Yêu Thượng Đối Thủ Một Mất Một Còn

Bởi vì áp lực cường đại, Tiêu Kính Nam một đường ngồi trên xe lưng thẳng tắp, cũng không dám thở mạnh ra ngoài.

Mặc dù Thang Đông Trì vỗ nhẹ lưng an ủi hắn, hắn vẫn không có cách nào trầm tĩnh lại.

Rất muốn biết nhà Thang Đông Trì rốt cuộc là làm gì, còn có vị đại bá này sao lại nghiêm túc như vậy.

Người trong lúc khẩn trương thường có rất nhiều ý tưởng, Tiêu Kính Nam suy nghĩ vô số khả năng, thậm chí tình cảnh bị bắt nhốt nghiêm hình tra tấn cũng đã nghĩ đến.

Thời điểm xuống xe chỉ thấy bả vai đau nhức, đùi bởi vì dùng sức quá độ có chút mềm nhũn ra, lại vẫn cứ tỏ ra bình tĩnh.

Thang Đông Trì đứng bên cạnh Tiêu Kính Nam, một đường theo đại bá lớn tuổi đi vào trong.

Mà Tiêu Kính Nam lúc này mới phát hiện vừa rồi lái xe chạy dọc theo bức tường vây là bức tường vây lại cái sân này.

Thành thật mà nói, hắn thật sự không nghĩ tới bây giờ có người ở độc môn độc viện (kiểu nhà mà ở giữa sân rộng, được bao quanh bởi tường cao) trong nhà, nhà như vậy hắn cho rằng chỉ trong hoạt hình mới có, hoặc là giống khách sạn ôn tuyền của bọn họ, cố ý tạo thành bộ dáng như vậy.

“Này…Nhà anh rốt cuộc là làm gì, sẽ không thật sự là xã hội đen đi.”

Mặc dù đã thật nhỏ giọng, nhưng vì xung quanh quá mức an tĩnh, vẫn cứ một chữ không sai truyền vào tai người đi phía trước.

Lão nhân phía trước đột nhiên quay đầu lại nhìn Tiêu Kính Nam liếc mắt một cái, khiến Tiêu Kính Nam sợ tới mức nghẹn một hơi ở đó, dừng bước, một cử động nhỏ cũng không dám.

Thang Đông Trì giật giật môi, vươn tay nắm chặt tay Tiêu Kính Nam.

“Em đúng là con cọp giấy, như vậy liền sợ tới mức không nói được lời nào.”


“…” Tiêu Kính Nam vừa muốn phản bác, khoé mắt lại đảo đến lão nhân đang nhìn bọn họ, vì vậy khép miệng lại xấu hổ cười.

Có vài người thật sự mang lại cảm giác áp bách, khiến người khác không thể có hành động thiếu suy nghĩ.

Gấu nhỏ ngốc của chúng ta mới sẽ không thừa nhận chính mình nhát gan… Tuyệt đối sẽ không!

Ba người ngồi thẳng ở trong phòng.

Tiêu Kính Nam nhìn chén trà nhỏ đặt ở trước mặt mình.

Nói thực ra, một đường lại đây Tiêu Kính Nam đã sớm miệng khô lưỡi khô, nhưng áp suất không khí lúc này quá thấp, hắn cũng không dám vươn tay cầm lên.

Hơn nữa lúc này hắn để ý rất nhiều vấn đề, ví dụ như tại sao đại bá của y biết bọn họ ở khách sạn ôn tuyền, tại sao muốn dùng phương thức này mang bọn họ đến, tại sao Thang Đông Trì giống như đối đại bá y có chút phản cảm, còn có…Tại sao còn muốn hắn đồng thời chịu tội a!

Trời biết hắn rõ ràng là khách du lịch a!

Ôn tuyền, hoa anh đào, rượu mơ… Hiện tại những điều này cách hắn thật xa.

Thậm chí đền trà cũng không dám uống, đây cũng bởi vì Thang Đông Trì.

“Uống trà.” Đại bá ngồi đối diện bọn họ cầm chén lên.

Tiêu Kính Nam nghe xong như được xá lệnh, lập tức cầm chén hướng miệng uống.

“Nóng…” Chén trà sờ lên không nóng, không nghĩ đến nước trà bên trong lại rất nóng. Tiêu Kính Nam chưa có chuẩn bị, đầu lưỡi bị phỏng.

“Không có việc gì đi? Tôi…”

“Tuổi còn trẻ đã thô ráp như vậy.”

Thang Đông Trì vốn định nói để tôi nhìn, kết quả bị đại bá một câu đánh gãy.

Tiêu Kính Nam vừa dùng tay che môi bị nóng, vừa nâng mắt lên nhìn đại bá, khẩu khí giáo huấn khiến hắn lập tức xấu hổ cùng thẹn thùng đỏ mặt lên.

Hắn cũng không cố ý, muốn phản bác lại ngại Thang Đông Trì ở bên cạnh.

“Đại bá, thứ cháu nói thẳng, ngài đối với bằng hữu cháu quá nghiêm khắc, hắn chính là đến làm khách.” Thang Đông Trì sờ sờ chén trà, cầm lên uống một hơi rồi nhẹ nhàng đặt xuống. “Thái độ ngài có chút thất lễ.”

Nói rất đúng a!

Tiêu Kính Nam ở trong lòng cảm thán, nhất thời cảm thấy hình tượng Thang Đông Trì toả sáng không ít.

Lão nhân ngồi trước mặt lại nhìn Thang Đông Trì, không nói gì.


Vì vậy Thang Đông Trì tiếp tục nói. “Uống trà là một quá trình hiểu rõ cuộc sống và tự nhiên, ngài thích uống như vậy, mà bằng hữu cháu thích uống như vậy, quy cũ cũng vốn là do chính người định.”

Lần thứ hai cầm lấy chén trà, đem trà còn sót lại một hơi rót vào miệng. “Có đôi khi cháu cũng thích uống trà như vậy.”

Chữ cuối cùng chấm dứt, cái chén cũng nhẹ nhàng buông.

“Quả nhiên là ương ngạnh.” Đại bá đối diện nhìn chén trà không, ánh mắt lần thứ hai trở lại trên người Thang Đông Trì.

Thang Đông Trì không có trả lời, cũng không có tránh tầm mắt của đại bá.

“Còn không tính toán trở về sao?” Không nghĩ tới đại bá lại mở miệng trước.

“Dạ, không trở lại, ba ba đi mất, mẹ một thân sinh sống, cháu muốn chăm sóc người.” Thang Đông Trì kiên định nói.

“Chính là…”

“Đại bá không cần hao tổn tâm trí, nếu muốn lưu lại, năm đó cháu đã ở lại.” Thang Đông Trì cắt ngang lời đại bá, hơi hơi thẳng lưng. “Hơn nữa lần này cháu tới nghỉ phép thả lỏng, không nghĩ đến quấy nhiễu ngài.”

“Lời khách sáo cũng đã nói, cũng không tất yếu phải tiếp tục.” Hơi hơi khoát tay áo, âm thanh lão nhân nghe có chút cảm thán, “Thật sự là lãng phí tài ba của cháu.”

“Xin hỏi…” Tiêu Kính Nam thật vất vả khiến đầu lưỡi hạ nhiệt, vừa mới nói hai chữ phát hiện Thang Đông Trì cùng đại bá đồng thời nhìn qua hắn, vì vậy ngốc ngốc hề hề cười, “Rốt cuộc là cái gì tài ba? Còn có…”

Chạm chạm cái chén trước mắt, Tiêu Kính Nam cười đến khoé miệng giật giật, “Có thể cho tôi một chén trà nữa được hay không?”

Thang Đông Trì còn chưa kịp nói cái gì, đại bá của hắn đã một bước đứng lên trước, “Thất lễ.”

Vừa nói vừa đi ra ngoài, đi hai bước bỗng dừng lại, “Nếu đã đến, ở lại một ngày đi, hẳn là cũng không ảnh hưởng kế hoạch nghỉ ngơi của các người.”

Tiêu Kính Nam nhìn lão đi xa, một lát sao mới đem cái đệm dưới mông rút ra, hoàn toàn thả lỏng ngồi ở trên thảm.


Thang Đông Trì nhìn vẻ mặt gấu nhỏ ngốc, tư thế vô cùng buồn cười, nhịn không được cười hỏi, “Lại xảy ra chuyện gì?”

Tiêu Kính Nam trắng mắt liếc Thang Đông Trì một cái, giận dữ nói, “Tay chân tôi đều đã tê rần, bàn chân cũng muốn chuột rút rồi.”

“Em sao lại gặp nhiều vấn đề như vậy.” Thang Đông Trì vươn tay qua nắm cổ chân gấu nhỏ ngốc, “Đánh golf thì xoay trật thắt lưng cùng cổ, ăn sò thì bị cắt vào miệng, uống trà phỏng đầu lưỡi, ngồi mà cũng bị chuột rút…”

“Còn không phải bởi vì anh.” Gấu nhỏ ngốc bất mãn lập tức rút chân về, cong lưng chà qua chà lại, “Từ khi gặp được anh đều gặp phải chuyện không tốt.”

Dừng một chút, gấu nhỏ ngốc xoè bàn tay ra đếm, “Xe bị anh phá, mặt mũi bị anh làm mất, công tác bị anh bức làm, hiện tại kỳ nghỉ cũng bị anh phá hoại…”

Không đợi gấu nhỏ ngốc đếm ngón tay xong, Thang Đông Trì xen miệng nói, “Người cũng bị tôi thượng.”

“…Vương bán đản. Lăn đi tìm chết!”

Thang Đông Trì nhìn gấu nhỏ ngốc tạc mao bình tĩnh mỉm cười.

——————————-

Lời tác giả:

Gấu ngốc tiên sinh quở trách Thang Boss XDDDDD

(Gấu ngốc tiên sinh: Blahblahblahblahblahblahblah…)

(Thang BOSS bình tĩnh mỉm cười)


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận