Yêu Thương Tìm Lại


- Tối mai chú cùng thằng Tiến xuống bản đón người, tiện thể nghe ngóng xem tình hình thế nào.
- Em biết rồi.
- Xong lô hàng này cho anh em nghỉ nửa tháng, chú cũng vất vả rồi, muốn về thành phố thì đi đi.
Đã ba năm Thế Sơn chưa về thành phố, bản thân anh ta cũng không muốn về đó nữa.

Lão Tư nói xong chống gậy đứng lên, chậm rãi về phòng, chẳng ai nghĩ rằng lão ta từng là người thâu tóm quyền lực hết vùng Tây Bắc này, tiếng tăm vang xa ai cũng kính nể.

Nhưng đó là chuyện của hai năm trước, ở dưới xuôi có một băng phái mới thành lập, bọn chúng manh động và hung hãn hơn nhiều, năm lần bảy lượt tranh giành địa bàn với lão Tư rồi xảy ra hỗn chiến.

Thế Sơn là cánh tay đắc lực giúp lão thanh toán đám tép riêu ngạo mạn, hai năm qua máu đổ không ít, da thịt cũng lưu lại những vết sẹo khó phai mờ, điển hình là vết sẹo ở đuôi mày trái.

Thế Sơn không quan tâm đẹp hay xấu, nhưng vì ánh mắt của một người nào đó mà anh ta cảm thấy tự ti với vết sẹo này.

Sau hai ngày tìm kiếm trong vô vọng, gia đình Kiều Ly bỗng chốc suy sụp.


Mẹ cô không chịu nổi cú sốc quá lớn nên nhập viện ngay ngày hôm sau, chỉ có chị gái Kiều Ly cùng một số giảng viên khác cùng chính quyền địa phương vẫn tiếp tục tìm kiếm.

Mỹ Hạnh cũng xông xáo thức trắng hai ngày liền đi tìm cùng mọi người.

Cô ta biết Kiều Ly còn sống, đó chính là quả bom nổ chậm khiến Mỹ Hạnh thấp thỏm không yên.

- Chị ăn chút gì đi, sáng giờ chị chưa ăn gì hết.
- Ừ, cảm ơn em.
Mỹ Hạnh đặt tô mì lên bàn rồi rầu rĩ ngồi xuống.

Không một ai nghi ngờ cô ta, thậm chí gia đình Kiều Ly còn cảm kích vì sự nhiệt tình của Mỹ Hạnh trong mấy ngày vừa rồi.

Một người đàn ông ăn mặc bảnh bao từ ngoài chạy xộc vào, vẻ mặt hoảng hốt gấp gáp hỏi.
- Chị Nga, vẫn chưa tìm được tung tích gì của Kiều Ly sao?
Cái lắc đầu của người phụ nữ đang trầm ngâm khiến Mạnh lảo đảo ngồi phịch xuống ghế.

Không ai nói với anh ta chuyện Kiều Ly mất tích, chỉ khi gọi cho cô mãi nhưng không được anh ta mới gọi cho Mỹ Hạnh thì nghe tin sốc này.

- Làm gì có chuyện Kiều Ly đi ra ngoài một mình mà không xin phép giáo viên hướng dẫn chứ, cô ấy đâu phải người không biết phải phép như vậy.
- Con bé mang theo máy ảnh, có thể nó thấy cảnh ở đây đẹp nên muốn đi tham quan, nhưng chị cũng nghĩ giống em, Kiều Ly không tự ý bỏ ra ngoài một mình.
Mỹ Hạnh xanh mặt, cố tỏ ra bình tĩnh vờ hỏi.
- Chị và anh Mạnh nghi ngờ có gì uẩn khuất đúng không ạ?
- Ừ.
- Em cũng thấy lạ lắm, lúc trên xe Kiều Ly rất háo hức, cậu ấy rủ em buổi chiều đi chụp ảnh, hai đứa thống nhất đợi mặt trời lặn sẽ đi gần gần đây.

Nhận phòng xong mọi người đều mệt nên nghỉ trưa tí, em đi vệ sinh xong quay lại thì không thấy Kiều Ly đâu.


Điện thoại để trong phòng nên em nghĩ cậu ấy chỉ quanh quẩn đâu đó, không ngờ…
Cô ta chỉ nói được một đoạn rồi bật khóc, những tiếng nức nở nghẹn ngào khiến Mạnh cảm thấy bực bội.

- Kiều Ly sẽ không xảy ra chuyện gì hết.
Mỹ Hạnh gạt nước mắt thút thít lên tiếng.
- Vâng, chẳng ai muốn cậu ấy xảy ra chuyện cả, bọn em vẫn đang cầu nguyện cho Kiều Ly, hy vọng sẽ có tin tức.
- Em mệt thì về phòng nghỉ đi.
- Em không mệt, chị ăn xong chúng ta qua bản bên tìm tiếp nhé, em muốn đi với mọi người.
- Ừ.
Nga ăn tạm tô mì lót dạ rồi gọi cho trưởng thôn hỏi đường qua mấy bản lân cận.

Đứa em gái này giống như bảo bối của gia đình, chưa bao giờ phải chịu khổ hay lưu lạc bên ngoài dù chỉ một ngày.

Điều kiện ở đây không tốt, tình huống xấu nhất Nga cũng đã nghĩ đến nhưng cô không dám chấp nhận.

Khi nào chưa tìm được Kiều Ly cô sẽ không về lại thành phố, mặc cho công việc ngổn ngang chất đống.
Để loại trừ khả năng tìm kiếm bị bỏ sót, Nga thuê người dân địa phương tìm kiếm, bọn họ rất rành đường, vả lại Kiều Ly cũng từng xuất hiện ở đây, không thể một chút manh mối nào cũng không có.

Ăn xong gói xôi, Kiều Ly như vực dậy một nửa sức lực, cô thử nghĩ đến cách bỏ trốn lần nữa nhưng hoàn toàn không có khả năng.


Đây là phòng kin, nếu không nhờ lũ chuột khoét tường thì cô đã sớm ngạt thở chết rồi.

Kiều Ly thử đứng lên đi tới góc tường, cô khom người xuống, muốn nhìn ra bên ngoài nhưng thấp quá chẳng thấy gì.

Lúc Thế Sơn mở cửa thì thấy dáng vẻ tính toán của Kiều Ly, cô vẫn còn giữ ý định tự bỏ trốn mà không tin tưởng anh ta, một sự tức giận nhen nhóm khiến lồng ngực căng tức khó chịu.
- Ngắm xong chưa?
Kiều Ly giật mình đứng dậy, cô không nghe tiếng mở cửa nên hành động của mình vừa rồi đều bị anh ta nhìn thấy.

Kiều Ly cúi đầu như đứa trẻ làm sai, lí nhí nói.
- Anh nói tuần tới sẽ cho tôi về nhà, anh vẫn còn nhớ chứ?
- Tôi dặn cô thế nào cô có nhớ không?
- Tôi…
- Ngẩng mặt lên nói chuyện.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận