Yêu Quái Thời Đại Tinh Tế


Vòng thi loại thứ hai đã kết thúc, tổng thí sinh đủ điểm tích lũy để tiến vào vòng trong là hơn một ngàn người.
Khi điểm tích lũy tổ đội đã có, các bảng xếp hạng cũng lần lượt được đưa ra.
Sát thương: [Thố Yêu] [Hồ Ly] [Sương Sương]
Người tác chiến: [Sương Sương] [Vương Nữ] [Vu Bửu]
Người hỗ trợ: [Thố Yêu] [Hậu Duệ Phượng Hoàng] [Ninh Hoa]
Chế tác sư: [Hồ Ly] [Ta Là Nhất] [Tôi Yêu Cơ Giới]
Những người xem bảng xếp hạng đều hết sức ngỡ ngàng trước kết qua không thể ngờ đến này.
[Thố Yêu] và [Hồ Ly] đều là những người mới xuất hiện, trước giờ đều không hề nổi tiếng.
So với [Sương Sương] [Vương Nữ] xuất thân gia đình quân nhân, từ nhỏ đã nổi tiếng với lực sát thương lớn thì hai người mới này đều là hắc mã xuất hiện giữa đường.
Bạch Niên đứng nhìn bảng xếp hạng hết sức vừa lòng, thanh âm đầy vui mừng nói với đồng bạn bên cạnh "Mấy tiểu bối này đều rất có triển vọng nha.


Chỉ là chúng ta có chút ỷ lớn hiếp nhỏ, bọn chúng không thể tỏa sáng được a."
Tai hồ khẽ run, Hồ Cơ nhìn con thỏ nào đó đang làm bộ trưởng bối mà than thở tiếc nuối kia.
Rất có cảm giác muốn ăn đầu thỏ kho tàu.
Hàn Tiêu Sương đứng ở bên cạnh nhìn hai người bọn họ, một vẻ đau khổ nói "Đúng thật hai người rất ỷ lớn hiếp nhỏ đấy.

Rõ dàng đều sắp ba mươi rồi! Nhưng lại còn đến đây tranh chỗ với đám con nít chúng tôi!"
Đôi mắt tròn xoe chớp động đầy đáng yêu, cậu cười nói "Vậy nhưng IP công dân của tôi mới có mười tám nha~"
Hồ Cơ cũng thật đương nhiên nói "Tôi mới hai mươi thôi, cũng mới trưởng thành như cô vậy."
Sớm đã biết bộ mặt thật của hai tên 'trâu già' này rồi, vậy nhưng Hàn Tiêu Sương vẫn cảm thấy thật khó thở, bọn cô thật uất ức khi phải làm đối thủ với hai tên quái thai này.
"Không còn sớm nữa, mau trở về ngủ thôi." Hồ Cơ cảm thấy mình còn nói chuyện với hai nhi đồng này thì đầu óc mình cũng sẽ hư mất, nên đăng xuất trở về ngủ thôi.
À, còn có Dai nữa.

Hẳn tên mặt liệt đó chưa có ngủ, tranh thủ đùa giỡn một chút rồi đi ngủ cho ngon.
Bạch Niên cùng Hàn Tiêu Sương thấy vậy cũng mau chóng rời khỏi không gian mạng giả lập.
Vừa tỉnh lại Bạch Niên đã thấy Hàn Tiêu Hãn ở bên cạnh, cậu bỗng bật cười lăn qua nhào vào lòng đối phương mà khoe khoang "Hãn Hãn, hôm nay thi đấu tôi được hạng nhất đấy! Có phải rất siêu siêu giỏi hay không?"
Xoa nhẹ đầu tóc đen mềm mại của cậu, y cười khẽ mà khen ngợi "Đúng là siêu giỏi.

Hôm nay thỏ con nhà chúng ta chính là tân tinh sáng nhất."
Nghe lời khen ngợi dành cho mình, Bạch Niên bật cười khanh khách đầy vui vẻ.
Nhìn đối phương lăn lộn chẳng chịu an phận, không hiểu sao Hàn Tiêu Hãn lại có ý nghĩ.

Có phải hay không trước kia thỏ nhỏ cũng sẽ làm nũng, cầu khen ngợi như vậy với Hồ Cơ?
Lại như tại sao y lại bao dung đối phương như vậy? Sao lại phải đối tốt với đối phương?
Không phải ban đầu cả hai đã sớm thỏa thuận, đợi khi cậu đậu vào học viện thì sẽ rời khỏi Hàn gia, hai người sẽ không còn quan hệ gì dính dáng đến nhau nữa sao.
Càng nghĩ thì trong lòng y càng dâng lên những cảm xúc cùng tư vị khó diễn tả thành lời.
Điều y hiểu rõ ràng chính là bản thân không lỡ để Bạch Niên rời khỏi bản thân.
Bên tai như vang lên lời nói kia của Dominic.
Y đây là động xuân tâm rồi sao?
Rũ mắt nhìn thỏ con đã khép mắt ngủ say trong lòng mình, y đưa tay xoa nhẹ gò má hồng hồng non mịn kia, trán chạm trán mà khẽ thì thầm.
"Thỏ con à, hình như tôi có chút thích cậu rồi."
Ánh mắt rũ xuống nhìn lướt qua đôi môi nhỏ hồng như cánh hoa, đầu ngón tay thoáng lướt qua truyền đến một cảm giác mềm mại ấm áp.
"Vậy còn cậu có thích tôi không?" y khẽ hỏi.
Dẫu biết đối phương sẽ không nghe thấy, Hàn Tiêu Hãn vẫn muốn hỏi.
Trong đêm tối, hơi thở đều đều bên tai như thanh âm ru ngủ.
Một đôi mắt đen ánh lên hồng quang mở ra, trong ánh mắt đó là sự ngờ vực và tự hỏi.

Nhìn người trước mắt, cậu không hiểu nổi thứ thất tình lục dục của nhân gian, càng không hiểu nổi tình là gì.
Động tiên quân trước kia Bạch Niên gặp được là nơi của một tu sĩ tu Vô Tình Đạo, dưới sự ảnh hưởng từ linh khí nơi đó cậu tăng tiến đạo hạnh thần tốc, nhưng đổi lại cậu cũng đã nửa bước nhập đạo.
Không hiểu nổi, cũng không muốn hiểu, thôi thì thuận theo tự nhiên.
Vạn vật trên thế gian này sinh ra đều đã có số mệnh chú định, khổ sở toan tính đoạt mệnh để làm gì.

Đến cuối cùng đi một vòng lớn vẫn sẽ phải đến nơi đã định sẵn.
Ánh nhìn dừng lại trên gương mặt cương nghị kia, người này rất tốt.
Nếu phải xa đối phương cậu cũng thật có chút luyến tiếc.
Mi mắt khép lại, cậu hi vọng tương lai tốt đẹp như trước đây bản thân hằng tưởng tượng.
Phiêu bạt vạn năm, tuổi thọ của cậu và Hồ Cơ cũng đã sắp đến hồi phải tận rồi..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận