Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế FULL


Phải hết lời khuyên can mãi bố Hoäc và mẹ Hoắc.
mới chịu đi về nghỉ ngơi, trước khi đi còn không quên
dặn dò Hoäc Minh Dương nghỉ ngơi cho khỏe, dặn Diệp
“Tĩnh Gia chăm sóc thật tốt cho anh.
“Thật ra thì câu nên vui mừng khi bọn họ yêu.
thương cậu đến như vậy” Lữ Hoàng Trung có chút hâm
mộ Hoắc Minh Dương, bất kể là anh có làm cái gì thì
bố Hoắc và mẹ Hoắc đều rất quan tâm đến chuyện của
anh, không giống như anh ta, dù là làm gì cũng không
©ó người ủng hộ, cũng không có ai quan tâm xem rốt
cuộc là anh ta có đang cảm thấy đau khổ, có đang
cảm thấy mệt mới hay không, chỉ biết là anh ta xuất
thân từ một gia đình danh giá, có truyền thống theo
nghề Y, cho nên phải học Y thật tốt để làm rang danh
dòng tộc.

“Bác sĩ Lữ, có điều gì mà anh ấy cân phải chú ý
không?” Diệp Tĩnh Gia dò hỏi, nhưng mà lại không biết
được Lữ Hoàng Trung đang suy nghĩ điều gì, cô gọi
anh ta mấy tiếng mà anh ta vẫn không có phản ứng lại
Đợi đến lúc Lữ Hoàng Trung bị tiếng gọi của Diệp
“Tính Gia gọi cho hồi phục lại tinh thần thì bố Hoác và
mẹ Hoäc đã không còn ở bên trong phòng nữa: “Không
có chuyện gì lớn, chỉ là giống như tôi đã nói trước đó,
hy vọng cậu ấy có thế khỏi bệnh trước khi tiến hành
làm phẫu thuật, để tránh cho lúc đó phải uống hai loại
thuốc, số lượng thuốc lớn như vậy sẽ không dễ dàng
được hấp thụ, vậy thì sẽ tạo thành sự tốn thương đối
với thân thể của Minh Dương!”
Lữ Hoàng Trung vừa mới liếc mắt nhìn sang,
khuôn mặt của Diệp Tĩnh Gia cũng ngay lập tức đỏ lên,
không biết là tại sao, Lữ Hoàng Trung thật sự là luôn
đem đến cho người ta một loại cảm giác rất có sức
quyến rũ mỗi lần đụng phải anh ta đều sẽ có cảm giác
như cả người đang được tắm trong gió xuân vậy.
“Không có chuyện gì nữa thì hai người các người
cũng đi ra ngoài đi, tôi còn phải làm việc” Hoäc Minh
Dương có cảm giác anh chính là người dư thừa giữa
hãi người họ, sau đó lại không hiểu vì sao mà không
mặn không nhạt lên tiếng cất đứt người đang lâm vào
trầm tư là Lữ Hoàng Trung và cô gái đang nhìn Lữ
Hoàng Trung đến ngẩn cả người là Diệp Tĩnh Gia
Á, Diệp Tĩnh Gia nhanh chóng phản ứng lại, đưa
mắt liếc nhìn Hoắc Minh Dương, không phái là mới vừa
anh còn nói muốn tầm mà, có đúng không?
“Anh đi ra ngoài trước đi” Diệp Tĩnh Gia quay đầu
lại, bắt đầu lên tiếng đuổi Lữ Hoàng Trung đi, cô còn
phải ở lại nơi này để giúp cho Hoắc Minh Dương tắm rửa.
Lữ Hoàng Trung liếc mắt nhìn thời gian trên đồng
hồ, mọi chuyện cũng gần như là đã ổn thỏa hết cá rồi,
vậy thì anh ta cũng nên đi nghỉ ngơi thôi: “Ù, cô muốn.
ở lại đây để trông nom cho cậu ấy sao?” Mặc dù đúng
thật là Hoäc Minh Dương bị bệnh, nhưng mà còn chưa
tới mức nghiêm trọng đến như vậy.
“Ừ, thật ra thì cũng không có gì, tôi ở lại thêm một
chút đợi đến lúc anh ấy không còn gì đáng ngại và
không còn cần gì nữa thì tôi cũng sẽ lập tức quay trở.
về đi ngủ” Diệp Tính Gia nhìn lên khuôn mặt của Lữ.
Hoàng Trung, phát hiện ra sắc mặt của anh ta hiện lên
vẻ mệt mi: “Tôi sẽ nấu cho anh ấy chút nước táo đỏ,
hay là anh cũng uống một chút đi” Diệp Tính Gia có
lòng tốt đưa ra đề nghị với Lữ Hoàng Trung: “Tôi thấy,
dáng vé của anh hiện giờ cũng không phải là rất có
tính thần, uống chút nước táo đỏ bồi bố khí huyết đi”
“Trên mặt của Lữ Hoàng Trung hiện lên đây vẻ lúng
túng, anh ta không quá ưa thích nước táo đỏ: “Cảm ơn,
không cần đâu, cô giữ lại để tự mình uống đi” Sau khi
Lữ Hoàng Trung nói xong thì anh ta lập tức kéo cánh
cửa ra, sau đó vô cùng phóng khoáng đóng cửa lại rồi rời đi

Giờ phút này ở bên trong phòng sách chỉ còn thừa
lại hai người là Diệp Tĩnh Gia và Hoâc Minh Dương,
Hoäc Minh Dương không biết là lại bị làm sao, ngồi
lạnh mặt không nói câu nào, Diệp Tĩnh Gia ở bên cạnh
chờ đến mức có chút nóng nảy, càng chờ thì Hoäc.
Minh Dương lại càng không nói tiếng nào.
“Anh làm sao vậy?” Bông nhiên, Diệp Tĩnh Gia cảm
giác được Hoắc Minh Dương có điểm kỳ lạ, bình
thường cho dù tính cách của anh có xấu thì cũng
không phải là cái bộ đáng này.
“Không sao hết, không phải là cô muốn đi ra ngoài
nấu nước táo đỏ hay sao? Đi đi” Không biết là tại vỉ
sao, cũng không biết được là cơn thịnh nộ của Hoäc.
Minh Dương từ đâu mà tới, cổ họng của Diệp Tĩnh Gia
trong giây lát dường như đã bị chặn lại, không biết
phải nói gì mới phải, cô còn chưa có làm cái gì mà đã
choe cho Hoắc Minh Dương thấy không vui tồi hay sao?
“Dáng vẻ hiện tại của anh nhìn qua thật sự là
không tốt, tôi nấu chút cho anh uống?” Diệp Tĩnh Gia
vội vàng mở miệng hói Hoắc Minh Dương, lúc này căn
bản là cô cũng không suy tính được đến chuyện phải
uống loại đô uống gì mới thích hợp, chẳng qua chỉ là
cô cảm thấy thân thể của Hoäc Minh Dương đang bị
yếu ớt, hư nhược mà thôi
“Không phải là cô nấu cho Lữ Hoàng Trung uống
sao?” Mặc dù tính tình của Hoắc Minh Dương không
tốt, nhưng mà cũng không hề có loại thái độ không hài
lòng vô cùng mãnh liệt như mới vừa rồi kia.
Diệp Tĩnh Gia vội vàng tranh thủ thời cơ rèn sắt khi
còn nóng, mặc dù cô vẫn còn chưa đến mức hiểu rất
rõ về tính tình, sở thích của Hoäc Minh Dương, nhưng,
mà trên căn bản thì bây giờ, hành động nào của Hoắc
Minh Dương là đang vui vẻ hay hành động nào là
không vui vẻ thì cô vẫn có thể cảm nhận được: “Không
có, tôi muốn nấu cho anh, còn anh ta thì vì là anh ta
cũng trùng hợp có mặt ở đây, cho nên tôi mới thuận
tiện hồi xem anh ta có muốn uống một ly hay không
mà thôi” Diệp Tĩnh Gia vội vàng tỏ rõ lập trường ra để
cho Hoäc Minh Dương thấy được, rất sợ anh sẽ hiểu
lâm.
“Nếu như cô thật lòng nghĩ như vậy thì cũng còn
khá tốt, nhưng đừng nấu nữa, tôi không uống Tâm
trang của Hoắc Minh Dương không hiểu vì sao lại tốt
lên một cách bất ngờ, không nói gì Diệp Tĩnh Gia nữa,
thân thể dường như cũng đã không còn quá khó chịu
như lúc trước.
“Trái tìm đang bị nhấc lên của Diệp Tĩnh Gia cuối
cùng cũng được hạ xuống, cô cũng đã có thể thở phào.
một hơi nhẹ nhốm, chỉ cần Hoäc Minh Dương vui vẻ,
vậy thì những thứ khác cô đầu sẽ không quan tâm.
“Vậy thì tôi giúp anh tâm rửa sau đó đi nghỉ ngơi
sớm một chút có được hay không” Diệp Tĩnh Gia lên
tiếng trưng cầu ý kiến của Hoäc Minh Dương, nhưng
cdù nói là trưng cầu nhưng mà hai tay của cô đã bắt
đầu hành động, giúp Hoäc Minh Dương đẩy xe đi tới
phòng tắm.

‘Thuần thục cởi chiếc khăn tầm ở bên hông của
Hoắc Minh Dương ra, chiếc khăn vừa mới rơi xuống thì
Diệp Tính Gia cũng đã ngay lập tức cám nhận được
những bập thịt và đường cong của đàn ông.

Mặc dù côi
cũng đã tâm cho anh lâu như vậy rồi, nhưng mà mỗi
một lần nhìn thấy được những bảp thịt trên thân thể
anh thì cô vẫn không nhịn được mà đỏ mặt tới tận
mmang tải như cũ.

Làm sao mà lại có thể hấp dẫn được.

.đến như vậy chứ, rõ ràng là một người què, đứng cũng
không đứng lên nổi, vậy mà vóc người vẫn còn tốt như
vậy.

Cho dù là Hoäc Minh Dương không hề làm bất cứ.
điều gì nhưng mà Diệp Tĩnh Gia cũng đã không thể
kiềm chế nổi ngưồn sức mạnh khổng lồ như cơn đại
hồng thủy dôi vào trong cơ thể kia nữa, ngón tay khẽ
chọt vào bắp thịt của Hoäc Minh Dương
Điểm chính giữa hai hàng chân mày của Hoắc.
Minh Dương đột nhiên vặn lại, anh đây là đang bị
người ta quấy rối hay sao?
“Cô nhẹ một chút”
Lời này của anh vừa nói ra khỏi miệng, khuôn mặt
của Diệp Tính Gia ngay lập tức càng thêm trở nên đỏ.
hơn, hành động này của cô là.
“Không phải là tôi cố ý đâu” Diệp Tĩnh Gia vừa hốt
hoäng nói, ngón tay cũng ngay lập tức được xê dịch
sang khoảng không, rời khỏi làn da của Hoäc Minh
Dương, coi như là dựa vào đó để chứng minh, thật sự
là mới vừa ri cô không hề làm bất cứ điều gj, nhưng
mà những hành động này rõ ràng chính là một kiểu
giểu đầu hở đuôi quá mức lộ liễu và vụng về.
Ngay cả hơi sức để vạch trần Diệp Tính Gia mà
Hoắc Minh Dương cũng không có: “Nhanh lên một
chút tôi phải đi nghí ngơi, rất mệt rồi” Anh không có
nói nói láo, chỉ riêng việc ngồi trong bồn tắm thôi cũng
khiến cho anh cảm thấy hốt hoảng, anh đúng thật là
mệt rồi, cần phải đi nghí ngơi
“Anh không sao đấy chứ?” Diệp Tĩnh Gia thấy Hoắc.
Minh Dương như vậy thì ngay lập tức trở nên lo lắng,
vội vàng nâng tay của chính mình lên sau đó nghiêm
túc lau người giúp anh, động tác cũng nhanh hơn bình
thường rất nhiều.
Sau khi xong xuôi thì Diệp Tĩnh Gia dứt khoát chọn
cách khiêng anh đi ra khỏi phòng tâm, cô có thể cảm.
nhận được thân thể của anh đang treo ở trên bả vai
trên lưng, trên cánh tay của cõ,… Người đàn ông này,
hoàn mỹ đến như vậy… Nghĩ đến đây, hai tay của Diệp
“Tĩnh Gia đột nhiên có chút tê dại, hơi buông lỏng ra,
thiếu chút nữa là đã thả rơi Hoäc Minh Dương xuống rồi.
Diệp Tính Gia không nói gì, tạm thời cô sẽ coi như.
Hoắc Minh Dương không hề biết bất cứ điều gì.
“Anh nói cái gì cơ”
Hoắc Minh Dương nhìn khuôn mặt đang bày ra
dáng vẻ không biết bất cứ điều gì, có chết cũng sẽ dứt
khoát không nhận món nợ này của người phụ nữ nào.
đó trước mặt thì cũng đã hiểu được rằng là cô đã
không còn điều gì để nói nữa rồi, cho nên anh chỉ có.
thể chịu thiệt thòi thừa nhận: “Bà xã, chúng ta là vợ.
chồng, cô không cần phải nói lời xin lỗi”
‘Chỉ là một câu nói rất đối bình thường, nhưng ở’
trong lỗ tai của Diệp Tĩnh Gia thì lại không phải là
chuyện như vậy.

“Tôi.

Hai người bọn họ là vợ chồng? Nếu như mà
nói chuyện này ra ngoài, không khiến người khác mất.
ngủ thì cũng rất dễ bị người ta đem ra mà làm chuyện
cười: “Bây giờ tôi sẽ lập tức cõng anh về, anh đừng lo lắng
‘Vừa dứt lời, sức lực ở trên tay của Diệp Tĩnh Gia
cũng được tăng thêm, cô không muốn để cho người
khác nói rắng ngay cả việc chăm sóc cho một người
mà cũng không thể chăm sóc cho tốt được, mà hiện

tại Diệp Tĩnh Gia đã coi việc chăm sóc cho Hoäc Minh
Dương cũng đương tương như việc cô dùng sức người,
lao động để trả nợ thay cho món tiền nợ mà nhà họ
Diệp còn thiếu nhà họ Hoäc, việc chăm sóc Hoäc Minh
Dương chính là nhiệm vụ mà nhà họ Hoắc đã giao cho
cô, cho nên cô không thể không nghiêm túc hoàn
thành công việc của chính mình được, như vậy thì
không khỏi quá không có trách nhiệm.
“rong xương của Diệp Tĩnh Gia vân luôn rất kiên
cường và mạnh mẽ, thứ mà cô sợ nhất chính là sự.
không thừa nhận của người khác đối với cô: “Tôi sẽ
chăm sóc cho anh thật tối, thật đấy, đây không phải là
lời cam kết mà tôi tuỷ tiện nói ra đâu” Diệp Tĩnh Gia vô
cùng nghiêm túc mà cam đoan nói, lời nói ngay thắng,
cô tuyết đối không cho phép Hoäc Minh Dương có một
chút không chịu trách nhiệm nào đối với chính bản
thân mình, càng không cho phép bản thân có một chút
không chịu trách nhiệm đối với với Hoäc Minh Dương.
“Anh đừng có xen vào, tôi phụ trách việc chăm sóc
anh, có nói gì thì cũng vô dụng thôi” Diệp Tĩnh Gia nói
xong thì lại vội vàng đấm bóp cho Hoắc Minh Dương,
tất sợ bản thân có chỗ nào làm không được tốt
‘Sau đó lại nấu chút gừng nước cho Hoäc Minh.
Dương: “Uống chút nước gừng đi, sau đó ngủ một giấc
thật ngon? Giọng nói của Diệp Tĩnh Gia rõ rằng là
không cho từ chối
Hoắc Minh Dương không biết rốt cuộc là Diệp Tính
Gia bị làm sao, bỗng nhiên lại thay đổi cá tính, cô
không phải là một người phụ nữ có cá tính mạnh đến như thế.

Nhưng mà dáng vẻ ngay lúc này của Diệp Tính Gia,
tuy rằng không tỏ rõ một cách hiến nhiên là cô thật sự.
rất nghiêm túc, nhưng mà dáng vẻ mà nếu như không
uống thì sẽ không chịu đi kia lại khiến cho Hoắc Minh
Dương cảm thấy dù cho có phải uống thì lần uống
nước gừng này cũng rất đáng giá, nước gừng có chút
mát lạnh, uống vào cũng rất ngon miệng, từ cổ họng
đến dạ dày đều rất thỏa mãn.
“Vậy thì tôi đi ra ngoài trước, anh nghỉ ngơi cho tốt
.đi” Diệp Tĩnh Gia cầm cái bát trổng không lên, sau đó
nhanh chóng đi ra bên ngoài, chỉ trong một cái nháy
mắt khi vừa mới quay đi kia, cô ngay lập tức giống như
“quê bóng xì hơi, không còn vẻ mạnh mẽ và bức ép như trước đó.

Diệp Tính Gia không quá yên tâm, sau khi dọn dẹp.
xong thì lại quay trở lại phòng của Hoắc Minh Dương, ngồi trông nom Hoäc Minh Dương, anh đã ngủ rồi, nhìn
khuôn mặt lúc ngủ hiếm khi nhìn thấy được của anh,
Diệp Tĩnh Gia cảm thấy rất thỏa mãn, có thể được ở
chung một chỗ cùng với người đàn ông này, dường như.
chính là một chuyện vô cùng hạnh phúc, thật sự là rất
tựu tú mà, mặt mày này… đôi môi này.
Nhìn một chút lại nhìn thêm một chút, đến cuối
cùng, Diệp Tính Gia không kiêm chế được mà vươn tay
ra tồi chạm lên trên đôi môi kia.
Nhớ lại ánh mắt của Đỉnh Thanh Uyển dành cho
Hoäc Minh Dương lúc còn ở trong Nhà hàng tối nay,
ánh mắt đó khiến cho Diệp Tĩnh Gia cảm thấy được.
một sự chán ghét mà từ trước đến nay cô chưa từng
cảm thấy, Hoäc Minh Dương là chồng của cô, người
phụ nữ khác dù cho có như thế nào thì cũng không nên
dồm ngó đến mới đúng chứ.
Diệp Tĩnh Gia chỉ lo đâm chìm trong suy nghĩ của
chính mình, mà không hề nhìn thấy được cặp mật
đang đóng chặt lại cúa người đàn ông kia, có chút
rung động.

‘Sau khi Đinh Thanh Uyển về đến nhà, cô ta chỉ
cảm thấy không có điều gì là được thuận lợi theo đúng
Ý mình, không biết tại sao Hoäc Minh Vũ lại có cái
.đáng vẻ cà lơ phất phơ như vậy, thật sự là anh ta đã vẽ
nhà, hay là lại đi trêu chọc vào phiền phức gì đó rồi
“Những điều khác thì con không nói, nhưng mà bố xem đi,
cái người đàn ông tên Hoắc Minh Vũ này nhìn
như thế nào thì cũng không hề giống với một người sẽ
làm việc nghiêm chỉnh, dáng vẻ kía rố rằng chính là
dáng vé điển hình một cậu ấm nhà giảu, bố vậy mà lại
cứ đế cho con bước nhầm hay như thể sao” Đinh
Thanh Uyển nũng nịu, nhưng mà cho dù cô ta có dùng
chiêu nào đi chăng nữa thì cũng không thể lay động.
được lòng quyết tâm của Đỉnh Chính Nghĩa, cứ coi như.

là ông ta cũng nhìn không vừa mắt đối với Hoắc Minh
Vũ đi nữa, nhưng mà dẫu sao thì Hoắc Minh Vũ cũng
là con trai của nhà họ Hoäc, cho nên anh ta chắc chấn là sẽ có được quyền thừa kế.
“Không có đạo lý gì đế mà Hoắc Minh Vũ làm
chậm trễ con cả đúng chứ, nếu như chúng ta có thế lôi
kéo được mối quan hệ cùng với nhà họ Hoäc, vậy thì
đó chính là một việc tốt không thể nào tốt hơn đấy” Bà
Đỉnh ngay lập tức vội vàng lên tiếng khuyên Đỉnh
Thanh Uyển, bà ta không thể nào để cho con gái của
chính mình nhất thời nghĩ không thông mà bỏ qua cơ
hội tốt, nhất định phải để cho cô ta nằm chặt lấy Hoäc
Minh Vũ.

Chỗ tốt ở trong chuyện này quá nhiều, nếu
như muốn tìm một nhà nào có gia thế lớn hơn nhà họ
Hoäc ở Giang Ninh, thì đúng thật sự là không tìm được nữa.
“Mẹ, vậy nhưng mà mẹ cũng không thể chỉ bới vì
lợi ích mà vứt bỏ đi hạnh phúc của con gái mẹ chứ:
Đình Thanh Uyển vô cùng nững nịu mà cất giọng nói,
cô ta không thích Hoắc Minh Vũ thì chính là không
thích Hoắc Minh Vũ, đoạn thời gian trước thì nổi lên tin
tức huyên náo sôi sùng sùng của anh ta với một ngôi
sao nữ, bây giờ lại có tin tức truyền ra rằng anh ta đã
kết hôn rồi, đó không phải là tự mình hắt nước sơn
xanh lên mặt của chính mình hay sao?
“Danh tiếng và những lời đồn thổi của Hoäc Minh
Vũ quá kém, bố mẹ không đến mức chưa hề xem qua
một chút tin tức gì được đúng chứ” Đinh Thanh Uyển.
nhìn thấy bố mẹ của chính mình không có chút lập.
trường nào thì trong lòng của cô ta cũng đột nhiên
không được vui vẻ, đây là tình huống đúng chuẩn của
việc bán nữ cầu vinh hay sao?’
“Thanh Uyển, không phải là bố nói gì con, nhưng.
mà nếu như người ta có thế cưới con về thì đây cũng
là một việc tốt đủ đế cho con phái cám ơn trời đất rồi
đấy, con đừng kén chọn nữa” Đinh Chính Nghĩa cũng
biết được là con gái nhà mình không có mặt nào kém
canh với nhà người khác, nhưng mà hiển nhiên là Hoắc.
Minh Vũ cũng không hứng thú lắm đối với Đinh Thanh
Uyển, nếu không thì anh ta cũng sẽ không bỏ đi khi
mới chí được nửa đường bữa cơm như vậy.
Đỉnh Thanh Uyển không muốn gả, nhưng mà người
ta cũng chưa chắc đã muốn cười cô ta.

Nếu như
không có được sự tài trợ của nhà họ Hoắc, vậy thì
mảnh đất ở trên tay của ông ta kia sẽ không có cách
nào tiến hành khởi công được.

Nhìn dáng vẻ giận dỗi
ngồi trên ghế sô pha của Đinh Thanh Uyển, Đinh Chính.
Nghĩa lại tiếp tục khuyên bảo: “Con cũng biết được
tình huống của nhà chúng ta hiện tại rồi, nếu như.
không thể lôi kéo được mối quan hệ với nhà họ Hoäc
này, dùng từ ngữ của mấy người trẻ tuổi các con mà
nói thị, chắc chân là bố và mẹ con sẽ phải dắt tay nhau
đi cạp đất mà án đẩy” Những từ ngữ và cảm xúc mà
Đỉnh Chính Nghĩa thể hiện ra trong lời nói của ông ta
.đều đã được chắt lọc kỹ càng, rất sợ không thể khuyên
bảo và thuyết phục Đỉnh Thanh Uyển gả qua nhà họ
Hoắc.

Bây giờ, cả bố và mẹ của Định Thanh Uyển đều có
chung một loại thái độ, đó chính là cô ta nhất định
phải gá được qua nhà họ Hoắc, nếu không thì cô ta sẽ
trở thành tội nhân thiên cổ của nhà họ Đinh bọn họ,
.điều này cô ta cũng biết được rồi, nhưng mà… “Những
.điều khác thì con không quan tâm, dù sao thì con cũng
sẽ không gả, bố mẹ tha cho con đi” Đinh Thanh Uyển
dùng đến hơi sức lớn nhất của chính mình để mà bày
tỏ lập trường, vẫn kiên trì với quyết định của cô ta, côi
ta không muốn cứ như vậy mà chôn vi tình yêu và
hôn nhân của chính mình:
“Con cầu xin hai người đấy: Bà Đinh và Đinh Chính
Nghĩa bốn mắt nhìn nhau,nhưng mà nhà họ Hoắc kia
đúng thật là không tệ lắm, nếu như hai nhà có thế kết
thành thông gia vậy thì sẽ không còn có chuyện gì có
thể tốt hơn được nữa: “Cái đó… Bổ của con, có điều
cần phải nói rõ ràng cho con biết”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui