Đính Hôn Cùng Bạn Học


Mặc dù đèn trong quán tương đối mờ mịt, nhưng Thành Nham ở ngay trước mắt Giang Mộ Bình, ở khoảng cách gần như vậy hắn không đến nỗi không nhìn thấy rõ mặt anh.
Thành Nham có một đôi mắt đa tình, ngay cả khi đeo kính, đôi mắt của anh vẫn rất phong tình khi nhìn người khác.

Cặp kính trên mặt của Thành Nham càng giống như đồ trang sức, khi đeo kính vào anh cho người ta cảm giác anh là kiểu người ngả ngớn nhưng lại rất tinh anh, trên người cũng nhàn nhạt toát ra một chút phong trần.
Thành Nham cho rằng Giang Mộ Bình đeo kính rất gieo vạ cho người, nhưng Giang Mộ Bình cảm thấy anh càng hại người hơn một chút.
Không đến vài giây, Thành Nham tháo kính xuống, dùng sức chớp chớp mắt, "Có chút chóng mặt..."
"Giáo sư, anh cận bao nhiêu độ vậy?" Thành Nham hỏi Giang Mộ Bình.
"Mắt trái là 525, mắt phải là 500 (*)." Giang Mộ Bình đã đưa ra một con số rất chính xác.
(*) Ở Trung Quốc thì tỷ lệ 100 tương đương với 1 đi-ốp ở VN.

Giáo sư Giang cận 5,25 độ (mắt trái) và 5 độ (mắt phải).
(Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwiki1.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)
Thành Nham cười: "Chẳng trách em đeo kính vào thì không nhìn thấy gì.

Nhưng mà không đeo kính thì không biết anh cận đến 500 như vậy."
Thành Nham lại đeo kính vào cho Giang Mộ Bình, lẩm bẩm: "Thật tiếc khi không mang theo cặp kính có dây kia đến."
Anh quay đầu lại và báo tên của một loại rượu cho người pha chế.
Loại rượu rất đắt, người pha chế liếc nhìn Hạ Tuyên, cười nói: "Hôm nay tính cho Hạ sư phụ sao?"
Hạ Tuyên gật đầu.
Tửu lượng của Giang Mộ Bình rất thấp, hắn uống rất chậm, động tác nhã nhặn, tư thế ngồi ngay ngắn, nhìn qua quá mức đoan trang, không hợp với bầu không khí lười biếng, ám muội của quán bar.

Có lẽ khí chất của hắn không hợp với không khí ở đây nên đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người.
Giáo sư Giang được quá nhiều người nhớ đến, Thành Nham không vui lắm và đã muốn rời đi.

Vốn dĩ, anh không thường đến quán bar, anh chỉ thích uống rượu trong không gian yên tĩnh, vì vậy anh thường đến các quán rượu hơn là quán bar.
(Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwiki1.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)
Rượu trong ly của Giang Mộ Bình đã cạn, hắn liếc sang ly của Thành Nham và nói: "Tôi muốn nếm thử của em."
"Rượu của em là rượu mạnh, không giống của anh, anh đừng uống say."
"Chỉ một miếng thôi."
Thành Nham bật cười: "Sao anh cứ như trẻ con vậy?"

Thành Nham đẩy ly rượu đến trước mặt của Giang Mộ Bình, Giang Mộ Bình nhấp một ngụm, sau đó đặt xuống, hơi cau mày: "Có chút cay." Vừa nói, hắn vừa uống thêm một ngụm.
Thành Nham bật cười, chặn miệng ly: "Rượu này dư vị rất nặng, uống mấy ngụm anh sẽ say."
"Rất mạnh." Thành Nham bưng ly rượu lên, đặt môi lên vị trí Giang Mộ Bình vừa ngậm qua, nhấp một ngụm.
Hạ Tuyên không muốn thấy họ bán cơm cho chó nên quay sang nhìn màn biểu diễn trên sân khấu.
Người pha chế đột nhiên mang đến cho Giang Mộ Bình một ly rượu, màu rượu nhạt, màu sắc còn phân tầng.
Giang Mộ Bình nghi ngờ liếc gã một cái, nhân viên pha rượu liếc nhìn sang bên cạnh mỉm cười: "Người ở bàn bên cạnh mời ngài."
Thành Nham liếc nhìn sang bến đó, thời đại này thật sự không có bao nhiêu người muốn đào góc tường nhà người khác, người này vẫn nở nụ cười rạng rỡ thiên chân vô tà, tựa hồ như đơn giản là muốn mời Giang Mộ Bình uống một ly, không có ý tứ gì khác.
Người pha chế này cũng không có nhãn lực nhìn thấy, hoặc gã là thiển cận.
Thành Nham hừ lạnh một tiếng từ đáy lòng, cầm ly rượu lên, hỏi Giang Mộ Bình: "Giáo sư, em có thể chiếm tiện nghi này anh không? Em cũng muốn uống rượu này."
Giang Mộ Bình không nói gì, tựa cười như không cười nhìn anh.
Thành Nham cũng chỉ là ra vẻ hỏi một câu, anh nâng ly của mình lên, hướng về người đàn ông ở ghế dài bên cạnh, dùng khẩu hình miệng nói "Cảm ơn", sau đó nhấp một ngụm trong ly.
(Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwiki1.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)
Khóe miệng người đàn ông co giật một cách máy móc, duy trì phong thái mặt ngoài.
Giang Mộ Bình không để ý đến người đó, toàn bộ sự chú ý đều dồn vào hầu kết đang trượt của Thành Nham.

Sau khi uống xong, Thành Nham hơi liếc qua bên kia, phát hiện người đó vẫn đang nhếch mép cười, nên thấp giọng mắng một câu "ngu ngốc".
Anh không nói những lời thô tục, theo bản năng ngẩng đầu lên liếc nhìn Giang Mộ Bình.
"Tại sao lại nhìn tôi thế này?" Giang Mộ Bình hỏi.
"Sợ rằng giáo sư Giang không thể chấp nhận mấy lời chửi thề."
"Ở trong mắt em tôi là người soi mói như vậy à?"
Thành Nham bật cười: "Không phải...!Đây là phản xạ có điều kiện, ai bảo anh là giáo sư?"
Lúc này, chuông điện thoại di động của Hạ Tuyên vang lên, y trả lời điện thoại: "Làm sao vậy?"
"Ở studio không có ai, tôi đang ở quán bar."
Y báo một cái tên và cúp máy.
Hạ Tuyên nói: "Một lát nữa sẽ có người qua đây."
"Học trò của anh?" Thành Nham hỏi.
Hạ Tuyên ừ một tiếng.
Mới chốc lát mà Triệu Thanh Lượng đã đến, thẩy chìa khóa xe thể thao lên quầy bar ,quen cửa quen nẻo hỏi người pha chế một ly rượu.
"Anh uống rượu sao không gọi cho tôi." Triệu Thanh Lượng oán giận Hạ Tuyên, cậu liếc nhìn Thành Nham và Giang Mộ Bình, nhướng mày, "Xin chào."
Triệu Thanh Lượng liếc nhìn sân khấu, soi mói nói: "Trình độ này mà cũng có thể là ca sĩ." Cậu đụng vào cánh tay của Hạ Tuyên, thúc giục y lên sân khấu: "Sư phụ, anh lên hát đi, tôi đệm nhạc cho anh."

Triệu Thanh Lượng vốn tưởng rằng Hạ Tuyên sẽ từ chối, nhưng không ngờ y cầm ly rượu trầm mặc vài giây, dĩ nhiên lại đồng ý.
"Mặt trời mọc từ phía bắc à?" Triệu Thanh Lượng rời quầy bar, bước lên sân khấu và nói điều gì đó với ca sĩ lúc đó, người kia liếc nhìn về phía Hạ Tuyên, gật đầu rồi bước xuống sân khấu.
Triệu Thanh Lượng xoay người ngoắc ngoắc ngón tay về phía Hạ Tuyên, sau đó cậu cầm cây đàn guitar trên sân khấu rồi ngồi xuống ghế.

Hạ Tuyên bước đến giữa sân khấu, Triệu Thanh Lượng cầm cây đàn và điều chỉnh âm thanh.
(Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwiki1.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)
Âm thanh của Hạ Tuyên rất trầm thấp, sau khi uống chút rượu lại có chút khàn, đó là giọng của một người đàn ông rất trưởng thành, y hát một bài tình ca có tiết tấu rất chậm, y ngồi trên chiếc ghế cao với vẻ mặt điềm tĩnh và phẳng lặng, giọng hát rất bình thản và trầm ấm.
Thành Nham đắm chìm trong tiếng hát của Hạ Tuyên, trong lòng của anh trở nên rất bình yên.
Tửu lượng của Giang Mộ Bình chịu không nổi, mới vừa uống một ít rượu của Thành Nham, hơi men đã bắt đầu dâng lên, đầu có chút choáng váng, hình ảnh của Hạ Tuyên trên sân khấu trong mắt hắn cũng trở nên mờ mịt.
Giang Mộ Bình đặt ly rượu xuống, hỏi người phục vụ cho một ly nước đá.

Hắn nới chiếc cúc áo sơ mi đầu tiên ra, hơi nóng dần dần trào lên từ cổ họng.

Hắn cảm thấy hơi say, mà ánh mắt của Thành Nham vẫn tập trung vào sân khấu mà không để ý đến hắn.
Triệu Thanh Lượng chơi một bài nhạc rồi để guitar xuống, quay lại quầy bar và tiếp tục uống rượu.

Có nghệ sĩ biểu diễn khác bước lên vị trí của đàn guitar, Hạ Tuyên chuẩn bị bước xuống thì khán giả vỗ tay nồng nhiệt, hò hét yêu cầu y hát thêm bài nữa, Hạ Tuyên không cưỡng lại được thịnh tình của nhiều người như vậy nên đã ngồi xuống một lần nữa và bắt đầu bài hát thứ hai.
"Sư phụ của tôi hát rất hay, đúng không?" Triệu Thanh Lượng uống một hớp, nói: "Lão nam nhân thật tình cảm."
"Trước đây tôi không phát hiện anh ta nuốt mic như vậy (*)." Thành Nham nói.
(*) Gốc là 麦霸: có nghĩa là người hát hay khi hát karaoke hoặc người chiếm giữ micrô.

Có hai nghĩa trong karaoke: thứ nhất là người hát karaoke hay, người có thể hát nhiều bài liên quan đến nhiều thể loại (trong trường hợp này là lời khen); thứ hai dùng để chỉ những người giành micro khi hát karaoke và bài nào cũng dám hát, bài nào không biết hát thì có thể tự biên tự diễn, đây là một thuật ngữ mang tính mỉa mai.
(Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwiki1.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)
Triệu Thanh Lương nói: "Trước đây không có như vậy.

Mỗi lần chúng tôi đến KTV, tôi bảo anh ta hát thì anh ta sẽ không hát.

Hôm nay...có lẽ là tình huống đặc biệt."
"Đặc biệt như thế nào?"

"Vấn đề tình cảm." Triệu Thanh Lượng ý vị thâm trường kéo kéo khóe miệng.
Thành Nham rõ ràng: "Bạn học Hướng?"
"À, bạn học Hướng về nhà ăn Tết rồi." Triệu Thanh Lượng uống rượu, nhìn về phía sân khấu, "Tôi nghĩ là không thấy được người nên nhớ đấy."
Triệu Thanh Lượng vừa quay đầu lại, thì phát hiện mặt Giang Mộ Bình đỏ bừng, con ngươi có chút vẩn đục.
"Này," Triệu Thanh Lượng quơ quơ tay trước mắt hắn, "Giáo sư Giang, anh uống nhiều rồi à?"
Thành Nham nghe vậy liền nhìn Giang Mộ Bình, va vào đôi mắt mê ly của hắn.
"Say thật rồi sao?" Thành Nham xoa xoa hai má nóng rực của Giang Mộ Bình, tửu lượng của Giang Mộ Bình kém hơn rất nhiều so với tưởng tượng của Thành Nham.
Giang Mộ Bình nhìn anh chăm chăm và gọi anh bằng một giọng trầm thấp "A Nham".
Thành Nham ừ một tiếng, hỏi: "Anh có chóng mặt không?"
"Có."
Thành Nham cười đến ôn nhu: "Mới uống có như vậy mà đã say rồi, có khác gì không thể uống rượu đâu, đợi Hạ Tuyên hát xong, chúng ta về nhà."
"Không phải chứ," Triệu Thanh Lượng không vui, "tôi vừa mới tới, tốt xấu gì các anh cũng phải đợi tôi ngồi nóng ghế đã chứ."
"Đợi Hạ Tuyên hát xong thì ghế của cậu cũng nóng rồi." Thành Nham nói.
(Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwiki1.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)
Sau khi Hạ Tuyên hát bài thứ hai, thật sự không yên tĩnh thong dong tiếp tục hát nữa, y bước xuống sân khấu mặc kệ mọi người giữ lại, y đi tới quầy bar, liếc nhìn Giang Mộ Bình đôi mắt mờ mịt, thuận miệng hỏi: "Say rồi?"
"Anh vẫn uống tiếp sao?" Thành Nham hỏi y, "Không uống thì về thôi, anh ấy chóng mặt."
"Vậy thì không uống nữa." Hạ Tuyên liếc nhìn Triệu Thanh Lượng, "Chúng tôi trước đi, cậu có đi không, hay là ở lại chỗ này?"
"Anh cũng đi, thì tôi còn ở lại đây làm gì." Triệu Thanh Lượng cầm chìa khóa xe đứng lên.
Hạ Tuyên cầm điện thoại lên, nói: "Đều uống rượi hết rồi, để tôi tìm hai tài xế".
"Tìm một người thôi, tôi không cần, tôi sẽ liên hệ tài xế của ba tôi."
Hạ Tuyên tìm một tài xế, tự mình ngồi vào ghế phụ lái, Thành Nham và Giang Mộ Bình ở ghế sau.
Tài xế lái xe liếc nhìn đích đến trên điện thoại, vừa thắt dây an toàn vừa nói: "Nơi này hơi xa..."
Hạ Tuyên đang xem điện thoại di động, thản nhiên nói: "Đều như thế này, về nhà đi."
Thành Nham không phản ứng kịp: "Không về nhà thì có thể đi đâu?"
Hạ Tuyên giấu đầu hở đuôi, cười cười, không nói gì.
(Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwiki1.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)
Giang Mộ Bình tuy rằng choáng váng, nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo, hắn hiểu được hàm ý của Hạ Tuyên.
Hạ Tuyên còn nói: "Thành Nham, cậu đã kết hôn rồi, sao lại như vậy ngây thơ như chưa từng được khai trai vậy."
Giang Mộ Bình không thích nghe Hạ Tuyên và Thành Nham nói những lời có cảm giác thiếu chừng mực như thế này, hắn hơi cau mày, trong lòng cảm thấy hơi lo lắng như có một luồng nhiệt nóng đang dồn lại.
Hạ Tuyên nghĩ bọn họ không cần về nhà mà nên đi khách sạn, dù là vô tình hay cố ý ám chỉ như vậy thì Giang Mộ Bình đều bị y ảnh hưởng.
Nhưng một lúc sau, dì gọi điện đến bảo hai người về sớm.
Sau đó, điện thoại di động của Hạ Tuyên đổ chuông.
"Alo?" Hạ Tuyên trả lời điện thoại.
"Về rồi?" Giọng Hạ Tuyên thay đổi, trở nên hơi vội vàng, "Ở đâu?"
"Được, đợi anh chút, anh qua ngay."

Hạ Tuyên cúp điện thoại, nói với tài xế: "Sư phụ, phiền phức anh đến đường Kim Hà."
"Bây giờ?"
"Ừ, đến đó trước."
"Có chuyện gì vậy?" Thành Nham hỏi, "Studi có chuyện gì sao?"
Hạ Tuyên lắc đầu: "Tôi qua đó gặp người."
Tài xế thay đổi lộ trình và lái xe đến studio của Hạ Tuyên, khi đến đường Kim Hà, Hạ Tuyên ấn cửa sổ nhìn đường và ra hiệu cho tài xế dừng lại.
Xe việt dã dừng ở ven đường, Thành Nham chuyển tầm mắt về hướng Hạ Tuyên đang nhìn, anh thấy một thanh niên tuấn tú đang đẩy vali sải bước đi về phía bên này.
(Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwiki1.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)
Người thanh niên bước đến bên cửa sổ.
"Em về sớm không?" Người thanh nên có khuôn mặt rất trẻ, giọng nói cũng rất trẻ, dâng trào sự trong trẻo.
Hạ Tuyên ngửa đầu nhìn cậu, âm thanh trầm khàn: "Sao hôm nay đã về rồi?"
"Nhớ anh nên quay lại." Người thanh niên liếc nhìn ghế lái, rồi đến ghế sau, hỏi Hạ Tuyên: "Đều là bạn của anh sao?"
Hạ Tuyên lắc đầu, không nói gì.
Người thanh niên lộ ra vẻ mờ mịt, Thành Nham nhìn thấy Hạ Tuyên đột nhiên vươn tay ra ngoài cửa sổ, kéo cổ áo khoác của người thanh niên, người thanh niên khom người xuống, cười híp mắt hỏi y: "Làm sao vậy?"
Hạ Tuyên đỡ lấy sau gáy của chàng trai, dùng sức ấn mạnh xuống rồi cậy mạnh hôn cậu.
Thành Nham sững sờ, tài xế anh chóng quay đầu đi, không biết nên nhìn chỗ nào.
Hạ Tuyên nhanh chóng buông chàng trai ra, nặn nặn lỗ tai đỏ bừng của cậu, nói: "Anh tiễn bạn của anh về nhà trước, em về nhà chờ anh."
Hướng Biên Đình ừ một tiéng, mặc dù hai tai đỏ bừng, nhưng nét mặt của cậu không có một chút hoảng loạn nào.

Cậu nhìn lướt qua băng ghế sau, ngắn ngủi đối mắt với Thành Nham.
Cậu là một người đẹp trai tiêu chuẩn, ngũ quan sáng sủa, khí chất trầm ổn.
Thành Nham gật đầu với cậu, cậu cũng gật đầu chào, sau đó thu hồi ánh mắt, đẩy vali sang một bên.
(Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwiki1.com Viên Ngọc Tháng 10 (oct_opal), còn những trang khác đều là re-up/giả mạo.)
"Sư phụ, đi tiếp đi, vẫn là ở địa chỉ trước." Sau khi hôn người ta xong, Hạ Tuyên không đổi sắc mặt nói.
Thành Nham còn đang ngẩn người, cổ tay đột nhiên bị Giang Mộ Bình dùng sức bắt lấy, anh quay đầu lại thì phát hiện Giang Mộ Bình vẫn đang nhìn mình chằm chằm nãy giờ, ngón tay liền chạm ống tay áo của hắn, duỗi đi vào.
Đầu ngón tay của Thành Nham có chút như nhũn ra, đè bàn tay không yên phận của hắn lại, thấp giọng hỏi: "Anh làm gì..."
Thành Nham không biết hơi thở của chính mình đang hỗn loạn.
Nụ hôn thô bạo và bá đạo vừa rồi của Hạ Tuyên khiến bầu không khí trong xe có chút kỳ quái, rõ ràng người hôn nhau chính là Hạ Tuyên và bạn học Hướng, nhưng không khí ái muội lại xuất hiện giữa Thành Nham và Giang Mộ Bình.
Thần kinh của hai người đang có cồn trong máu đều bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ bởi vì hành vi bá đạo của Hạ Tuyên.
Giang Mộ Bình trầm mặc, nhưng hơi thở nặng nề, hắn cách Thành Nham rất gần, giống như ngay cả mái tóc cũng toát ra mùi rượu nhàn nhạt.

Giang Mộ Bình nắm lấy ngón tay của Thàm Nham, đầu ngón tay của Thành Nham cực kỳ tê dại, hạ giọng cầu xin thương xót: "Anh đường xoa nữa."
Giang Mộ Bình ừ một tiếng, thật sự không xoa nữa.
Thành Nham khẽ thở ra, nhìn vào kính chiếu hậu, tài xế lái xe quả nhiên đang yên lặng đánh giá bọn họ, ngay khi chạm phải ánh mắt Thành Nham, tài xế lập tức dời đi, ho khan một tiếng, nhìn về phía trước..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận