Bạn Trai Của Npc


[Ngày 8 tháng 8, trời nắng.]
Nét chữ của cô bé thập phần đoan chính, có thể tưởng tượng được từng nét bút được cô bé viết vô cùng cẩn thận và nghiêm túc.
[Uông tiên sinh, chào buổi sáng.]
Tuân Mị cuối cùng cũng biết được cái đồ vật kì quái đang nằm trong lồng ngực mình đây rốt cuộc là cái giống loài gì.
[Mẹ trở về nhà vào lúc 4h30 sáng, lúc đó con lỡ ngủ quên không ra mở cửa được cho mẹ, khiến cho mẹ rất tức giận, nhưng vì quá mệt nên mẹ cũng không có phạt con.
Ba tỉnh dậy vào lúc 9 giờ liền lập tức đi ra ngoài, bố dặn con không được nói cho mẹ biết là bố đi ra ngoài tìm dì Lý, như vậy đến buổi tối liền mang cho con rất nhiều bánh quy.
Chỉ là loại bánh quy hình trái tim này, lần trước Lệ Lệ đã cho con rồi.
Lệ Lệ nói rằng muốn đến nhà con chơi, nhưng mẹ con chắc chắn sẽ không đồng ý, nếu mà mẹ biết con mang bạn học của mình về nhà, mẹ nhất định sẽ phạt con thật nặng.
Uông tiên sinh, bây giờ con đang đói lắm, không biết ba ba có thể về nhà sớm hơn một chút được không, để con có thể được ăn bánh quy.
Không ổn rồi Uông tiên sinh, đã 12 giờ, mẹ con sắp tỉnh lại rồi, lần sau con lại nói chuyện với ngài, hẹn gặp lại.]
Xem xong dòng chữ cuối cùng, Tuân Mị và Đoàn Thuỷ Lưu đều nhìn đến chiếc đồng hồ để trên bàn cà phê.
11 giờ 58 phút.
Mẹ đã muốn tỉnh dậy.
Nếu để cô ấy biết có 'bạn học' xa lạ ở trong nhà, cô ấy nhất định sẽ trừng phạt thật nghiêm khắc.
"Đi." Đoàn Thuỷ Lưu nhanh chóng đem cuốn sổ nhật ký gấp lại bỏ vào trong túi áo khoác, trong chớp mắt bọn họ liền đến chỗ mặt tường phía trước, y móc ra chiếc thẻ phòng dựa vào trí nhớ quẹt vào vị trí của khoá cửa một chút, vách tường không có chút sứt mẻ, bất luận đều không có phản ứng.
Đoàn Thuỷ Lưu cau mày lùi lại một bước, quay người về phía Tuân Mị nói: "Đến lượt anh."
Người nọ căn bản lại không có ở phía sau y, Tuân Mị từ cửa ra vào thò đầu ra trong lòng ngực vẫn đang ôm 'Uông tiên sinh' xấu xấu ấy, thấy y đứng ở trước tường liền bày ra vẻ mặt kinh ngạc: "Không lẽ anh muốn đạp tường để thoát ra ngoài sao, uy lực như vậy sao? Mắc cái gì mà lại không đi ra bằng cửa chớ?"
Đoàn Thuỷ Lưu: "....."
Y lạnh mặt làm lơ những lời cợt nhả của Tuân Mị, đứng ở bên người đối phương, Tuân Mị vẻ mặt ôn nhu mà cười nhẹ, kéo cửa phòng ra.
Ở ngoài cửa vẫn là thang máy như cũ, nhưng bên ngoài lại không phải lối đi nhỏ của lầu hai quen thuộc mà là một cái lầu mới.

Lầu này vẫn là cách bố trí các phòng ở hai bên của lối đi, nhưng rõ ràng là phòng lớn hơn một chút, đếm thì lại chỉ có 8 căn phòng, trong đó có hai phòng là cửa mở, truyền ra ánh sáng cùng với tiếng nói ở bên trong.

Bọn họ mới từ thang máy đi ra, Di Tương liền mở cửa ra từ phía sau thăm dò, nhìn thấy là hai người bọn họ liền thập phần vui mừng vẫy tay với họ: "Ai da, không hổ là đại lão, thật sự không chết."
Chân Chân cùng Trảo Trảo cũng lập tức ló đầu ra: "Các đại thần, ở bên này."
Tuân Mị bước nhanh qua, còn chưa kịp vào cửa liền nghe Chân Chân lải nhải về tình huống ở bên ngoài: "Đại lão, các anh vừa đi vào cửa thì liền biến mất, chúng tôi xoát hết tất cả thẻ phòng nhưng đều mở không được, nhưng lúc đó không hiểu sao thang máy lại khởi động được, trực tiếp đưa chúng tôi đến lầu 3, lúc ấy hai cánh cửa thang may mới được mở ra, chúng tôi đi vào liền phát hiện ở bên trong có thức ăn cùng với nước uống, dứt khoát đi vào bên trong ngồi đợi hai người các anh đi ra ngoài."
Không gian bên trong cánh cửa vô cùng rộng rãi, cả hai phòng đều thông thoáng, ánh sáng ngời ngợi và có một cái bàn tròn rất lớn ở giữa căn phòng, xung quanh là chín chiếc ghế da nhìn rất mềm mại và thoải mái.

Ghế quay mặt về phía bàn, trên mặt bàn đặt một gói bánh quy cùng với một chai nước khoáng, làm cho những người chơi khác không nhịn được thầm chửi rủa trò chơi keo kiệt, bủn xỉn.
Trảo Trảo dẫn Tuân Mị với Đoàn Thuỷ Lưu tới vị trí của hai người, hỏi: "Đại lão, bên trong căn phòng đó có cái gì, có nguy hiểm không? Hai người phát hiện được cái gì?"
Những người còn lại đều đã ăn xong và phân đồ ăn về mình, đều ở tại chỗ ngồi nhìn chăm chú nhất cử nhất động của Khó Ngủ và Đoàn Thuỷ Lưu.
Đoàn Thuỷ Lưu như cũ vẫn là bộ dạng của lão gia nhân, còn Khó Ngủ thì cười cười đem 'Uông tiên sinh' đưa cho Trảo Trảo: "Phát hiện được cái này."
Trảo Trảo nghi ngờ quan sát một vòng đồ chơi có vẻ ngoài giống thỏ, giống gấu lại giống cả chó xấu đau xấu đớn này, trong chốc lát khịt mũi một cái, nhanh chóng đưa nó cho những người chơi khác đang rất tò mò về nó: "Xem con búp bê này một hồi lâu làm cho tôi có cảm giác sởn hết cả tóc gáy nha...."
"Đúng đúng đúng." Chân Chân liền phụ hoạ nói: "Nhìn là biết tứ chi của nó được lấy từ những con thú bông khác nhau, giống như còn bị gắn sai vị trí nữa, nhìn xem, tay trái được may ở đó chính là cái chân đi?...."
Nếu lá gan lớn thì người chơi sẽ nghiêm túc quan sát con búp bê vải này một lần, sau đó không hiểu vì sao đưa cho người chơi bên cạnh thì lại có phần nhát gan, ngay cả sờ cũng không sờ, trực tiếp đưa cho người chơi khác.
Trong vòng mười phút, búp bê vải lại được đưa về tay của Tuân Mị, hắn đem uông tiên sinh ôm vào trong lồng ngực, uống một ngụm nước khoáng, sau đó mở túi bánh quy ra.
Bên trong quả nhiên chính là bánh quy hình trái tim.
Tuân Mị dùng hai ngón tay cầm một cái, quơ quơ trước mặt của Đoàn Thuỷ Lưu mấy cái rồi bỏ vào miệng, người nọ hiểu ý gật đầu, từ trong túi lôi ra một cuốn sổ màu hồng nhạt của con gái ném tới giữa bàn.
Mọi người căn bản còn đang thảo luận kịch liệt về hàm nghĩa của con búp bê lập tức yên tĩnh lại, trầm mặc nhìn chằm chằm vào cuốn sổ màu hồng nhạt đang nằm giữa bàn.
Trông đợi vào việc Đoàn Thuỷ Lưu lên tiếng giải thích có lẽ là một việc không thực tế lắm, vì vậy Tuân Mị phải tự mình lên tiếng giải thích đơn giản tình huống mới xảy ra ở trong căn phòng bị ẩn bên trong thang máy, khẳng định rằng cuốn nhật ký trước mặt chính là một trong những đạo cụ quan trọng để phá giải trò chơi này.
Chín người chắc chắn không thể cùng nhau xem nội dung của cuốn nhật ký được, đưa cho từng người đọc thì lại quá tốn thời gian, Di Tương đưa ra đề nghị mỗi người đọc diễn cảm một trang, Tuân Mị không thể tránh né khỏi việc bị lựa chọn đầu tiên.
Nhưng giây tiếp theo Chân Chân lại yếu ớt giơ tay tỏ vẻ phản đối: "Tuy rằng giọng văn của đại thần Khó Ngủ rất êm tai lại còn đúng chuẩn nam thần, nhưng có lẽ là quá ôn nhu, đọc loại nhật ký này thì có vẻ doạ người.

Tôi đề nghị người có tướng mạo thanh chính liêm minh lên đọc."
Trảo Trảo cùng với một cô gái hơi mập khác gật đầu đồng ý một cách điên cuồng, vì thế mọi người sôi nổi đem tầm mắt dừng ở trên người của Strawberry Jelly Di Tương.
Di Tương: "...."

Di Tương muốn hoá thành cá mập cắn người.
Ngay sau đó, Di Tương mở trang đầu tiên của cuốn sổ nhật ký, cùng với âm thanh nhai nuốt bánh quy của Khó Ngủ và Đoàn Thuỷ Lưu, Di Tương khụ một tiếng và đọc nội dung trong cuốn nhật lý của cô bé....
[Ngày 5 tháng 1, trời nắng.
Uông tiên sinh, hi vọng ngài thích cái tên này.
Cảm ơn ba đã đem ngài tặng cho con.]
[Ngày 6 tháng 1, trời âm u.
Uông tiên sinh, ngài ở nhà một mình có buồn chán không?
Sau khi tan học, con sẽ trở về với ngài ngay.]
[Ngày 7 tháng 1, trời mưa.
Uông tiên sinh, buổi tối hôm nay, ba cùng với mẹ đều không có ở nhà, thật may vì có ngài ở nhà cùng con.]
.....
Cuốn nhật ký càng ngày càng nhàm chán và vô nghĩa, nội dung càng ngày càng dài, trong nhật ký toàn là những điều về cuộc sống hồn nhiên và lãng mạn của cô bé.

Có thể thấy qua những chi tiết trong cuốn nhật ký, cô bé đảm đang hết việc nhà của cả gia đình, từ giặt giũ, nấu nướng cho đến dọn dẹp vệ sinh, Tết nhất cũng là ở một mình mà cha mẹ của cô bé quanh năm về muộn không biết là đang làm gì.
Lúc đầu, Di Tương còn đọc từng chữ từng chữ một, đến trang sau tốc độ đọc càng lúc càng nhanh, như đang niệm kinh, mọi người ngồi nghe cũng mệt rã rời.

Nhưng lại sợ bỏ lỡ điều gì đó nên chỉ có thể cố gắng lên tinh thần để ngồi nghe, ngẫu nhiên phát biểu một chút.
Một giờ sau, cuối cùng cũng tới tháng 3, Di Tương suy sụp và đưa cuốn nhật ký cho gã đàng ông râu ria bên cạnh.

Gã đàn ông râu ria tiếp tục đọc trong nửa giờ, đến đầu tháng 4 liền không chịu được nữa, đưa cuốn nhật ký cho nam sinh đeo kính bên cạnh.
[Ngày 15 tháng 4, trời nhiều mây.
Uông tiên sinh, mẹ con hôm nay lại về nhà rất sớm.

Mẹ con không ăn uống gì liền đem bản thân nhốt trong phòng, vẫn luôn khóc không ngừng.
Ba nguyên một đêm không về nhà, Uông tiên sinh ơi, ngài có biết ba đã đi đâu không?]
Đoàn Thuỷ Lưu hai tay ôm trước ngực, dựa vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng khi nghe đến đoạn nhật ký này, y đột nhiên mở bừng mắt, ánh mắt vô cùng sắc bén.
Lúc đó, Tuân Mị cũng câu được câu không ngồi chơi chiếc bánh quy hình trái tim cuối cùng trong tay, khi Đoàn Thuỷ Lưu mở trợn mắt, hắn cũng đột nhiên ngước mắt lên, đôi mắt đen thâm trầm nhìn nam sinh đang đọc kia.
Thấy nhiều tầm mắt đột nhiên phóng tới mình, nam sinh đeo mắt kính trì độn cũng có thể ý thức được bản thân đã đọc tới trọng điểm rồi, khẩn trương mà ho khan một tiếng, nỗ lực mà đọc rõ ràng từng câu từng chữ trong trang nhật ký kế tiếp.
[Ngày 16 tháng 4, trời âm u.
Uông tiên sinh, ba và mẹ vẫn luôn ở trong phòng cãi nhau.
Đồ ăn đều đã nguội lạnh, bọn họ cũng không ra ăn.]
[Ngày 17 tháng 4, trời âm u.
Ba không có về nhà, mẹ cũng không về nhà.]
....
[Ngày 22 tháng 4, trời nắng.
Uông tiên sinh, mẹ con nói ngài là đồ vật mà dì Lý đưa tới để lấy lòng con, bảo con vứt ngài đi.
Thật kỳ lạ, ngài không phải là món quà năm mới mà ba con tặng cho con sao?]
"Tôi biết rồi!" Trảo Trảo đột nhiên đập bàn một cái thật mạnh, làm mọi người giật hết cả mình: "Ba của cô bé đã ngoại tình! Ngoại tình với người nào đó được gọi là dì Lý!"
Mọi người đều dùng ánh mắt 'điều này ai mà không biết' nhìn nàng, Trảo Trảo ngượng ngùng co người ngồi xuống.
....
[Ngày 26 tháng 4, trời nắng.
Uông tiên sinh, thực xin lỗi vì đã để ngài ở ngoài thùng rác cả ngày, con đã đem ngài đi tắm rửa sạch sẽ rồi, ngài hiện tại không hôi một chút nào, cũng không hề bẩn một chút nào cả.]
[Ngày 27 tháng 4, trời âm u.
Uông tiên sinh,]
Nam sinh đeo mắt kính liền giải thích: "Phía sau không hề có nội dung, tờ giấy bị nhăn, hẳn là nước mắt làm ướt.

Trang tiếp theo trực tiếp là ngày 9 tháng 5, không hề thiếu mất trang nào, có lẽ là mấy ngày nay cô bé không hề viết nhật ký."
[Ngày 9 tháng 5, trời mưa.
Uông tiên sinh, ngày hôm qua mẹ lại đánh con, trên người con rất đau, thậm chí còn chảy máu nữa.


Nhưng con nghĩ ngài chắc hẳn còn đau hơn con gấp hàng trăm lần.]
[Ngày 10 tháng 5, trời nắng.
Uông tiên sinh, mẹ con yêu cầu con đem ngài đi vứt nhưng con đã từ chối, mẹ lại tiếp tục đánh con.
Con đau quá, phải làm thế nào thì con mới không bị đau?]
[Ngày 11 tháng 5, trời mưa.
Uông tiên sinh, Lệ Lệ mang con thỏ nhồi bông của bạn ấy tặng cho con.
Đôi tay của cô thỏ vô cùng trắng trẻo và dễ thương, ngài chắc chắn sẽ thích nó đấy.
Uông tiên sinh, không cần phải sợ, con nhất định sẽ cẩn thận trong quá trình phẫu thuật, sẽ không làm đau ngài đâu.]
[Ngày 12 tháng 5, trời đẹp.
Uông tiên sinh, ngài lại có tay rồi.]
[Ngày 13 tháng 5, trời nắng.
Uông tiên sinh, hôm nay Lệ Lệ hỏi con cô thỏ ở nhà như thế nào rồi, con nói dối với bạn ấy rằng mẹ con cũng đã đem cô thỏ đi vứt mất rồi.
Lệ Lệ rất buồn, nói ngày mai sẽ mang cho con chị gấu cùng với em gấu mà bạn ấy thích thứ hai sau cô thỏ.]
[Ngày 14 tháng 5, trời nắng.
Uông tiên sinh, ngài đã có chân, đã có thể đi đứng được rồi.
Trời đã khuya, con đi ngủ đây, ngài ngủ ngon.]
....
Rất nhanh cuốn sổ nhật ký đã được chuyển đến cho người thứ tư, chính là cô gái hơi mập kia.

Những trang kế tiếp của nhật ký cơ hồ toàn về việc người ba hầu như không có về nhà, lâu lâu về nhà mang chút đồ ăn vặt cùng với những chiếc bánh quy nhỏ, dù vậy cũng đã khiến cho cô bé trở nên vui vẻ suốt một thời gian dài.
Còn lại người mẹ thì chỉ về nhà vào lúc sáng sớm, chỉ vì mấy chuyện vặt mà giận chó đánh mèo lên cô bé, động một chút là đánh chửi, chửi rủa người ba, chửi rủa hồ ly tinh, cũng dùng những lời lẽ xúc phạm mà mắng chửi cô bé, không cho cô bé ăn cơm, bắt ép cô bé làm đủ các loại việc nhà.
Sau tháng 7, cuốn nhật ký được giao lại cho Ăn Đường.

Thời gian cứ bất tri bất giác trôi qua cho đến 4 giờ chiều..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận