Kiếm Tôn

Thanh Châu, Đại Vân cảnh.

Thương Mộc học viện, Hạo Nhiên điện, hai lão giả lẳng lặng đứng đấy, một người thân mặc áo bào trắng, một người thân mặc áo bào đen, hai người tướng mạo cực kỳ tương tự!

Hai người lúc này ngẩng đầu nhìn thanh kiếm màu xanh lá trên Hạo Nhiên điện.

Sau lưng hai lão giả không xa, là đám người Mạc Thanh Huyền.

Không biết qua bao lâu, lão giả áo bào trắng nói khẽ:

- Kiếm của người này mặc dù lăng lệ, nhưng không có kiếm ý, hoặc là nói, kiếm ý đã biến mất... Kiếm ý có thể biến mất, như vậy mang ý nghĩa người này có khả năng cũng không phải là Kiếm tiên! Mà là một vị Kiếm Hoàng!

Cũng không phải là Kiếm tiên!

Đám người Mạc Thanh Huyền bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn lão giả áo bào trắng.

Bên cạnh lão giả áo bào trắng, lão giả áo bào đen gật đầu, nói:

- Kiếm tiên tại Trung Thổ Thần Châu, Thương Mộc học viện ta cơ bản đều biết, người này, chúng ta chưa từng nghe qua, hẳn không phải là một vị Kiếm tiên!

Lão giả áo bào trắng gật đầu, nói:

- Nếu không phải Kiếm tiên, vậy thì giết đi!

Lão giả áo bào đen gật đầu, nói:

- Giết đi!

Cũng không phải là Kiếm tiên!

Đám người Mạc Thanh Huyền đạt được đáp án này, hiển nhiên vô cùng cao hứng!

Phải biết, sở dĩ Thương Mộc học viện kiêng kị như vậy, tự nhiên là bởi vì bọn họ cho rằng này chủ nhân kiếm này là một Kiếm tiên!

Kiếm tiên!

Bọn họ tự nhiên phải kiêng kỵ, phải nói là e ngại!


Nhưng nếu không phải Kiếm tiên thì sao?

Có gì kiêng kị chứ? Còn e ngại cái gì?

Vào lúc này, toàn bộ người Thương Mộc học viện có thể nói là chiến ý dâng cao!

Lúc này, lão giả áo bào trắng đột nhiên quay người, nói:

- Người bên Ám giới, có đến không?

Mạc Thanh Huyền đang muốn nói chuyện, đúng lúc này, lão giả áo bào trắng và lão giả áo bào đen đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, nơi đó, một lão giả giẫm lên cây trúc bồng bềnh bay tới.

Lão giả mặc một bộ trường bào màu tử kim, chung quanh trường bào có hoa văn quỷ ảnh khó hiểu, làm cho người ta sợ hãi.

Rất nhanh, lão giả đáp xuống trước mặt đám người Mạc Thanh Huyền.

Lão giả đánh giá liếc mắt nhìn lão giả áo bào trắng cùng lão giả áo bào đen trước Hạo Nhiên điện, mỉm cười:

- Thì ra là hai đại Tôn lão của Thương Mộc học viện!

Lão giả áo bào trắng ôm quyền, nói:

- Các hạ là?

Lão giả lắc đầu cười một tiếng, nói:

- Hai vị hẳn phải biết quy củ của Ám giới ta, chỉ có người chết mới biết tên của chúng ta.

Sát thủ Ám giới!

Sát thủ Ám giới có một quy định bất thành văn, đó chính là, chỉ có người chết mới có thể biết tên của bọn họ.

Lão giả áo bào trắng nhìn lão giả cầm gậy trúc, nói:

- Hiện tại đi?

Lão giả cầm gậy trúc mỉm cười, nói:


- Chờ một lát, còn phải chờ một người.

- Người nào?

Lão giả áo bào trắng hỏi.

Lão giả cầm gậy trúc ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, cười nói:

- Một vị kiếm tu!

Kiếm tu!

Lão giả áo bào trắng híp mắt lại.

Rõ ràng, người tới tuyệt đối không phải là một vị kiếm tu phổ thông!

Lúc này, lão giả áo bào đen đột nhiên nói:

- Nếu chém giết người kia, phân chia như thế nào?

Lão giả cầm gậy trúc mỉm cười, nói:

- Ám giới ta chỉ cần thi thể, bản nguyên Kim Đan thuộc về Thương Mộc học viện các ngươi, nếu nàng có bảo vật khác, đến lúc đó hai bên chia đều, như thế nào?

Lão giả áo bào trắng yên lặng.

Thi thể!

Thi thể kiếm tu cấp bậc Kiếm Hoàng cũng có giá trị rất cao! Phải nói, giá trị liên thành! Đặc biệt là đối những kiếm tu kia mà nói, giá trị nghiên cứu quá lớn!

Đồng dạng, bản nguyên Kim Đan trong cơ thể hết sức trân quý! Mặc dù không có trân quý bằng bản nguyên Kim Đan của Kiếm tiên, nhưng cũng vô cùng trân quý!

Một lát sau, lão giả áo bào trắng gật đầu, nói:

- Tốt!


Lão giả cầm gậy trúc cười nói:

- Vậy thì không có chia rẽ. Chờ vị kiếm tu kia đến, liền đi tới Thanh Châu bên kia. Nhưng những người hộ đạo kia...

Lão giả áo bào trắng lãm đạm nói:

- Đều đã chuẩn bị tốt, Thương Mộc học viện ta, chút tình mọn này vẫn phải có!

Lão giả cầm gậy trúc tươi cười, nói:

- Như thế rất tốt!

...

Thanh Châu.

Thương Lan học viện, hậu sơn.

Diệp Huyền ngồi xếp bằng dưới đất, quanh người hắn có vô số kiếm ý cùng kiếm mang hội tụ...

Kiếm nhãn!

Mấy ngày qua, hắn điên cuồng tu luyện kiếm nhãn, đối với hắn hiện tại mà nói, việc cấp bách chính là tu luyện ra kiếm nhãn!

Đáng tiếc, thực sự rất khó khăn!

Hắn muốn hội tụ kiếm ý và kiếm mang vào mắt, nhất định phải áp súc đến mức cực hạn, hơn nữa còn phải mạnh mẽ khống chế kiếm ý và kiếm mang, điểm ấy là khó khăn nhất, cũng là nguyên nhân làm hắn thất bại!

Cũng còn tốt thân thể hắn rất cường hãn, có thể chịu được kiếm ý và kiếm mang tàn phá, phải nói, kiếm nhãn này, đoán chừng cũng chỉ có kiếm tu thân thể mạnh mẽ như hắn mới có thể tu hành!

Một bên khác, trước vách núi.

Bạch Trạch điên cuồng va chạm với vách núi, ngọn núi lớn đã bị hắn va chạm thay đổi hình dạng...

Đụng không biết bao lâu, hắn ngừng lại. Hắn nằm trên mặt đất, toàn thân không ngừng co quắp... Trên thân hắn, cơ bắp nổi lên, gân xanh nhúc nhích giống như những con rắn nhỏ, nhìn thấy rất dọa người!

Nghỉ ngơi một lát, Bạch Trạch xuất ra một bình ngọc màu trắng, bên trong là Thối Thể đan!

Một viên có giá trị ba mươi vạn kim tệ!

Bình đan dược này, là Diệp Huyền mua cho hắn, có khoảng hai mươi viên!

Nhìn vào bình ngọc, ánh mắt Bạch Trạch đầy phức tạp, mặc dù Diệp thổ phỉ bình thường sẽ say khướt, thế nhưng, Diệp thổ phỉ vô cùng chiếu cố hắn và Mặc Vân Khởi cùng với Kỷ An Chi thật, ba người bọn họ ngoại trừ tu luyện chính là tu luyện, còn lại đều do Diệp Huyền xử lý giúp bọn họ. Ba người cấp thiết muốn mạnh lên, bởi vì bọn họ không suy nghĩ sẽ để Diệp Huyền gánh vách một mình!


Có cái gì, mọi người cùng nhau đối mặt!

Mà mong muốn cùng nhau đối mặt, cũng chỉ có mạnh lên, cố gắng mạnh lên, bằng không chỉ có thể trơ mắt nhìn mọi việc ập tới!

Bạch Trạch hít sâu một hơi, sau đó ăn một viên Thối Thể đan, qua chừng mười lăm phút sau, hắn đứng lên, sau đó lại va chạm vào vách núi lần nữa...

Ầm!

Toàn bộ vách núi run lên dữ dội!

Kéo dài như thế không biết bao lâu...

Oanh!

Đột nhiên, một lần nữa, Bạch Trạch trực tiếp va chạm làm vách núi sụp đổ, thân thể hắn bay ngược về phía sau.

Ầm!

Hắn trực tiếp va chạm ra một hố lớn.

Trong hố sâu, thân thể Bạch Trạch không ngừng co quắp như giật kinh phong, gân xanh trên người hắn co rút dữ dội, không chỉ như thế, mạch máu dưới làn da của hắn phồng lên... Cứ như vậy, kéo dài chừng nửa canh giờ.

- Rống!

Trong hố sâu, Bạch Trạch đột nhiên gầm lên giận dữ, thoáng qua, hố sâu không ngừng sụp đổ...

Qua thời gian mười lăm phút, Bạch Trạch đột nhiên rời khỏi hố sâu, vào lúc này, thân thể của hắn lại lớn hơn trước không ít!

Trọng yếu nhất chính là, hắn đã đạt tới Thông U cảnh!

Trừ việc này ra, quanh người hắn còn có lực lượng thần bí, đôi mắt của hắn càng không giống mắt của nhân loại, càng giống một con dã thú...

Không biết qua bao lâu, hai tay Bạch Trạch chậm rãi nắm lại, nói:

- Huyết mạch lực... Rốt cục kích phát! Ân, đi đánh Diệp thổ phỉ một chầu! Đánh bại hắn, ta chính là đại ca!

Nói xong, hắn đi thẳng tới rừng trúc của Diệp Huyền!

- ---------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Linh

Mời đọc: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game (Dịch)


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận