Hương Tình Đầu


Kể từ sau hôm chia tay, tôi vẫn giữ thói quen, đến giờ hẹn lại có mặt ở trên mạng chờ em.

Khoảng thời gian chờ đợi ấy kéo dài tưởng như vô tận.

Tôi nhớ em.

Nhớ da nhớ diết.

Ngoài nỗi nhớ còn là nỗi lo sợ.

Tôi sợ mất em kinh khủng.
Đang ngập trong những dòng suy nghĩ, tôi thấy có người nhảy vào nói chuyện.

Là em …

Nàng: Chào M, chú là ba của N.
Tôi: Aaaaaaaaaaaa.

Dám trêu anh hả?
Nàng: Thằng này.

Chú là ba của N.

Nó dặn chú lấy nick của nó để báo cho con biết, nó vẫn ổn.

Tôi lo lo “là ba của em, tức là bố vợ mình”.

Tôi: Dạ, con chào chú.
Nàng: Chú chào con.
Tôi: Chú là ba của Ngọc thật hả chú.
Nàng: Chẳng lẽ là giả.

Có cần chú gửi chứng minh nhân dân cho xem không?
Tôi: Dạ thôi ạ.

Con tưởng N trêu con.
Nàng: N nhờ chú nhắn là nó vẫn ổn.

Nó sợ con lo.
Tôi: vâng.

Con đỡ lo nhiều rồi.
Nàng: Cảm ơn con nhiều lắm.

Nhờ có con, con gái của chú đã vững tin nhiều.
Tôi: Dạ vâng.

Sau đó tôi và chú nói rất nhiều chuyện.


Chú hỏi tôi về gia đình, về bản thân.

Do tôi con nhà lành và học hành cũng đàng hoàng, nên chắc chú cũng ưng.

Bước đầu thành công vậy là tốt rồi, tôi hí hửng.

Sau đó chú đưa cho tôi hộp mail của chú để hai người dễ nói chuyện.

Chú bảo chuyện đàn ông mà để cho con gái đọc chú không thích.

Tôi đồng ý.

Sau khi ba của em out, để chứng tỏ tình cảm của mình với em tôi gửi một email cho chú.

Lá thư đó là một trong vài điều khiến tôi hối hận nhất đến bây giờ.

Tôi không có ý thế, nhưng lời lẽ tôi viết trong thư khi đọc và suy nghĩ lại khiến tôi giật mình và day dứt kinh khủng.

“Con chào chú,

Con viết lá thư này vì con muốn nói rằng xin chú hãy đặt niềm tin ở con.

Con đã đủ lớn để gánh vác trách nhiệm trên vai.

Trách nhiệm của con bây giờ là làm thế nào để bé N khỏe lại.

Bé N cần một người như thế vào lúc này.

Đó là việc con nên làm phải không chú?

Chúc chú có một ngày tốt lành.”
N tỉnh dậy và dụi dụi mắt.

Cô thấy ba đứng bên cạnh.

Cô mỉm cười hạnh phúc “đây không phải một giấc mơ, mình vẫn còn sống”.

Hôm nay cô thấy mình khỏe khoắn lạ thường.
– Uống sữa nhé.

Để ba đem.
– Con không uống sữa đâu.

Ba đưa máy tính cho con.

Con muốn lên mạng một chút.
– Nhớ người ta hả con gái?
– Hihi.

Ba đừng chọc con.
– Ba nói chuyện với nó rồi.

Ba thấy nó được lắm.
– Con gái ba chọn mà.
– Đợi con khỏe rồi ba với con về Việt Nam đi gặp nó.
– Ba hứa nha ba.
– Ba hứa.

Mở máy tính, vào kiểm tra mail, cô thấy hộp thư của ba cô chưa log out.

Có một thư gửi đến.

“Là của anh”, cô hét lên.

– Ba! Anh gửi thư cho ba.
– Để ba đọc.
– Ba! Con muốn đọc nữa.
– Chuyện đàn ông, con gái biết làm gì?
– Baaaaaaaaaa! Cô níu tay ba cô lắc lắc.
– Con gái lớn còn làm nũng hả?
– Con không biết! Ba không cho con đọc cùng con nghỉ chơi với ba.
– Thôi ba thua.

Mà phải uống sữa đã.
– Sữa đâu ba? Nhanh nhanh nào.

Con thèm sữa quá, sữa hôm nay chắc ngon lắm.
– Haha.

Con gái lớn mà như con nít.

Cô và ba cùng mở bức thư của anh… Nếu chỉ đọc lướt qua thì sẽ thấy đó là bức thư bình thường, nhưng từ “nên” vô tình khiến cô hiểu sang một nghĩa khác.

Một giọt nước mắt lăn tròn trên má.

Thấy cô như vậy, ba cô chữa cháy “chắc ý nó là vì nó thương con nên nó sẵn sàng làm tất cả vì con”.

Tai cô ù đi, cô không nghe thấy ba cô nói gì.


Cô ôm mặt và khóc nức nở.

Chạy thật nhanh ra khỏi phòng, cô lao đến chỗ xích đu, nơi mà cô vẫn thường ngồi khi nhớ anh.

Anh làm vậy cho em vì trách nhiệm và lòng thương hại thôi sao? Cô nấc lên từng tiếng.

Sao tim cô đau thế này.

Cô ngã vật xuống và lịm dần.

Trong tay cô là mặt dây chuyền có hình của anh…
“ Chào M,
Cảm ơn cháu đã gửi email cho chú.

Chú thấy có điều hiểu lầm ở đây.

Chú tin là cháu không có ý đó, nhưng con gái chú lại không nghĩ vậy.

Nếu quả thực cháu làm vậy vì trách nhiệm và là điều nên làm, thì cháu nên dừng lại.

Con gái chú nó không cần những thứ đó.

Chào cháu”

Đọc thư của ba em khiến tôi hoảng loạn thật sự.

Tôi lục và đọc lại lá thư tôi mới gửi.

Trời ơi! Sao tôi lại có thể gửi viết một câu thiếu suy nghĩ như vậy.

Hết thật rồi, những tình cảm ba em dành cho tôi.

Còn tình cảm của em thì sao? Nếu có điều gì xảy ra với em chắc tôi ân hận cả đời.

Tôi dày vò và tự đấm thùm thụp vào ngực mình “tôi là thằng khốn nạn, tôi hại em rồi”.

Tôi gục đầu xuống bàn một cách tuyệt vọng.
– Bác sĩ ơi! Con tôi không sao chứ?
– Cô bé ổn rồi.

Anh chị đừng lo.
– Cảm ơn bác sĩ.
– Cố gắng đừng để cô bé gặp phải cú sốc về tinh thần.

Sẽ nguy hiểm lắm.
– Tôi nhớ rồi.

Cô dần tỉnh lại và người đầu tiên cô gặp là ba cô.

Đưa ánh mắt nhìn ba, cô lặng lẽ quay đi che giấu giọt nước mắt đang từ từ lăn trên má.

– Con gái tỉnh rồi à? Ba cô đặt nhẹ nụ hôn vào trán.
– Ba ơi! – Cô dịu giọng.
– Ba đây.
– Tại sao anh lại làm vậy hả ba? – Cô nói, nước mắt vẫn không ngừng rơi.
– Nó không có ý đó.

Con đừng hiểu lầm.

Tội nghiệp nó.
– Vậy những gì anh ấy viết cho ba là gì?

– Nó không giỏi diễn đạt ý của mình.

Nó vẫn còn trẻ con.

Nói chuyện với nó ba biết.
– Liệu tình cảm của anh ấy có thật lòng không? – Cô nói và đưa ánh mắt về phía xa.
– Ba không phải là nó nên ba không dám chắc.

Nhưng theo những gì ba nói chuyện thì ba tin là nó thật lòng.
– Anh ấy có biết tình cảm của con không? Vì anh ấy, vì ba mẹ và anh hai, con đang phải chiến đấu với thần chết hàng ngày để giành lại sự sống cho mình.

Con muốn được tận mắt nhìn thấy anh ấy.

Chẳng lẽ anh ấy không hiểu tình cảm con giành cho anh ấy nhiều thế nào sao?

Ba nhìn cô và cố nuốt những giọt nước mắt vào bên trong.

Ông không muốn đứa con gái bé bỏng nhìn thấy ông những lúc ông yếu đuối.

Đối với cô, ông là chỗ dựa vững chắc nhất về mặt tinh thần.

Khác với mẹ cô, bà sống thiên về tình cảm, rất hiếm khi lý trí lấn át được trái tim bà, ba cô là người biết cân bằng giữa hai thứ.

Ông là tuýp đàn ông có “một cái đầu lạnh và một trái tim nóng”.

Không dễ để tìm một người đàn ông như ba cô bây giờ.

Nhìn ba với đôi mắt đỏ hoe, cô tiếp.
– Liệu con có nên nói chuyện với anh tiếp không?
– Bây giờ thì chưa.

Con hãy để thư thư một thời gian.

Xem như là thử thách nó.
– Nhưng con nhớ anh ấy lắm.
– Hãy tin ba.

Nếu như nó yêu con thật, nó sẽ tự biết cách.

Trái tim có lí lẽ riêng mà không phải ai cũng hiểu được.

– Ba cô nháy mắt với cô.
– Con nghe lời ba.
– Ngủ chút đi con.

– Ba cô hôn nhẹ vào cái trán cao bướng bỉnh của cô.
– Chờ con đọc xong tin nhắn của anh nhé ba.

– Ba cô khẽ gật đầu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận