Cưới Đại Được Chồng Tốt FULL


1345 Words
"Đường Hạ Linh, cho cô mặt mũi, cô thật sự là tự dát vàng lên mặt mình sao? Loại người như cô, cũng xứng được người đàn ông đó yêu chiều à?"
Nghe những lời nhục mạ của Đường Hạ Linh, Chu Phương Hoa cũng không có nhẫn nhịn, đứng dậy nói lại.
Đúng lúc này, đột nhiên có một giọng nói dịu dàng từ bên cạnh truyền đến: "Tại sao cô ấy không xứng với sự yêu chiều của một người đàn ông tốt?"
Ba người đồng thời nhìn về phía đó, chỉ thấy một người đàn ông tuấn mỹ, mê người, chậm rãi đi về phía bên này.
Khí chất nam tính tao nhã, vẻ mặt phong lưu không kiềm chế được, ba phần tà mị, cả người toát ra vẻ hấp dẫn.
Trong nháy mắt nhìn thấy Lục Tử Minh, cả ba đều có phản ứng khác nhau.
Nhìn thấy cậu ấy, Đường Hạ Linh chợt thông suốt, biết Lục Chấn Nam đã bảo Lục Tử Minh đến giúp cô.
Còn Chu Phương Hoa, trong đôi mắt của cô ta thì đầy sợ hãi.
Người đàn ông này quá đẹp trai, toàn thân toàn là hàng xa xỉ, trời sinh khí chất cao quý, có khí thế áp chế Vi Khiết Bảo.
Về phần Vi Khiết Bảo, đồng tử của anh ta hơi co lại, gương mặt anh ta phủ một lớp sương mù.
Là người đàn ông này.
Ngày hôm đó, chính Đường Hạ Linh cười với người đàn ông này rồi lên xe của anh ta, quan hệ giữa hai người có vẻ rất không bình thường.
"Cậu là ai?"
Chu Phương Hoa theo phản xạ hỏi.

Lục Tử Minh không thèm nhìn cô ta, đi thẳng đến chỗ Đường Hạ Linh và nói: "Bữa tối em chưa ăn no nhưng đến lúc phải về rồi."
"Được rồi!"
Đường Hạ Linh mỉm cười, đi qua Vi Khiết Bảo và Chu Phương Hoa.
Chu Phương Hoa không chịu thua, hỏi lại: "Này, tôi đang hỏi cậu đấy, cậu là ai? Mối quan hệ của anh với Đường Hạ Linh là gì?"
Nghe thấy giọng nói chất vấn gay gắt này, trên mặt Lục Tử Minh tràn đầy vẻ chán ghét, cậu đang định nói thì nghe thấy tiếng của Đường Hạ Linh nói: "Mắc mớ gì đến chị chứ?
"Không biết danh tính của cậu đây là gì, Phương Hoa là chị của Hạ Linh, tôi là anh rể của cô ấy."
Vi Khiết Bảo cũng không thể chịu nổi.
Lục Tử Minh không khỏi quay mặt sang ngang khi nghe thấy câu nói: "Chị à? Hạ Linh không phải là con một sao? Khi nào lại có loại chị gái rẻ tiền như thế này vậy?"
Gương mặt của Vi Khiết Bảo và Chu Phương Hoa đột nhiên cứng lại.
"Cậu nói cái gì cơ?"
"Tôi nói sai sao? Chỉ là đứa con của chồng trước của tiểu tam dẫn vào.Thậm chí còn không có cùng họ với nhau, xứng được xem là chị em với Hạ Linh sao?"
Lục Tử Minh cười nhạt, không khách khí chế giễu Chu Phương Hoa.
Gương mặt Chu Phương Hoa nhăn lại như muốn nổi giận, nhưng Vi Khiết Bảo đã kịp thời nắm lấy cô ta và nói: "Thưa cậu, lời cậu nói hơi nặng thì phải?"
"Nặng sao? Tôi còn cảm thấy còn nhẹ nhàng đấy.

Nhưng mà, cũng phải cảm ơn cô ta, với cũng may là Hạ Linh bỏ anh.

Người phụ nữ tốt như vậy mà không muốn, lại chọn loại phụ nữ ngu si thiếu não này, Vi Khiết Bảo, đầu của anh thật sự là bị cửa kẹp rồi, sau này nếu gặp xui xẻo thì đừng trách người khác mà hãy trách bản thân mình bất tài, hễ gặp phụ nữ là lại muốn kéo người ta lên giường, nên mới dẫn đến kết quả như ngày hôm nay."
Đường Hạ Linh: "……"
Những lời này thực sự rất độc ác.
Lần đầu tiên Đường Hạ Linh phát hiện chú em này vốn phong lưu quý tộc, lại có thể mắng người độc như vậy, thật là sởn cả da gà!
Đường Hạ Linh bỗng có chút thương cảm nhìn Vi Khiết Bảo và Chu Phương Hoa.
Cô nhìn hai người bọn họ, lúc này mặt đã tái xanh, khóe mắt không ngừng co giật, rõ ràng là bị lời nói ác độc của Lục Tử Minh kích thích đến không chịu được nữa.
Đường Hạ Linh nhìn thấy mà trong lòng vô cùng sảng khoái.
Lời nói tuy thâm độc nhưng giải tỏa được hận thù!
Chu Phương Hoa tức giận đến mức muốn phát rồ, cô ta giống như một người đàn bà bị điên, chỉ vào Lục Tử Minh, nói: "Cậu nghĩ Đường Hạ Linh là người thanh cao đến mức nào? Lúc trước cô ta là bạn gái của chồng tôi.

Mà cậu thực sự nghĩ rằng mình nhặt được kho báu à? Có lẽ cô ta đã ngủ với rất nhiều người đàn ông rồi đấy.”

Chu Phương Hoa nói câu này không chút ngại ngùng, thậm chí còn cố tình cao giọng, thu hút sự chú ý của nhiều người xung quanh.
Gương mặt của Đường Hạ Linh thay đổi, cô trở nên rất tức giận.

Lục Tử Minh mỉm cười, nói: "Tôi không quan tâm đến việc chị ấy đã ngủ với bao nhiêu người đàn ông.

Nhưng Hạ Linh nhà chúng tôi, băng thanh ngọc khiết và tinh tế, mạnh mẽ và độc lập, thông minh và chu đáo.

Chị ấy trông đẹp hơn cô nhiều, dáng người đẹp hơn cô và cao quý hơn cô.

Trong mắt tôi, chị ấy thực sự là một nữ thần.

"
"Còn cô, lòe loẹt, dã man, hung ác, tu hú chiếm tổ, cả người xấu xí, phụ nữ như cô, đàn ông mù mới nhìn trúng cô.

Nếu không phải sợ bẩn tay, tôi đã đánh chết rồi cô rồi.”
Đường Hạ Linh: "……"
Vi Khiết Bảo : "……"
Chu Phương Hoa gần như muốn phát điên.
Lời nói của Lục Tử Minh đang chọc thủng tim cô ta, nó đều là đâm vào chỗ đau của cô ta.
Toàn thân cô ta không ngừng run lên, đến mức nóng lòng muốn bóp chết Đường Hạ Linh.

Con chó cái này thực sự khiến cô ta không vui ở khắp mọi nơi!
Khi cô có Vi Khiết Bảo, thì cô ta không có gì cả.

Bây giờ, cô ta đã cố gắng tóm lấy Vi Khiết Bảo, nhưng con chó cái này lại tìm được người tốt hơn Vi Khiết Bảo.
Dường như cô ta luôn không bằng với cô, cái gì cũng đi trước cô ta một bước, ngay cả người đàn ông mà cô ta có bây giờ cũng là khác biệt một trời một vực.
Sự ghen tuông điên cuồng dâng lên trong lòng Chu Phương Hoa, cô ta hằn học nhìn Đường Hạ Linh, muốn giết cô bằng chính đôi mắt của mình.
Đường Hạ Linh làm ngơ trước sự căm hận của Chu Phương Hoa, vươn tay kéo cánh tay của Lục Tử Minh, nói: "Quên đi, đi thôi, đừng lãng phí thời gian ở đây."
Cô không muốn Chấn Nam đợi cô quá lâu.
Lục Tử Minh thu hồi tầm mắt, cười nhìn cô: "Được rồi, chúng ta đi về."
Ngay trước khi rời đi, Vi Khiết Bảo đột nhiên nói: "Đường Hạ Linh, không ngờ tình yêu của cô cũng chỉ có thế.

Mới bỏ rơi tôi chưa bao lâu mà nay đã lao vào vòng tay người khác, cô thật đáng ghê tởm."
"Những năm tháng ở bên anh khiến tôi phát ốm đấy."
Đường Hạ Linh cứ như vậy đi không quay đầu lại, chỉ để lại một câu lạnh lùng.
Ở phía sau, Vi Khiết Bảo nhìn theo bóng lưng của cô, nắm chặt tay, đầy tức giận nhìn Lục Tử Minh với vẻ mặt ghen tị..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận