọc thạch, nhẫn đeo tay nên có nạm ít hạt kim cương.
Bá tước Perắc mặc toàn màu đen tô điểm bằng bạc. Bên trong cái áo choàng bằng lụa đen, lộ ra một áo chẽn bằng gấm thêu sợi bạc, tô điểm bằng tấm đăng ten đen. Các ngón tayng mang nhiều hạt kim cương nhỏ và một viên hồng ngọc lớn.
Bá tước đội một cái mũ cắm lông chim trắng lên đầu, rồi nhắc Cuaxi-Ba sửa soạn những tặng phẩm ông định dâng lên Đức vua để ngài trao cho cô dâu. Anh người hầu da đen này bưng ra một cái hộp bằng da quý rất đẹp đóng đinh bằng vàng, bên dưới hộp có lót đệm.
Hai cái kiệu đã chờ sẵn ngoài cửa để đón Bá tước Perắc và Angiêlic.

Chẳng mấy chốc hai vợ chồng nàng đã tới lâu đài nơi Đức vua cùng Thái hậu và giáo chủ đang nghỉ lại. Các nhà quý tộc ra vào tấp nập và ở quảng trường trước lâu đài, các lông chim cắm trên mũ họ rung rinh trước ngọn gió thổi từ đại dương vào, mang theo vị muối mặn.
Angiêlic thấy tim mình đập nhanh khi bước qua ngưỡng cửa tòa lâu đài.
Từ trước đến giờ nàng luôn luôn cảm thấy ông Vua trẻ tuổi này gần gũi với tâm trí mình, dù là khi ông bị những đám đông của quần chúng chống đối ở Pari, hay khi ông buộc phải đi lang thang từ thành phố này sang thành phố khác, từ lâu đài này đến lâu đài kia, số phận bấp bênh trước những bè phái của các vương hầu chống chọi nhau, hết bị bầy tôi phản bội lại bị chúng bỏ rơi, nhưng rồi cuối cùng đã chiến thắng. Bây giờ Đức vua đang gặt hái thành quả những cuộc chiến đấu của mình. Và còn hơn cả Đức vua, chính người phụ nữ Angiêlic nhìn thấy ở tận cuối phòng, với tấm mạng che mặt màu đen, nước da mờ của phụ nữ Tây Ban Nha, với vẻ xa cách nhưng hiền hậu, đôi bàn tay nhỏ tuyệt đẹp đặt trên tấm áo dài đen - chính Thái hậu là người tận hưởng giờ phút thắng lợi vẻ vang này của Hoàng gia.
Angiêlic cùng chồng đi qua căn phòng trên sàn gỗ đánh xi bóng lộn. Anh chàng Cuaxi-Ba khổng lồ đi theo sau hai người.
Vị quý tộc hầu cận Hoàng gia giới thiệu:
- Bá tước Perắc đờ Moren.
Angiêlic nhún chân xuống cúi chào thật thấp, hồi hộp tới mức gần nghẹn thở. Trước mặt nàng sừng sững một khốit và một khối đỏ thẫm: đó là Thái hậu và giáo chủ Madaranh.
Nàng nghĩ thầm:
- Anh Perắc lẽ ra phải cúi chào thấp hơn nữa mới phải. Vừa nãy anh đã cúi chào bà “Quận chúa lớn” đẹp đến thế kia mà. Vậy mà, đứng trước những vị có quyền thế nhất nước này thì anh lại cố tình chỉ hơi động đậy bàn chân một chút thôi!
Một tiếng nói cất lên:
- Chúng tôi rất vui lòng được gặp lại ông, và được chúc mừng... được khâm phục Bà Bá tước, con người đã được hết lời ca ngợi, khi người ta nói chuyện với chúng tôi. Trái với lệ thường, chúng tôi thấy lần này lời đồn đại còn thua kém thực tế nhiều.
Angiêlic ngước mắt lên: nàng bắt gặp cái nhìn của đôi mắt sáng ngắm mình rất chăm chú: đôi mắt của vua Luy 14.
Ăn mặc lộng lẫy, khổ người tầm thước, Vua ngồi và đứng thật thẳng người, nên trông uy nghi hơn bất cứ vị vương hầu nào trong triều đình. Angiêlic thấy da mặt vua hơi rỗ hoa và sống mũi hơi dài nhưng cái miệng thì khỏe khoắn và đa tình với làn ria mép thanh tú. Mớ tóc dày màu hạt dẻ tỏa thành nhiều lọn uốn quăn tự nhiên, chẳng cần dùng tóc giả. Vua Luy có đôi chân thanh nhã và đôi bàn tay đẹp. Dưới những tấm đăng ten và những dải lụa, người ta cảm thấy có một thân hình mềm mại và cường tráng, phi ngựa và săn bắn thành thạo.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận