Độc Sủng Manh Phi

Edit: Foreveralone

Hiên Viên Lưu Trần thấy tiểu hồ ly ghé vào trên đùi hắn , tâm tình lập tức tốt lên, chuyện không vui liên quan đến "Tiêu Vũ nhi" cũng vơi đi rất nhiều.

Dường như hắn cùng tiểu hồ li này đặc biệt có duyên, vốn tưởng rằng nó là tiểu sủng của nhiếp chính vương, không dễ dàng nhìn thấy như vậy, chưa từng nghĩ đến, khôngbao lâu, nó lại chạy tới trong cung tìm hắn.

"Trần nhi." Hai tiếng đập cửa xen lẫn tiếng gọi của Vân Quý phi.

Lúc này Hiên Viên Lưu Trần có chút chán ghét khi nhìn thấy Vân Quý phi, một lời nóicả nghìn lần, rốt cục nàng muốn giảng giải đến khi nào mới có thể ngừng đây?

Xe lăn của hắn vừa chuyển, hai tay chuyển động bánh xe gỗ, di chuyển đến trước giường, thả tiểu hồ ly lên trên giường, ngón trỏ dựng thẳng ở giữa cánh môi, đối với nó làm một động tác chớ có lên tiếng.

Thấy tiểu hồ ly nghe lời nằm úp sấp bất động, hắn tự nhiên cười với nó, kéo xuống màn che hai bên giường.

"Hôm nay Trần nhi làm sao vậy? Mẫu phi gọi con, con cũng không để ý tới mẫu phi?" Vân Quý phi đẩy mở cửa gỗ, thấy Hiên Viên Lưu Trần ngồi ở bên giường, nàng cảm thấy ngạc nhiên, bình thường sáng sớm Trần nhi sẽ cầm cuốn sách say mê trong đó, hôm nay là có chuyện gì vậy?

"Mẫu phi, nếu ngươi là vì chuyện của Tiêu Vũ nhi mà lại đây, thì mong mầu thân quay về đi! Tâm ý nhi thần đã quyết." Khuôn mặt thanh khiết tựa hoa sen có chút kích động, đã nhiều ngày nay, tính tình hắn vốn trong trẻo nhưng lạnh lùng, vẻ mặt thanh nhã mà bình tĩnh, nhưng khi nghe thấy ba chữ "Tiêu Vũ nhi" lại biến sắc, theo như mẫu phi nói cả cuộc đời này của hắn nhất định phải kết hôn với nàng

Tiêu Vũ nhi? Cái tên rất quen thuộc nha! Mỗ tiểu hồ ly vỗ đầu, nó như thế nào lại quên, tên này không phải là mỹ nam vương gia giúp nó đặt sao?

Khi nào thì thiếu niên suy nhược này có liên quan tới nó? Chuyện phát sinh khi nào? Vì sao nàng không biết?

"Trần nhi,đã nhiều ngày mẫu phi nói với con như vậy, chẳng lẽ nửa câu con cũngkhông hiểu?" Vân Quý phi tức giận, buồn bực lại nóng vội, nàng sao có thể nuôi đượcmột đứa con tính tình đạm bạc thế này? nói lâu như vậy, hắn cũng không rung động nửa phần?

"Mẫu phi nói , tất nhiên nhi thần nghe vào trong tai, chỉ là riêng việc này, tha thứ nhi thần khó có thể nghe theo" trên khuôn mặt thanh nhã tỏ rõ kiên quyết.

"Là vì cô gái trong bức tranh kia sao?" Nàng biết, Trần Nhi sẽ không vô duyên vô cớ họa một tiểu cô nương, nhất định là do nàng ta nên Trần Nhi mới không nghe lời mẫu phi


Lỗ tai tiểu hồ ly giật giật, mấy từ ‘cô gái trong bức tranh’ lọt vào lỗ tai.

Hiên Viên Lưu Trần không muốn để Vân Quý phi biết quá nhiều, cho nên bức tranh kia, trừ việc mỗi ngày hắn mở ra xem một lần liền cuộn lại cất đi, đặt ở một nơi khôngai thấy được, chính là vì muốn tránh khỏi ánh mắt của mẫu phi, giờ bất chợt nghe nàng nhắc tới, lông mày như vẽ của Hiên Viên Lưu Trần hơi hơi nhíu lại.

"Con cùng nàng chỉ là bèo nước gặp nhau, có gì mà ‘vì’ với ‘không vì’?” hắn theo bản năng cảm thấy ở trước mặt mẫu phi, nên phủ định quan hệ của hắn với Tiêu vũ nhi hơn là để Vân Quý phi biết quá nhiều, chuyện ngươi lừa ta gạt ở trong hoàng tộc rất nhiều, hắn không muốn tiểu cô nương thiên chân khả ái kia bị mẫu phi cuốn tròng vòng xoáy này, hắn không muốn cho mẫu phi dùng nàng làm lợi thế buộc hắn cưới Tiêu Vũ nhi.

"Mẫu phi chỉ là hỏi một chút mà thôi, con xúc động lớn như vậy làm gì?" Vân Quý phi thấy Hiên Viên Lưu Trần vội vã nói dối, trong lòng cười thầm, nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh nói.

Hiên Viên Lưu Trần nói xong mới cảm thấy bản thân đã thất thố trước mặt Vân Quý phi,ngầm cảm thấy bực mình, thu liễm cảm xúc không nên có, khuôn mặt xuất trần của hắn lại giống như trước kia, thanh nhã ấm áp,không chút sợ hãi. 

hắn chuyển động bánh xe gỗ,trong tay cầm cuốn sách, tắm rửa dưới ánh mặt trời, chăm chú nhìn đọc.

Đứa nhỏ này, lại là bộ dáng này, chẳng lẽ cuốn sách còn hấp dẫn hơn quyền thế sao? Vân Quý phi thở dài trong lòng, về chuyện của Tiêu Vũ nhi, cũng không nên bức hắnnhiều, trước mắt để cho Trần Nhi yên lặng một chút, may mắn bây giờ Tiêu Vũ nhi cònnhỏ, còn nhiều thời gian,hiện tại cũng không gấp như vậy.

Vân Quý phi không quấy nhiễu hắn đọc sách, lẳng lặng tiêu sái bước ra khỏi phòng, lưu luyến nhìn thoáng qua bóng dáng trắng như tuyết của Hiên Viên Lưu Trần, trong lòng lại thở dài một tiếng, khép cửa phòng lại.

Hiên Viên Lưu Trần vén màn che trên giường lên, thấy tiểu hồ ly kia đang dùng mộtđôi mắt hữu thần chính mình, tay không khỏi sờ lên mặt, hắn có cái gì đáng để cho nó nhìn như vậy sao?

Tiểu hồ ly nhảy lên trên đùi hắn, "Xèo xèo" kêu vài tiếng, móng vuốt khoa tay múa chân.

Hiên Viên Lưu Trần tất nhiên là không nhìn ra ý tứ nó muốn biểu đạt, sao hắn lại có thể nghĩ một tiểu hồ lý lại sinh ra hứng thú đối với một bức tranh?

"Tiểu hồ ly, ngươi là đói bụng sao?" Hiên Viên Lưu Trần hỏi.

"Xèo xèo." không phải, mỗ tiểu hồ ly lắc lắc đầu, tỷ muốn nhìn bức tranh được cuộn tròn.

"Ngươi thấy chỗ nào không thoải mái sao?" Con ngươi đen của hắn dừng lại ở trênngười nó, nhìn trái nhìn phải.


"Xèo xèo." Mỗ tiểu hồ ly tiếp tục lắc đầu.

Phát hiện khai thông ngôn ngữ cùng Lưu Trần này thật lao lực, nó quét một vòng trong phòng, nhìn thấy bức tranh cuộn tròn trong đống tranh, nhãn tình nó sáng lên, có rồi.

Tiểu hồ ly nhảy qua đó, chân trước ôm một bức tranh cuộn tròn tha ra khỏi đống tranh, chân trước chỉ chỉ lên bức tranh cuộn tròn đang nằm. 

Hiên Viên Lưu Trần chuyển động xe lăn, chậm rãi lại gần, bên môi nhếch lên một nụ cười ấm áp lòng người, gật đầu nói : "Ta đã hiểu."

Tiểu hồ ly ném cho hắn một ánh mắt khen ngợi, cuối cùng ngươi đã hiểu rõ.

Hiên Viên Lưu Trần lấy một tờ giấy vẽ tranh, trải ở trên bàn, trong tay cầm bút lông, từng chút một vẽ lên.

Tiểu hồ ly buồn bực ngửa đầu, cân nhắc vì sao hắn không lấy bức tranh mà lại lấy bút lông?

không đến một lát sau, ở trong mắt tiểu hồ ly hồ nghi, Hiên Viên Lưu Trần đem tranhđã vẽ tốt đưa đến trước mặt nó, văn nhã nói: "Như vậy được chưa?"

Mỗ tiểu hồ ly xem xét bên trong bức tranh là hình ảnh tiểu hồ ly mãnh liệt ăn điểm tâm giống như quỷ chết đối đầu thai kia, cả người ngã lăn xuống đất, CMN! không nên chơi ác như vậy chứ....

Hiên Viên Lưu Trần thấy tiểu hồ ly choáng váng ngã xuống đất, thần sắc quýnh lên, cúi thắt lưng vừa mới chuẩn bị đưa tay ra kéo tiểu hồ ly, nó lại tỉnh lại từ trên mặt đất.

thật sự là một cái hồ ly bướng bỉnh, hắn cười yếu ớt lắc đầu, trong đôi mắt thanh hoa như nguyệt.

Cả một ngày, tiểu hồ ly đều ghé vào trên bàn vẽ tranh của Hiên Viên Lưu Trần để phơi nắng, cằm đặt trên lưng móng vuốt, mí mắt sụp xuống để lại một chút khe hở, xuyên thấu qua cửa sổ xem phong cảnh bên ngoài,những hình ảnh tốt đẹp khi ở cũng mỹ nam vương gia dần dần tiến vào đầu óc, khuôn mặt tuấn mỹ phi phàm kia vẫn lắc lư ở trước mắt nó, đuổi cũng không đi được.

Cái đuôi lòi ra che kín ánh mắt, lắc đầu, không cần tưởng tượng, không cần nghĩ.


"Làm sao vậy?" một đôi tay xinh đẹp vuốt ve trên đầu nó, thanh âm ấm áp như tiếng đàn giống như có thể xoá đi mọi thứ không vui cùng phiền não.

Hốc mắt tiểu hồ ly đỏ, sâu bên trong trí nhớ, cũng có một đôi tay như vậy, hơn trăm lần, hơn một ngàn lần vuốt ve đầu nó, trên người của người nọ, có mùi thơm quen thuộc thấm vào ruột gan.

Hiên Viên Lưu Trần thấy tiểu hồ ly chôn đầu ở trong cái đuôi, không để ý tới cũngkhông từ chối hắn, nhẹ nhàng vỗ vỗ ở trên đầu nó, nói: "Nếu muốn trở về thì trở vềđi!"

Thân thể tiểu hồ ly rung động rất nhỏ, hít cái mũi, cái đuôi dính nước mắt trong hốc mắt, nó cũng muốn trở về, nhưng là, hiện tại cũng không thể trở về....

Nó chôn đầu giữa móng vuốt, khi ánh trăng lên giữa đầu, tiểu hồ ly vẫn đang ngủ mơ màng.

Bàn tay Hiên Viên Lưu Trần vẫn chưa rời khỏi đầu tiểu hồ ly, ánh trăng chiếu vào hắntrên người, quần áo trắng, lộ vẻ lạnh lẽo.

Cặp mắt kia so với ánh trăng còn sáng ngời vẫn đặt ở trên bộ lông thánh khiết hoàn mỹ, nhìn đến nó, giống như hắn nhìn thấy được nàng.

một đêm gần nhau, chỉ vì hắn luyến tiếc đôi mắt như ngọc lưu ly kia kia.

Sáng sớm tỉnh lại, tiểu hồ ly ngáp một cái, duỗi thân người,ánh mắt khôi phục sức sống dạo qua một vòng, liền nhìn thấy thiếu niên một thân áo trắng đang cầm cuốn sách,ngón tay xinh đẹp như ngọc thạch được bậc thầy điêu khắc tinh xảo, thon dài như vậy.

trên một góc bàn, được bày đầy điểm tâm, tiểu hồ ly đã sớm đói bụng, vươn chân trước, ôm điểm tâm lên cắn.

Hiên Viên Lưu Trần nghe tiếng, buông cuốn sách trong tay, nhìn thấy tiểu hồ ly khôi phục sức sống, trong mắt hắn hàm chứa ý cười thản nhiên,rót thêm một ly nước, đặt ở trước mặt tiểu hồ ly.

Tiểu hồ ly cũng không khách khí, uống hai miếng nước, lại bắt đầu cắn điểm tâm.

Lấp đầy bụng, tiểu hồ ly nằm úp sấp ở trên bàn tiếp tục phơi nắng, nếu đã ở trong cung, tự nhiên nó cũng không thể chạy loạn.

Thời gian ban ngày, tiểu hồ ly vẫn nằm úp sấp ở trên bàn, im lặng giống vật trang trí, Hiên Viên Lưu Trần vốn là người thích yên tĩnh, quyển sách trên tay hắn rất ít khi rời khỏi.

Đến lúc mặt trời lặn, thái giám đến nói, hoàng thượng truyền thất hoàng tử đi tiền điện.


Hiên Viên Lưu Trần đi rồi, chỉ còn lại tiểu hồ ly cô đơn ở trong phòng, nó đứng lên, nhìn bên ngoài cửa sổ, hiện tại, nó cũng nên đi, tối nay chính là lúc nó từ hồ biến thành người, nên tìm địa phương không có người ở qua một đêm.

Ngay tại khi tiểu hồ ly cố hết sức muốn ra cửa, cửa phòng bị mở ra, nó phải nhanh như chớp lẻn đến dưới giường.

một đôi giày thêu tơ vàng hoa văn phượng xuất hiện trước mặt tiểu hồ ly, đôi chân kiađi lại chung quanh, dường như đang tìm kiếm cái gì, nửa ngày qua đi, nghe chủ nhân đôi giày thêu kia thở dài một hơi, giống như nàng không có tìm được cái mình muốn gì đó, nàng lập tức bước đi ra ngoài, cửa phòng cũng bị đóng vào.

Tiểu hồ ly mới từ giường đi ra, ý thức rơi vào hôn mê rồi ngã trên mặt đất, thầm kêumột tiếng không ổn, thời điểm biến hình đến thực không đúng lúc.

Nhìn thấy huyễn hình thủy, tiểu hồ ly cũng bất chấp tất cả, không có thời gian tắm bồn, vươn dài móng vuốt múc một ngụm nuốt vào trong bụng, sau khi uống xong, nó cúi đầu nhìn lại, phát hiện nước trong đầm chỉ còn một nửa so với lần trước nó nhìn,không kịp nghĩ nhiều, nó đã biến thành nàng.

một nữ hài tử trống trơn xuất hiện trên giường Hiên Viên Lưu Trần, kéo chăn bao lại thân thể, nàng kéo chăn đi xuống giường, lục lọi ngăn tủ, từ trong đó lấy ra một bộ quần áo màu tím lúc sáu tuổi của Hiên Viên Lưu Trần.

Thay áo bào tím, nàng đem chăn để lại lên giường Hiên Viên Lưu Trần, thật may làhắn chưa trở về, không này không đi còn nán lại đến bao giờ?

Tử Lạc Vũ hé mở cửa phòng, không thấy người bên ngoài, nàng mở cửa rồi đi ra ngoài.

"Thất hoàng đệ, khó được gặp ngươi đi ra ngoài, đừng nóng vội trở về như vậy, hoàng huynh có lời muốn nói với ngươi mà!" một hoàng tử đầu đội kim quan ngăn cản xe lăn của Hiên Viên lưu trần.

"Ngũ hoàng huynh muốn nói chuyện gì với người tàn phế này chứ?" một hoàng tử mặc cẩm y đội mũ ngọc quan châm chọc, nhìn đảo qua đôi chân tàn phế của Hiên Viên Lưu Trần.

"Lục hoàng đệ, ngươi còn không biết chuyện này ư, Thất hoàng đệ tuy là tàn phế, nhưng cũng muốn tranh Tiêu Vũ nhi cùng chúng ta, chân mặc dù dù phế nhưng tâm tư không phải nhỏ nha." Hiên Viên Lưu Vũ cười chụp tay lên trên vai Hiên Viên Lưu Quyền, giễu cợt nhìn khuôn mặt làm người chán ghét của Hiên Viên Lưu Trần.

"Người tàn phế như hắn, cho dù có cưới nữ nhân, hắn có thể thỏa mãn nữ nhân sao? Ha ha…” Trong lời nói hạ lưu mang theo tiếng cười trơ trẽn.

"Ngũ hoàng huynh, Lục hoàng huynh, các ngươi tránh ra, bổn hoàng tử gần đây luyện công phu thiết đầu công, thật muốn cùng Thất hoàng huynh luận bàn một chút."

Người vừa lên tiếng là hoàng tử nhỏ nhất của lão hoàng đế, cũng chính là tiểu hoàng tử được lão hoàng đế sủng ái gần đây nhất, sau khi Hiên Viên Cẩm thất sủng, hắn liền vọt lên được sủng.

Hiên Viên Lưu Hồn bá đạo, cơ hồ tất cả các hoàng tử đều nói lời tốt đẹp với hắn, chỉ riêng vị Thất hoàng huynh này không thèm đặt hắn vào trong mắt.

Hôm nay, không cho hắn chút sắc mặt là không thể, mẫu phi nói Tiêu Vũ nhi là củahắn , Thất hoàng huynh chân tàn phế này còn muốn cùng hắn tranh sao? Xem ta đánh cho lưng hắn “nở hoa” thế nào…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận