Bổn Vương Ở Đây

Thẩm Ly hít ánh trăng cả đêm nhưng vẫn
không có kết quả. Sáng hôm sau nàng buồn bã ỉu xìu gác đầu ngủ trên hòn
đá, bỗng nghe thấy tiếng mở cửa trong sân, nàng phấn chấn tinh thần chạy tới sân trước, thấy Hành Vân đang muốn ra ngoài, không vác giỏ cũng
không cầm đồ, nàng lấy làm kì quái, hỏi hắn: “Hôm nay ngươi không đi bán sâm à?”

“Sâm vẫn còn đang phơi kìa!” Hành Vân cúi người vỗ vỗ lên đầu Thẩm Ly: “Ta ra ngoài mua chút đồ, ngoan ngoãn trông nhà nhé!”

“Ta cũng đi, chờ đã!” Thẩm Ly quay người chạy về sân sau, ngậm mấy hòn đá tối qua
chưa biến thành công trong miệng, rồi hì hục chạy trở lại, nói mập mờ
không rõ: “Đi thôi!” Nàng nghĩ tinh hoa của mặt trăng không có tác dụng
vậy thì thử tinh hoa của mặt trời vậy, nếu nàng chỉ đá hóa vàng thành
công thì vừa hay có thể mua chút đồ ngon về nhà.

Hành Vân
nhìn hòn đá trong miệng nàng, ngẩn người một lúc, không hỏi nhiều mà chỉ cười nói: “Ngươi muốn ra ngoài với ta thế nào đây? Phố chợ đông người,
đi lạc mất thì không chừng ngươi sẽ biến thành một nồi canh đó. Chi bằng ta lấy dây cột cổ rồi dắt ngươi đi, được không?”

Thẩm Ly nghe vậy giận dữ: “Hỗn xược!” Hai cánh quẫy đạp không ngừng, “Ta đi chợ với
ngươi là có ý tốt, xuất phát từ cảm kích, đương nhiên là ngươi phải ôm
bổn… ôm ta! Mau đi, ôm ta lên!”

Nhìn Thẩm Ly dang hai cánh, Hành Vân lại ngẩn ra một lúc, sau đó bật cười, hắn thật
sự cúi xuống ôm Thẩm Ly lên, mặc nàng cựa quậy trong lòng mình hồi lâu,
cuối cùng tìm được tư thế thoải mái nằm yên, sau đó dặn dò hắn: “Đi
đường cẩn thận một chút, đừng dằn xóc quá.”

Hành Vân cười nhẹ: “Được, nghe theo gà hết!”

Thẩm Ly thi
pháp suốt dọc đường vẫn không có kết quả. Hành Vân cũng mặc kệ nàng đang làm gì, chỉ điềm nhiên đi đường của mình, đến phố chợ, từ xa đã nghe
thấy người bán thịt đang rao giá. Hành Vân suy nghĩ, không được, thịt
lại lên giá rồi, không mua nổi hai cân… Con gà này bụng bự nhất định là
ăn không no, rồi sẽ lại than thở, lại không biết còn định chọc vào hòn
đá này đến ngày tháng năm nào nữa đây…

Vào lúc này, bỗng nghe bên cạnh có người nói: “Bói phú quý mười đồng đây!”

Hành Vân
quay đầu nhìn, một nam nhân khoảng ba mươi tuổi đang giơ tấm bảng bói
toán, xưng là Bán tiên, đang cầm tay một người khác thao thao bất tuyệt: “Từ vân tay có thể thấy là tướng đại cát, gần đây công tử có phúc…”
Hành Vân im lặng một lúc, bỗng nhiên bước tới phía trước: “Vị huynh đài
này.” Hắn chen vào nói, “Giờ Ngọ hôm nay nhà huynh có thể có hỏa hoạn,
nếu lúc này không về nhà thì sau này nhất định hối hận.”

Lời vừa nói
xong, nam nhân bói toán và người thanh niên kia đều ngây ngốc, ngay cả
Thẩm Ly đang ở trong lồng ngực hắn cũng khó hiểu ngước lên nhìn. Người
bói toán phản ứng lại trước tiên, hắn cau mày khó chịu nói: “Nói bậy bạ
gì vậy! Đi đi, đừng làm loạn phúc khí của vị công tử đây.”


“Có phải nói bậy hay không công tử về nhà sẽ biết.” Hành Vân cười nhạt, “Chiều nay ta vẫn ở đây chờ công tử.”

Nam nhân kia đã đến bói toán thì chắc là người tin đạo này, thấy hắn khẳng định như
vậy, trong lòng khó tránh hoảng hốt, do dự một lúc, cuối cùng vẫn rút
tay khỏi người bói toán, quay bước về nhà. Thẩm Ly dùng cánh khẽ chọc
chọc vào cánh tay Hành Vân: “Người lừa người ta sao?”

“Đừng phá!” Hành Vân sờ đầu nàng, “Chuyện liên quan đến hai cân thịt đó!”

Lời Hành Vân chưa dứt, người bói toán bỗng vứt bảng hiệu tức giận nói: “Ta nói con
người ngươi sao lại thế này! Có biết quy tắc trong nghề không! Có ai đi
phá chuyện làm ăn của người khác như ngươi không!”

Đối diện với sự tức giận của hắn, Hành Vân vẫn bình tĩnh không ngờ, “Không phải muốn giành mối làm ăn của ông, lời ta nói đều là sự thật, nếu ông không tin
thì có thể ở đây chờ đến chiều, nếu lời ta nói ứng nghiệm thì ông hãy
cam tâm tình nguyện đưa tiền bói toán ban nãy hắn trả ông cho ta.”

“Ha ha!
Ngươi đấu với ta phải không! À, được lắm!” Nam nhân bói toán nói như
đang nguyền rủa, “Vương bán tiên ta lăn lộn trong nghề lâu như vậy, ta
không tin ngươi đâu! Chờ thì chờ, chút nữa nếu tiểu tử kia không quay
lại hoặc ngươi không nói đúng thì ngươi…” Hắn đánh giá Hành Vân một lúc, “Ngươi hãy đưa con gà kia cho ta!”

Thẩm Ly tức
giận, lập tức dang cánh ra, còn chưa kịp lên tiếng thì đã bị Hành Vân
nhẹ nhàng ấn trở lại: “Yên tâm, có ta đây, không ai cướp ngươi đi được
đâu!”

Không biết
trong lời nói của hắn có sức mạnh kỳ dị đến dường nào mà khiến cho Thẩm
Ly xưa nay luôn xông lên phía trước bỗng được xoa dịu một cách thần kỳ,
nếu đã chọn lựa… Được rồi, tôi chọn tin ngươi trước vậy. Là vì… trước đó luôn được hắn bảo vệ sao? Được một phàm nhân yếu đuối như hắn bảo vệ…

Cảm giác thật kỳ diệu!

Thời gian
chầm chậm trôi qua, sau giờ Ngọ, thanh niên kia vẫn không trở lại, Vương bán tiên dần dần lộ vẻ đắc ý, Hành Vân cũng không nóng vội, chỉ thỉnh
thoảng liếc về phía hàng thịt không xa, lắng tai nghe giá thịt được
người bán hàng rao có giảm xuống hay không.

Một canh giờ sau, nam nhân đó vẫn chưa đến, Vương bán tiên cười lớn: “Tiểu tử! Ngươi nên nhận thua rồi đó, đưa con gà cho ta.”

“Tại sao phải đưa cho ông?” Hành Vân dửng dưng nói, “Chẳng phải hắn đang trên đường đó sao?”

Vương bán
tiên nhìn về phía con đường: “Tiểu tử đừng nói đùa! Làm gì có ai!” Vừa
nói xong, ngay tại khúc quanh có một đôi phụ tử xuất hiện, chính là

người thanh niên kia và đứa con nhỏ. Hắn vừa đi đến trước mặt Hành Vân
lập tức cúi đầu đa tạ: “Đa tạ vị huynh đài đây! Nếu không phải huynh
khuyên ta về nhà thì tiểu nhi nhà ta chắc chắn đã bị chết cháy trong
phòng củi rồi. Hổ tử, còn không đa tạ thúc thúc này đi!”

Đứa trẻ cắn
ngón tay, phát âm không rõ ràng: “Đa tạ thúc thúc!” Người thanh niên
cười nói: “Tôi không có gì để cảm tạ huynh, nương tử nhà tôi bảo tôi lấy miếng thịt muối để trên xà nhà năm ngoái xuống, huynh xem…”

Mắt Thẩm Ly sáng lên, mắt Hành Vân cũng sáng theo, hắn mạnh mẽ gật đầu nhận lấy: “Vậy ta không khách sáo.”

Đưa mắt nhìn người thanh niên và đứa trẻ đi xa, Hành Vân quay đầu lại ung dung nhìn Vương bán tiên: “Mười văn tiền.”

Vương bán
tiên trợn mắt cứng họng, vỗ ngực nói: “Haiz, thật là tà môn, vậy mà cũng có thể đoán đúng được.” Hắn lấy trong túi ra mười văn tiền đặt vào lòng bàn tay Hành Vân, trước khi đi lại nói, “Chi bằng ngươi cũng bói cho ta một quẻ đi!”

Hành Vân cười cao thâm khó lường: “Hôm nay ông gặp nạn thấy máu.”

Vương bán tiên bị dọa một mẻ, chộp lấy bảng hiệu vội vã chạy về nhà.

Mấy hôm sau, Thẩm Ly nghe nói Vương bán tiên kia sau khi về nhà, vì “không kiếm được xu nào” nên bị nương tử dùng giày nện rách mặt. Còn tại sao Thẩm Ly lại nghe được những chuyện nhỏ nhặt này, đó là vì kể từ hôm đó, trong Kinh
thành có lời đồn về một vị bán tiên thật, đã truyền đi khắp hang cùng
ngõ hẻm.

“Ngươi thật biết bói toán sao?” Thẩm Ly vì vậy mà kinh ngạc.

“Biết một chút!”

Thẩm Ly im lặng một hồi: “Tiết lộ thiên cơ sẽ bị trời phạt đó!”

“Ta biết,
bởi vậy chẳng phải ngày nào ta cũng đều uống thuốc đó sao.” Hành Vân vẫn điềm nhiên đáp, thấy Thẩm Ly nhìn hắn không chớp mắt, hắn cười nói: “Có được ắt có mất, Thiên đạo tự nhiên, vạn sự đều phải cân bằng.”

Nào phải
Thẩm Ly không biết đạo lý này, nàng chỉ bàng hoàng hiểu ra rằng, thì ra
tướng đoản mệnh của hắn là vì nguyên nhân này mà ra. Nhưng nàng lại kinh ngạc, một người phàm lại có thể thấy được thiên cơ, mà còn thấy rõ như
vậy nữa, không nghĩ cũng biết thân thể hắn nhất định phải chịu sức mạnh
phản phệ vô cùng to lớn, còn hắn lại cân bằng Thiên đạo sống đến bây
giờ.

Thân phận của tên Hành Vân này ngày càng khiến người ta khó đoán.

Lời đồn bên
ngoài ngày càng khoa trương, nhưng dường như không hề ảnh hưởng gì đến
cuộc sống của Hành Vân, hắn vẫn ở trong tiểu viện như cũ, ngày ngày nuôi cá, phơi nắng.


Một ngày
buồn chán, Thẩm Ly nhìn Hành Vân đang nằm sấp bên bờ ao hỏi: “Ngươi được trời sinh dị bẩm, có bản lĩnh như vậy sao không bói toán mưu sinh?” Một Bán tiên có bản lĩnh thật sự giống như hắn thì có thể trèo cao hơn một
chút, chuyên bói toán cho quan lại hay người giàu có, cho dù một năm bói một lần thôi cũng có thể khiến cuộc sống của hắn tốt hơn bây giờ gấp
mười lần, nhưng Hành Vân lại đạm mạc quá mức, ở chung với hắn bao nhiêu
ngày nay, ngoài việc kiếm được hai miếng thịt muối và mười văn tiền kia, hắn gần như không hề dùng đến năng lực này.

“Đây có phải là bản lĩnh tốt lành gì đâu!” Hành Vân chỉ cười nhạt nói, “Hại người
không lợi mình, không dựa vào nó ta vẫn sống tốt được đó thôi!”

Thẩm Ly nhíu mày, không ngờ một phàm nhân lại có thể giác ngộ như vậy. Nếu hắn đã
hiểu thấu triệt được như thế, Thẩm Ly cũng không tiếp tục thảo luận vấn
đề này nữa, nàng hỏi sang chuyện khác: “Hành Vân, mỗi ngày ngươi nấu đồ
ăn, có phải bỏ thứ gì đó bồi bổ nguyên khí vào trong đó không, đem ra
cho ta xem thử nào?”

Hành Vân bật cười, quay đầu nhìn nàng: “Ngươi nghĩ ta mua nổi thứ đó sao?”

Thẩm Ly im
lặng, đúng nhỉ… cái tên này là người ngay cả thịt cũng không mua nổi,
đâu có tiền mà bỏ thêm thuốc bổ gì vào trong bánh bao chứ. Nhưng nàng ở
đây đích thực thể lực hồi phục nhanh hơn bình thường rất nhiều, thời
gian này nội tức cũng dần dần ổn định, có lẽ chỉ mấy ngày nữa thôi sẽ
khôi phục hình người.

“Cốc cốc
cốc!” Hai người đang trò chuyện ở sân sau, bỗng nghe một tràng tiếng gõ
cửa dồn dập. Hành Vân đáp một tiếng, chậm rãi bước ra sân trước mở cửa.

Kỳ lạ thật,
Thẩm Ly ở đây bao nhiêu ngày nay, ngoại trừ cô nương trèo tường leo vào
kia, đâu thấy ai chủ động đến tìm Hành Vân. Nàng hiếu kỳ tự nguyện đi
theo. Hành Vân vừa mở cửa, Thẩm Ly lập tức phát giác ra được một luồng
khí tức kỳ lạ, sắc mặt nàng nghiêm lại, thấy một bàn tay vàng vọt từ
ngoài cửa thò vào, níu chặt lấy cánh tay Hành Vân.

Người này dường như sức lực rất mạnh, đẩy Hành Vân lui về phía sau vài bước, suýt chút nữa thì giẫm chết Thẩm Ly ở sau chân hắn.

Cửa lớn mở
ra, lúc này Thẩm Ly mới thấy, người níu tay Hành Vân là một bà lão,
gương mặt bà ta rất kích động, sắc mặt hơi hoảng hốt: “Tiên nhân, Tiên
nhân…” Bà ta khàn giọng gọi mấy tiếng, “Ngài chính là Tiên nhân có thể
biết quá khứ thấy tương lai mà họ nói đó phải không?”

Thẩm Ly
ngẩng đầu nhìn bà ta, thấy trên thân thể người này bị một luồng khí tức
kỳ lạ vây quanh, khổ nỗi bây giờ pháp lực của nàng không đủ, không thể
nào nhìn ra nguyên do.

“Ô… Chắc ta là người bà muốn tìm rồi!” Hành Vân nói, “Nhưng mà…”

Hành Vân
chưa nói xong, chỉ nghe ngoài hẻm truyền đến mấy tiếng hô to: “Đệ
muội!”[1] Lúc này sau lưng có một nam nhân trung niên bước đến, hắn kéo
phụ nhân kia nói, “Đệ muội! Đừng làm bừa nữa! Theo ta về!”

[1] Đệ muội: em dâu.


Người kia
xem ra không quá bốn mươi tuổi, nhưng phụ nhân này lại trông giống như
một bà lão năm mươi, lưng khòm, mặt đầy nếp nhăn, xem ra đã bị cuộc sống giày vò không ít. Bà ta không để tâm đến người kia, nhìn Hành Vân nói:
“Tiên nhân, ngài hãy giúp tôi! Cầu xin ngài hãy giúp tôi, tướng công đã
nhập ngũ mười lăm năm của tôi bây giờ đang ở phương nào?”

“Ai da, đệ
muội! Muội bị bọn thuật sĩ giang hồ gạt còn chưa đủ sao? Đừng hỏi nữa,
đã bao nhiêu năm rồi…” Câu này dường như đã chọc vào nỗi đau của phụ
nhân kia, bà ta hét lên: “Có bao nhiêu lâu cũng phải hỏi! Người ra đi
bao nhiêu năm nay cũng là trượng phu của muội! Ngày nào chưa tìm được
chàng thì ngày ấy muội vẫn tìm! Ngày này qua ngày khác rồi cũng sẽ có
ngày tìm được chàng!”

Thì ra là
thê tử của một quân nhân, Thẩm Ly khẽ cúi đầu, nàng rất rõ, người đã ra
chiến trường thì một khi chết đi có lẽ ngay cả xương cốt cũng tìm không
thấy, cho dù người thân có mong ngóng hết ngày này qua ngày khác, tìm
kiếm hết ngày này qua ngày khác.

Hành Vân khẽ gỡ tay phụ nhân kia ra, cười nhạt nói: “Vị phu nhân đây, quẻ này ta bói không được đâu, bà về đi!”

Bà lão ngơ
ngác: “Không phải ngài là thần tiên sao? Tại sao ngài không chịu bói
giúp tôi, tôi chỉ muốn biết chàng ở đâu thôi… Nếu ngài không giúp tôi
bói ra chàng ở đâu, vậy thì ít nhất cũng phải cho tôi biết chàng sống
hay chết!”

Hành Vân cười với nam nhân trung niên kia: “Làm phiền.” Hắn làm tư thế tiễn khách, “Ta phải đi nấu cơm.”

Nam nhân
trung niên ngẩn ra, vội gật đầu thể hiện ý cáo lỗi, vừa kéo vừa khuyên
đưa phụ nhân kia đi. Hành Vân lãnh đạm đóng cửa lại, đi về phía nhà bếp
nấu cơm như thường lệ. Thẩm Ly theo bên chân hắn nói: “Ngươi nhìn ra
điều gì rồi phải không? Tại sao không chịu cho phụ nhân kia biết? Trượng phu của bà ta chết rồi sao?”

“Không!” Hành Vân nhàn nhạt nói, “Ta chẳng nhìn ra gì hết.”

Thẩm Ly ngẩn ra: “Nhưng mà… Nhưng mà…” Nàng lắp bắp cả buổi cũng không biết nên nói
gì. Hành Vân không dùng khả năng của mình để can thiệp vào chuyện của
người khác đương nhiên không sai, trước đó nàng thậm chí còn tán thưởng, nhưng trong tình huống này, nàng vẫn không nhịn được mà muốn giúp một
phen, nếu binh tướng của nàng chiến tử sa trường, nàng nhất định không
để người nhà của họ không biết gì cả mà chờ đợi trong vô vọng.

Thẩm Ly
ngẩng đầu nhìn Hành Vân, im lặng đi về phía sân sau. Hành Vân này có thể vì hai cân thịt mà cứu một đứa trẻ, cũng có thể trơ mắt nhìn bà lão kia khóc lóc mà không hề động lòng.

Thật sự hắn sống không hề tùy tiện, mà có lẽ là… lạnh nhạt.

Đến đêm, bốn phía không một tiếng động. Hành Vân không có thói quen khóa cửa nên
Thẩm Ly có thể vạch khe cửa âm thầm chui ra ngoài, dựa vào một chút pháp lực vừa hồi phục của mình, nàng lần theo hơi thở của phụ nhân kia, tất
tả chạy về phía đầu hẻm.

Trong cánh cửa chưa đóng, một tiếng thở dài truyền ra: “Con gà này thật quá nhàn rỗi!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận