May Mắn Gả Cho Người


Sao có thể là sản phẩm mới? Loại son điện tử ngày gần đây rất thịnh hành.

"Cố Miên chột dạ nói.

Đôi mắt hoa đào* kiều mị không ngừng nhìn bốn phía, sợ Phó Dư nhìn thấu tâm tư mình.(*: mắt hoa đào đây(❁'◡'❁))"Phải không?"Phó Dư cầm son môi nhìn thoáng qua."Đương nhiên! Em thấy trên mạng rất nhiều người dùng thử.

Đàn ông các anh làm sao biết được mấy thứ trang điểm này của con gái chứ."Cố Miên càng thêm chột dạ, nhịn không được xoắn xít ngón tay."Tôi đúng là lần đầu tiên nhìn thấy, không bằng em dùng thử cho tôi xem đi?"Phó Dư đi đến bên người Cố Miên, đem trứng rung nhét vào tay cô.Cố Miên: "..." Cô hoài nghi bác sĩ Phó ở chỉnh cô nhưng mà cô không có chứng cứ."Ông xã, em không muốn dùng đồ của người khác đâu."Cố Miên lập tức ném trứng rung lại cho Phó Dư."Tôi mua nó là được.

Lát nữa tôi sẽ bảo quản gia nói với người làm."Khóe môi đẹp đẽ cong cong, gương mặt thanh tuyển tú mỹ giống như thiên thần hoàn mỹ hoàn mỹ vô khuyết.Nhìn, Cố Miên lại bị mỹ mạo của Phó Dư dụ hoặc, ma xui quỷ khiến gật gật đầu."Được.""Thật ngoan." Phó Dư vừa nói vừa nhẹ nhàng xoa đầu cô.Nháy mắt Cố Miên liền hồi phục tinh thần.

Cô vừa mới đáp ứng cái gì?Dùng thử trứng rung cho bác sĩ Phó xem?Đều do bác sĩ Phó bề ngoài quá mức mỹ lệ làm cô trúng mỹ nam kế chết tiệt.Cố Miên hỏng mất, cô vội vàng lắp bắp nói: "Ông xã, em đột nhiên nhớ ra hôm nay em không định ra ngoài cho nên không tính trang điểm.


Chờ lần tới ra cửa lại dùng thử cho anh xem có được không?"Cô nói xong liền đoạt lấy son môi trứng rung trên tay Phó Dư bỏ vào áo ngủ mình của mình sau đó tươi cười ngọt ngào lấy lòng hắn."Được, em nghỉ ngơi trước.

Tôi đi làm bữa sáng cho em."Phó Dư tự nhiên nhìn ra Cố Miên thẹn thùng cũng không tiếp tục trêu đùa cô nữa.Nhìn Phó Dư đóng cửa lại cô liền thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Nguy hiểm quá, cuối cùng cũng qua cửa.Nhưng mà vui quá hóa buồn, vì không mặc nội y nên trứng rung vốn kẹt trên ngực cô một đường rơi từ khe vú xuống giữa hai chân.

Cố Miên lại không cẩn thận đè lên công tắc của son môi trứng rung.

Hơn nữa còn làm nó hoạt động với công suất cao nhất.Trong nháy mắt trứng rung ở giữa hai chân cô vặn vẹo, thỏi son bắt đầu điên cuồng chấn động âm đế.Cố Miên đêm qua bị Phó Dư sửa chữa đến tận lúc trời sáng, giờ phút này âm đế mẫn cảm lợi hại.

Trứng rung cọ xát nhanh chóng làm hoa huyệt cô ướt đẫm."A!"Cố Miên hét lên một tiếng khiến Phó Dư quay đầu."Làm sao vậy?" Hắn lo lắng hỏi."Không, không có gì." Cố Miên cắn răng nói.

Cô nỗ lực đẩy trứng rung ra khỏi hoa huyệt nhưng kết quả mong nhỏ mượt mà uốn éo một hồi, trứng rung chẳng những không ra ngoài mà còn bị đẩy sâu vào trong hoa khẩu.Bởi vì có dâm thủy bôi trơn, trứng rung trượt vào hết sức dễ dàng."Sao mặt của em đột nhiên lại đỏ như vậy? Phát sốt sao? Có phải đêm qua cảm lạnh rồi không."Phó Dư thật sự không nghĩ tới Cố Miên có thể làm rơi trứng rung vào trong tiểu huyệt được.

Hắn thật sự cho rằng cô phát sốt.

Đêm qua lăn lộn lâu như vậy, rất có khả năng làm Cố Miên cảm mạo.Tưởng tượng đến đây, trong lòng Phó Dư nháy mắt dâng lên cảm giác đau lòng tự trách.

Hắn không những khiến cô bị thương mà còn làm cô sinh bệnh."Không, không có phát sốt...!Ô ô..."Ngón tay tinh tế trắng nõn bắt lấy chăn.

Trứng rung bên trong hoa huyệt điên cuồng vặn vẹo làm Cố Miên lãng thanh hét lên.

Vỏ bọc plastic bên ngoài đã bị Phó Dư mở ra khi nãy, lúc này trứng rung trần trụi trực tiếp đè lên phần thịt mềm trong hoa lộ.Toàn thân thỏi son được bao phủ bởi các xúc tua massage hình xoắn ốc nhỏ.


Những xúc tua nhỏ hút dâm thủy cọ xát càng lúc càng nhanh.

Những xúc tua nhỏ giống như giác hút của bạch tuộc mút mát thịt non trong hoa huyệt dường như sắp mút Cố Miên đến điên."Nhưng sắc mặt em không tốt, vẫn là đo thân nhiệt trước đi.

"Phó Dư làm bác sĩ đối với với Cố Miên càng không yên lòng."Đi, đi lấy nhiệt kế..." Cố Miên cắn môi đỏ, hai vú no đủ phập phồng.

Cô sắp không chịu được.Nếu hắn còn không đi, cô sẽ nhịn không được dâm đãng kêu lên mất.Trong lòng tính toán thừa lúc Phó Dư đi lấy nhiệt kế cô sẽ nhanh chóng móc trứng rung trong tiểu huyệt ra.

Như vậy là được rồi."Được."Phó Dư nói xong liền đi tìm nhiệt kế, ngay lúc Cố Miên cho rằng Phó Dư sẽ sang phòng khác lấy hộp y tế thùng hắn lại thần kỳ lấy ra một nhiệt kế thủy ngân từ trên bàn trang điểm.Cố Miên nhìn một màn này mà trợn tròn mắt.

Nhiệt kế không phải nên ở trong hộp y tế dưới nhà sao? Làm thế nào trong phòng cô lại có một cây?"Lần trước em phát sốt nên tôi đã để dự phòng ở đây một cây."Phó Dư vừa nói vừa cầm nhiệt kế lại đây, sau đó đưa cho Cố Miên."Em đặt dưới nách khoảng năm phút là được."Đôi tay Cố Miên giờ phút này gắt gao nắm chặt khăn trải giường, căn bản không cầm được nhiệt kế."Ông xã đi giúp em nấu bữa sáng có được không...!Em có thể tự mình đo nhiệt độ...!Ô ô..."Cố Miên cắn răng nói từng câu từng chữ.

Trứng rung khi thế nhưng lại trượt đến điểm G của cô, giờ phút này đang dùng những xúc tua nhỏ không ngừng hút duẫn vị trí mẫn cảm nhất của cô.

Khối thịt non bị mút đến gắt gao, Cố Miên căn bản không chống cự nổi."Không được, tôi phải kiểm tra nhiệt độ cho em xong mới yên tâm.


Ngoan một chút, đo nhiệt độ xong tôi sẽ đi làm bữa sáng cho em."Phó Dư cúi đầu, ôn nhu hôn nhẹ trán Cố Miên.Nhưng không hôn còn tốt, hôn xuống một cái Cố Miên lại cảm thấy nơi bị hắn hôn trở nên nóng bỏng thiêu đốt."A!"Cố Miên rốt cuộc nhịn không được hét lên một tiếng, hai chân run rẩy đạt tới cao trào, dâm thủy ào ạt theo hai chân chảy xuống khăn trải giường."Làm sao vậy?"Phó Dư lập tức phát hiện thân thể Cố Miên có chút khác thường."Không, không có gì, chỉ là....chỉ là ông xã quan tâm em như vậy, em rất vui vẻ."Cố Miên khóc không ra nước mắt nói.

Tuy rằng tiểu huyệt đã đạt tới cao trào nhưng mà trứng rung kia vẫn không dừng lại, còn ở bên trong chấn động hút duẫn hoa huyệt cô.May mắn thay, sau khi được Phó Dư hỗ trợ Cố Miên rốt cuộc đo xong nhiệt độ cơ thể.Cố Miên nội tâm có chút nho nhỏ hỏng mất.Năm phút đồng hồ này so với năm năm còn dày vò hơn!Thật vất vả vượt qua năm phút, Phó Dư nhìn qua nhiệt kế nghi hoặc nói: "Không phát sốt nhưng sao mặt em lại đỏ như vậy?"Cố Miên vội vàng vươn đôi tay mảnh khảnh đẩy Phó Dư: "Anh ở bên cạnh em sao em lại không đỏ mặt được.

Anh mau đi làm bữa sáng cho em đi.

Em đói muốn chết rồi!"Cô cắn răng nói.Ô ô, ông xã em không phải muốn hung dữ với anh.

Em thật sự không chịu không nổi nữa.===Bác sĩ Phó: Thật đáng yêu.Phó phu nhân: Em sai rồi, em thật sự sai rồi.

Ngay từ đầu liền không nên mua mấy thứ này...!Ô ô.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận