Quả Cam Luân Hồi

Lão quái Âu Dương hễ gặp chuyện mình không hiểu, liền bắtđầu làm ra vẻ trầm ngâm, Hạ Thi Đình nhìn thấy cảnh này, biết là chuyệngì cũng đều chỉ dựa vào mình mới có thể giải quyết, muốn gọi hồn củaĐường Tiểu Uyển quay lại là một chuyện vô cùng khó khăn, nhưng cũngkhông thể vứt bỏ.

Cô không còn cách nào, nhưng khoa học luôn không ngùng tiến bộ, ythuật của thế giới ma cũng sẽ phát triển. Mấy ngày này hễ không có việcgì là Hạ Thi Đình lại đến bãi tha ma của ma nữ áo đò tìm những con manhỏ đáng thương kia làm thí nghiệm, muốn nghiên cứu ra một phương thứccó thể cứu được Đường Tiểu Uyển, cả đám ma hễ nhìn thấy dáng vẻ nghiêmtúc nghiên cứu khoa học kia của cô đều nhanh chóng lẩn đi chỗ khác.

Ma nữ áo đỏ càng khó xử, nói với cô: "Bác sĩ Hạ, liệu cô có thể, nếu không có chuyện gì thì đừng tích cực đến đây như vậy có được không?".

Hạ Thi Đình cười ha hả rồi đáp: "Tôi cũng chỉ là muốn giúp mọi người khám bệnh?".

"Nhưng cô xem tất cả các con ma nhỏ đều sợ cô rồi". Ma nữ áo đỏ giơtay chỉ, quả nhiên, chỉ cần chỗ nào có bóng dáng của Hạ Thi Đình thì tất cả các con ma nhỏ đều tháo chạy còn nhanh hơn thỏ thi chạy, mà còn vừachạy vừa kêu: "Nữ ma đầu kia lại đến rồi, lại muốn đến cắt chân củachúng ta, gọi hồn, vẩy máu".

Mặt Hạ Thi Đình hết đỏ lại trắng, biết là thành quả thỉ nghiệm củamình rất bình thường, nhưng lại không chịu nhận thua, đành ra vẻ cái gìcũng không để trong lòng, chán nản bay về.

Ngải Giai và hai anh em sinh đôi Long Long Phụng

Phụng đã trở thành bạn tốt của nhau, ngày nào cũng chơi đùa cùngnhau. Cô nhìn hai đứa ứẻ đáng yêu chạy loăng quăng trên bãi cỏ, luyệntập những thù pháp cơ bản trong việc bắt thây ma, nói với Hàn Tử Nghiđang ở bên cạnh: "Nêu em cũng có thể sinh hai đứa bé thế này thi tốtbiết bao!".

Hàn Tử Nghi nghe xong, toàn thân xúc động run lên bần bật, sau đó nói: "Anh cũng quên không để tâm giúp em chuyện này?".

Ngải Giai liếc anh một cái, nói tiếp: "Giúp đỡ, giúp thế nào, anhđừng quên em thế nào đi nữa cũng đã là ma, không phải là người, em biếtanh thích em, nhưng em nghĩ, em không tiêu tan như Đường Tiểu Uyển nhưng cũng sẽ phải đầu thai, không thể cả đời ở cùng anh".

"Ngải Giai, em nói gì vậy? Sao có thể phũ phàng như vậy?". Hàn TửNghi đã không vui, anh không thích nghe những lời đầy lí trí kiểu này.Con người ta nếu quá lí trí, cuộc sống sẽ không còn ý nghĩa, vậy có khác gì làm ma. Hàn Tử Nghi cũng vì chuyện này mà đau đầu, mặc dù ngày xưa cũng có chuyện tình giữa một thư sinh với một cô ma xinh đẹp, cảmđộng đến tận trời xanh, nhưng, kết cục của mối tình âm dương vẫn là bikịch, người ma khác đường, sao có thể thực sự chung sổng lâu dài cùngnhau.


Nhìn Long Long và Phụng Phụng, lại nhìn cảnh giữa Chu Bảo Bảo và ôngxã, Ngải Giai chỉ biết thở dài, lúc còn sống chưa từng gặp vấn đề tìnhcảm gì, không ngờ sau khi chết, lại muốn phát triển mối tình giữa ngườivà ma với một anh chàng ngoài vẻ khá điển trai ra những điểm khác đềutồi tệ.

Hàn Tử Nghi nhìn xa xăm, mặt trời đang từ từ xuống núi, Mã gia tuykhông nhiều tiền bằng Vương Bác Du, nhưng xem ra sự nghiệp của ông xãChu Bảo Bảo cũng rất tốt, có thể xây một biệt thự thế này ở một chỗ đẹpnhư vậy, nuôi bao nhiêu người ăn không ngồi rồi, mà vẫn không thấy đaulòng, đúng là một gia đình giàu có.

Còn cảnh đẹp đối với anh mà nói chỉ là một gánh nặng, điều quan trọng nhất trong cuộc đời là được ở gần người mình yêu đến đầu bạc răng long, mà bây giờ anh gần như không có cơ hội này. Nêu hôm đó không phải mìnhxông bừa vào nhà Hạ Thi Đình, cuốn vào chuyện thị phi ân ân oán oán này.

Nếu không phải là mình đã yêu Ngải Giai và trở thành bằng hữu sốngchết có nhau với Vương Lôi, quen biết Đường Tiểu Uyển và Hạ Thi Đình thì có lẽ cuộc đời của mình có thể bình lặng hơn một chút, làm một kĩ sưphần mềm bình thường, sống một cuộc đời rất bình thường.

Hàn Tử Nghi chưa từng có thái độ nghiêm túc như vậy, Ngải Giai muốnđến an ủi, nhưng lại không biết nói gì, chỉ đứng dựa vào một gốc cây,nhìn ánh nắng vàng trải trên bãi cỏ xanh mướt.

"Quả cam có phải thực sự phục hồi được sự sống cho hồn ma?". Hàn Tử Nghi giống như tự hỏi.

Ngải Giai không biết vì sao anh hỏi như vậy, đành trà lời: "Có lẽ làđúng, nếu không Vương Bác Du cũng sẽ không tốn nhiều tâm sức như vậy".

"Nêu có thể phục hồi sự sống cho hoàng đế của nhà Tống kia, có thểlàm cho Hạ Thi Đình tình lại, vậy thì cũng có nghĩa là có thể phục hồisự sống của em đúng không?".

Ngải Giai giật mình, cô bay lên, trợn tròn mắt nhìn Hàn Tử Nghi, côcũng không biết nói gì, chuyện quan trọng nhất trong lòng Hàn Tử Nghibây giờ có lẽ chính là được sống cùng với người con gái mình yêu thương, quả cam có thực sự có thể phục hồi sự sống cho cô không, còn cô có thểchết rồi mà sống lại, nói thật, cô chưa bao giờ suy xét đến, cũng chưabao giờ nghĩ đến. Bây giờ lại nghĩ đến điều này, nếu nói một chút layđộng trong lòng cũng không có thì đó là điều không thể.

Nhưng, chỉ có một quả cam, cô chìm đắm trong im lặng, cứ coi như cóthể cướp được bình luân hồi từ tay Vương Bác Du, cũng chỉ có một quảcam, nói không chừng quả cam đó còn có thể gọi lại được hồn của ĐườngTiểu Uyển.


Ngải Giai và Hàn Tử Nghi đều đang trầm ngâm, quả cam làm thuốc dẫncải từ hoàn sinh này chỉ có một, mà cô, Hạ Thi Đình, Đường Tiểu Uyển lại là ba con ma, cơ hội sống lại này rốt cuộc nên phải dành cho ai?

..

Màn đêm buông xuống, đèn trong ngôi biệt thự đã bật lên, Vương Lôi và tiểu đội bắt ma Kha gia đang hát Karaoke trong phòng, nhà bếp đangchuần bị bữa tối, Hạ Thi Đình luyện thuật gọi hồn trên nóc nhà, gọi đếnmột đội linh hồn của mấy con vật nhỏ, trong thoáng chốc đã vây quanh côlàm ầm ĩ đến mức khiến cô tối mày tối mặt.

Không ai ngờ nguy hiểm đang lặng lẽ đến gần.

Trong lúc mọi người còn đang cười đùa vui vẻ, đột nhiên ma nữ áo đỏtừ ngoài cửa xông vào, cô đã trở thành bạn tốt của đám nhân sĩ chínhnghĩa bắt ma này, dẫn đầu một đội ma nhỏ lương thiện làm cơ sở ngầm, bốtrí canh gác quanh ngôi nhà.

Lúc cô xông vào vô cùng hoảng hốt, chỉ nói một câu rồi chuồn đi.

"Kẻ xấu họ Vương kia lại đến, mọi người trốn đi!".

Nói xong câu này, những người trong phòng tản đi rất nhanh, mọi người đều từng bị Vương Bác Du làm cho đau khổ, không có ai tình nguyện lộdiện đối đầu với ông ta. Xem ra ông ta vẫn thông qua Ngải Giai để tìm ra nơi náu mình của Hạ Thi Đình, ông ta vẫn không biết Đường Tiểu Uyển đãxảy ra chuyện, quả cam đã ở trong tay Hạ Thi Đình, nên đã chờ lâu nhưvậy mới lại bắt đầu hùng dũng dẫn sát thủ tiến lên.

Hạ Thi Đình đang chơi với hồn ma của một con chó nhỏ trên nóc nhà,vừa nghe thấy tin này, nổi giận đùng đùng xoay người soạt một cái rồibay xuống, còn thể hiện một tư thế rất giống một hiệp nữ thời cổ, nóivới Vương Lôi đã chạy ra đến: "Em đang định tìm ông ta tính sổ, ông talại tự dẫn xác mình tới cửa, em phải báo thù cho Tiểu Uyển".

Ngải Giai chộp lấy cô lôi lại phía sau, lầm bầm trong mồm: "Sau khilàm ma đầu óc cô đã hỏng rồi! Với lực lượng bây giờ của chúng ta còn đòi báo thù? Vương Bác Du lại không phải một người bình thường, cô cho rằng chúng ta thực sự là đối thủ của ông ta sao, tốt nhất hãy chạy đi! Cônhìn những người trước mặt đều đã chạy rất hăng hái".


Theo hướng tay Ngải Giai chỉ, quả nhiên thấy cảnh lão quái Âu Dươngrất nhanh đã dùng thủ thuật che mắt người khác để tạo chướng ngại vậttrên đường, sau đó chạy nhanh hơn cả thỏ thi chạy, Hạ Thi Đình lắc đầutỏ vẻ khinh thường.

'Tôi sẽ không khuất phục bọn tà ác". Cô cùng cố niềm tin của mình.

"Trời ơi! Cô tưởng bây giờ đang quay phim hoạt hình à! Nếu cô muốnchết một lần nữa, vậy thì thực sự không cứu được nữa rồi, hay là nghĩcách lấy được bình luân hồi đi!". Ngải Giai hung dữ nói.

Hàn Tử Nghi nghe được câu này, bất ngờ đứng lại, anh quay người nóivới đám người đang vội vã chạy thoát thân này: "Từ từ, chúng ta khôngcần chạy, trên tay ông ta có bình luân hồi mà chúng ta cần, trên taychúng ta có quả cam mà ông ta cần, chỉ bằng mọi người cùng hợp tác,không ai nói là quả cam chỉ có thể làm cho một người sống lại mà, nếu có thể làm cho rất nhiều người sống lại, vậy thì mọi người đều có hi vọng, trốn chạy hết lần này đến lần khác như vậy cũng không phải là cáchhay".

Vương Lôi xông đến, đập mạnh lên đầu anh ta, sau đó nói: "Anh ngốcthật! Một quả cam đương nhiên chỉ có thể làm cho một người sống lại, lẽnào có thể ép thành nước cam, mọi người chia nhau mỗi người uống một ít, hơn nữa, chúng ta có biết bao nhiêu người muốn sống lại?".

Mặt Hàn Tử Nghi tái mét: "Anh không thử sao biết có được hay không?".

Hạ Thi Đình nhìn hai phần từ ngoan cố này đã bắt đầu cãi nhau, liềnquát to: "Đừng cãi nhau nữa, tôi cũng cho rằng chúng ta không cần thiếtphải trốn, dù sao ông ta luôn tìm thấy chúng ta, hơn nữa ông ta khôngđến tìm chúng ta, chúng ta cũng phải đi tìm ông ta, không phải ông tacướp của chúng ta, thì là chúng ta trộm của ông ta. Hừm, ông ta có thểthuê sát thủ giết chúng ta, chúng ta không thể mời ăn trộm trộm đồ củaông ta sao?".

"Hay hay, em thông minh, em có thể nghĩ ra cách lấy ác trị ác, nhưgchúng ta lấy đâu ra tiền để đi mời ăn trộm hả? Lẽ nào muốn chúng ta hóatrang thành ăn trộm sao?". Vương Lôi bây giờ đã không còn là thái từnữa.

Hạ Thi Đình lắc lắc đầu: "Bây giờ hóa trang cũng vô ích, mọi ngườithế kia cũng không có tài năng bẳm sinh làm ăn trộm, nhưg không sao, emcó thể bảo các con ma nhỏ trong bãi tha ma quyên góp chút tài sản lúccòn sống, đoán chừng cũng không thể ít hơn Vương Bác Du, đi thôi, hômnay chúng ta tạm lui, đợi mấy ngày nữa lấy được tiền, chúng ta sẽ từ từđấu cùng ông ta".

Nói xong câu này, cô biến mất đầu tiên, Ngải Giai nhìn Hàn Tử Nghi,ánh mắt tràn đầy sự quan tâm chân tình, nhưng tấm chân tình trước sựnguy hiểm cũng bị bỏ qua, cô là người tiếp theo bỏ trốn, chỉ có Hàn TửNghi và Vương Lôi chui qua lùm cây gần đó, nấp vào đám cỏ, khó khăn lắmmới thoát được bàn tay quỷ dữ của bọn sát thù, lần mò trong bóng đêm,sau đó được ma nữ áo đỏ tìm thấy, dẫn hãi người đi tham gia đại hộiquyên góp gì đó của thế giới ma.

..

Bước thấp bước cao bước đi trên con đường rừng tối om, không biết lại tìm ở đâu ra một bãi tha ma để ẩn nẩp. Thời đại bây giờ bãi tha ma rấtnhiều, ma nữ áo đỏ dẫn theo những con ma nhỏ, lúc nào cũng là vì bị ácquỷ hoặc Vương Bác Du truy đuổi, đã thuộc như lòng bàn tay tất cả cácbãi tha ma trong thành phố này, bất cứ lúc nào cũng có thể tìm ra mộtbãi tha ma trong núi làm nơi tụ họp nghỉ ngơi.


Bãi tha ma rất dốc, nếu không phải vì bị Vương Bác Du bức bách thànhra thế này, cũng sẽ không chạy đến đây tụ họp. Hàn Tử Nghi chửi tổ tôngnhà Vương Bác Du từ đời thứ hai đã chửi đến đời thứ mười tám, vẫn chuẩnbị chửi tiếp. Vương Lôi vẫn không biểu lộ gì, anh sốt ruột tìm Hạ ThiĐình, không biết ở bên đó cô có khỏe không.

Trong bãi tha ma lần này không có các nhân sĩ bắt ma chính nghĩa, cóthể mọi người đều cho rằng ở cùng nhóm người Hạ Thi Đình này không đượcan toàn, lúc nào cũng có nguy cơ bị Vương Bác Du sai sát thù giết chết,cho nên đều đi đường vòng để tránh họ.

Nhưng những con ma nhỏ lương thiện kia trái lại đã tụ tập chật níchtrong bãi tha ma, chỉ thấy Hạ Thi Đình ở đó phát biểu một bài diễnthuyết dài, muốn mọi người quyên góp của cải lúc còn sống, ví dụ nhưvàng bạc châu báu gì đó giấu ở xó xỉnh nào, hoặc là nhũng của cải lớngửi trong két sắt của ngân hàng, tốt nhất là có bảo bối đồ cổ gì đó chôn theo. Cô chuản bị đi đào mộ gom góp tiền.

Những con ma nhỏ tuy lương thiện, nhưg nghe thấy cô lại nghĩ cáchkiếm tiền bằng việc muốn đào mộ này, cả đám đều giả vờ như không nghethấy.

Cô biết Hạ Thi Đình là thầy thuốc chữa bệnh cho ma cuối cùng củaĐường môn, cô đã vì những con ma nhỏ này làm không biết bao nhiêu việctốt, giảm bớt bao nhiêu đau khổ cho họ, bây giờ muốn trá hình thu mộtchút tiền chữa bệnh cũng là phải. Nhưng thu phí chữa bệnh cũng không nên tìm cách đào mồ, đây dẫu sao cũng là một việc làm khó đối với ma.

Ma nữ áo đỏ khẽ húng hắng ho hai tiếng, sau đó bước đến trước mặt HạThi Đình, khẽ khuyên một câu: "Bác sĩ Hạ, thế giới của ma có một câu tục ngữ khá hay, huyện nhỏ thì đốt vàng mã, chuyện lớn thì đào mồ, chuyệnnày của cô dường như cũng không phải chuyện lớn lắm, chỉ là cần một íttiền phải không? Việc gì cứ phải đào mồ người khác vậy?".

Hạ Thi Đình cũng nhận thấy làm như vậy hơi quá đáng, vội vỗ về nhữngcon ma nhỏ kia nói: "Cũng không nhất định phải đào mồ, nếu mọi người cómột số bảo bối gia truyền gì đó chôn dưới đất cũng có thể đem ra quyêngóp, chẳng qua chỉ là tôi sẽ không tìm mọi người để thử nghiệm chữa bệnh cho ma nữa mà thôi, tôi sẽ đi tìm một đội ma nhỏ khác để cống hiến việc trị bệnh cho ma bằng khoa học."

Bây giờ cô nhận thấy nếu không uy hiếp những con ma nhỏ này một chút, bọn họ nhất định sẽ không nộp tiền.

Quả nhiên mấy con ma nhỏ vừa nghe thấy không làm thí nghiệm chữa bệnh cho ma nữa, thái độ đã khác hoàn toàn, lập tức có ma xuất hiện bắt đầukhãi báo tài sản lúc còn sổng của mình, dù sao sau khi chết cũng không dùng đến nữa, nhưng lại có thể không phải chịu đau khổ bởi các cuộc thínghiệm chữa bệnh cho ma, hà tất phải chịu tội này vì đống tiền tài vôdụng đó.

Hạ Thi Đình mặt mày rạng rỡ bay lên, chỉ huy Ngải Giai ghi sổ, VươngLôi và Hàn Tử Nghi sững sờ đứng nhìn, cảm thấy hãi người họ làm ma cũngrất thoải mái, chỉ hù dọa ma nhỏ một chút như vậy, đã có thể thu đượckhoản tiền lớn, hiệu nghiệm hơn cả máy in tiền, ma quả thực cũng khôngquá để ý của cải, dù sao trong âm gian cũng không có chỗ tiêu tiền, đốtvàng mã để kỉ niệm người qua đời đã là một truyền thống lâu đời, giốngnhư ăn bánh chưng ngày Tết, chỉ là truyền thống mà thôi, không có tácdụng thực sự.

Có rất nhiều ma nhỏ từng nếm mùi đau khổ bởi Hạ Thi Đình, vì lấy lòng Hạ Thi Đình để cô không đem mình ra làm thí nghiệm chữa bệnh, ngay cảđồ chôn theo cũng đã lấy ra, đào mồ thì đào mồ! Dù sao đào đống xươngtrắng lên cũng không thể đem ra nấu canh, mình giữ lại cũng không có chỗ dùng.

Đợi sau khi màn đại hội quyên góp này kết thúc, Ngải Giai và Hạ ThiĐình cùng nhau kiểm lại thu hoạch, cả hai đều bay lên ở đó rất lâu không động đậy, Hàn Tử Nghi cũng ngó đầu nhìn con số tổng, bất ngờ há hốcmồm, chỉ có Vương Lôi đã từng gặp những pha lớn, anh dù sao cũng cóphong độ của đại thiếu gia, mặc dù con số khiến người ta ngạc nhiên,nhưng cũng còn có thể có phản ứng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận