Yêu Thương Tìm Lại


Bị quát, Kiều Ly mím môi nhìn thẳng vào mắt người đàn ông đối diện, tối qua cô khóc cả đêm, đôi mắt to tròn phiếm hồng, vẻ mặt ấm ức đang kiềm nén, hai tay run run giữ chặt chiếc áo rách rưới, khẩn cầu lên tiếng.
- Anh đừng đánh tôi nhé.
Giọng nói mềm mại như chính dáng vẻ đáng thương của cô vậy, nhẹ nhàng chạm đến trái tim đang thổn thức của Thế Sơn.

Anh ta sợ hãi né tránh ánh mắt ngây thơ trong trẻo ấy, hắng giọng đáp.
- Nếu cô chịu nghe lời sẽ được tự do.

- Tôi hứa sẽ nghe lời anh mà, tôi không dám bỏ trốn như tối qua nữa.
- Lại đây.
Lần này Kiều Ly hoàn toàn tin tưởng anh ta, cô cũng không hiểu sao bản thân lại đi tin kẻ bắt cóc mình.

Có lẽ cô cùng đường quá rồi, người đàn ông này chính là hy vọng duy nhất cô có thể bám víu để rời khỏi đây.

- Bỏ tay ra.
Cô ngượng ngùng buông lỏng hai tay, chiếc áo thun theo đó rơi xuống đất, bầu ngực căng tròn đập vào mắt Thế Sơn, da cô rất trắng vậy nên những dấu tay dơ bẩn lưu lại trước ngực trông thật chói mắt.

Kiều Ly bối rối khi anh ta cứ nhìn chòng chọc vào ngực mình, nhưng ánh mắt đen láy kia ngoài sự chán ghét ra không hề có lấy một tia dục vọng nào.

Thế Sơn cởi chiếc áo khoác da bạc màu đưa cho Kiều Ly bảo cô mặc vào rồi theo anh ta ra ngoài.

Sau một ngày một đêm bị giam trong ở đây, cuối cùng cũng được hít thở không khí trong lành rồi.

Kiều Ly đi chân đất, không dám rề rà chạy theo sau Thế Sơn.


Dọc đường cô lén quan sát, hành lang này không dài lắm, chỉ có ba phòng, căn phòng cô bị nhốt nằm ở cuối cùng, những phòng khác đều khoá cửa cẩn thận.

Thế Sơn đang đi bỗng dừng lại, Kiều Ly bất ngờ xém tí nữa là va vào lưng anh ta, cô khẩn trương nấp phía sau, một giọng nói mỉa mai vang lên.
- Ối, đồ giá trị của anh Sơn đây sao?
- Không phải mày cũng hứng thú giống thằng Tú chứ?
- Tôi nào dám giành phụ nữ với anh, nhưng xinh đẹp như vậy thì có mất mạng cũng đáng nhỉ.
Vinh vừa nói vừa cười cười nghiêng đầu nhìn ra sau lưng Thế Sơn, lần đầu tiên anh ta nhìn thấy một cô gái xinh đẹp thanh thuần như vậy, không giống như những ả môi soi má phấn dày cộm hắn ta từng ngủ.

Cô gái này chính là viên ngọc chưa được mài giũa, sự ngây ngô khiến hắn ta thật muốn ức hiếp.

- Tôi cùng đám anh em chờ anh Sơn chơi chán đấy.
- Còn chưa biết khi nào chơi chán.
- Thứ gì bẩn rồi cũng chán thôi, ai muốn mang mãi đôi giày rách.

Huống hồ anh Sơn là ai chứ, một ả đàn bà đối với anh đâu quan trọng.
Hắn ta nói xong vỗ vỗ lên vai Thế Sơn rồi đi về căn phòng bên trái, Kiều Ly mím môi, đám đàn ông ở đây đều xem thường phụ nữ, cô mơ hồ đoán được bọn họ bắt cóc mình để làm gì.

- Cẩn thận với thằng đó.
- Vâng.
Kiều Ly không ngờ Thế Sơn lại có ý nhắc nhở mình, cô muốn về nhà, điều kiện đầu tiên là phải tin tưởng anh ta.

Cô được về lại căn phòng trước đó, Thế Sơn mở tủ lấy một chiếc áo thun bảo cô đi tắm.

Trong phòng có nhà vệ sinh, tuy không hiện đại như ở nhà cô nhưng tẩy sạch được sự hôi hám trên người là quá đủ rồi.

Kiều Ly lưỡng lự cầm chai dầu gội nam trên kệ đổ ra tay rồi thoa khắp người thay cho sữa tắm.

Mùi bạc hà nam tính tràn ngập khắp không gian chật hẹp làm cô nhớ đến mùi hương trên chiếc áo khoác da khi nãy.

Kiều Ly không dám tắm lâu, mái tóc ướt nhẹp rủ xuống trước ngực làm chiếc áo thun thấm nước dính vào người.

Cô không có đồ lót, trên người chỉ mặc độc nhất một chiếc áo thun nam dài đến ngang đùi.

Dáng vẻ xinh đẹp thẹn thùng từ nhà tắm bước ra khiến máu trong người Thế Sơn như quy về một chỗ.

Đối với cô gái này anh ta vẫn dành một sự sùng bái ngưỡng mộ, cô tinh khiết cao quý như ngọc, còn hai tay anh ta đầy dơ bẩn, biết mình không thể chạm tới nhưng nỗi khao khát được chạm vào cô như đánh liệt lí trí Thế Sơn, khàn khàn cất giọng.
- Ngồi xuống.
Cô ngoan ngoãn ngồi xuống cạnh Thế Sơn, hai tay đặt ở đùi, không cho gấu áo bị kéo lên cao.

Khăn mặt trong tay Thế Sơn đang làm loạn trên đầu cô, động tác của anh ta rất vụng về nhưng vẫn nhiệt tình giúp cô lau khô tóc.

Kiều Ly thấp thỏm không biết người đàn ông này rốt cuộc bị làm sao nữa.


Cô cố gắng bắt chuyện để anh ta nới lỏng cảnh giác với mình, có khi làm anh ta vui cô sẽ được về nhà sớm.

Cô lấy can đảm hỏi.
- Anh là người ở đây hả?
- Không phải.
- Tôi có thể gọi anh là anh Sơn không?
- Ừ.
- Anh Sơn, tôi…
- Bị làm sao?
- Tôi đói bụng.
- Muốn ăn gì?
- Xôi lúc sáng còn không?
- Hết rồi.
Thế Sơn cười nhạt, cô ăn sơn hào hải vị đã quen, không ngờ cũng có hứng thú với xôi đậu xanh.

Kiều Ly nuốt nước bọt, bụng cô phụ hoạ kêu lên, biết cô đói nên Thế Sơn dừng lại, đưa khăn cho cô tự lau tóc rồi ra ngoài.

Một lán trại được dựng riêng làm bếp, người phụ nữ bản địa hơn 40 đang lúi cúi nhóm lửa, thấy Thế Sơn lóng ngóng hỏi.

- Cậu đói bụng hả?
- Tôi mượn chỗ này một lát.
Mỗi tuần sẽ có người xuống bản mua thức ăn, cả đám mấy chục người đều do một mình người phụ nữ này phục vụ cơm nước ngày ba bữa.

Thế Sơn lấy một ít gạo trong hũ vo sạch rồi cho vào nồi, trên kệ có mấy quả trứng gà, anh ta lấy hai quả, thành thục nhặt vài cọng hành lá trong rổ rửa sạch rồi thái nhỏ.

Kiều Ly lau tóc xong đem khăn mặt treo lên, có thể thấy Thế Sơn sống rất ngăn nắp, tủ quần áo bị cô lục tung đã được xếp lại gọn gàng.

Cô đang hiếu kì với chiếc bật lửa cũ được anh ta bỏ trong một chiếc hộp gỗ, cảm giác có hơi quen mắt nhưng không nhớ đã nhìn thấy ở đâu.

- Ăn cháo.
- À vâng.

Cô vội vàng đóng chiếc hộp lại rồi lúng túng chạy tới cạnh giường.

Tô cháo vàng ruộm đang bốc khói khiến chiếc bụng đang đói của cô sôi ùng ục.

Kiều Ly ngồi bệt xuống sàn nhà sạch sẽ, múc cháo đổ ra chén rồi đưa cho Thế Sơn.
- Cẩn thận nóng.
- Cô ăn đi.
- Anh không ăn hả?
- Không.
- Vậy… tôi ăn hết chỗ này nhé.
- Ừ.

Lên ghế ngồi đàng hoàng.
- Vâng.
Kiều Ly rất dễ thoả mãn, mấy món bình thường này cô vẫn ăn một cách ngon lành, không hề chê bai hay kén chọn.

Thế Sơn nhìn cô một lúc lâu rồi hỏi.
- Sinh viên năm mấy?
- Tôi… năm hai.

- Sao lại đến đây?
- Chúng tôi đang đi thực tập tại bản, tôi cùng một bạn học lên trên dốc chụp ảnh, tôi bị trượt chân, sau đó…
Cô lén nhìn người đàn ông đang ngồi trên giường rồi im lặng, biểu cảm sợ sệt khiến Thế Sơn không vui, mặc dù vô lý nhưng ta không thích Kiều Ly xa cách với mình.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận