Quả Cam Luân Hồi

Hạ Thi Đình đã hôn mê, Vương Lôi ngầng đầu gào lên với Hàn Tử Nghi: "Có biết lái xe không, lái nhanh hơn nữa đi".

"Lái nhanh hơn nữa, thì bằng với tốc độ của máy bay rồi đấy".

Đường Tiểu Uyển sờ động mạch cổ của Hạ Thi Đình, ánh mắt trở nên kiên định, ngẳng đầu đưa ra một quyết định: "Bây giờ tôi đã nghĩ ra cáchchữa trị cho cô ấy, nhưng năng lực của tôi có hạn, khả năng chỉ có thểgiữ cho cô ấy đi vào trạng thái hôn mê, nhưng mọi người có thể dùng quảcam giúp cô ấy sống lại".

Ngải Giai nắm tay Đường Tiểu Uyển nói: "Chị muốn làm gì, lấy quả cam ra rồi, chị sẽ chết".

"Có điều nếu tôi không cứu Hạ Thi Đình, cô ấy cũng sẽ chết, tôi đã là ma, không để ý chuyện chết thêm một lần nữa, nhưng cô ấy còn ứẻ nhưthế, có cuộc sống tươi đẹp như thế, có thể cùng người yêu sống cuộc sống của một người bình thường, không cần phải giống chúng ta sống lơ lửngtrên không. Tôi hi vọng cô ấy có thể sống thực sự, cô ấy không thể giống tôi". Đường Tiểu Uyển nhìn Hạ Thi Đình, từng cành từng cành lúc mới quen nhau hiện lên trước mắt cô.

Ngải Giai lo lắng: "Nhưng nếu cô ấy tỉnh lại, biết được chị vì cô ấy mà tan biến, cô ấy nhất định sẽ rất đau khổ".

"Đau khổ, cũng chứng minh người vẫn còn sống, biết đau luôn mạnh hơncảm giác không biết đau, hơn nữa, đau lòng chỉ là nhất thời, rồi sẽ quađi, đừng nghĩ nhiều như vậy, nếu không cứu cô ấy ngay, cô ấy thực sựkhông còn khả năng phục sinh nữa, nhớ dùng quả cam mở bình luân hồi, côấy sẽ có hi vọng sống lại".

Đường Tiểu Uyển không nói gì thêm, một lòng một dạ ấn tay vào vếtthương của Hạ Thi Đình, chỉ thấy vết thương từ từ cầm máu, còn ĐườngTiểu Uyển lại dần trở lên trong suốt, cô đã dùng cách chữa bệnh cho macủa Đường gia, lấy toàn bộ linh lực của mình dồn sang cơ thể củaHạ Thi Đình, vì thế cho giữ cho Hạ Thi Đình đi vào hôn mê, nhưng khôngbị tắt thở.

Ngải Giai đã nhìn thấy một cái bóng bay ra từ cơ thể của Hạ Thi Đình, cô biết đó chính là linh hồn. Đường Tiểu Uyển có thể cứu được thể xácnày, nhưng thể xác của Hạ Thi Đình có thể tình lại hay không thì phảidựa vào công lực của bình luân hồi và quả cam, nếu không chỉ là cứu được một người thực vật, cũng không có tác dụng gì.


Cái bóng của Hạ Thi Đình bắt đầu bay lên từ phần chân, giống như cónâng chân cô ấy, kéo cô ấy rời khỏi cơ thể, cô không hề biết mình sắpthoát xác, ngạc nhiên không thể nói, chỉ ngơ ngác nhìn Đường Tiểu Uyểnvà Ngải Giai, chưa bao giờ nhìn rõ như thế.

Hạ Thi Đình đã nghe thấy quyết định của Đường Tiểu Uyển, muốn ngănlại nhưng đến việc chớp mắt còn không làm được, không thể bày tỏ, chỉ có thể nhìn, cô không thể bộc lộ sự đau buồn cũng như sự cảm kích củamình.

Nếu được lựa chọn, cô thà làm ma, cũng không bằng lòng để Đường TiểuUyển vì cứu mình mà trở thành làn khói mỏng, cô muốn bảo Ngải Giai ngănTiểu Uyển lại, nhưng Ngải Giai hình như cũng cho rằng việc cứu Hạ ThiĐình bằng bất cứ giá nào là việc nên làm, bởi vì làm ma quả thực khôngphải là chuyện thú vị.

Không bao lâu sau, Đường Tiểu Uyển chỉ còn một chút bóng lờ mờ, vẫnlơ lửng trong không trung, cô nhìn hồn Hạ Thi Đình đang từng tấc từngtấc rời khỏi xác, nhưng không nói gì, bất cứ lời nói nào lúc này cũngđều là thừa, biểu hiện của cô đã nói cho Hạ Thi Đình biết, Hạ Thi Đìnhcần phải sống tiếp thật tốt, tìm mọi cách để thể tỉnh lại, chỉ khi HạThi Đình sống tốt, sự hi sinh của cô mới có ý nghĩa.

Lúc linh hồn của Đường Tiểu Uyển đã hoàn toàn tiêu tan trong khôngtrung, chỉ còn lại một quả cam lơ lửng ở đó, rất bình thường giống nhưloại cam bày bán hàng loạt trong siêu thị, tươi ngon, nhiều nước, mà còn tòa ra hương thơm man mát.

Tất cả mọi người đều không tin quả cam trông bình thường như vậykhông những có thể làm cho thiên hạ đại loạn, mà còn có thể cải tử hoànsinh. Hạ Thi Đình đã hoàn toàn có thể bay trong không trung, cô nhìn quả cam, lại nhìn thể xác mình đang nằm trong lòng Vương Lôi, thò tay vàokhông khí chỗ Đường Tiểu Uyển tan biến, cần thận quan sát đôi tay lờ mờtrong suốt của mình, đặt dưới ánh mặt trời, thấy từng tia nắng xuyên qua lòng bàn tay, đến mạch máu và xương cốt cũng đều có thể nhìn thấy rõnét.

Hạ Thi Đình quan sát cơ thể mình, dùng tay xoa xoa mặt mình, lạnhbuốt, lại động động vào Vương Lôi, móng tay giống như con dao sắc cứavào da thịt Vương Lôi. Còn Vương Lôi cũng đờ đẫn nhìn cô, anh đã đượcdán bùa nhìn ma rất nhiều lần nên bây giờ có thể nhìn rõ hồn ma.

Biểu hiện của Vương Lôi rất kì quặc, nửa muốn khóc nửa muốn cười lạicảm thấy khóc cười đều không thích hợp. Hạ Thi Đình nhìn lại ngực mình,nhìn xuyên qua ngực có thể nhìn thấy đầu mũi chân, cuối cùng cô đã thétlên, chạy tán loạn trong xe, ép Hàn Tử Nghi dừng xe lại.


"Cô làm gì thế?". Ngải Giai tuy rất đau buồn vì sự tan biến của Đường Tiểu Uyển, nhưng, nhìn Hạ Thi Đình thất lễ như vậy cũng không chịu nổinữa.

Hạ Thi Đình vẫn ở đó nhào bên này nhảy bên kia, giống như một quả cầu nảy. Ngải Giai không nhẫn nại được nữa thò tay ra giữ cô lại: "chỉ làlinh hồn tạm thời thoát khỏi xác mà thôi, vẫn có thể quay ữở lại, côđừng biểu hiện thái quá như vậy!".

Hạ Thi Đình dừng lại, sau đó nói: "Nhưng mà tôi vừa khẽ động đậy thìđã không tìm thấy ữọng tâm, không biết điều khiển thế nào để mình dừnglại mà thôi. Nói thật cho tôi biết có phải cơ bản không còn cách nào cứu Đường Tiểu Uyển nữa phải không?".

"Cô là hậu duệ duy nhất của Đường môn, danh y của thế giới ma, ĐườngTiểu Uyển có cứu được hay không, nên hỏi bản thân cô mới phải!". NgảiGiai liếc nhìn cô.

Lúc này Hạ Thi Đình mới lấy lại tinh thần, thực tế mình đã là ma.Chiếc xe tiếp tục lao đến bệnh viện, sau khi cấp cứu, thể xác đã ở trạng thái hôn mê của Hạ Thi Đình được để trong phòng chăm sóc đặc biệt, HạThi Đình bay qua bay lại trước cửa sổ nhìn dáng vẻ của mình, thình thoảng lại than thở vài câu: "Chao ôi, nhìn mình thế này, cảm thấy rấtđẹp".

Ngải Giai nhìn Hạ Thi Đình đã trở thành ma, lắc lắc đầu, đây chfnh là lí do lớn nhất thường khiến những con ma mới kém cỏi bị các con ma cũchế giễu, nhìn cái gì cũng cảm thấy mới mẻ, nhìn thi thể của mình cũngcó cảm giác hiếu kì, một cảm giác mà trước đây không có.

Tay phải Hạ Thi Đình cầm quả cam mà Đường Tiểu Uyển đã dùng linh hồncủa bản thân đổi lấy, cô nhẹ nhàng vuốt ve nó, nói với bản thân đangtrong cơn hôn mê: "Bất luận thế nào, mình nhất định phải gọi hồn củaĐường Tiểu Uyển quay lại, mình không tin mình không có bản lĩnh này".

Tay trái cô cầm cuốn Đường môn đạo thuật toàn tập, danh y tự họcthành tài của thế giới ma này, cuối cùng cũng từ từ bay lên như một ngôi sao mới.


Hạ Thi Đình theo sau Ngải Giai, rụt rè làm con ma mới kém cỏi, lúcnào cũng cảm thấy ngạc nhiên vui mừng vô cùng, thinh thoảng lại thò đầuvào trong tường, hoặc bay lơ lửng như quả lắc đồng hồ chơi trò đu quay,cũng thích treo trên rèm cửa, lúc ngủ buổi tối thích nẩp trong đèn,giống hệt Đường Tiểu Uyển trước đây, đến cả Vương Lôi cũng không chịunổi nói: "Làm ma vui thế sao? Vì sao em không lo lắng chút nào, em không muốn tình dậy à?".

Hạ Thi Đình lại lắc lắc đầu: "Anh tưởng ai cũng có cơ hội thoát xácư? Làm ma có gì mà không tốt, không cần ăn, mà cũng không cần nghĩ đếnchuyện đi làm, kiếm tiền, lấy chồng, cứ bay qua bay lại thế này, nằmtrên lưng người này một lát, ngồi trên đỉnh đầu người kia một chốc, baonhiêu cảm nhận mới mẻ".

..

Hàn Tử Nghi trợn tròn mắt, làm ra vẻ buồn nôn bắt trước dáng vẻ lơlửng của ma nữ Hạ Thi Đình, liền bị Ngải Giai bất ngờ đuổi đánh, mộtngười một ma chạy như bay đuổi nhau trong ngôi nhà lớn của Chu Bảo Bảo.

Chu Bảo Bảo đã sớm đón đám người Hạ Thi Đình này về nhà, những nhânsĩ chính nghĩa hình như nhận ra nhà Chu Bảo Bảo khá nhiều tiền, còn haiđứa trẻ cũng dễ bắt nạt, liền ở lì trong nhà cô, nói là bàn bạc chuyệnđại sự chống lại tà ác, nhưng ngày nào cũng chỉ ăn uống vui chơi, trêuđùa Long Long và Phụng Phụng, chơi bài, lại còn chia bè đánh đôi, tưởngchừng như một nhóm ô hợp ở đó bàn bạc chuyện không thể thành công, ví dụ như chuyện phản Thanh phục Minh gì đó.

Lúc Chu Bảo Bảo lần đầu tiên nhìn thấy Hạ Thi Đình thoát xác, đã thét lên một tiếng rồi ngã vật ra phía sau, may được ông xã đầu hói ôm đỡđằng sau. Cô đau khổ khóc lóc vật vã ữong lòng ông xã, sau đó nói: "Saocô đang yên đang lành, xinh đẹp trẻ trung như thế thì đã làm ma lồi! Aiđã giết cô? Tôi nhất định sẽ báo thù cho cô!".

Hạ Thi Đình bay đến an ủi cô ấy nói: "Tôi chưa chết, chỉ là linh hồnthoát xác, vẫn còn cơ hội tỉnh lại. Cô đừng đau lòng nữa, cô nhìn tôibây giờ, muốn tạo dáng thướt tha thì thướt tha, muốn xinh đẹp thì xinhđẹp, cô thấy mí mắt của tôi không, sáng sớm nay vẫn còn là mắt phượngmột mí của Lưu Diệc Phi, bây giờ đã biến thành mắt hai mí tròn tròn của A Kiều, lại còn đôi môi cũng có thể thay đổi, muốn đa tình có đa tình,ngày ngày thay đi đổi lại, thích thú biết bao!".

Chu Bảo Bảo vừa nghe, lập tức không khóc nữa, đứng dậy bước ra khỏivòng tay của ông xã, nói: "Em cũng muốn linh hồn thoát xác. Em cũng muốn thay đổi. Anh xem cô ấy cũng có thể đẹp như vậy, vì sao em khôngđược?".

"Vớ vần, linh hồn thoát xác rất nguy hiểm, các cô thật không biếttrời cao đất dày". Lão quái Âu Dương không biết từ đâu tập tễnh đi ra,mấy người Vương Lôi đều rất kinh ngạc nhìn lão quái lúc nguy hiểm thìlẳn nhanh hơn bất cứ ai, còn khi cục diện vừa ổn định lại xuất hiện làmđại ca này, không biết lần chạy trốn trước ông ta đã chạy như thế nào.


Nhưng lão quái Âu Dương không mảy may xấu hổ, giống như ông ta sinhra là để làm đại ca, mà quả thực tri thức của ông ta cũng rất phong phú, nhìn chung những câu hỏi kì quái ông ta đều trả lời được, giống như một cái máy giải đáp thông minh.

Hạ Thi Đình vừa nhìn thấy ông ta, câu nói đầu tiên là: "Đường Tiểu Uyển có thể được gọi hồn lại không?".

"Ui da, cô mới là đệ từ của Đường môn, câu hỏi này, trừ bản thân côcó thể trả lời ra, không có bất cứ người nào có thể trả lời, sao tôibiết được". Xem ra mọi người đều cho rằng Hạ Thi Đình mới là mấu chốtgiải cứu Đường Tiểu Uyển.

Hạ Thi Đình đành lấy cuốn Đường môn đạo thuật toàn tập đã mở đến mứcquăn như cái bắp cải cuốn kia ra, đưa cho mọi người cùng xem, sau đónói: "Tôi đã xem đến rách nát cả quyển sách này rồi, thực sự không cómột chỗ nào viết cách cứu Đường Tiểu Uyển như thế nào, mọi con đường đều là đường cụt, lẽ nào phải nuốt quyển sách vào bụng mới có thể có chuyển biến mới".

Vương Lôi nhìn cuốn sách không biết đã được học thuộc lòng bao nhiêulần trong tay cô, ngạc nhiên nói: "Em sinh ra chi để đọc sách à! Chămchỉ đọc sách như vậy, cần thận sẽ biến thành mọt sách đấy".

Hạ Thi Đình thu quyển sách lại, lại lấy quả cam ra, chỗ không giốngvới những quả cam bình thường của quả cam này là mãi mãi tươi ngon, chodù để bao nhiêu năm, đều giống như vừa mới hái xuống.

"Ông già, thứ này dùng thế nào để giúp tôi tỉnh lại? Đường Tiểu Uyểnnói chỉ cần dùng bình luân hồi và quả cam thì tôi có thể tỉnh lại, thểxác không cần để trong bệnh viện làm người thực vật nữa". Hạ Thi Đình lo lắng hỏi.

Cô suy nghĩ một lát rồi lại nói tiếp: "Nêu quả cam thực sự lợi hạinhư vậy, chắc cũng có thể gọi lại hồn của Đường Tiểu Uyển, tôi muốn dùng nó để gọi hồn, tôi không tỉnh lại cũng không sao, dù sao làm ma cũngrất thoải mái, mọi người có thể cùng nhau lập tổ chức từ thiện kiểu nhưhội chữ thập đỏ của thế giới ma gì đó, khám sức khỏe miễn phí, phục hồikhuôn mặt cho những con ma nhỏ, nghĩ cho cùng cũng rất hạnh phúc".

Vương Lôi đứng bên cạnh nghe thấy câu nói này, mắt trợn tròn, sao anh chưa từng nghĩ sau khi làm ma Hạ Thi Đình đã sắp xếp chu đáo ti mi nhưvậy cho cuộc sống ma của mình, lại còn cả chuyện lập hội chữ thập đỏ gìđó nữa, hoàn toàn không có phần của anh.

Anh không vui liền chằm chằm nhìn Hạ Thi Đình, tâm nguyện của anh làHạ Thi Đình có thể tình lại, như vậy thì chuyện ôm ấp mới là thực, không giống như bây giờ, lúc anh kéo tay cô, đều xuyên qua xương tay của cô.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận