Phế Thê Trọng Sinh - Kim Nguyên Bảo

Edit + beta: Iris

Ô Nhược khó hiểu đi khỏi đại môn của tòa nhà Thị Chủ ở, liền thấy Hắc Tuyển Dực ôm Đản Đản và Hắc Tuyển Đường, Hắc Càn đứng ngoài cửa chờ cậu.

Hắc Tuyển Đường cười nói: "Đại tẩu ra rồi."

"Cha." Đản Đản hưng phấn vẫy tay với Ô Nhược.

Ô Nhược co rút khóe miệng, đứa nhỏ này không những rất ổn mà còn béo hơn, có thể thấy được mấy ngày nay sống rất thoải mái.

Hắc Tuyển Dực đi đến trước mặt Ô Nhược hỏi: "Không sao chứ?"

"Không sao." Ô Nhược nhìn tòa nhà phía sau: "Sao Thị Chủ đột nhiên thả chúng ta ra vậy?"

"Chúng ta không có cướp cực phẩm thần linh đan của bọn họ, cũng không có giết vệ binh, đương nhiên là phải thả chúng ta ra rồi." Hắc Tuyển Đường buồn bực nói: "Từ lúc cha sanh mẹ đẻ tới nay, lần đầu tiên bị giam vô nhà lao, chỗ đó vừa thúi vừa dơ, còn có cả chuột với gián nữa chứ, đúng là không phải nơi người ở mà, lần sau đệ sẽ không bao giờ đi đến chỗ như thế nữa đâu, đúng rồi, đại tẩu, tẩu bị nhốt ở đâu?"

"Ta bị nhốt vào lồng sắt trong hoa viên."

Hắc Tuyển Dực nói: "Nơi này không phải chỗ để nói chuyện, trở về rồi nói."

"Được." Ô Nhược ôm Đản Đản, nhéo mặt bé vài cái: "Mấy nay bị Thị Chủ mang đi, có phải chơi vui đến mức quên luôn tên của phụ thân và cha rồi không?"

Đản Đản kiêu ngạo nói: "Cha con là Ô Nhược, phụ thân con là Hắc Tuyển Dực."

Hắc Tuyển Đường cắm qua một câu: "Tứ thúc con tên gì?"

"Hắc Tuyển Đường."

Hắc Tuyển Đường cười: "Này còn được, không uổng công tứ thúc thương con."

Ô Nhược nói: "Ta còn tưởng con ăn mặc của Thị Chủ xong thì không nhớ được cha con và phụ thân con tên gì luôn rồi chứ."

"Con sẽ không quên cha." Đản Đản ôm cổ cậu, hôn lên mặt.

Ô Nhược cười xoa đầu bé.

"Tiểu Nhược." Đột nhiên có người kêu lên.

Ô Nhược theo bản năng quay đầu lại thì thấy Ba Sắc được người nâng ra từ nhà Thị Chủ.

"Tiểu Nhược, đúng là ngươi thật rồi." Ba Sắc vui sướng chạy đến chỗ Ô Nhược, nhưng bị Hắc Càn ngăn lại: "Tiểu Nhược, ngươi biết không, lần này ta tới Hoàng Đô Thành chính là muốn tìm ngươi đó."


"Đại tẩu, người này là ai?" Hắc Tuyển Đường cực kỳ không vui che trước mặt Ô Nhược.

Ánh mắt Ô Nhược hiện lên lệ khí: "Một tên đăng đồ tử."

Nếu không phải vì muốn tìm Tang Luân, cậu đã trực tiếp giết chết tên này.

"Hèn gì vừa nhìn đã thấy y hệt kẻ xấu." Hắc Tuyển Đường nhìn Ba Sắc: "Đại tẩu ta đã có đại ca ta rồi, ngươi lại muốn dây dưa tiếp, ta sẽ phế ngươi."

Hắn nhấc chân, không nhẹ không nặng đá vào mệnh căn của Ba Sắc, hừ lạnh một tiếng, xoay người đi cùng bọn Ô Nhược: "Đại tẩu, chúng ta đi."

Nếu không phải có người đỡ thì Ba Sắc chắc chắn đã té lộn nhào, hắn chịu đựng cơn đau nhìn thân ảnh của Ô Nhược, đáy mắt hiện lên tia hung ác.

Nam nhân vừa rồi đá hắn lớn lên không tồi, còn có nam nhân đứng bên cạnh Ô Nhược cũng là hàng cực phẩm, đáng tiếc, hai người đó cao hơn hắn nên không phải loại hình hắn thích.

Đột nhiên, Hắc Tuyển Dực đi bên cạnh Ô Nhược quay đầu lại, ánh mắt lãnh lệ khiến người của Ba Sắc đều run lên.

"Thiếu chủ, những người đó tựa hồ không dễ chọc, hay là chúng ta đừng dây vào bọn họ nữa thì tốt hơn." Hộ vệ Ba Sắc nói.

Ba Sắc cũng không phải là người lỗ mãng: "Chúng ta đi tìm Tang Luân trước rồi tính."

Sau khi bọn họ rời đi, Ô Hạ mới từ trong nhà đi ra, siết chặt nắm tay, lạnh lùng phun ra hai chữ từ kẽ răng: "Ô Nhược."

Nếu không phải tại Ô Nhược, hắn cũng sẽ không bị Ba Sắc đùa bỡn trước mặt nhiều người như vậy, làm hại hắn không còn mặt mũi đi gặp cha mẹ.

Ánh mắt Ô Hạ trầm xuống, nhấc chân rời khỏi chợ đen.

Ngay khi bọn Ô Nhược vừa ra khỏi chợ đen, liền xuất hiện ngoài đại môn Hắc phủ.

"Ra rồi, ra rồi." Quản Đồng và Ô Hi kích động nói.

Nỗ Mộc cười lớn: "Ta đã nói bọn nó không sao rồi mà."

Ô Tiền Thanh đi lên hỏi: "Mấy ngày nay các con ở chợ đen có khỏe không?"

Hắc Tuyển Đường nói: "Khỏe, chúng con chỉ bị nhốt lại mấy ngày thôi."

Quản Đồng nói: "Không sao là tốt rồi, không sao thì tốt, các con nhanh đi qua chậu than này để loại bỏ mốc* khí trên người."

*Mốc (霉): nấm, mốc, meo.


Ô Nhược và Hắc Tuyển Dực nhìn về phía đại môn, một chậu than đang cháy được đặt ở giữa đại môn.

Lúc này, Cức Hi từ sau cánh cửa đi ra, không biết ném gì vào chậu than, tức khắc ầm một tiếng, lửa trong chậu cao thêm nửa trượng: "Các ngươi nhanh tới xua mốc khí."

Ô Nhược: "..."

Hắc Tuyển Dực: "..."

Hắc Tuyển Đường đen mặt: "Lửa cháy cao như vậy, sao đi qua được?"

Hắc Tuyển Dực bế Ô Nhược và Đản Đản lên, nhảy qua chậu than.

Hắc Tuyển Đường cũng nhảy qua theo, ngay sau đó, một chậu nước tạt vào bọn họ, bốn người không kịp phản ứng nên bị xối ướt chèm nhẹp.

Cức Hi đạm thanh nói: "Đây là nước bùa, có thể xua mốc khí."

Ô Nhược lau mặt, đen mặt nói: "Cức Hi, hôm nay ngươi phát điên cái gì vậy?"

Khó khăn lắm mới ra khỏi chợ đen lại bị đối xử như vậy, ai mà vui cho nổi.

Hắc Tín đứng một bên nhỏ giọng nói: "Hai hôm nay tâm tình hắn không tốt, thấy ai cũng ngứa mắt."

Cức Hi tức giận trừng Hắc Tín một cái, hừ lạnh rồi xoay người rời đi.

Ô Nhược nhìn Hắc Tín: "Sao hắn lại như vậy?"

Hắc Tín lắc đầu, tỏ vẻ không biết.
Nỗ Mộc nói: "Ta thấy hẳn là có liên quan đến Dạ Ký."

Ô Nhược nhướng mày.

"Đản Đản không sao chứ?" Quản Đồng vội ôm Đản Đản qua: "Nhanh kêu hạ nhân đi chuẩn bị nước ấm, còn có kêu bọn họ nhanh chuẩn bị cơm trưa, Đản Đản nhất định là đói lả người rồi, nhìn xem, mặt gầy như vậy."

Ô Nhược: "..."

Con của cậu ở chợ đen hết uống huyết yến rồi đến ăn vây cá, gầy thế nào được?

Ô Tiền Thanh nói với bọn Ô Nhược: "Các con cũng về phòng tắm rửa thay quần áo đi, nửa canh giờ sau đến đại sảnh dùng cơm."


"Dạ." Hắc Tuyển Dực ôm Ô Nhược nhảy lên, bay về phía sân của bọn họ.

Bọn Thi Nguyên đã chuẩn bị xong nước ấm từ lâu, vào phòng tắm là có thể tắm rửa ngay.

Ô Nhược đi vào bồn tắm, thoải mái than: "Cảm giác như đã nhiều năm không tắm rồi ấy."

Hắc Tuyển Dực cầm bồ kết gội đầu cho cậu.

Ô Nhược dựa vào ngực y: "Tuyển Dực, ngươi có thấy Thị Chủ rất kỳ quái không?"

Động tác Hắc Tuyển Dực hơi dừng lại: "Từ khi bị nhốt, chúng ta chưa từng gặp qua Thị Chủ, không biết hắn là người thế nào."

"Chưa từng gặp? Vậy vệ binh có đến thẩm vấn các ngươi không?"

"Không có. Sau khi nhốt chúng ta vào nhà lao thì không để ý đến chúng ta, ba ngày sau thì thả chúng ta đi."

Ô Nhược quay đầu nói: "Vậy thì lạ quá, sao hắn lại biết được tên ta?"

Hắc Tuyển Dực hơi nhíu mày: "Hắn biết tên ngươi?"

"Đúng vậy, hắn hỏi ta có phải tên Ô Nhược không, ngày nào cũng cho ta ăn ngon, kỳ quái nhất là hắn kêu ta kể lại tình huống cực phẩm thần linh đan bị cướp, sau đó kêu ta lặp lại động tác làm bí thuật của Kinh Luân."

Lúc Ô Nhược nhắc tới Kinh Luân, rõ ràng cảm thấy cơ thể người phía sau hơi cứng đờ: "Làm sao vậy?"

"Không sao, sau đó thế nào?" Hắc Tuyển Dực xoay đầu cậu lại, tiếp tục gội đầu cho cậu.

"Sau đó càng kỳ lạ hơn, ta vậy mà dùng được bí thuật trong tộc các ngươi..." Ô Nhược đến nay vẫn không tin được, nhìn tay của mình: "Tại sao lại như vậy? Ta cũng đâu phải người trong tộc của ngươi, đáng lẽ không thể học được bí thuật của các ngươi mới đúng, chẳng lẽ là Thị Chủ giở trò?"

Hắc Tuyển Dực hỏi: "Vậy mấy bộ xương lúc chúng ta bị nhốt trong nhà lao thấy được, là do ngươi triệu hồi?"

"Các ngươi bị nhốt trong nhà lao mà cũng thấy mấy bộ xương mà ta triệu hồi?"

"Ừ, chờ ăn cơm xong thì ngươi thử lại lần nữa là biết có phải ngươi triệu hồi ra không."

"Cũng đúng." Ô Nhược xoay người: "Để ta gội đầu cho ngươi."

"Được." Hắc Tuyển Dực đi vào thùng gỗ.

Ô Nhược vừa gội cho y vừa nói: "Ta có một việc muốn hỏi ngươi, lúc Kinh Luân chết..."

Lúc nhắc tới Kinh Luân, cậu lại có cảm giác như Hắc Tuyển Dực bị mất tự nhiên.

Ô Nhược kỳ quái nhìn Hắc Tuyển Dực, tiếp tục nói: "Ta lén hút hết linh lực trong thân thể của hắn, lát nữa có thể tăng thêm một giai. Thế nào? Ta thông minh không? Không cần mua cực phẩm thần linh đan cũng có thể tăng giai."

"Thông minh." Hắc Tuyển Dực cong môi: "Hắn là thuật sư bát giai, nói không chừng ngươi có thể thăng được hai giai, sau này nếu có cơ hội hút linh lực thì đừng bỏ lỡ."


"Ừ, như vậy là có thể giúp ngươi tiết kiệm được chút bạc."

Hắc Tuyển Dực nhẹ ừ một tiếng.

Ô Nhược suy nghĩ lại hỏi: "Mấy ngày trước các ngươi có nhắc đến Tu Quân gì đó, lợi hại lắm hả?"

"Không phải, nhưng người này rất tàn độc, chuyện gì cũng dám làm."

"Ồ."

Hắc Tuyển Dực trầm mặc một lát, lại nói: "Tu Quân người cũng như tên, hào hoa phong nhã, giống như thư sinh, tay thích cầm một quyển sách bìa màu lam, trong sách đều là vẽ phù chú lợi hại, chỉ cần hắn tùy ý xé một trang rồi dán lên người ngươi, liền có thể khiến ngươi lâm vào thống khổ vô tận, hoặc là trực tiếp nổ tan xác rồi chết."

"Ngươi đây là đang nhắc nhở ta, sau này nếu gặp người như vậy thì phải tránh xa đúng không? Có phải ngươi lo hắn lợi dụng ta để uy hiếp ngươi đúng không?"

"Ừ." Hắc Tuyển Dực xoay người kéo cậu vào lòng: "Trước khi linh lực ngươi đến cửu giai, ngàn vạn lần đừng cứng đối cứng với hắn, chạy được thì chạy, biết không?"

Ô Nhược gật đầu, cậu cũng không ngu như vậy, gặp được người mạnh hơn mình còn ngây ngốc xông lên, kia chẳng phải là đi tìm chết sao?

Hai người tắm rửa thay quần áo sạch sẽ rồi đến đại sảnh ăn cơm.

Lúc Ô Nhược đi vào đại sảnh liền thấy miệng Đản Đản bị nhét một đống đồ ăn đến phình to ra.

Quản Đồng đau lòng nói: "Ở chợ đen nhất định là đói lả luôn rồi."

Ô Nhược kỳ quái ngồi bên cạnh Đản Đản: "Thực sự rất đói sao?"

Không phải ở chỗ Thị Chủ được ăn ngon mặc đẹp sao? Sao lại đói thành như vậy?

Đản Đản đáng thương hề hề nói: "Cha, con ăn không no."

Ô Nhược cảm thấy bất thường, nhanh chóng bắt mạch cho bé, nhưng không phát hiện điều gì.

"Sư phụ, ngươi xem thử thân thể Đản Đản có bị gì không."

Nỗ Mộc đi tới bắt mạch: "Sắc mặt hồng hào, còn ăn nhiều như vậy, có vấn đề gì đâu?"

Ô Nhược cực kỳ lo lắng: "Đản Đản, có phải bây giờ dù con ăn bao nhiêu cũng vẫn cảm thấy đói đúng không?"

Đản Đản gật đầu.

Mọi người nghe xong lập tức nhận ra vấn về này rất nghiêm trọng.

°°°°°°°°°°

Lời editor: Mai khu mình cúp điện nguyên ngày mà ba mình không cho đăng ký 3G nên mai không có chương mới nha 🌚

Đăng: 25/11/2021


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận