Độc Sủng Manh Phi

Edit: Skye

Tử Lạc Vũ đang chuẩn bị treo tường ra khỏi cung, nhìn thấy một đám người đang trào phúng bắt nạt người khác liền dừng bước, nàng vốn không phải người thích xen vào việc của người khác nhưng đối tượng bọn họ bắt nạt lại chính là người hai ngày nay chiếu cố nàng – Thất hoàng tử, tri ân báo đáp là ưu điểm lớn nhất của Tử Lạc Vũ, cho nên nàng đành hoãn việc xuất cung lại.

Quần áo bạch sam ngồi trên xe lăn, giữa tiếng cười nhạo, Hiên Viên Lưu Trần khôngcó bao nhiều cảm xúc, tựa hồ hắn đã sớm thành thói quen với những thứ này.

Cho dù bọn họ lấy chân của hắn ra đùa cợt, ngôn ngữ châm chọc cỡ nào, thiếu niên phảng phất như trăng sáng kia chỉ lẳng lặng nhìn phía xa, phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt, yên lặng bất động giữa cơn gió.

Tử Lạc Vũ nhìn thấy đứa bé tầm tuổi nàng đang hô “thiết đầu công”, nàng nở nụ cười, tiện tay nhặt một nhánh cây khô trên mặt đất, ước chằng bằng nửa cổ tay của người tráng kiện.

đi thẳng đến, như một trận gió đến bên người Hiên Viên Lưu Trần, đứa nhỏ đang duỗi đầu hết sức xông lên liền bị nhánh cây của nàng đập vào đầu.

Hiên Viên Lưu Trần nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn quen thuộc kia, má lúm đồng tiền quen thuộc, tay đặt trên vịn ghế dùng lực nhấn một cái, thân thể vươn lên một chút rồi chán nản ngồi xuống, mắt sáng rọi như ánh trăng rồi tản ra, hai chân tàn phế này nhất định là gánh nặng của hắn.

Đầu Hiên Viên Lưu Hồn tê rần, lỗ tai vẫn kêu ong ong, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, phẫn nộ nói: “Ngươi muốn chết sao? Dám đánh ta?”

Tử Lạc Vũ cầm nhánh cây trong tay, hướng đứa bé cười ngọt ngào, ngây thơ nói: “Vừa nghe thấy tiểu ca ca luyện thiết đầu công cái thế vô song, ta cũng không tin! Cho nên liền nhặt một nhánh cây tới, thử xem thiết đầu công của ca ca có thể đánh thắng được nhánh cây này hay không.” nói xong, tay nhỏ mập mạp của nàng giơ nhánh cậy lên, lại nói: “không nghĩ tới nhánh cây bị tiểu ca ca đánh một cái, ngay cả dựng thẳng cũngkhông dựng nổi, có thể thấy được thiết đầu công của tiểu ca ca quả nhiên lợi hại.” Ngón tay cái dựng thẳng hướng về phía Hiên Viên Lưu Hồn.

“Đó là… Thiết đầu công của bản hoàng tử thiên hạ không địch thủ.” Hiên Viên Lưu Hồn nghe tiểu nữ oa nói như vậy, môi cong lên, tiểu thái giám, tiểu cung nữ trong taykhông ai không sợ thiết đầu công của hắn!

Tử Lạc Vũ thấy đứa nhỏ vô cùng đắc ý, cầm nhánh cây gõ mạnh trên đầu hắn một cái, lần này dùng lực đạo mạnh hơn lên nhánh cây, đánh hai cái.

Hiên Viên Lưu Hồn ôm đầu gào khóc: “Ngươi làm gì lại đánh ta?”

Tiểu nữ oa chớp ánh mắt vô tội, chỉ vào nhánh cây trên mặt đất nói: “Ta chỉ muốn thử xem thiết đầu công của tiểu ca ca có thể thuyết phục được nhánh cây này haykhông thôi mà.”

“Tiểu cung nữ làm càn, dám đánh hoàng tử à? Người tới, bắt nàng lại.” Hiên Viên Lưu Vũ lớn hơn đứa nhỏ kia hai tuổi quát lớn.

Ở mặt ngoài coi như giúp đỡ đứa nhỏ kia, trên thực tế, hắn vẫn nhìn Hiên Viên Lưu Hồn bị đánh, trong lòng còn thầm mắng xứng đáng, bình thường nhìn ngươi hung hãn ương ngạnh hơn cả Hiên Viên Cẩm, hiện giờ nhìn ngươi đầu rơi máu chảy, thật sự là thiên địa báo ứng.

“Tiểu ca ca, Thiết đầu công của ngươi lợi hại như vậy, vì sao đại ca ca kia lại nói ta đánh ngươi? rõ ràng đầu ngươi làm gãy nhánh cây kia mà, a…! Ta biết rồi, khẳng định là đại ca ca coi thường ngươi, cho nên khi thấy tiểu ca ca dùng đầu làm gãy nhành cây, hắn sẽ không cho rằng như vậy, ngược lại còn nói ta đánh ca ca, là hắn ghen tị thiết đầu công của tiểu ca ca lợi hại hơn so với hắn.” Giọng nói tiểu nữ oa ngây thơ chất phác nghe cực kỳ êm tai, tay mập nhỏ chỉ vào nhánh cây gãy trên mặt đất, mộthồi vừa chỉ trỏ vừa hô hoán vào đám người Hiên Viên Lưu Vũ gọi đến bắt nàng, bộ dáng nhỏ sinh động có thêm vài phần đáng yêu, vài phần thoải mái.

“Tiểu ca ca, ngươi thật sự nghe lời đại ca ca kia, muốn bắt ta sao?” Nàng chớp mắt vô tội, những lời này nói rất có kỹ xảo, làm một tiểu hoàng tử bá đạo, làm sao hắn có thể nghe lời hoàng tử khác?

“Mấy tên cẩu nô tài các ngươi, bản hoàng tử có nói muốn bắt nàng lại sao? Lăn xuốngđi.” Đứa bé trai tuy là một tiểu ác ma nhưng vẫn là người kiêu ngạo, trong tư tưởng của hắn, chỉ có người khác nghe hắn nói, làm sao hắn có thể nghe người khác nói?

Hiên Viên Lưu Vũ thấy Hiên Viên Lưu Hồn nghe lời tiểu nữ oa, vội vàng giải thích: “Tiểu hoàng đệ, ngươi đừng nghe lời tiểu cung nữ này châm ngòi ly gián chúng ta, hoàng huynh quan tâm ngươi còn không kịp, làm sao có thể coi thường ngươi đây?”

Tử Lạc Vũ thấy hoàng tử cao hơn nàng một cái đầu đang vội vàng giải thích, miệngnhỏ gợi lên, cười thầm, hoàng tử từ xưa đến nay vì đế vị mà tranh chấp tương tàn, còn có chút quan tâm sao? Chỉ là giả dối bên ngoài mà thôi.

“Đại ca ca, ngươi chưa từng nghe qua một câu sao?” Tiểu nữ oa nói.

“nói cái gì?” Hỏi theo phản xạ, sau khi mở miệng, Hiên Viên Lưu Vũ mới biết câu hỏi của mình ngu xuẩn cỡ nào, muốn thu nhưng đã không kịp.

“Thanh minh là thú nhận.” Nàng lớn tiếng nói.

Ngay cả cung nữ và thái giám ở đây đều hiểu ra, không phải nói Hiên Viên Lưu Vũ đây là muốn che giấu sự khinh thường của mình đối với Hiên Viên Lưu Hồn sao?

“Tiểu cung nữ ngươi nói hươu nói vượn gì đó, hôm nay bản hoàng tử muốn hảo hảo giáo huấn ngươi.” Hiên Viên Lưu Vũ nói xong, tiện xoa tay, hướng tiểu nữ oa đi tới, hung ác trên mặt không cần nói cũng biết.

“Hoàng huynh, có gì thì hãy nhắm vào ta, đừng nên thương tổn nàng.” Hiên Viên Lưu Trần chuyển xe lăn, chắn trước tiểu cô nương, con ngươi lạnh lùng đối diện Hiên Viên Lưu Vũ.

"Thất hoàng đệ, ngươi làm sao thế? Bị nói bị mắng không phản kích, hiện tại lại vì tiểu cung nữ này mà phản kích sao? Chẳng lẽ là ngươi coi trọng tiểu cung nữ này?" Hiên Viên Lưu Vũ âm dương quái khi nói, coi mũi kinh thường hừ một tiếng.

Hiên Viên Lưu Hồn bất quá chỉ là một đứa nhỏ hung hãn ương ngạnh, tính tình điêu ngoa như vị tiểu quận chúa kia, không cần phải bận tâm.

Trong cung, nếu muốn nói về người có bản lĩnh, phải nói đến Hiên Viên Lưu Trầnkhông tranh sự đời trước mắt này mới đúng là người có tính uy hiếp nhất, tuy là tàn phế nhưng dung nhan của hắn là có lợi nhất, nếu Tiêu Vũ Nhi nhìn trúng khuôn mặt của hắn, sợ là phụ hoàng cũng sẽ không để ý mọi người khuyên can, trước khi băng hà sẽ truyền ngôi vị hoàng đế cho tên què vô năng này, hắn tuyệt đối không thể để chuyện như vậy phát sinh.

“Hoàng đệ chỉ là không muốn nàng bị tổn thương thôi.” Hiên Viên Lưu Trần thản nhiênnói.

“Ta nghĩ, nếu hôm nay Thất hoàng đệ không thừa nhận ngươi thích tiểu cung nữ đây,thì hãy thề ngươi sẽ không tranh Tiêu Vũ Nhi cùng chúng ta, hoàng huynh hôm nay sẽtạm tha nàng.” Hiên Viên Lưu Vũ không buông tha cơ hội loại bỏ tình địch, trừ Hiên Viên Lưu Trần, hắn là người sở hữu dung mạo tốt nhất trong số các hoàng tử, chỉ cần Hiên Viên Lưu Trần không tham dự tranh đoạt Tiêu Vũ Nhi, hắn tin tưởng có thể lấy được Tiêu Vũ Nhi.

Tầm mắt mọi người dừng trên khuôn mặt như nhã tiên của Hiên Viên Lưu Trần, cung nữ và bọn thái giám âm thầm nghĩ trong lòng, Ngũ hoàng tử cũng quá ngây thơ rồi, Thất hoàng tử làm sao có thể vì một tiểu cô nương mà bỏ qua cơ hội tranh đoạt ngôi vị hoàng đế chứ?

Tử Lạc Vũ buồn bực nhìn mấy vị hoàng tử đần độn, có tật xấu sao? Nàng có coi trọng bọn họ sao? Bị ngu rồi…

Nàng tiến lên từng bước, vốn định thay Hiên Viên Lưu Trần nói mấy câu, tay nhỏ bé lại bị lọt vào lòng bàn tay ấm áp, gió nhẹ thổi tới tiếng nói thanh nhã, đi thẳng vào trong tai nàng.

“Hiên Viên Lưu Trần thề không cùng hoàng huynh hoàng đệ tranh Tiêu Vũ Nhi, nếu vi phạm lời thề, nguyện chịu chín đạo thần lôi.” Tay hướng chỉ trời, khuôn mặt tĩnh nhã tràn đầy vẻ kiên nghị.

Tử Lạc Vũ thấy ánh mắt kiên quyết của Hiên Viên Lưu Trần, trong lòng kinh ngạc, đắm chìm vào thiếu niên áo trắng xinh đẹp.

hắn thanh nhã đạm bạc, không quan tâm hơn thua.

Nàng có thể đoán được những hoàng tử này muốn tranh đoạt Tiêu Vũ Nhi cũng bởi vì quyền thế phụ thân khuynh trời, trong mắt bọn họ, Tiêu Vũ Nhi chỉ là một “công cụ” để nhảy lên ngôi vị hoàng đế, “công cụ” nhiều người mê, nào có người lại không muốn cướp đoạt?

Nhưng lại có một người không nhiễm hạt bụi “Thanh Trần công tử”, trong mắt hắn tựa hồ không có Tiêu Vũ Nhi, không có quyền thế, không có tranh đoạt, sống trong hoàng thất, Hiên Viên Lưu Trần thực đúng là đóa hoa cực phẩm…

“Hô hô, xem ra, Thất hoàng đệ thật sự thích tiểu cung nữ này, như vây đi! Hoàng huynh thành toàn cho ngươi lần này, ban tiểu cung nữ cho ngươi làm nha hoàn ấm giường, cho các người có tình sẽ thành người một nhà.” Hiên Viên Lưu Vũ cười hớn hở, bớt đi uy hiếp lớn nhất, mất một tiểu cung nữ cũng đáng giá.

“Nàng không phải nha hoàn, lại càng không là ấm…” Má Hiên Viên Lưu Trần ửng đỏ, trong lòng tức giận, mở miệng lại sợ bôi nhọ nữ oa nhi như ngọc bên người.

Tử Lạc Vũ nổi giận, tay nhỏ rút khỏi tay Hiên Viên Lưu Trần, quơ lấy nhánh cây trênmặt đất, ném tới Hiên Viên Lưu Vũ, mắng to: “Ngươi mới là nha hoàn ấm giường.”

Đầu Hiên Viên Lưu Vũ bị rách một mảng, máu loãng chảy theo khóe mắt của hắn chảy xuống, thái giám cùng nha hoàn hầu hạ bên cạnh hắn lo sợ không ngừng.

Tay phủ trên trán một vùng ẩm ướt, Hiên Viên Lưu Vũ đưa tay ra trước mặt, hắn kinh ngạc nhảy dựng, quá nhiều máu, ánh mắt bắn ra tia hung ác, chỉ vào tiểu nữ oa nói: “Nô tỳ đê tiện, dám đánh vào đầu bản hoàng tử? Bắt nàng lại cho ta.”

Tử Lạc Vũ hừ lạnh một tiếng, mấy người như thế này mà cũng muốn bắt nàng sao? Vẫn coi nàng như tiểu hồ ly mà bắt nạt sao? Ta sẽ làm cho các ngươi răng rơi đầy đất….

Hiên Viên Lưu Trần ôm nàng vào trong lòng, hai tay che chở nàng trong ngực, nói: “Sau này nàng là vương phi của ta, ai dám đối nàng bất kính?”

Tử Lạc Vũ suýt nữa trượt chân trong lòng Hiên Viên Lưu Trần, bọn họ mới gặp qua vài lần! Mà đã thăng cấp lên làm vương phi rồi hả?

Thái giám cùng cung nữ muốn tiến lên bắt tiểu nữ oa, nhưng vẫn đứng lại một chỗ, đôi tay không biết nên làm thế nào cho phải, nô tỳ kia đảo mắt biến thành tiểu vương phi, không phải là người mà thứ nô tài như bọn hắn dám động?

“Thất hoàng đệ, ngươi…được lắm… Nàng là vương phi sau này của ngươi, chúng ta chờ nhìn ngươi…cưới nàng.” Hiên Viên Lưu Vũ che đầu, nghiến răng nghiến lợi nói.

Hiên Viên Lưu Trần vẫn tĩnh lặng, cái gì cũng không nói, tay hắn thủy chung giữ chặt tiểu nữ oa trong ngực, một lòng bảo hộ quá rõ ràng.

Hiên Viên Lưu Vũ thấy hắn không nói, ngoan độc trừng mắt nhìn Hiên Viên Lưu Trần, sau đó rời đi, một đám thái gián nha hoàn vội vàng đi theo phía sau hắn.

Đứa nhỏ tay ôm đầu đi tới bên cạnh Tử Lạc Vũ, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng cao, nói: “Đừng làm vương phi của tên què này, để bản hoàng tử cưới ngươi có được không?”

Khóe miệng Tử Lạc Vũ co rúm, ngón tay gấp khúc mổ một cái trên đầu đứa nhỏ, mộthài tử như ngươi còn muốn ăn đậu hủ của tỷ sao?

“Vì sao lại đánh ta?” Đứa nhỏ kêu la, lệ tràn mắt.

“Bởi vì ngươi đáng đánh đòn.” Tử Lạc Vũ dùng ánh mắt ‘xứng đáng’ nhìn đứa nhỏ.

“Ngươi là…” Hai chữ ‘cọp mẹ’ còn chưa ra ngoài, nhìn thấy khúc ngón tay tiểu nữ oa,hắn sợ hãi rụt cổ.

“Còn không đi, muốn ăn đòn tiếp hả?” Nàng làm bộ muốn đánh hắn…

Thằng nhỏ chạy thật xa, làm mặt quỷ với Tử Lạc Vũ, lớn tiếng nói: “Cọp mẹ, đi mà đánh tướng công què kia của ngươi đi! Bản hoàng tử mới không cưới ngươi.”


trên mặt Tử Lạc Vũ trắng xanh một mảnh, thật sự bị thằng nhỏ kia làm tức giận đến thổ huyết…

Ống tay áo giật giật, nàng ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy trên mặt Hiên Viên Lưu Trần đỏ ửng khả nghi, ánh mắt nhìn nàng cũng có chút xấu hổ, mở miệng định nói cái gì.

“Trở về rồi nói!” Loạn như hoàng cung, không phải dễ nói chuyện, mà nàng còn sắp rời đi, nói chuyện ở đây cũng không phải việc hay ho, vạn nhất người có tâm nghe qua, lại càng không tốt.

Ống tay áo giật giật, nàng ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy Hiên Viên lưu trần trên mặt có khả nghi đỏ ửng, xem ánh mắt của nàng cũng có chút xấu hổ sắc, mở miệng định nóigì đó.

"Trở về rồi nói!" Loạn như hoàng cung, không có gì là không thể, hơn nữa nàng còn phải nhanh chóng rời khỏi đây, ở nơi này nói chuyện vạn nhất người nghe có tâm lại càng không phải chuyện tốt.

"Được." Hiên Viên Lưu Trần gật đầu, động xe lăn, cùng nàng tiến song song về phía trước.

Vào tiểu viện thanh nhã, tầm mắt Hiên Viên Lưu Trần dừng trên tấm tử bào nàng mặc, đây là y phục mà mẫu phi giúp hắn làm năm hắn sáu tuổi, không phải sao? Như thế nào lại mặc ở trên người nàng?

Tầm mắt Tử Lạc Vũ cùng tầm mắt hắn giao nhau, tự nhiên cũng nhìn ra nghi hoặc củahắn, xấu hổ cười cười, nói: "Quần áo này ta sẽ trả lại cho ngươi, trước cho ta mượn mặc.”

Hiên Viên Lưu Trần là người tâm linh trong sáng, nghe nàng nói thế liền biết nàngkhông muốn giải thích nhiều, hắn cũng không muốn gặng hỏi, gật đầu nói: “khôngsao.”

“Lôi Phong sống” không nói thêm, cũng không có khí thế bức người, thật là làm cho người ta bị vây trong lưỡng nan.

“Cái đó, để ta về thôi.” Nàng chỉ bên ngoài, mặc dù không biết nàng có thể chạy điđâu, nhưng nàng đã không phải tiểu hồ ly, cũng không thể tiếp tục ở lại để Hiên Viên Lưu Trần tiếp đãi.

"Đợi chút." Hiên Viên Lưu Trần bỗng nhiên gọi nàng.

Tử Lạc Vũ dừng chân, tò mò nhìn hắn, thấy trên đỏ ửng trên mặt hắn dần dần đỏ hơn, nàng buồn bực chờ hắn cất tiếng.

“Kia… kia nói, là nhất thời tình thế cấp bách, nếu ngươi không muốn thì cứ coi như miệng ta nói bậy, ngươi đừng trách móc.” Mặt Hiên Viên Lưu Trần đỏ như sắp nhỏmáu, không có sự đồng ý của nàng, cứ như vậy nói chuyện, là hắn rất đường đột, chỉ tại hắn muốn nhanh chóng cứu nàng, sợ nàng bị thương tổn, hắn không muốn bị nàng hiểu lầm, nghĩ rằng hắn là người lỗ mãng.

“Ta hiểu được, sẽ không trách ngươi.” Nàng hướng hắn khoát tay, một bộ dáng khôngsao cả.

“Hiểu được là tốt rồi, là tốt rồi.” Hiên Viên Lưu Trần nói, ba từ ‘là tốt rồi’ phía sau kia là muốn nói cho chính mình nghe, kỳ thật, hắn có chút chờ mong nàng yêu cầu hắn phụ trách, lại muốn vị trí vương phi của hắn, thế nhưng nhìn bộ dáng không sao cả của nàng lại khiến hắn có chút ảm đạm.

“Ừ, ta đi nhé.” Tử Lạc Vũ hướng hắn vẫy tay, không chú ý đến con ngươi đen ảm đạm của hắn, nàng còn đang cân nhắc xem đêm nay phải trải qua như thế nào?

Chân nhỏ đứng bên cửa tiểu viện, lỗ tai yên lặng bỗng nghe thấy tiếng động, nàng đối Hiên Viên Lưu Trần nói: “Có người đến đây.”

“Nhất định là mẫu phi.” Hiên Viên Lưu Trần cau mày, lo lắng nhìn Tiểu Vũ Nhi.

Mẫu phi nhất định đã nghe được lời gièm pha, mới có thể vội vã chạy tới đâu, chỉ sợ sẽgây bất lợi với Tiểu Vũ Nhi.

“Tiểu Vũ Nhi, ủy khuất ngươi một lát, trước trốn vào phòng ta.” hắn chỉ vào trong phòng.

“Ừm.” Dù hắn không nói, Tử Lạc Vũ cũng sẽ tìm nơi để trốn, mẫu phi Hiên Viên Lưu Trần có vẻ không đơn giản, không chừng sẽ ngáng chân nàng.

Chân di chuyển, nàng trốn vào trong phòng, lỗ tai nhỏ dựng thẳng nghe đối thoại bên ngoài.

“Mẫu phi, sắc trời đã không còn sớm, tại sao người lại đến đây?” Mây trên trời đã tảnđi, trăng non treo đầu cành từ từ đi lên.

“Mẫu phi vừa rồi có nghe tiểu thái giám nói Trần nhi có nha hoàn làm ấm giường, thậtsự hiếm lạ, Trần nhi ngày ngày cùng trúc xanh làm bạn, sao có thể có nha hoàn làm ấm giường? Nhất định là thái giám đó nói bừa, Trần nhi nói có đúng hay không?” Vân Quý phi cố ý nói, nhìn Trần nhi không trở về phòng, tầm mắt nàng dừng trên cửa phòng đang đóng chặt.

“Mẫu phi, Trần nhi mệt mỏi.” Hiên Viên Lưu Trần không thừa nhận mà cũng khôngphủ nhân, không muốn cùng Vân Quý phi nói nhiều thêm nửa chữ.

Vân Quý phi cười lạnh, hai tay đặt trên tay cầm phía sau lưng xe lăn, nói: “Vậy để mẫu phi đưa Trần nhi vào phòng nghỉ tạm.”

“Trần nhi có thể tự trở về phòng.” Hiên Viên Lưu Trần dùng tay chống vào ghế dựa, lạnh nhạt nói.

hắn không buông tay, Vân Quý phi cũng không đẩy thêm được nửa phân, bởi vậy, nàng càng thêm khẳng định suy đoán trong lòng.

“Trần nhi hôm nay làm sao thế? Ngay cả phòng cũng không cho mẫu phi vào? Hay là trong phòng con thực ẩn giấu nha hoàn ấm giường kia?” Hiên Viên Lưu Trần liên tiếp cùng nàng đối nghịch khiến nàng thấy buồn bực, là ai mang tiểu nô tỳ vào cung? Hay chính nàng ta bất tri bất giác bò lên Trần nhi của nàng.

“Nàng không phải là nha hoàn ấm giường.” Hiên Viên Lưu Trần không thích nghe người khác đem Tiêu Vũ Nhi của hắn hạ thấp thành nha hoàn, nàng tồn tại đẹp nhất trong lòng hắn, xứng đáng được trân trọng.

“Vẫn còn không phải sao, ngươi thật nghĩ muốn phong nàng thành tiểu vương phi sao?” Hoang đường, một nô ty, sao có thể xứng với thân phận vương phi?

“Việc này, nhi thần đều có đúng mực.” Tiểu Vũ Nhi căn bản không đặt vị trí tiểu vương phi trong mắt, dù hắn có phần tâm tư kia, cũng là vô dụng.

“Ngươi có chừng mực? Ta thấy ngươi mới đúng là không đúng mực, vì một tiểu nô tỳ thân phận đê tiện, làm sao ngươi có thể phát ra lời thề đó? Quả thực là hoang đường vô cùng.” Khuôn mặt trang điểm xinh đẹp dường như muốn nổ tung, phổi như muốn nổi trống, Trần Nhi như thế nào trở nên hồ đồ thế này? Tiện tỳ nữ kia có cái gì tốt?

“Nhi thần vốn đối với Tiêu Vũ Nhi vô tâm, lời thề có phát hay không, đều cùng một kết quả.”

“Vô tâm? Ha ha, ngươi đối với tiểu nô tỳ kia có tâm phải không? Ha ha, Trần nhi, ngươi quá ngây thơ rồi, cho dù ngươi có tâm, thân ở trong hoàng tộc, nàng nhiều nhất cũng chỉ có thể trở thành nha hoàn trong phòng của ngươi, thân phận hèn mọn này ngay cả thị thiếp cũng không hơn.” Nàng dùng một gậy xóa sạch ảo tưởng của Hiên Viên Lưu Trần, đem phép tắc hoàng tộc tàn khốc nhất nhắc nhở hắn.

Lòng bàn tay Hiên Viên Lưu Trần thấm đẫm mồ hôi, thân hình hơi rung động, quy củ hoàng tộc cưới vợ rất nhiều, không phải theo ý muốn của hắn là được.

“Tiêu Vũ Nhi đã bị Nhiếp chính vương đưa vào cung học đọc, bắt đầu từ ngày mai, Đổng Thái Phó giảng bài, ngươi ngày ngày đi nghe đi.” Nhìn ra Hiên Viên Lưu Trần coi lời của nàng như gió thổi bên tai, giọng Vân Quý phi dịu đi: “Chỉ cần ngươi đáp ứng mẫu phi ngày ngày đi nghe, mẫu phi có thể giúp ngươi một chuyện.”

Hiên Viên Lưu Trần ngẩng đầu nhìn Vân Quý phi, yên lặng chờ đợi câu nói tiếp theo.

“Có mẫu phi nào không đau lòng hài tử của mình? Nếu ngươi thích nàng, mẫu phi có thể giúp nàng giả tạo một thân phận cao quý, đến lúc đó, ngươi cưới nàng sẽ không bị người khác chê cười.” Trần Nhi chỉ thề không cùng bọn hắn tranh Tiêu Vũ Nhi, nếu Tiêu Vũ Nhi chủ động theo đuổi Trần Nhi của nàng, tự nhiên sẽ xoay chuyển, bàn châu tính toán trong lòng Vân Quý phi vang lên.

Nữ hài kia bị Tiêu Diệc Nhiên đưa vào trong cung rồi hả? Vậy không phải hắn cũng đến hoàng cung sao? Tử Lạc Vũ tính toán định lưu lại nhìn xem, dù sao tiểu nữ oa kia giống nàng cả tên cùng khuôn mặt đã ở trong hoàng cung, nguyên chủ là nàng có phải nên tới nhìn nàng ta hay không? Còn có mỹ nam vương gia, nàng cũng muốn tìm đáp án từ hắn.

Hiên Viên Lưu Trần không nói gì, thân phận Tiểu Vũ Nhi hắn không biết, trực giác chohắn thấy thân thế nàng không thấp, mà bộ dạng này của mẫu phi sợ rằng không đạt được ý vừa lòng chắc chắn sẽ không rời đi, nếu mẫu phi không đi, Tiểu Vũ Nhi cũngkhông đi được, xuất phát từ các loại suy xét, hắn gật đầu, đi cũng không sao, coi như nghe Thái Phó giảng bài.

“Trần nhi tốt, con có thể nghĩ thông suốt là chuyện không thể tốt hơn rồi.” Vân Quý phi hớn hở cả mặt mày.

“Mẫu phi, sắc trời dĩ nhiên không còn sớm, nhi thần muốn trở về phòng.” Nhìn sắc trời đêm đen, hắn có chút lo lắng Tiểu Vũ Nhi rời đi có thể gặp nguy hiểm hay không.

“Được, mẫu phi đi đây, khó có được Trần nhi nhìn tới nhân gia, nha đầu ấm giường kia, mẫu phi sẽ không quấy rầy các ngươi.” Vân Quý phi cười nói.

trên mặt Hiên Viên Lưu Trần bạo hồng, vội vã giải thích: “Mẫu phi, không phải như suy nghĩ của người…”

“Được rồi, Trần nhi thẹn thùng, mẫu phi cái gì cũng không nói, nhanh đi nghỉ ngơi đi!”nói xong, không nghe Hiên Viên Lưu Trần nói gì đó, nàng nâng bước đi ra tiểu viện.

Đến ngoài cửa, Vân Quý phi như hoa lúm đồng tiền trầm xuống, con mắt tối đen nhìnkhông rõ.

"Nương nương, ngài thật sự đồng ý để Thất hoàng tử thú tiện nô tỳ kia?" Tâm phúc thái giám Tiểu Vân Tử tay chỉ hình hoa lan nhẹ giọng nói.

Vân Quý phi liếc mắt lạnh trừng hắn, nói: "Lắm miệng."

Tiểu Vân Tử tự tay tát hai ba cái vào mặt, giọng the thé nói: "Nô tài miệng tiện, đáng đánh.”

Vân quý phi cười một tiếng, xóa lãnh ý, nói: "Được rồi, trở về rồi nói."

Tiểu Vân Tử trên mặt vui vẻ yểu điệu, nói: "Dạ, chủ tử."

Hiên Viên Lưu Trần chần chừ dừng bên cửa, tay nâng lên lại hạ xuống, lời mẫu phi vừanói, Tiểu Vũ Nhi nghe được thì làm thế nào đây? Có phải nàng sẽ cảm thấy hắn quá mức lỗ mãng hay không?

Két…! Cửa phòng bị một đôi tay nhỏ bé mở ra, Tử lạc Vũ thấy Hiên Viên Lưu Trần đứng ở cử nhưng không vào, kỳ quái hỏi: “Tiểu ca ca, vì sao ngươi không vào?”

Ánh mắt Hiên Viên Lưu Trần mơ hồ, động xe lăn đi vào.

“Ngươi… phải đi sao?” Có chút không nỡ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu oa nhi.

Tử Lạc Vũ cười hi hi, nếu nàng nói không muốn đi, hắn có thể sẽ đuổi nàng đi haykhông? ‘Lôi Phong sống’ hẳn sẽ vui vẻ giúp người chứ nhỉ?


Thăm dò thái độ, nàng mở miệng: “Tiểu ca ca, ta có thể ở nhờ chỗ này của ngươi mấy ngày hay không?”

Hiên Viên Lưu Trần kinh ngạc nhìn nàng, nói như vậy, hiện tại nàng sẽ không đi sao?hắn còn có cơ hội ở cùng nàng thêm mấy ngày sao?

“Nếu ngươi thấy khó xử, vậy ta đi thôi!” Tử Lạc Vũ thấy ‘Lôi Phong sống’ không nói gì, nghĩ là hắn không vui, ngẩng đầu nhìn trời đen bên ngoài, tối nàng nàng phải ôm cành cây ngủ rồi.

“không…không khó xử, ngươi có thể ở lại.” Tay hắn giữ chặt tay nhỏ của nàng, ngăn cản nàng rời đi.

“Tiểu ca ca, ngươi thật sự là một người tốt.” Tử Lạc Vũ hớn hở mặt mày, tay nhỏ cầm cánh tay Hiên Viên Lưu Trần đung đưa.

Tính trẻ con, thiên chân vô tà.

“Tiểu Vũ nhi, người có thể gọi ta là … Trần ca ca không?” ‘Tiểu ca ca’ từ trong miệng nàng thốt ra làm hắn không quen, trong lòng hắn có chút bất đồng.

Tử Lạc Vũ nhe răng khểnh a một tiếng, ngọt ngào gọi: “Trần ca ca.”

Hiên Viên Lưu Trần vui vẻ, con ngươi đen như dòng suối ấm áp, đáp: “Ừm.”

Trong khoảnh khắc hai người nhìn nhau, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu kia khiến Hiên Viên Lưu Trần khó rời được tầm mắt. 

“Trần ca ca, ngươi nhìn chằm chằm ta như vậy làm gì?” Mỗ tiểu nữ oa cười nói, một bộ dáng thiên chân vô tà.

Nghe vậy, Hiên Viên Lưu Trần cuống quit chuyển ánh mắt, tay cũng thu trở về, nói: “Đêm đã khuya, ngươi ngủ trước đi!”

Tiểu nữ oa nghiêng đầu, nhìn người chuyển động xe lăn đang thẹn thùng, Trần ca ca đỏ mặt nha…!

“Tiểu Vũ nhi chiếm giường của Trần ca ca rồi, Trần ca ca ngủ ở chỗ nào?”

Trời ơi! Chiếm lấy giường lớn thoải mái của người khác, nàng có chút xấu hổ mà!

“Ta không mệt nên trước muốn đọc sách.” Xe lăn trượt đến án thư bên cạnh, tay cầm quyển sách, mắt không rời, im lặng nghiền ngẫm.

Tử Lạc Vũ đánh một cái ngáp, đã đến giờ Hợi rồi(từ 11h-1h), đồng hồ sinh học của nàng luôn đúng giờ, đi đến trước giường, nói tới thiếu niên tay vẫn đang cầm quyển sách: “Trần ca ca, ta ngủ trước đây.”

Thư quyển trong tay hắn không động, hắn giương mắt nhìn tiểu nữ oa ngã xuống giường, chỉ đáp một câu thanh nhã: “Ừ, ngươi ngủ đi!”

Giờ Tý (1h-3h), tiểu nữ oa trên giường đang ngủ say, nước miệng chảy bên miệng.

“Phụ thân.”

“Phụ thân, đừng.”

“Phụ thân, đừng ôm nàng ta.”

“Chán ghét phụ thân.”

Nàng liên tiếp nói mơ, cái mũi nhỏ sụt sịt, một giọt nước mắt chảy ra từ khóe mắt.

một ngón tay vươn tới, lau lệ khóe mắt nàng, thương tác vuốt ve đôi má nàng.

Ngón tay Hiên Viên Lưu Trần vừa định rời khỏi mặt nàng, đôi tay nhỏ đã bắt được tayhắn, thanh âm mềm mại nhưng vội vã nói: “Phụ thân đừng đi.”

Tiểu Vũ nhi không thể tách rời phụ thân của nàng, vì sao lại chạy vào trong cung màkhông trở về nhà? Theo lời nàng nói, hắn có thể tựa hồ đoán được rằng phụ thân nàng sủng một đứa nhỏ khác, nam tử từ xưa đều tam thê tứ thiếp, làm sao có thể chỉ độc sủng một đứa bé?

Bàn tay hắn lại dán trên mặt nàng, xúc cảm mềm mại khiến hắn hoảng sợ, trên mặthắn lộ ra mỉm cười ngọt ngào, ánh mắt Hiên Viên Lưu Trần thêm vài phần ôn nhu.

“Chỉ cần nàng nguyện ý, Trần ca ca sẽ sủng nàng cả đời.”

Đêm nay, tay hắn đặt trên gương mặt nàng, ánh mắt nhu hòa nhìn nàng một đêm.

Rạng sáng, Hiên Viên Lưu Trần chuẩn bị đồ điểm tâm sáng rồi đi ra tiểu viện.

Vân Quý phi phái nha hoàn thái giám tới, đã ở ngoài cửa chờ, Hiên Viên Lưu Trần lạnh lẽo nhìn bọn họ, không nói thêm, nha hoàn phụ giúp đẩy xe lăn đi nghe Đổng Thái Phó giảng bài.

Mẫu phi rốt cuộc vẫn là không yên tâm về hắn, nếu nàng muốn gọi nhóm nô tài tới giám sát, thì theo nàng thôi! 

Tử Lạc Vũ tỉnh lại, trời đã sáng choang, xoay người xuống giường, Hiên Viên Lưu Trầnđã không còn ở trong phòng, trên bàn bày bữa sáng, đây là vì chuẩn bị cho nàng sao?

Lưu Trần ca ca thật sự rất cẩn thận, biết nàng tỉnh dậy sẽ đói bụng, móng vuốt nhỏvuốt ve điểm tâm, rồi nhét vào miệng, ăn thật ngon, một thìa cháo loãng đút vào miệng, dù hơi lạnh nhưng đậm hương vị, không sai nha…!

Sau khi ăn xong, nàng tính ra ngoài, nếu mỹ nam vương gia vào hoàng cung, vậy nàng trước tiên phải hiểu biết rõ ràng đường đi trong cung.

Vì để khuôn mặt này không dễ dàng bị để ý, Tử Lạc Vũ tóm lấy ít đất vàng khô ráo, chà xát trên tay rồi bôi lên mặt, khuôn mặt vốn đầy đặn phấn nộ giờ đã biến thành sắc vàng không chút dinh dưỡng, chỉ cần nàng không cười thì sẽ không thu hút ánh mắt người.

đi dạo cả buổi sáng, trừ việc gặp phải mấy nha hoàn, cũng không gặp được chuyện thú vị nào.

Tử Lạc Vũ đã mò mẫm rõ ràng toàn bộ đường đi trong hoàng cung, cẳng chân chuẩn bị trở về tiểu viện của Hiên Viên Lưu Trần thì bỗng gặp phải một chuyện thú vị.

“Trần ca ca, ngươi đợi ta với.” Giọng điệu ngọt ngào ngây thơ rất giống với giọng của nàng.

Tử Lạc Vũ đứng nơi xa, phóng tầm mắt tới, nhìn thấy tiểu nữ oa giống nàng như đúcđang đuổi theo Hiên Viên Lưu Trần.

“Ngươi đi theo ta làm gì?” Hiên Viên Lưu Trần từ xưa nay tính tình vẫn rất tốt, nhưng lúc này bị “Tiêu Vũ Nhi” truy có chút buồn bực.

Thời điểm vừa mới vào học, hắn kinh ngạc vì Tiêu Vũ Nhi này cực kỳ giống Tiểu Vũ nhi của hắn, nên chán ghét với nàng ta phai nhạt cũng không ít.

Nào biết, vừa mới gặp mặt, nàng ta tựa như da trâu dính chặt lên người hắn, trái mộtcâu Trần ca ca, phải một câu Trần ca ca, miệng hô muốn hắn ôm.

Còn vô nại hơn là, hắn chỉ động xe lăn quay đầu trở về, ai ngờ nàng ta ngược lại cũngđi theo, truy hắn đến tận đây.

“Trần ca ca, Vũ nhi thích ngươi, ngươi đừng trốn tránh Vũ nhi có được hay không?” Nàng khờ dại nói, đôi mắt y hệt Tử Lạc Vũ đến bảy tám phần đang nhìn thẳng vào khuôn mặt Hiên Viên Lưu Trần.

“Vớ vẩn, mới gặp lần đầu đã thích, có phải quá tùy tiện hay không?” Hiên Viên Lưu Trần quay mặt, tránh thoát tầm mắt của nàng, Tiêu Vũ Nhi mặt dù có khuôn mặt tương tự Tiểu Vũ nhi, nhưng tính tình tham luyến nam sắc này lại kém Tiểu Vũ nhi mộtmảng lớn.

“Làm sao có thể? Phụ thân nói, Vũ nhi nhìn trúng người nào trong cung đều có thể đểhắn làm phu quân, Vũ nhi thích ngươi, muốn ngươi làm phu quân của Vũ nhi.” Ngón tay nhỏ chỉ Hiên Viên Lưu Trần, bá đạo nói.

Con ngươi Hiên Viên Lưu Trần xuất hiện chán ghét, đây đâu chỉ là vớ vẩn? Quả thực làkhông thể nói lý.

“Thân phận tiểu quận chúa cao sang, chân Lưu Trần có bệnh không tiện nói ra, e sợ sẽlàm chậm trễ tiểu quận chúa cả đời, tiểu quận chúa hãy tìm hoàng tử khác làm phu quân đi!”

“Tiêu Vũ Nhi” méo miệng, hốc mắt nhiễm lệ, một bộ dáng điềm đạm đáng yêu giống bộ dáng Tử Lạc Vũ quật cường đến ba phần: “không cần, Vũ nhi thích Trần ca ca.”

Đôi mắt ngọc lưu ly kia tương tự như Tiểu Vũ nhi, tâm Hiên Viên Lưu Trần tựa như mặt hồ tĩnh lặng vẫn bị quấy đục, nổi lên đau lòng.

“Trần ca ca, ta thật sự rất yên mến ngươi.” Tiêu Vũ Nhi thấy Hiên Viên Lưu Trần trênmặt có chút thương tiếc, nàng ta ôm lấy cánh tay hắn, làm nũng.

Chút thương tiếc của Hiên Viên Lưu Trần dành cho “Tiêu Vũ Nhi” bị phá hoại hầu nhưkhông còn, tay trái gạt đôi tay đang ôm chặt cánh tay hắn.

“Buông ra, nữ hài tử một chút rụt rè đều không có, sao có thể tùy tiện ôm nam tử như vậy?” thật sự không hơn da trâu, dính chặt khiến người phiền chán.


“không cần, không cần, Trần ca ca là phu quân Vũ nhi nhìn trúng, Vũ nhi không buông tay.” Tiểu cô nương than thở kêu lên.

Phụ thân nàng là nhiếp chính vương đương triều quyền thế lớn nhất, vật nàng cần,không có chuyện không chiếm được, Trần ca ca đừng nghĩ trốn thoát, ta thích ngươi chỉ cần một câu của phụ thân mà thôi.

“Trần ca ca, nha đầu không biết xấu hổ này là ai? Tại sao lại quấn ngươi không rời nha?” Tử Lạc Vũ nhàn nhã tiêu sái đi tới, mắt lạnh liếc nhìn “Tiêu Vũ Nhi” giống nàng, hai từ ‘phụ thân’ kia làm tâm nàng thấy không thoải mái.

Hiên Viên Lưu Trần dùng lực phất nhẹ cánh tay ‘Tiêu Vũ Nhi’, đẩy xe lăn đi tới bên cạnh Tử Lạc Vũ.

“Chỉ là nàng ta một bên tình nguyện, Tiểu Vũ nhi, ta cùng nàng ta cái gì cũng khôngcó, muội đừng hiểu lầm.” Đôi mắt cong cong mang theo vài phần háo sắc kia của nàng ta, người sáng suốt vừa thấy biết ngay, thiếu niên áo trắng là bị nữ oa để ý.

‘Tiêu Vũ Nhi’ nhìn thấy Tử Lạc Vũ, cả người cứng đờ, trong mắt mang theo bất khả tư nghị, nói: “Bộ dáng…ngươi…giống ta.”

Tử Lạc Vũ hừ một tiếng, nàng ta không phải nói chuyện vô nghĩa sao, nếu bộ dáng nàng ta không giống nàng, mỹ nam vương gia sẽ tìm nàng ta tới để thay thế nàng sao?

“Trần ca ca, Tiểu Vũ nhi đẩy ngươi trở về.” Nhìn thấy người giống nàng đến bảy tám phần kia liền phản cảm, một khắc cũng không muốn ở lại đây.

“Tiểu cung nữ lớn mật, ngươi tưởng rằng người lớn lên giống bản quận chúa thì khôngphải hành lễ sao? Còn không quỳ xuống.” Tiểu nữ oa nhìn thấy Trần ca ca đối xử ôn nhu với Tử Lạc Vũ, còn với chính mình lại lãnh đạm không nguyện để ý tới, trong lòngkhông vui, nàng ta mới là tiểu quận chúa chân chính, Trần ca ca nên đối xử tốt với nàng ta mới đúng.

Tử Lạc Vũ bó tay, nàng là chủ nhân thật còn không kêu gào với đồ giả mạo kia thìthôi, đồ giả mạo đó lại còn vênh váo tự đắc quát lại nàng à?

Kêu nàng quỳ xuống hành lễ sao? Ngươi liệu có làm được không?

“Đầu ngươi bị đụng ở đâu à? Hay là bị kẹp vào cánh cửa? Ta phải hành lễ với ngươi sao?” Tử Lạc Vũ hừ một tiếng, khinh thường nói.

“Ngươi thật to gan, dám nói cùng bản quận chúa như vậy.” Tiểu nữ oa vốn định gọi thái giám tới bắt Tử Lạc Vũ để nàng ta thấy được sự lợi hại, nhưng sau khi suy xét, sợ rằng Trần ca ca sẽ chán ghét nàng, cho nên khẩu khí này nàng ta cố chịu đựng.

Trong lòng Tử Lạc Vũ trợn tròn con mắt, nói gì thế? Còn cãi lý lắm điều với ta, cẩn thận tỷ dùng quyền đánh đầu ngươi, vốn nhìn thấy hàng giả như ngươi, bụng tỷ đãkhó chịu, lại còn ở trước mắt tỷ mà kiêu ngạo hung hãn, cứ làm như mỹ nam vương gia là phụ thân ngươi đấy.

“Tiểu quận chúa, nàng là tiểu vương phi của Trần ca ca, xin người đừng gây khó xử với nàng.” Hiên Viên Lưu Trần nói những lời này cho ‘Tiêu Vũ Nhi’, thân phận Tử Lạc Vũ không hề thấp hơn nàng ta, cho nên không nhất thiết phải hành lễ với nàng ta.

Tiểu nữ oa không thể tưởng tượng nổi trừng to mắt, trong con ngươi đen tràn đầy nghi ngờ, nước mắt nàng ta rất nhanh chảy xuống, miệng nhỏ dẩu lên kêu gào.

“Trần ca ca gạt người, Trần ca ca gạt người.”

Hiên Viên Lưu Trần đã sớm miễn dịch với tiếng khóc của nàng ta, kéo tay nhỏ Tử Lạc Vũ, hắn hướng về tiểu cô nương đang khóc rồi nói: “Lưu Trần không gạt người.”

‘Tiêu Vũ Nhi’ nén nước mắt nhìn tay bọn họ ở cùng một chũ, hít nước mũi, nói: “Nàng ta mới không phải là tiểu vương phi của ngươi, ngươi là của ta.”

Tử Lạc Vũ thiệt tình cảm thấy hàng giả này tới là muốn hủy đi hình tượng của nàng, đuổi theo nam tử không rời, lại còn ép mua ép bán đem mình đẩy mạnh tiêu thụ ra ngoài? thật sự là bỏ đi ba chữ ‘Tiêu Vũ Nhi’ trên mặt.

“Trần ca ca, chúng ta trở về đi!” Tử Lạc Vũ nói với Hiên Viên Lưu Trần.

Hàng giả kia dù sao cũng là do mỹ nam vương gia giúp nàng lừa gạt người, không nên cùng nàng ta phát sinh tranh chấp, đến sau cùng cái chịu ảnh hưởng lớn nhất vẫn là ba chữ ‘Tiêu Vũ Nhi’ kia.

“Ừm.” Hiên Viên Lưu Trần đáp, Tiểu Vũ nhi bên người, nàng nói cái gì đều là tốt cả.

Sau khi Tử Lạc Vũ cùng Hiên Viên Lưu Trần rời đi, ‘Tiêu Vũ Nhi’ đỏ vành mắt đứng tại chỗ.

Trần ca ca không coi trọng nàng ta, rõ ràng nàng ta mới đúng là tiểu quận chúa, mọi người không phải đều thích nàng sao? Tất cả là do tiểu cô nương kia có bộ dáng giống nàng ta, là nàng đoạt đi Trần ca ca của nàng ta.

“Vũ nhi.” Vân Quý phi đã từ một bên đi tới, ánh mắt mang theo ý cưới lại hàm chứa lo lắng.

‘Tiêu Vũ Nhi’ nghiêng đầu nhìn Vân Quý phi ăn mặc kiều diễm, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn chút tức giận sau chuyện vừa rồi, khiến nàng có chút mất hứng.

“Bản cung là mẫu phi của Hiên Viên Lưu Trần.” Vân Quý phi nói ra thân phận.

Tiểu nữ oa nghe nàng nói là mẫu phi của Hiên Viên Lưu Trần, khuôn mặt nhỏ nhắn càng đậm bi thương, một bên hít mũi, một bên rơi lệ.

“Tiểu quận chúa, đừng khóc, sao lại khóc rồi! Đừng khóc được không, bản cung đau lòng.” thật sự không ngờ, Trần nhi vừa xuất hiện trước mặt tiểu quận chúa, liền khiến tiểu cô nương bị mê hoặc, con trai của nàng quả nhiên xuất sắc, chỉ cần ‘Tiêu Vũ Nhi’ có ý với Trần nhi, chuyện này không thể tốt hơn rồi.

“Trần ca ca không thích ta, hắn thích tiểu cô nương giống ta.” ‘Tiêu Vũ Nhi’ khóc cáo trạng, trong lòng chán ghét tiểu cô nương kia.

“Làm sao có thể? Trần ca ca thích nhất là tiểu quận chúa, hắn chỉ lo lắng chân của hắncó bệnh không tiện nói, cho nên mới không dám tiếp nhận tiểu quận chúa, hắn còn tìmmột tiểu cung nữ giống con đặt bên người, còn không thể nhìn ra là hắn có tình nghĩa tới tiểu quận chúa sao?” Vân Quý phi ngồi xổm trước người tiểu cô nương, trong tay cầm khăn lụa lau nước mắt trên mặt tiểu cô nương.

“không khóc không khóc, Vũ nhi là tiểu nữ hài tốt nhất trên thế gian này, Trần ca ca rất muốn sau này cưới con làm vợ, chỉ là đôi chân kia không để hắn có dũng khí thổ lộ mà thôi.”

‘Tiêu Vũ Nhi’ nghe nói như thế, trong lòng thoải mái hơn, nhỉnh mũi, hỏi: “không có biện pháp gì để chân của Trần ca ca tốt hơn sao?”

Vân Quý phi chờ đợi chính là câu này, lập tức cười nói: “Có biện pháp là có biện pháp, nhưng cần Vũ nhi hỗ trợ mới được.”

“Cần ta hỗ trợ thế nào mới có thể chữa khỏi chân cho Trần ca ca?” Nàng ta muốn chữa khỏi cho hắn, sau đó để Trần ca ca rời khỏi nữ hài chán ghét kia, nàng ta thích Trần ca ca, từ ánh nhìn đầu tiên đã đi sâu vào trong trí óc, không ai có thể cướp đi.

“trên đời này chỉ có một người có thể cứu chân của Trần nhi, người nọ lại có giao tình tốt với phụ thân con, Văn Nhân thần y, chỉ cần hắn cứu trị, Trần nhi có thể đi lại bình thường, ngày sau đối xử với tiểu quận chúa cũng sẽ có điều bất đồng.” Người người đều biết Nhiếp chính vương sủng nữ nhi vô độ, nếu lần này có thể được Văn Nhân thần ý chữa trị, đó là chuyện quá tốt.

“Văn Nhân thần y?” Tiểu nữ oa khó hiểu thì thầm, nàng ta tựa hồ chưa từng nghe qua tên này.

“Ừ, là Văn Nhân thần y, trước đó vài ngày, Văn Nhân thần y còn ở trong Tiêu vương phủ.” Vân Quý phi nhắc nhở.

Tiêu vương phủ? Nàng ta đều ở vùng ngoại ô, phụ thân chưa từng đưa nàng ta trở về Tiêu vương phủ, nàng ta cũng từng khẩn cầu qua phụ thân, lần đó vừa mới mở miệng, sắc mặt phụ thân liền lạnh xuống, bỗng nhiên trở nên đáng sợ.

Từ đó về sau, nàng ta không dám nói thêm một câu đi Tiêu vương phủ, bọn hạ nhân đều nói phụ thân sủng nàng ta, thương nàng ta, thật ra, bọn họ không biết, phụ thânkhông đối xử tốt với nàng ta như bọn họ vẫn thấy, nàng ta thường xuyên sợ hãi phụ thân, sợ chọc hắn không vui.

Nhưng, chân của Trần ca ca… Mặc kệ, dù sao nàng cũng là nữ nhi của phụ thân, phụ thân dù có mất hứng cũng sẽ không làm gì nàng, vì thích Trần ca ca, nàng nguyện ý đikhẩn cầu phụ thân.

“Nương nương yên tâm, Vũ nhi sẽ cùng phụ thân nói chuyện này.”

Vân Quý phi nghe ‘Tiêu Vũ Nhi’ nói như vậy, chân Trần nhi nắm chắc có thể được Văn Nhân thần y chữa trị, ai không biết Nhiếp chính vương chỉ có duy nhất một nữ nhi này chứ?

“Bản cung thay Trần nhi cảm tạ tiểu quận chúa.” Đạt được câu nói cam đoan vừa rồi, mắt Vân Quý phi có chút ướt, bao nhiêu ngày đêm, nàng ngóng trông Trần nhi có thểđi đứng trở lại, hiện tại cũng sắp đạt được ước nguyện, nàng làm mẫu phi sao có thểkhông cao hứng cho được?

“Chữa khỏi chân cho Trần ca ca là việc ta phải làm.” trên mặt tiểu cô nương hiện lên hai đóa hồng, mẫu phi của Trần ca ca thật tốt nha…! Nàng rất thích.

“thật sự là bé ngoan có hiểu biết.” Vân Quý phi không keo kiệt mà khen ngợi.

Dường như nghĩ đến chuyện gì đó, Vân Quý phi nói tiếp: “Tính tình Trần nhi lãnh đạm, ngày ngày làm bạn cùng sách ở Thanh Trúc, mong tiểu quận chúa thường xuyên có thể đi xem hắn.”

“Nhưng còn tiểu cô nương kia…” Nàng ta chán ghét tiểu cô nương bên người Trần ca ca.

Vân Quý phi kéo tay nàng ta, đặt ở trong lòng bàn tay: “Nàng bất quá cũng chỉ là tiểu cung nữ đê tiện, nào có tư cách đứng bên cạnh Trần nhi.”

Nghe vậy, mắt ‘Tiêu Vũ Nhi’ sáng lên, trong mắt hiện lên tinh quang, vui vẻ nói: “Nương nương, ta biết nên làm thế nào rồi.”

Mắt lưu ly hiện tia sáng kỳ dị, má lúm đồng tiền nhợt nhạt, diện mạo có bảy phần thương tự, thần không giống, vận không giống.

====phân cách tuyến====

Trở lại tiểu viện Thanh Trúc, Tử Lạc Vũ liền chống cằm ghé vào trước bàn gỗ, ánh mắt hướng về phía ngoài song cửa sổ đầy suy tư, mỹ nam vương gia khi nào sẽ đến hoàng cung? Nàng chỉ còn năm ngày, có thể chờ đến khi hắn tới không?

Bộ dáng trầm tư của nàng lọt vào trong mắt Hiên Viên Lưu Trần lại thành chuyện khác, theo lý thường, hắn cho rằng nàng là vì chuyện của ‘Tiêu Vũ Nhi’ mà mất hứng.

“Tiểu Vũ Nhi.” Ống tay áo khẽ động, giọng nói ấm áp khẽ gọi.

Tử Lạc Vũ chuyển ánh mắt, liếc nhìn Hiên Viên Lưu Trần, hỏi: “Trần ca ca, có chuyện gì sao?”

Hiên Viên Lưu Trần nhìn thẳng vào mắt nàng, mang theo ánh mắt chân thành, nói: “Nàng tuy là quận chúa nhưng ta đối với nàng là vô ý, ta chỉ có ý với, với Vũ nhi.”

Sau khi nói xong, hai gò má hắn đỏ rực, ánh sáng đầy mặt, như nhã tiên nhiễm chút phàm trần, phần tiên khí giảm bớt, khiến cả người hắn trở nên chân thật sinh động hơn.

Tử Lạc Vũ trượt tay đang chống cằm, cằm suýt nữa đụng bàn, Trần ca ca đang thổ lộ với nàng sao?

Được rồi! Tỷ còn nhỏ, nói đến chuyện yêu đương với tỷ tạm thời không thích hợp.

Được rồi! Kỳ thật nàng tuy mới năm tuổi nhưng lại có tư tưởng của tuổi mười bảy, Hiên Viên Lưu Trần mới mười hai tuổi, chỉ là về lý, nàng lớn hơn hắn những sáu tuổi, cùng hắn nói chuyện yêu đương? Vậy chẳng phải là mối tình chị em sao? Tỷ khôngmuốn tình yêu chị em…

Được rồi! Nếu không, đợi ngươi trưởng thành rồi trở lại tìm tỷ nói chuyện…

Ba cái ‘Được rồi’ của Tử Lạc Vũ qua đi, mắt lưu ly dừng trên khuôn mặt tuấn dật của Hiên Viên Lưu Trần, tiểu tử này hiện tại là bộ dáng thanh thuần tai họa, sau khi lớn lên còn thêm gì nữa? Tương lai Đông Phong quốc lại có thêm một họa nam…

Hiên Viên Lưu Trần bị Tử Lạc Vũ nhìn nên có chút thẹn thùng, tim đập mạnh khôngtheo quy luật, động xe lăn đến trước mặt, tim đập loạn, ngón tay xinh đẹp che mắt nàng, nói: “Tiểu Vũ Nhi, có cho phép Trần thích nàng hay không?”

Tử Lạc Vũ kéo bàn tay hắn ra, miệng cười, như trẻ con nói: “Trần ca ca che mắt ta làm chi?”

Hiên Viên Lưu Trần bị nàng hỏi như vậy, mặt 囧, mắt khép hờ nhìn khuôn mặt nhỏnhắn đang cười của nàng.


Kết quả là, đề tài có để cho hắn thích hay không là trọng tâm, bị dừng lại trong khôngkhí đặc biệt này giữa hai người.

một ngày qua đi, bước sang ngày tiếp theo.

Khi Tử Lạc Vũ ra khỏi tiểu viện, ngẫu nhiên gặp đứa nhỏ hôm trước, hắn ngồi xổm bên cạnh ao, cục đá hắn ném vào ao, trượt trên mặt nước, bắn lên mấy cái rồi chìm xuống, cá trong nước vẫy đập.

Hai người nhàn rỗi đụng nhau, Tử Lạc Vũ nhặt nhánh cây, hướng đứa nhỏ đi đến, lần trước mắng ta là cọp mẹ, thù này vẫn chưa báo.

“Thằng nhỏ.” Vừa nói xong, nhanh cây gõ ngay trên đầu hắn.

“Ai dám đánh bản hoàng tử?” Đứa nhỏ tức giận quay đầu, nhìn thấy Tử Lạc Vũ, kiêu ngạo xịt xuống một đoạn.

“Tại sao không đến Thái phó học bài? Lại lười biếng rồi?” Nàng ngồi bên cạnh đứanhỏ, đặt nhánh cây trong tay trên đùi.

Hiên Viên Lưu Hồn nhìn thấy nhánh cây kia liền nhàm chán, xê dịch thân thể, cách xa nàng một chút, làm mặt quỷ, nói: “Mắc mớ gì đến ngươi?”

Tử Lạc Vũ liếc đứa nhỏ một cái, cầm nhánh cây trong tay cố ý gõ gõ, làm động tác uy hiếp, nói: “Muốn đánh đòn sao?”

Miệng Hiên Viên Lưu Hồn mím chặt, mặt béo trở nên thành thật hơn, không tình nguyện nói: “Ta không muốn đi Thái Phó học bài.”

Tử Lạc Vũ vui vẻ, hướng đến gần hắn nói: “Vì sao? Ta nhớ rõ ngươi cùng đám hoàng huynh của ngươi đều muốn theo đuổi Tiêu Vũ Nhi, ngươi không đi, không sợ nàng ta bị người khác cướp đoạt à?”

Thân thể Hiên Viên Lưu Hồn lại xê dịch về hướng bên kia, nhánh cây trong tay nàng tathật đáng sợ: “Hoàng tẩu, ngươi quản rộng quá đấy!”

Nghe thấy hai từ ‘hoàng tẩu’, Tử Lạc Vũ nổi trận lôi định, một gậy đáng hắn, cho ngươinói linh tinh này.

“A… hoàng tẩu giết người! Hoàng tẩu giết người!” Đứa nhỏ bò dậy, chạy rất nhanh.

“Ngươi có dũng khí thì đứng lại cho ta.” Tử Lạc Vũ giơ nhanh cây cao đuổi theo đứanhỏ.

“Ngươi nghĩ ta ngốc à? Đứng lại cho ngươi đánh hả?” Đứa nhỏ hướng nàng làm mặt quỷ.

“Được lắm! Lão hổ không phát uy, ngươi lại cho rằng ta là mèo bệnh?” Tử Lạc Vũ bước chân nhanh hơn chạy về phía hắn, không tới một hồi đã túm được gáy hắn.

“Chạy đi! Tiếp tục chạy đi!” Nhìn thằng nhỏ trong tay nàng đang chạy tại chỗ, Tử Lạc Vũ cười ha ha.

Nâng mắt tìm cành cây, đem đứa nhỏ móc lên trên, Hiên Viên Lưu Hồn bị treo trêncây, hai chân nhỏ lắc lư giữa không trung.

“Oa… hoàng tẩu ức hiếp người…” Đứa nhỏ gào khóc, nước mắt nước mũi dài lòng thòng như mì sợi ướt.

“Thực muốn ăn đòn sao?” Tử Lạc Vũ nguy hiểm nheo mắt, giương nhánh cây làm bộ dáng đánh tới.

“Nữ hiệp, người ta là giả muốn ăn đòn thôi.” Đứa nhỏ lập tức chữa lại, khuôn mặt nhỏnhắn phấn nộn ướt át hớn hở.

Khóe miệng Tử Lạc Vũ giật giật, thằng nhỏ này đúng là tiểu tinh quái, thay đổi rất nhanh.

“nói, lần sau còn gọi ta là hoàng tẩu nữa không?”

Đứa nhỏ lắc đầu mạnh, lấy lòng nói: “không, không, bản hoàng tử cảm thấy ngươi có vẻ thích hợp làm nữ hiệp hơn.” 

“Này không sai biệt lắm…” Lời Tử Lạc Vũ còn chưa dứt, đã bị một tiếng nói mềm mại cắt ngang.

“Ai ôi! Hoàng nhi của ta, sao con lại bị ức hiếp thành như vậy? Hoàng nhi đáng thương của ta.”

Nữ nhân mặc lụa mỏng đỏ kinh hô, tơ vàng thêu phượng hoàng ngũ sắc sống độngđang giương cánh, đầu nàng đội trâm phượng vàng, bước chân chạy chậm tới, trâm vàng trước sau lung lay, phú quý bức người.

Cung nữ thái giám đi theo phía sau lưng nàng vội tiến lên phía trước “cứu” tiểu hoàng tử.

Hiên Viên Lưu Hồn vừa rơi xuống đất đã bị nàng ôm vào trong ngực, xoa đầu nhìn mặt, khẩn trương nói: “Hoàng nhi ngoan ngoãn của ta, có bị dọa hay không, đừng sợ…! Mẫu phi giúp con, đừng sợ nha…!”

Tử Lạc Vũ thở dài, khó trách đứa nhỏ hung hãn không hiểu chuyện, thì là do mẫu thân của hắn.

“Tiểu cung nữ ở đâu tới lại dám giết hại con nối dòng của hoàng thượng, người đâu, kéo xuống đánh chết.” Móng tay màu sắc rực rỡ của Vu Quý phi chỉ hướng Tử Lạc Vũ, tức giận nói.

nói chuyện vớ vẩn quá? Nàng có giết hại con nối dòng của lão sắc lang chưa? Chỉ là giáo huẩn đứa nhỏ thôi mà.

“Mẫu phi.” Hiên Viên Lưu Hồn kéo y phục Vu Quý phi, nói: “Người đừng trừng phạt loạn, nàng là tiểu hoàng tẩu của con.”

Tử Lạc Vũ thật sự rất muốn xách đứa nhỏ treo lại lên cây, vừa rồi nói còn dễ nghe, gọi nàng là nữ hiệp, núi dựa vừa đến, cmn liền thay đổi thái độ?

“Tiểu hoàng tẩu gì?” Vu Quý phi đánh giá trên dưới tiểu nữ oa trước mắt, trừ bỏ đôi mắt sáng long lanh kia, cả khuôn mặt đều nhỏ nhắn, tuổi nhỏ như vậy, tới cùng là hoàng tử nào đói bụng ăn quàng?

“Đúng vậy! Đúng vậy! Mẫu phi, người khẳng định chưa nghe rồi? Thất hoàng huynh cưới vợ đó! Là nàng ta…!” Hiên Viên Lưu Hồn vui vẻ gật đầu, nói tin tức mẫu phi mình chưa biết.

“không thể nào? không phải Thất hoàng tử là người lạnh lùng ít ham muốn sao? Làm sao có thể cưới một tiểu nha đầu nhỏ như vậy?” Vừa cẩn thận coi sắc mặt nhỏ nhắn của tiểu nữ oa, lớn từng này có thể sinh hoạt vợ chồng sao?

“Ta còn có việc, đi trước.” Tử Lạc Vũ nói với đứa nhỏ, lúc gần đi còn cho hắn ánh mắt nguy hiểm.

Đôi mẫu tử cực phẩm này nói chuyện, không nghe là tốt nhất, sợ nghe xong nàng sẽtức đến hôn mê mất.

“Chính miệng Thất hoàng huynh nói còn giả sao? Cho nên mẫu phi à, về sau ngườikhông thể bắt nạt tiểu hoàng tẩu của con.”

“Oa, hoàng nhi để ý tiểu hoàng tẩu của con như vậy, vì sao không trực tiếp đoạt nàng làm thị thiếp bên người?”

“Nhi thần vốn cũng nghĩ như thế, nhưng tiểu hoàng tẩu là hổ mẹ, cho nên, nhi thần cố ý để nàng bên cạnh Thất hoàng huynh, nhằm hại Thất hoàng huynh đó.”

“Hoàng nhi thật sự là thông minh, biện pháp ảo diệu như vậy cũng nghĩ ra được, ngay cả mẫu phi còn cảm thấy không bằng…”

“….”

Tử Lạc Vũ từ từ đi xa đã muốn phun máu, phải hay không? thật đúng là đôi mẫu tử cực phẩm mà, sao mình lại chạy vào trong hoàng cung chứ?

Trở lại tiểu viện, Hiên Viên Lưu Trần đã trở về, lại vẫn nhìn thấy nữ hài khiến người phiền chán.

“Trần ca ca, ta biết người thích ta, nàng bất quá cũng chỉ là vật thay thế, tâm ý của ngươi Vũ nhi biết.” Tiểu cô nương đi theo phía sau xe lăn của Hiên Viên Lưu Trần, hắnđi đến đâu, nàng ta cũng theo tới chỗ đó.

“Chớ nói bậy, ta căn bản không thích ngươi.” Hiên Viên Lưu Trần bị làm phiền, đầu như muốn nổ tung.

Xoay người vừa hay nhìn thấy Tử Lạc Vũ trở về, hắn trượt xe lăn qua, vội vã giải thích với Tử Lạc Vũ: “Tiểu Vũ nhi, nàng đừng nên nghe nàng ta nói bậy.”

“Ừm, ta nghe cũng thấy thối lắm.” Tử Lạc Vũ vốn ở bên ngoài bị đôi mẫu tử kia chọc tức đến muốn phun máu, trở về lại thấy nữ hài nàng chán ghét, giọng điệu không tốt hơn mấy.

“Làm càn, ngươi chỉ là một cung nữ đê tiện, có tư cách gì cùng ta tranh Trần ca ca? Hơn nữa, Trần ca ca căn bản không thích ngươi, người hắn thích trong lòng chính là ta.” Nhìn thấy nữ hài giống nàng ta vài phần sáng sớm đã tìm đến Trần ca ca của nàng ta, tiểu cô nương tức giận chỉ vào Tử Lạc Vũ quát.

“hắn thích ngươi sao? không phải ngươi có tật xấu gì đó ở đây chứ?” Tử Lạc Vũ vừanói vừa chỉ huyệt thái dương, ngươi bị chứng vọng tưởng à?

“Cung nữ đê tiện nhà ngươi.” nói xong, tiểu nữ oa liền giơ tay,

Bốp! Tiếng tát thanh thúy vang lên.

“Ngươi dám đánh ta?” Tiểu nữ oa bụm má, khóc, chưa từng bị người đánh, cung nữ đê tiện này cư nhiên đánh nàng ta.

“Bởi vì người đáng đánh.” Nghĩ muốn động thủ với nàng sao, còn chưa đủ tư cách,một cái tát này chỉ là cảnh cáo, tỷ không động ngươi, ngươi cũng đừng động vào tỷ.

“Phụ thân ta là Nhiếp chính vương.” Nàng ta lau nước mắt trên mặt, nói.

“thì như thế nào?” Tiếng ‘phụ thân’ kia từ trong miệng nàng ta đi ra, ánh mắt Tử Lạc Vũ tối dần, mỹ nam vương gia vốn là phụ thân của nàng.

“Ta muốn nói cho phụ thân là ngươi ức hiếp ta, để phụ thân giúp ta lấy lại công đạo.” Đỏ vành mắt, tiểu cô nương vênh váo tự dắc nói.

“Tiểu quận chúa, Lưu Trần thay Tiểu Vũ nhi giải thích, người tức giận thì trách phạttrên Lưu Trần, mời người không cần đem việc nói nói cho Nhiếp chính vương.” Con ngươi sáng thanh của Hiên Viên Lưu Trần ẩn hàm lo lắng.

Nhiếp chính vương vì một tiểu hồ ly mà cột Hiên Viên Cẩm cùng Hiên VIên Lưu Phấn vào đuôi ngựa, thiếu chút nữa chặt đứt mạng nhỏ của bọn họ, từ lời kể của mẫu phi,hắn có thể cảm nhận được Nhiếp chính vương thương sủng Tiêu Vũ Nhi càng sâu hơn tiểu hồ ly, việc này nếu như bị nhiếp chính vương biết, vậy Tiểu Vũ nhi chỉ sợ sẽ phải chịu hình phạt cực kỳ tàn nhẫn, hắn vạn không thể để chuyện đó phát sinh.

“Trần ca ca, ngươi nhìn nàng đánh đỏ má ta, đau quá.” Tiểu cô nương lấy tay nâng má, vạch khuôn mặt in dấu năm ngón tay rõ ràng cho Hiên Viên Lưu Trần xem.

Hiên Viên Lưu Trần thôi động xe lăn, rời khỏi ‘Tiêu Vũ Nhi’ bên người, trong ánh mắt khó hiểu của nàng ta, hắn nghiêng mặt qua, nói: “Nếu trong lòng tiểu quận chúa vẫn tức giận, vậy ngài đánh Trần đi! một tát này, ta thay nàng chịu.”

“Trần ca ca…ngươi…” Tiểu cô nương tức không thể chịu được, nàng mới không cầnhắn thay cái tát cho cung nữ đê tiện kia.

“Tức chết ta, ta nhất định phải nói việc này cho phụ thân.” Nàng giậm chân, khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận đỏ bừng.

“không thể, tiểu quận chúa, người tới cùng muốn thế nào? Chỉ cần người nói, Lưu Trần có thể làm được, tuyệt không chối từ.” Mắt thấy Tiêu Vũ Nhi muốn đi cáo trạng, dưới tình thế cấp bách, hắn giữ lại cánh tay nàng ta.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận