Cưới Đại Được Chồng Tốt FULL


1184 Words
Sau khi quay trở lại ghế lô, Đường Hạ Linh nhìn thấy Lục Chấn Nam, sự lo lắng trong lòng cô lập tức bị quét sạch.
Cô ngồi xuống bên anh, ôm cánh tay anh một cách trìu mến.
Lục Chấn Nam sờ đầu cô, nhỏ giọng hỏi: "Không sao chứ?"
Đường Hạ Linh lắc đầu cười nhạt: "Không sao, còn có thể làm gì được chứ? Lục Tử Minh ở đó giúp em, nhìn rất uy phong."
"Sao nào, chị dâu, vừa rồi em biểu hiện có tốt không?"
Lục Tử Minh chạy qua tranh công.
Đường Hạ Linh giơ ngón tay cái lên, gật đầu tán thưởng: "Tốt lắm, lời nói của cậu, không có lời lẽ bẩn thỉu, nhưng vẫn đạt đến đỉnh cao.

Không ai có thể đánh bại cậu.

Nhìn vẻ mặt muốn xé xác tôi nhưng mà không được ấy, tôi thấy rất hả giận, rất thoải mái!”
"Tốt rồi.


Nếu như cô ta dám bắt nạt chị dâu, cô ta sẽ phải trả giá.

Nếu không phải mệnh lệnh của sếp là không được làm quá, e rằng chuyện vừa rồi sẽ không đơn giản như vài lời như thế."
Lục Tử Minh khịt mũi, rõ ràng là không hài lòng với cái kết mà cậu vừa thể hiện sức mạnh của mình.
Đường Hạ Linh nở nụ cười, nhìn Lục Tử Minh cảm kích: "Cám ơn cậu, đã bảo vệ tôi."
"Mợ chủ không cần khách khí, đó là điều nên làm."
Ngay khi Đường Hạ Linh và Lục Chấn Nam đang tận hưởng niềm vui thì Chu Phương Hoa và Vi Khiết Bảo đã bỏ đi mà không ăn.
Chu Phương Hoa khó có thể che giấu được sự tức giận trong lòng, gương mặt xinh đẹp vốn có của cô ta giờ phút này lại trở nên xấu xí: "Đồ khốn kiếp! Đường Hạ Linh, con khốn này, tao sẽ không bao giờ để mày sống yên ổn đâu."
"Chửi đủ chưa!"
Vi Khiết Bảo rõ ràng cũng rất khó chịu, anh ta tức giận la lên khi nghe thấy tiếng chửi của Chu Phương Hoa.
Chu Phương Hoa cũng dừng lại và hét lên: "Anh đối xử với em hung dữ cái gì? Vừa rồi người đàn ông kia chửi em như vậy sao anh không hét lên vậy đi?"
"Nếu như em không gây phiền phức cho Hạ Linh, thì có chuyện này sao? em cũng nên kiềm chế tính tình của mình lại đi."
Vi Khiết Bảo không chịu được nói với Chu Phương Hoa, đây là lần đầu tiên anh ta nói nặng lời với Chu Phương Hoa vì Đường Hạ Linh.
Chu Phương Hoa nhìn anh ta đầy hoài nghi: "Vi Khiết Bảo, anh vừa nói gì? Anh vì con khốn Đường Hạ Linh mà mắng em sao? Hay là, cho tới bây giờ, trong lòng anh vẫn có cô ta?"
Chu Phương Hoa hung hăng với vẻ ngoài dữ tợn của cô ta khiến Vi Khiết Bảo cảm thấy chán nản.
Anh ta mệt mỏi xoa xoa lông mày, khẽ thở dài: "Quên đi, tối nay em trở về nhà họ Đường đi.

Anh mệt mỏi không muốn cùng em tranh luận."
"Anh……"
Chu Phương Hoa nhìn thấy Vi Khiết Bảo thực sự muốn đuổi cô ta đi, gương mặt cô ta tái đi vì tức giận, rồi xoay đầu bỏ đi.
Vi Khiết Bảo đứng sau lưng cô ta, nhìn theo bóng lưng của cô ta, trong lòng anh ta dường như đang trào dâng một nỗi hối hận.
Anh ta nghĩ đến những lời Đường Hạ Linh vừa nói khi cô rời đi, sau đó kéo người đàn ông đó đi, cả trái tim anh ta lại nhói lên.
Người phụ nữ đó lẽ ra phải là của anh ta!
Nhưng, vì Chu Phương Hoa mà anh ta đã đánh mất cô.

Sau khi nếm trải sự cứng đầu của Chu Phương Hoa, anh ta mới biết Đường Hạ Linh tốt như thế nào.
Người phụ nữ đó luôn rất ngọt ngào và đáng yêu, cô không bao giờ chế nhạo anh ta hay la mắng anh ta, cô luôn dịu dàng.
Nhưng giờ đây, cô đã trốn trong vòng tay của một người đàn ông khác.
Anh ta không biết tại sao, Vi Khiết Bảo cảm thấy trong lòng anh ta có sự ghen tị và nổi lên ham muốn chiếm hữu mạnh mẽ.
Chu Phương Hoa có thai nên anh ta không thể không quan tâm đến, nhưng Đường Hạ Linh, anh ta cũng muốn vì chỉ có cô mới có thể an ủi linh hồn anh.
Vi Khiết Bảo tin rằng Đường Hạ Linh vẫn nên yêu anh ta nhưng cô kiên quyết ra đi chỉ vì sự phản bội của anh ta.
Nhưng nếu sau này khi cô quay lại với anh ta, anh ta sẽ từ từ bù đắp cho cô.
Nghĩ đến đây, Vi Khiết Bảo đưa mắt nhìn về hướng phòng ăn, trong mắt hiện lên vẻ kiên định, sau đó chậm rãi xoay người rời đi.
Vừa về tới nhà, Chu Phương Hoa đã mất bình tĩnh, thậm chí còn đập phá rất nhiều thứ.
Triệu Duệ Dung bị tiếng động làm cho giật mình, vội vàng chạy tới, vừa nhìn thấy thì sửng sốt: "Con gái, con bị sao vậy? Con cãi nhau với Khiết Bảo sao? Hiện tại con đang mang thai đó.

Đừng tức giận quá.

Con đừng làm gì cả, nếu không ảnh hưởng đến cơ thể và đứa bé thì làm sao.”
"Cùng lắm thì không sinh con, Vi Khiết Bảo đã hoàn toàn không quan tâm đến con nữa rồi.

Nếu vậy, con cũng không muốn đứa con này."

Chu Phương Hoa tức giận, những gì cô ta nói đều gây sốc, vẻ mặt của Triệu Duệ Dung lập tức thay đổi.
"Phương Hoa, con nói linh tinh cái gì đó? Làm sao lại làm bậy vậy chứ? Con mới cùng Khiết Bảo chưa bao lâu, đứa nhỏ sao có thể nói không muốn là không muốn? Con không biết nhà họ Vi coi trọng đứa nhỏ này như thế nào sao? Đối với vị trí của con ngày hôm nay, con đừng bướng như vậy, nếu không con sẽ chẳng có gì cả."
"Địa vị, thân phận cái gì chứ? Trong nhà họ Vi, chỉ cần mẹ của Khiết Bảo còn sống, sẽ không có chuyện con đứng đầu đâu.

Bà ấy luôn coi thường con và cảm thấy xuất thân của con không tốt.

Ngay cả trong gia đình họ Đường này, họ của con cũng là Chu.

Gả chồng, lúc nào cũng bày sắc mặt không tốt ra cho con.

Vi Khiết Bảo đó, tối nay đã tức giận với con vì con khốn Đường Hạ Linh đó đấy"
"Cái gì!"
Nghe thấy giọng nói phẫn uất của Chu Phương Hoa, vẻ mặt của Triệu Duệ Dung cũng trầm xuống: "Khiết Bảo thực sự đã tức giận với con vì con chó cái Đường Hạ Linh đó?".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận