Yêu Thầm Thất Bại


trans by Lạc Đình!
Nhà của Bách Tây ở tầng 17.

Trong suốt quá trình thang máy đi lên cậu vẫn luôn nhìn chằm chằm đầu ngón chân của mình, đến cửa nhà thì tay chân vụng về còn suýt nhấn sai mật khẩu.

Cạch một tiếng, cửa mở ra.

Trong phòng một mảng tối đen, tay Bách Tây mò công tắc ở cửa, đèn ngoài huyền quan là đèn cảm ứng âm thanh, ánh đèn vàng ấm áp tràn ra cả hành lang, chiếu sáng cả cây Tùng Bồng Lai* trên tủ âm tường.

*Cây Tùng Bồng Lai* còn có tên gọi khác là Tùng Lá Văn Trúc hay Tùng Lá Thiên Môn Đông, là loài cây có xuất xứ từ vùng California- Mỹ, cây có đặc tính sinh trưởng rất mãnh liệt nên có thể trồng ở rất nhiều nơi.

Hơn nữa đây còn là một loài cây phong thủy mang ý nghĩa phong thủy đem lại sức khỏe, tài lộc, thịnh vượng, giữ tiền và giữ của cho người sở hữu.

Cây này đặc biệt hợp với người tuổi Thân( tuổi khỉ) có cây này như có quý nhân phù trợ, làm ăn phát đạt...!
*Mạnh dạn đoán anh thụ tuổi khỉ nhá:)))

*cây Tùng Bồng Lai.

Bách Tây không thể bật đèn trong phòng khách.

Vì Thích Tầm đã ôm và hôn cậu một lần nữa, hai người vừa hôn vừa loạng choạng ngã lên sô pha.

Trong phòng khách mờ tối, Bách Tây lại có thể nhìn rõ từng biểu cảm nhỏ nhặt trên gương mặt của Thích Tầm.

Cậu vươn tay che mặt nói nhỏ: " trong phòng, có công cụ."
Cậu vẫn chưa hết ngại ngùng khi nói ra mấy chữ đó.

Thích Tầm vẫn đang hôn vành tai của cậu, nghe vậy thì cười trêu chọc, " Tây Tây, có phải em đã ủ mưu từ rất lâu rồi không?"
Thích Tầm hiếm khi gọi cậu như vậy, giọng điệu vừa giống như nói đùa vừa giống như yêu chiều.

Lòng Bách Tây run lên.


Cậu rất muốn phản bác rằng không phải thế nhưng sau khi nghĩ lại thấy hành vi của mình quả thật cũng không trong sáng gì nên đành ngầm thừa nhận.

Thích Tầm còn hôn thêm một lát rồi mới ôm cậu vào phòng.

Khi nằm trên giường Bách Tây vẫn còn hơi căng thẳng, mặc dù lần trước đã phát sinh quan hệ rồi nhưng lần đó là do say rượu, khi tỉnh lại cậu gần như không nhớ được gì cả.

Mà hôm nay cậu và Thích Tầm đều rất tỉnh táo, không ai có thể tìm được lý do để bào chữa.

Bách Tây lấy cánh tay che mặt nhưng đôi mắt lại không kiềm được mà nhìn trộm từ bên dưới.

Thích Tầm rũ mắt cởi cúc áo, ngón tay thon dài một đường thẳng xuống, hắn rõ ràng không có biểu cảm gì, giống như một buổi tối bình thường sau khi tan làm vậy, nhưng nhìn kĩ mới phát hiện cả người hắn đều tản ra hormone.

Trong đầu Bách Tây chỉ toàn là hồ dán*( kiểu mông lung,mờ mịt), chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất, Thích Tầm quá đẹp trai.

Nhưng rất nhanh cậu đã không thể nghĩ đông nghĩ tây nữa.

Thích Tầm dưới giường là một người rất bình tĩnh và kiềm chế nhưng trên giường lại hoàn toàn ngược lại.

Ban đầu Bách Tây còn có thể chống đỡ nhưng về sau cậu chỉ có thể mất mặt mà òa khóc, cậu cảm thấy bản thân không bất tỉnh giống như quá khứ đã là quá tốt rồi.

Sau khi kết thúc, Bách Tây mệt đến mức không muốn động một đầu ngón tay, vẫn là Thích Tầm bế cậu đi tắm.

Có lẽ con người một khi đã đột phá quan hệ thể xác thì rất dễ dàng trở nên không thấy xấu hổ không còn phiền não.

Lần trước Bách Tây vẫn còn bộ dạng liệt nữ trinh tiết lần này lại cam chịu mà nghĩ, dù sao thì cũng là chuyện tốt mà Thích Tầm làm ra để hắn thu dọn kết cục cũng là việc nên làm mà.

Cậu đang ngồi trên ghế tròn ở trong phòng tắm vì Thích Tầm đang giúp cậu sấy tóc.

Dưới ánh đèn, Thích Tầm mặc một chiếc áo choàng tắm màu đen, tóc vẫn chưa kịp sấy khô nên có một vài giọt nước lăn xuống, nhỏ xuống cơ bụng xinh đẹp, trên lồng ngực rắn chắc vẫn còn vài vết xước, rất khác với bộ dạng nhã nhặn nghiêm nghị thường ngày của hắn mà có một kiểu gợi cảm rời rạc.

Bách Tây không nhịn nổi vươn tay chọt lên cơ bụng của Thích Tầm, cường tráng, hữu lực, đường cong xinh đẹp, là cậu có mà 100 năm cũng không theo kịp.

Tuy cũng hơi ngưỡng mộ nhưng cậu là kiểu người đi tập gym thì ba ngày câu cá hai ngày phơi vó*, có thể duy trì thân hình cân đối, hoàn toàn là dựa vào gien tốt.


*Chỉ sự lười biếng.

Nhưng cậu còn chưa có sờ được hai cái đã bị Thích Tầm túm chặt lấy cái tay đang làm loạn.

" Còn sờ nữa sẽ xảy ra chuyện đó," Thích Tầm cúi đầu nhìn cậu, rất bình tĩnh mà hỏi, " em vẫn còn sức làm tiếp một lần nữa sao?"
Một giây sau Bách Tây liền sợ hãi vội vàng thu lại móng vuốt.

Vừa hay tóc của cậu cũng đã khô, Thích Tầm liền bế cậu trở lại giường.

Bây giờ đã gần 12h rồi, theo lý thì nên đi ngủ nhưng cả hai người đều không muốn ngủ, Thích Tầm thì do có thói quen ngủ muộn còn Bách Tây thì rõ ràng cơ thể đã rất mệt mỏi rồi nhưng tinh thần vẫn rất phấn khích.

Hai người ôm nhau, trên người có mùi sữa tắm vị quýt giống nhau, trong chăn cũng tràn ngập mùi sữa tắm vừa tươi mát vừa dễ chịu.

Thực ra đây cũng không phải là lần đầu tiên cậu và Thích Tầm chung giường chung gối.

Hai người quen biết sáu năm, cũng từng đi du lịch cùng nhau, cũng trùng hợp mà ngủ chung theo kiểu trong sáng được vài lần.

Nhưng khi đó dù là ngủ trên một giường, trong lòng Bách Tây cũng biết rõ Thích Tầm cách cậu rất xa, không giống như bây giờ, cho dù không nói lời nào nhưng cậu lại cảm giác người này thuộc về cậu.

Thích Tầm vươn một tay kéo cậu vào lòng, tay còn lại thì cầm lấy khung ảnh trên tủ đầu giường xem.

Hắn vừa nãy cũng nhìn thấy bức ảnh này rồi nhưng chưa nhìn kĩ, hiện tại vừa nhìn đã biết người trong ảnh quả nhiên là hắn.

Thích Tầm nhận ra đây là ảnh chụp trong lễ tốt nghiệp của hắn.

Trong ảnh hắn đứng giữa đám đông, những người khác đều đã bị làm mờ đi, giữa biển người chỉ duy nhất một mình hắn anh tuấn cao ngất giống như có một ánh sáng hạ xuống chiếu trên người hắn vậy.

Cho dù là bản thân hắn cũng không thể không thừa nhận bức ảnh này rất đẹp rất nghệ thuật, ai cũng có thể nhìn ra được tình cảm của người chụp.

Hắn hỏi Bách Tây: " đây là em chụp hả?"

Từ khi Thích Tầm cầm khung ảnh lên Bách Tây đã cảm thấy không ổn rồi.

Khung ảnh này đã đặt trên tủ đầu giường của cậu từ rất lâu rồi.

Hôm nay Thích Tầm ngủ lại thì đột nhiên xảy ra chuyện, cậu đã quên đem ảnh cất đi, trước đây Thích Tầm đến nhà cậu làm khách hay tá túc đều rất tốt, hắn đều không vào phòng ngủ của cậu, vì vậy cậu mới sơ suất.

Đây rõ ràng là hiện trường xấu hổ mà.*
*Nguyên tác là 大型社死现场 ám chỉ một người đã làm điều gì đó cực kỳ đáng xấu hổ, đến mức không biết phải sống ra sao trong xã hội trong tương lai.

Cậu chỉ có thể rầu rĩ " ưm" một tiếng, " là em chụp."
Thích Tầm lại hỏi, " vì sao lại muốn đặt ở đầu giường?"
Bách Tây chân thành nhìn hắn, " em nói là để trừ tà anh sẽ tin sao?"
"Không tin."
"Vậy mà anh vẫn còn hỏi."
Thật ra thì Thích Tầm cũng biết đáp án rồi, chẳng qua là vì yêu thích.

Nhưng hắn vẫn hỏi, " vậy sao không đặt ảnh đôi, ảnh chung của chúng ta cũng không ít mà."
Bách Tây chớp mắt, túm chặt lấy đai áo của Thích Tầm rồi quấn hai vòng lên ngón tay.

"Ảnh đôi mà đặt ở đầu giường thì quá giống người yêu rồi, có chút tự mình đa tình," cậu nói, " đặt ảnh đơn vẫn tốt hơn."
Thích Tầm sững sờ không ngờ tới đáp án lại như vậy.

Hắn chợt nhớ đến lễ tốt nghiệp của Bách Tây, cậu cũng mời hắn tham dự nhưng hắn lại không đến.

Cũng không phải là hắn không muốn đi mà là hôm đó vừa khéo có việc bận, vì vậy hắn chỉ đành dặn thư ký đưa quà và hoa tới.

Về tình về lý thì hắn đã đối xử rất lịch sự và giữ thể diện cho cậu rồi.

Nhưng bây giờ nghĩ lại, nếu hôm đó hắn xuất hiện thì có lẽ Bách Tây sẽ rất vui.

Hắn không kiềm được mà sờ gáy của cậu, giống như an ủi một chú mèo dễ bảo vậy.

Thế nhưng Bách Tây lại không cảm nhận được sự thay đổi trong cảm xúc của Thích Tầm.

Nói đến tốt nghiệp, cậu lại nghĩ đến những năm tháng khổ sở hồi đại học, vốn dĩ cậu cho rằng Thích Tầm tốt nghiệp rồi thì nói không chừng cậu có thể trốn thoát khỏi lời nguyền yêu thầm ấy nhưng căn bản đó chỉ là vọng tưởng.

Ngày hôm nay nghĩ lại dường như cũng không phải không có chuyện gì thú vị.


Khóe miệng cậu cong lên nói với Thích Tầm, " thật ra hồi đại học, lúc em yêu thầm anh đã làm ra rất nhiều chuyện ngu ngốc."
Có lẽ bị mất mặt quá nhiều lần rồi nên cậu cũng không ngại thể hiện tình yêu của mình.

Thích Tầm tò mò nhìn qua, " ví dụ?"
Bách Tây nghĩ ngợi, thật sự là quá nhiều nếu thật sự kể cậu có thể kể mất ba ngày ba đêm mất.

" Ví dụ như em rõ ràng là không học cùng ngành với anh nhưng lại cố chấp đi dự thính môn tự chọn của anh, vì nghe không hiểu nên em mới ngồi ở đằng sau vẽ thiết kế, cứ như vậy hết một học kỳ ngay cả giáo sư cũng biết em."
"Đăng ký câu lạc bộ leo núi cũng là vì anh, lần đầu tiên leo núi em hận không thể vùi mình dưới chân núi luôn."
"Còn có lần du lịch ở năm tư, nghe nói nơi đó thắt dây cầu nhân duyên rất linh, tặng cho người khác có thể kéo dây tơ hồng, em định mua tặng anh nhưng mà lại sợ bị nhìn ra nên cuối cùng mang tặng cho tất cả bạn bè mỗi người một hộp quà, riêng cái của anh thì em để dây tơ hồng vào."
Nói đến đây thì cậu nghiêng đầu cười với Thích Tầm.
Mới vừa rồi ở trên giường còn khóc lóc thảm thiết như vậy, hiện tại mắt và mũi vẫn còn đỏ nhưng khi cười lên lại giống như tiểu hồ ly vừa chiếm được lợi, vừa linh động vừa đáng yêu.

Cậu nhìn Thích Tầm nói, " bây giờ nghĩ lại thấy dây tơ hồng đó cũng khá linh."
Mặc dù muộn mất hai năm nhưng Nguyệt Lão vẫn nghe theo nguyện vọng của cậu.

Trong lòng Thích Tầm khẽ động.

Quả thực trước đây hắn muốn hỏi Thích Tầm, thời gian yêu thầm dài như vậy, đau khổ như vậy, tại sao cậu lại không từ bỏ?
Bản thân hắn không phải là một người cố chấp trong chuyện tình cảm, nếu không được thì sẽ chọn một con đường khác.

Hắn đã từng yêu rồi, cũng đã từng chia tay nhưng đối với hắn thì chuyện yêu đương cũng chỉ là một trải nghiệm của đời người mà thôi, quá khứ chỉ là quá khứ.

Vì vậy hắn không thể lý giải được tình cảm lâu dài và sâu sắc của Bách Tây.

Hiện tại hắn ngủ cùng Bách Tây trên một chiếc giường, hô hấp giao hòa, khi nhìn vào mắt cậu thì có lẽ hắn cũng đã có đáp án cho vấn đề này rồi.

Có lẽ Bách Tây không phải là chưa từng nghĩ đến chuyện từ bỏ.

Chỉ là không thể thành công mà thôi.

Hắn bắt lấy tay Bách Tây dưới lớp chăn, đan ngón tay mình vào tay cậu.

"Ngủ thôi." Hắn nói.

*Truyện được đăng tải duy nhất tại wtp leting2026.

*Mấy ngày nữa tôi hơi bận nên chắc phải 1 tuần/chương hoặc có thể lâu hơi mọi người ạ:(((.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận