May Mắn Gả Cho Người


Phó Dư nhìn Cố Miên quắc mắt đành thở dài một hơi: " Được, tôi xử lý trước."Cố Miên nhìn Phó Dư tự băng bó tay hắn xong mới yên lòng buông tha.

Cô bắt lấy bàn tay đã băng bó tốt của hắn, cúi đầu nhẹ nhàng thổi thổi miệng vết thương."Ông xã, đừng làm tổn thương chính mình.

Em sẽ đau lòng."Đời trước cô thương tổn hắn nhiều lần như vậy cho nên đời này cô thật sự không nghĩ lại thương tổn Phó Dư, càng không nghĩ để Phó Dư vì cô mà bị thương."Ân, sẽ không." Phó Dư cúi đầu ở trêи trán Cố Miên rơi xuống một nụ hôn.Cho dù hắn thương tổn chính mình cũng tuyệt đối không cho Cố Miên biết.

Phàm là nhưng việc cô không thích, hắn đều sẽ không để cô nhìn đến.

Bao gồm cả bản tính biến thái tàn nhẫn kia."Vậy là tốt rồi.

Tay bị thương thì ở nhà nghỉ ngơi hai ngày đi.

Chuyện ở bệnh viện chờ hai ngày nữa lại nói có được không?"Cố Miên biết Phó Dư là là một tên cuồng công việc.

Yêu cầu của hắn đối với công việc của mình gần như biến thái.

Một khi Phó Dư đi bệnh viện trêи cơ bản là tuyên cáo sẽ không nghỉ ngơi.Tay hắn bị thương nghiêm trọng như vậy đến bệnh viện làm phẫu thuật sẽ phải đeo bao tay kín gió.


Đến lúc đó chỉ sợ miệng vết thương sẽ thối rữa mất."Chỉ cần Miên Miên hy vọng tôi làm tôi đều sẽ làm."Phó Dư ôn nhu nói.Nếu không phải vừa mới nhìn thấy bộ dáng điên cuồng của Phó Dư, Cố Miên chắc chắn sẽ cho rằng hắn thật sự là một soái ca mặt lạnh nhưng tâm lý bình thường mà thôi.Cố Miên sẽ không ngụy trang chính mình nhưng mà Phó Dư lại không giống nhau.

Trước lúc trọng sinh để biết hết mọi thứ về Phó Dư cô đã tìm hiểu kĩ càng một lượt tình huống trong nhà hắn.Phó Dư từ nhỏ sống ở Phó gia mà bối cảnh gia đình Phó gia số với Cố gia phức tạp hơn nhiều.

Cha của Phó Dư có 4 người vợ.

Mẹ của hắn là vợ cả của cha hắn, cũng là người bên cạnh đồng cảm cộng khổ với ông ta gây dựng sự nghiệp.

Sau khi mẹ Phó Dư giúp cha hắn giành được vị trí người thừa liền bị bỏ như giày rách.

Lúc Phó Dư mới hai tuổi ông ta đã rước vợ hai vào cửa.Có vợ hai rồi thì đi nhiên sẽ có vợ ba vợ tư.

Cuối cùng Phó Dư có tới tận bảy đứa em gái cùng cha khác mẹ.

Lại nói, tuy hắn là anh cả trong nhà nhưng cũng là người không được yêu thương nhất.Mẹ Phó Dư và chú hắn từng từng có một đoạn tình, chuyện này cũng làm cha hắn luôn nghi ngờ thân phận của hắn.

Tuy rằng sau khi làm xét nghiệm ADN chứng minh là thân sinh cốt nhục nhưng Phó Dư như cũ không được lòng cha hắn.Năm đó Phó Dư mới vài tuổi đã phải một mình chống chọi với những tranh đấu trong gia tộc.

Hắn là trưởng tử là người thừa kế cũng là cái đinh trong mắt mọi người.

Chỉ cần không có người thừa kế danh chính ngôn thuận nào tồn tại, tất cả mọi người có thể phân một chén canh.

Mà người thân làm cha ruột hắn vẫn luôn bỏ mặt không quan tâm hắn.Những năm gần đây không cần nghĩ cũng biết Phó Dư có bao nhiêu gian nan.

Trong một tháng liền bị ám sát tới 30 lần.

Hắn có thể thuận lợi mà sống đến bây giờ toàn dựa vào hắn một thân bản lĩnh.Cho nên trong lòng Cố Miên rất rõ ràng hiện tại mấy câu hắn nói với vô chẳng qua chỉ là ứng phó qua loa chưa chắc là thật nhưng cô duy nhất có thể khẳng định chính là.

Vô luận Phó Dư làm gì cũng sẽ không thương tổn cô.Bôi thuốc xong, Phó Dư ôm Cố Miên trở lại phòng nghỉ ngơi.

Hai người lăn lộn lâu như vậy đã sớm không còn sức lực.Nhìn thấy Phó Dư lại muốn mở tủ quần áo, Cố Miên sợ tới mức trực tiếp từ trêи giường nhào tới, hoa huyệt sưng đỏ vừa được bôi thuốc bị kéo làm cô hít hà một hơi."Làm sao vậy?" Phó Dư trở lại bên người cô, dùng chăn mềm mại bao lấy cơ thể cô."Em, em muốn anh bồi em ngủ."Cố Miên chột dạ nói.

Cô không thể để Phó Dư nhìn thấy đống đồ tình thú trong tủ quần áo được."Được."Phó Dư nhẹ giọng nói, sau đó xốc chăn lên nằm xuống.


Mùi Long Tiên Hương nhàn nhạt trêи người hắn tràn ngập chóp mũi làm Cố Miên nỗ lực hít một hơi.Tối nay cuối cùng có thể hảo hảo ngủ một giấc.

Không có Phó Dư bên cạnh cô đều ngủ không ngon.Bất quá hiện tại chưa thể ngủ, nếu bây giờ ngủ thì sẽ không có thời gian chuyển mấy thứ kia đi chỗ khác mất.Một giờ sau, Cố Miên nhỏ giọng kêu: "Ông xã, anh ngủ rồi sao? "Không nghe tiếng trả lời.Cố Miên nghiêng đầu nhìn Phó Dư hai mắt nhắm chặt hô hấp vững vàng.

Xem ra hắn thật sự ngủ rồi.Cơ hội tới!Cô vội vàng xốc chăn lên từ trêи giường nhảy xuống sau đó bước đến chỗ tủ quần áo ấy cái thùng bên trong ra.Cũng may Phó Dư có chuẩn bị cho cô một phòng để quần áo riêng rộng vài trăm mét vuông.

Muốn giấu đống đồ này dễ như trở bàn tay.Vì thế Cố Miên ôm cái thùng hoả tốc chạy đến phòng giữ quần áo giấu đi.

Chẳng qua vì quá gấp gáp mà không để ý một thứ vừa rớt ra khỏi thùng, lẳng lặng nằm trêи sàn.Chờ Cố Miên trở về, Phó Dư còn nằm trêи giường nghỉ ngơi.

Nhìn bộ dáng bác sĩ Phó lúc ngủ tâm Cố Miên liền mềm nhũn.

Cô dán vào người Phó Dư, kéo chăn bao lấy hai người.Trêи người bác sĩ Phó luôn có một hương vị có thể làm người khác an tâm a.Ngày hôm sau.Lúc Cố Miên tỉnh lại chỉ thấy Phó Dư đã thay quần áo tốt đứng ở mép giường.

Sáng sớm dương quang từ ngoài cửa sổ trút xuống, kim sắc quang mang phủ lên hắn một tầng ánh sáng nhu hòa, thanh tuyển tuấn mỹ, tốt đẹp giống như mỹ nam bước ra từ tranh sơn dầu."Ông xã thật đẹp trai!"Cố Miên kéo chăn cười ngây ngốc.

Đời trước cô nhất định đã cứu toàn dãy Ngân Hà, nếu không như thế nào có được ông xã soái khí đầy mình như bác sĩ Phó chứ?Bỗng nhiên Cố Miên phát hiện có điểm không thích hợp.

Chỉ thấy trêи tay Phó Dư đang cầm một thỏi son môi.

Chỉ là son môi cùng son môi khác không giống nhau bởi vì nó có chỗ cắm sạc.

Cô đã mua son môi điện tử khi nào vậy nhỉ?"Ông xã, son môi trêи tay anh từ đâu mà có? Có phải của người phụ nữ khác hay không! Mau thành thật khai báo!"Cố Miên mơ hồ ngồi dậy.


Cô không nghĩ Phó Dư sẽ mua những thứ kì quái này tặng cô.Kết quả con ngươi hắn sáng lên, sau đó cười nói: "Thứ này không phải của tôi.

Là nhặt được trêи mặt đất.

Cũng không phải của em?""Nhặt được trêи mặt đất?"Cố Miên trì độn mất hai giây sau đó liền thanh tỉnh.Nương lặc! Này, này...cái này căn bản không phải son môi mà là trứng rung cô mua về định dùng trong sinh nhật Phó Dư a."Em nghĩ có thể là của người làm lúc quét dọn không cẩn thận làm rơi.

Lát nữa em sẽ hỏi quản gia một chút.

Ha ha ha, ông xã thứ này không biết có ai dùng qua chưa, anh mau ném nó đi đi, đừng làm bẩn tay anh."Cố Miên vội vàng sốt ruột nói.

.Phó Dư cúi đầu nhìn thoáng qua: "Miên Miên, son môi này còn chưa tháo vỏ.

Hẳn là còn mới đi."Nội tâm Cố Miên điên cuồng gào thét, bác sĩ Phó, anh xem cẩn thận vậy làm gì a!"Dù mới cũng là của người khác.

Ông xã mau ném nó đi."Cố Miên quả thực khóc không ra nước mắt.

Nếu Phó Dư biết cô mua trứng rung, kinh hỉ không có không nói, mặt mũi cô cũng ném hết luôn."Tôi chỉ là có chút tò mò vì sao son môi còn trang bị cáp sạc? Chẳng lẽ là sản phẩm mới sao?"Phó Dư nghiễm nhiên là bộ dáng nghiêm túc nghiên cứu..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận