Đính Hôn Cùng Bạn Học


Hạ Tuyên không phải kiểu người thích kể lể mọi chuyện, y đã nói với Thành Nham rằng "bạn học Hướng" là việc riêng tư của y, vì vậy dọc đường đi Thành Nham cũng không hỏi nhiều, hơn nữa anh vốn là người không thích tọc mạch chuyện riêng của người khác.
Điều quan trọng nhất là bây giờ miệng anh đã khô, da cổ tay vẫn còn lưu lại xúc cảm từ sự đụng chạm của đầu ngón tay Giang Mộ Bình, đầu óc hỗn loạn, không còn thời gian đi lo chuyện khác.
Đường quê ban đêm có rất ít xe, cũng không có đèn giao thông, tài xế phi nước đại, hơn nửa giờ đã đến nơi.
Tài xế lái xe dừng ở ngã tư, quay đầu lại nói với Hạ Tuyên: "Người anh em, chạy vào trong không dễ, tôi dừng ở đây nhé."
Hạ Tuyên gật đầu nói "OK", đồng thời liếc nhìn băng ghế sau xe.
"Cám ơn." Thành Nham nói, mở cửa xuống xe, Giang Mộ Bình từ bên kia đi xuống.
Hạ Tuyên ấn cửa sổ xuống, hỏi Thành Nham: "Khi nào thì rời đi?"
"Buổi sáng ngày mốt sẽ lên máy bay."
"Tôi sẽ không đi tiễn, thuận buồm xuôi gió."
"Được, có cơ hội hẹn gặp lại."
Hạ Tuyên liếc nhìn Giang Mộ Bình, nói: "Sau này gặp lại, giáo sư Giang."
Giang Mộ Bình gật đầu: "Sau này gặp lại."
(Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwiki1.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)
Họ đi qua ngã tư rẽ vào sân nhà của dì.

Đèn ở sảnh trước vẫn còn bật sáng, Thành Nham gõ cửa lớn.

Gia đình ba người của Triệu Tĩnh đã về nhà, người mở cửa là Triệu Thanh Ngữ.
"Thành ca, giáo sư Giang." Triệu Thanh Ngữ vừa mở cửa vừa gọi.
Mặc dù Thành Nham và Giang Mộ Bình không uống quá nhiều rượu, nhưng trên người vẫn có mùi rượu nhàn nhạt.

Triệu Thanh Ngữ ngửi thấy mùi rượu, còn phát hiện ánh mắt của Giang Mộ Bình không còn rõ ràng như trước, dường như không tập trung được, có chút vẩn đục.

Cô nhanh chóng liếc nhìn Giang Mộ Bình, nhỏ giọng hỏi Thành Nham: "Hai người đi uống rượu à?"
"Uống chút." Thành Nham nói, cùng Giang Mộ Bình bước vào nhà, hỏi: "Dì đâu?
"Mẹ đợi hai người một lúc, nhưng vẫn chưa thấy hai người về nên đi rồi, mới rời đi không bao lâu."
Khi đi ngang qua phòng khách, Thành Nham phát hiện một nam sinh đang ngồi trên ghế sô pha, nam sinh cũng trạc tuổi Triệu Thanh Ngữ.


Anh và nam sinh đó liếc nhìn nhau một cái
Ngũ quan của chàng trai trẻ đoan chính, nhưng buổi tối lại xuất hiện ở đây rất khó để không khiến người ta suy nghĩ nhiều.
Mặc dù ở tuổi của Triệu Thanh Ngữ thì yêu đương là chuyện bình thường nhưng khi chuyện này xảy ra với cô thì có vẻ hơi bất bình thường.

Triệu Thanh Ngữ cho Thành Nham một cảm giác cô là người vô cùng ngây thơ, lúc trước thấy anh và Giang Mộ Bình thân mật mà sắc mặt cũng đã đỏ thành như vậy, hơn nữa dì cũng có vẻ sẽ không cho cô yêu sớm.
Vẻ mặt của nam sinh có chút bối rối.
(Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwiki1.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)
Thành Nham không phải là người có tư tưởng cứng nhắc, nhưng đối mặt với cảnh tượng như vậy, ý thức trách nhiệm của một trưởng bối lại nảy lên trong tiềm thức không thể giải thích được.
"Ai vậy?" Thành Nham nghiêng đầu hỏi Triệu Thanh Ngữ.
Triệu Thanh Ngữ nhanh chóng bước tới nói: "Cậu ấy là bạn học chung lớp bổ túc với em, đến hỏi mượn em tài liệu."
Thành Nham gật đầu, nói: "Muộn như vậy còn đến mượn tài liệu."
Nam sinh đứng lên, cười toe toét: "Hôm nay là mùng một Tết, em thuận tiện đến đây chúc tết Triệu Thanh Ngữ."
Xem như khá cởi mở, chính đáng, nếu thái độ mập mờ, Thành Nham có thể sẽ phải hỏi thêm một vài câu.
Thành Nham ừm một tiếng: "Xong rồi thì về sớm đi, muộn rồi."
Thành Nham uống chút rượu, trông rất ngầu, vẻ mặt có chút lạnh lùng, nam sinh còn tưởng rằng anh là anh trai của Triệu Thanh Ngữ, vừa thấy bộ dáng của anh không dễ chọc thì nhất thời trở nên câu nệ đứng lên.
"Chúng ta đi lên trước." Thành Nham nói với Triệu Thanh Ngữ.
Họ bước lên cầu thang và nghe thấy cuộc trò chuyện lúc ẩn lúc hiện ở phía sau.
"Đó là anh trai của cậu sao? Tớ nhớ lúc anh của cậu đến lớp bổ túc đón cậu cũng không cao như vậy."
"Anh ấy là anh họ của tớ."
"Mẹ kiếp, làm tớ sợ chết khiếp.

Tớ có cảm giác giống như bị anh ta nhìn ra cái gì vậy." Giọng nói của nam sinh mang theo sự thô khàn của thời kỳ bị vỡ giọng, "Con người bên cạnh? Cũng là anh họ của cậu sao?"
"Không phải, là đối tượng của anh họ tớ, họ đã kết hôn rồi."
"Cái gì? Kết hôn?!"
......
(Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwiki1.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)

Giang Mộ Bình choáng váng, khi lên lầu liền cảm thấy cầu thang cong queo, Thành Nham đi trước mặt hắn, xỏ dép lê bước lên từng nấc thang một, Giang Mộ Bình rũ mắt, nhìn chằm chằm mắt cá chân lộ ra ngoài của anh.

Hai người không nói lời nào, hành lang yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng thở dốc của bọn họ.
Nhiệt độ trong phòng không cao lắm, nhưng Thành Nham cảm thấy hơi nóng, một tay anh cởi cúc áo khoác, một tay mở cửa phòng khách.
Thành Nham bước vào phòng, chợt nghe thấy tiếng cửa đóng sầm lại, anh quay đầu lại, ngón tay vẫn còn đặt trên cúc áo chưa mở xong, chưa kịp phản ứng thì đã bị cánh tay của Giang Mộ Bình ấn vào ván cửa.
Giang Mộ Bình nóng lòng áp sát, ấn bụng mình vào tay của Thành Nham, hơi thở nồng nặc mùi rượu của hắn lướt qua mắt Thành Nham thành từng đợt.
Bị đèn nén một đường, rượu ngâm trong máu gần như thấm qua da, toát ra mùi vị làm người ta say mê.
Nhiệt độ cơ thể của họ rất cao, nhiệt huyết lại lượn lờ khắp cơ thể.
(Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwiki1.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)
Thành Nham phát hiện ra một chút sương trắng xuất hiện trên mắt kính của Giang Mộ Bình, bay lên từ viền dưới của tròng kính, mơ hồ che đi mí mắt dưới của hắn.
"Anh đang đè lên tay em." Thành Nham nhìn đôi mắt của Giang Mộ Bình, nói.
Giang Mộ Bình lùi về phía sau nửa tấc, Thành Nham tiếp tục cởi cúc áo khoác, Giang Mộ Bình đột nhiên nắm tay anh lại, ôn nhu nói: "Tôi giúp em."
Lúc say, Giang Mộ Bình vẫn diễn xuất là một người đàn ông lịch lãm.
Một giây sau, Thành Nham thả lỏng tay ra, buông xuống bên người.

Giang Mộ Bình vừa giúp anh cởi cúc áo, vừa nhìn chằm chằm vào mắt Thành Nham, động tác cũng không nhanh không chậm, thấp giọng nói: "Vừa rồi em rất uy nghiêm, lo lắng Triệu Thanh Ngữ yêu sớm sao?"
Thành Nham cười híp mắt, sau khi uống rượu thì giọng nói càng trầm xuống: "Em thế này thì có tư cách gì để can thiệp em ấy có yêu sớm hay không?"
"Thế này là thế nào?" Giang Mộ Bình hỏi.
Thành Nham bất động thanh sắc dựa vào gần Giang Mộ Bình, thấp giọng hỏi: "Anh nói xem?"
Giang Mộ Bình liếc nhìn xuống, đưa tay lên trên quần của anh.

Thành Nham hừ nhẹ một tiếng, đặt tay lên ngực Giang Mộ Bình.
Một tay Giang Mộ Bình ôm eo Thành Nham, hỏi anh: "Có thể không?"
Thành Nham không tỏ rõ ý kiến, chỉ nói mình có chút khó chịu.
(Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwiki1.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)
Giang Mộ Bình cởϊ áσ khoác của Thành Nham, đè người lên giường, rõ ràng là tửu lượng của Thành Nham tốt hơn so với Giang Mộ Bình, nhưng anh lại cảm thấy người không tỉnh táo hình như là chính anh.

Thành Nham nghe thấy tiếng nút kim loại của thắt lưng nhẹ va chạm vào nhau.

Giang Mộ Bình dường như không đợi được nữa, cúi người hôn xuống.
Giang Mộ Bình từ trước đến nay vẫn rất thong dong, nhưng hôm nay rất bất thường.
Giang Mộ Bình hôn Thành Nham rất lâu, hắn cởi gần hết quần áo của Thành Nham, nhưng chính mình vẫn rất chỉnh tề.
Mặt của Thành Nham đỏ bừng, nhưng lý trí vẫn còn, choáng váng nói: "Phòng của Triệu Thanh Ngữ ở ngay phía dưới chúng ta."
Hơn nữa Triệu Thanh Ngữ và bạn học của cô vẫn còn ở dưới lầu, cảnh tượng hỗn loạn trong phòng chỉ được ngăn bằng một tấm cửa.
Giang Mộ Bình thấp giọng nói: "A Nham, tôi không muốn làm gì cả."
Hắn vốn cũng không có bất kỳ kế hoạch nảy sinh chuyện gì với Thành Nham ở đây, họ cũng chưa chuẩn bị gì cả, hiệu quả cách âm của căn phòng này có thể không tốt, việc xử lý sau đó sẽ rất rắc rối.
Thắt lưng của Giang Mộ Bình buông thõng bên hông, khó tránh khỏi tiếc nuối, nhưng hắn vẫn duy trì lý trí.
(Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwiki1.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)
Hắn cúi đầu khẽ cắn hầu kết của Thành Nham, Thanh Nham giương cổ, trong mũi phát ra tiếng hừ nhẹ, giọng điệu như bất mãn: "Không muốn mà anh còn như vậy, anh thật là..."
Giang Mộ Bình nghiêng người nằm xuống ở bên cạnh anh, dán vào tai của anh nói: "Nếu hôm nay thực sự có làm gì thì ngày mai em sẽ không xuống giường được."
Thành Nham quay đầu lại, hai mắt mờ mịt sương mù, anh đến gần hôn lên cằm Giang Mộ Bình, hơi thở bất ổn hỏi: "Vậy thì làm sao bây giờ?"
"Giáo sư Giang, em không thoải mái." Thành Nham lại nói.
"Tôi biết." Giang Mộ Bình an ủi anh: "Tôi sẽ không bỏ mặc em không quản."
"Vậy anh đến quản em đi."
......
(Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwiki1.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)
Thành Nham đi tắm trước, Giang Mộ Bình thu dọn giường chiếu một chút, trong thùng rác có một đống giấy ăn đã sử dụng, hắn buộc chặt túi rác rồi để sang một bên, thay vào đó một túi rác mới.
Thành Nham ở trong phòng tắm hồi lâu cũng chưa có đi ra, Giang Mộ Bình đoán chừng trên người anh đã không còn sức lực, lo lắng anh sẽ ngất xỉu trong phòng tắm, liền đi vào phòng tắm xem anh.
Giang Mộ Bình gõ cửa phòng tắm, từ bên trong truyền ra một giọng nói khàn khàn của Thành Nham: "Làm sao vậy?"
"Em không sao chứ?" Giang Mộ Bình hỏi.
Thành Nham mơ hồ ừ một tiếng.
Giang Mộ Bình đẩy cửa bước vào, thấy Thành Nham đang nằm trong bồn tắm, Giang Mộ Bình có chút muốn cười.

Cả người hắn mồ hôi nhễ nhại, thân thể dính nhơm nhớp, trên quần cũng bẩn vậy mà đại bảo bối Thành Nham vẫn ở đây nhàn nhã ngâm bồn.
Thành Nham cảm thấy toàn thân như nhũn ra, quai xàm có chút chua xót.

Giang Mộ Bình nhìn qua rất ôn nhu, nhưng ở một khía cạnh nào đó, hắn thực sự không ôn nhu như vậy.
"Em có để tôi tắm không đây?" Giang Mộ Bình cười nói, "Hôm nay trời hẳn là sáng rồi."

Thành Nham vỗ vỗ thành bồn tắm nói: "Cùng nhau tắm đi."
"Bồn tắm nhỏ như vậy, tôi đứng ngồi ở chỗ nào?" Giang Mộ Bình đi tới, ngồi xuống mép bồn, cúi đầu nhìn anh.
"Ngồi lên người em này." Thành Nham không đứng đắn vỗ vỗ lên cái đùi ngâm trong nước, vỗ lên một mảnh bọt nước.
(Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwiki1.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)
Lông mi của Thành Nham ướŧ áŧ.

Đôi môi anh hơi sưng, tóc còn dính nước, có chút xộc xệch xõa trên trán.
"Miệng đau không?" Giang Mộ Bình hỏi anh.
Thành Nham sờ soạng một chút, nói: "Vẫn được."
"Nếu ngày mai miệng vẫn còn như vậy thì làm sao bay giờ?" Thành Nham hỏi.
Giang Mộ Bình tiện tay vốc nước trong bồn tắm, hất nhẹ lên ngực của Thành Nham, nói: "Thì nói là do hôn mà ra."
"Kỹ năng hôn của giáo sư Giang thật chuyên nghiệp."
Tâm lý của cả hai người đều hiểu rõ có phải do hôn mà thành ra như vậy hay không.
Giang Mộ Bình ngẩng đầu nhìn anh, Thành Nham cong mắt cười, sau khi trải qua sảng khoái, tâm trạng anh tốt lên rất nhiều, còn có hứng thú cùng hắn đùa giỡn.
"Giáo sư, em có thể hỏi anh một chuyện được không?"
Giang Mộ Bình gật đầu: "Em nói đi."
"Anh...mấy ngày nay có phải là ghen với Hạ Tuyên không?"
Giang Mộ Bình nhìn anh, Thành Nham có chút xấu hổ, dứt lời thì nhìn nước trong bồn tắm.

Nhưng Thành Nham thực sự muốn biết, sinh lý đã thư thái, trong lòng cũng muốn thoải mái một chút.
(Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwiki1.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)
Đêm nay anh quá thoải mái nên có chút muốn được voi đòi tiên.
Một lúc sau, Giang Mộ Bình ừ một tiếng.
Mặc dù hắn đã phản đối Thiệu Vũ Đông rằng đây không là "ghen".
"Tôi cũng cảm thấy rằng tôi đã biểu hiện khá rõ ràng," Giang Mộ Bình dường như đang trách anh, "em cần gì phải cố ý hỏi tôi."
Thành Nham híp mắt, cười cười: "Em cố ý hỏi đấy."
Giang Mộ Bình hừ cười một tiếng: "Đắc ý như vậy."
Thời điểm Thành Nham đắc ý thật đáng yêu.
Giang Mộ Bình đưa tay ra vuốt ve khuôn mặt ướŧ áŧ của anh, thấp giọng nói: "Quan hệ giữa em và anh ta đặc thù, anh ta cũng rất ưu tú, tôi không phải thánh nhân, không thể không có một chút cảm xúc gì."
"Tôi chỉ là một người bình thường thích em mà thôi.".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận