Yêu Phải Bà Xã Lạnh Lùng FULL


Quán bar ánh đèn mập mờ, ở trên sân khấu, vũ công xinh đẹp với những đường cong nóng bỏng đang chầm chậm đụng chạm trên chiếc cột inox.


Bên ngoài thời tiết vô cùng lạnh, nhưng khi ở đây, không khí nóng như trong lò lửa vì những động tác nóng bỏng của vũ công.


Bài múa không theo bài bản, không phải qua trường lớp, nhưng lại khiến bao người đắm chìm vào đó, vẻ mị hoặc trên đôi mắt, bờ môi đỏ rực gợi cảm dưới ánh đèn.
Cả thân hình cô như một vũ công chuyên nghiệp, như một ác quỷ khiến người ta muốn phạm tội.


Âm nhạc cũng là yếu tố quan trọng làm cho cô trở nên ma mị hơn bất cứ ai trong quán bar này.
Cô uốn mình theo điệu nhạc, cho quên đi những điều không vui.
Trong lúc này, dù đã uống rất nhiều rượu nhưng cô vẫn không quên được hình ảnh Cố Hạo Thần.


“Em rất nhớ anh…”

Mắt cô lướt qua lối vào, một hình ảnh quen thuộc hiện lên, anh đứng đó, ánh mắt trách móc nhìn cô chỉ mặc trên người bộ đồ lót khêu gợi múa bên chiếc cột.
Cô cười khẩy, anh trách móc cô sao? Cô nhìn anh thách thức, khi cô chuẩn bị lột chiếc mặt nạ trên mắt ra, chợt thấy mình bị lôi về đằng sau bởi một vòng tay rộng lớn.
Để lại đằng sau tiếng reo hò của đám đàn ông.


“Sao?”- cô khiêu khích- “Anh thấy tôi thế nào? Tôi thích hợp với nghiệp vũ công chứ? Hả?”- cô cười tự giễu- “Anh tới đây làm gì? Tôi chán các anh lắm rồi, thấy tôi không nói thì nghĩ tôi không biết, hứa hẹn đủ điều rồi lại thất hứa, nói yêu tôi rồi lại phản bội tôi.
Còn anh… anh nghĩ mình tốt đẹp à? Nghi ngờ tình cảm của tôi, trong khi biết rõ tôi không còn gì với anh trai cao quý của anh.”

Cô ngồi gục xuống sofa trong phòng riêng, chống tay lên đầu mệt mỏi.


“Di…”- Cố Hạo Thần quỳ xuống bên cạnh, anh nắm lấy tay cô- “Tôi xin lỗi, lúc đó chỉ là tôi không nghĩ thông suốt, tôi biết tôi sai rồi.”

Ngay lúc cô bỏ đi, anh đã biết mình sai, vội vàng đi thang máy bí mật xuống tìm cô, khi cô bỏ lên taxi, anh đành quay về, ngồi một lát thì thấy Dương Nhậm Vũ gọi cho anh báo cô đang ở trong bar của một người bạn uống rượu rồi làm loạn, khiến anh không thể yên tâm, anh phải nhanh chóng tới đây.


Trên đường đi, anh cũng tự nhận ra được tình cảm của cô dành cho anh là có thật, cô vì nhớ anh nên mới chăm sóc anh khi anh ốm, chấp nhận lên phi cơ từ nửa đêm để trở về Đài Bắc bất chấp bị lộ thanh danh, cô đi cùng anh trai về nhà anh, cô vì bị anh hiểu lầm nên buồn bã uống rượu.

Và cô cũng vì anh mà hủy hoại Lương thị.


Những điều này so với ba chữ kia còn quan trọng hơn nhiều

Anh chợt thấy trong lòng nhẹ nhõm, có chút vui, anh ôm cô vào lòng.


“Di, anh yêu em.”

Triệu Mạn Di khựng lại, cô nghĩ mình đang mơ, anh nói yêu cô, Cố Hạo Thần nói yêu cô.


Cô ngẩng đầu lên nhìn anh.


“Thần, anh nói gì?”

Cố Hạo Thần mỉm cười, anh vuốt nhẹ lên tóc cô.


“Anh yêu em, Di.”

Cô ôm lấy anh.
Anh- Cố Hạo Thần mới chính là tình yêu của cô.


Bây giờ Triệu Mạn Di biết được, ba chữ ấy trở nên thật quan trọng.


Chưa bao giờ Triệu Mạn Di thấy mình cần Cố Hạo Thần như lúc này, cô dùng đủ mọi cách quyến rũ khiến anh muốn điên lên.
Cô hôn lên từng nơi trên cơ thể anh, khẽ vuốt ve bờ vai rắn chắc của anh, áp sát bộ ngực nóng bỏng lên người anh.


Cố Hạo Thần không chịu nổi sự quyến rũ của cô, anh lật Triệu Mạn Di xuống dưới, bắt đầu chuỗi hành trình chơi đùa với thân thể cô.


“Đừng mà…”- cô rên rỉ, anh đang khiến cô khó chịu vì những đụng chạm nóng bỏng, dù trời khá lạnh nhưng cô lại thấy cơ thể rất nóng, nhất là những nơi Cố Hạo Thần chạm vào.


“Còn không muốn sao?”- anh véo má cô, cười gian xảo- “Ngoan, cầu xin tôi đi…”

Triệu Mạn Di ôm chặt Cố Hạo Thần, cô cất lên những tiếng kiều mị.


“Thần, xin anh… em muốn anh, cho em đi.”

Anh lập tức tiến sâu vào cô, hôn cô dồn dập khiến cô thở không nổi nữa, chỉ có thể ưm ưm kêu lên.
Cô càng ngày càng thấy cơ thể nóng lên, vô cùng khó chịu, nhưng cũng đem lại khoái cảm rất khó nói.


“Tôi muốn em, Triệu Mạn Di, em là của tôi.”

“Vâng… em là của anh.”- Triệu Mạn Di thầm nghĩ, cô ôm chặt anh.


Lúc này, cả hai người họ đều biết, họ cần nhau.


Không gian nồng đậm hương vị tình yêu, Cố Hạo Thần khiến cô không chịu được nữa, anh chiếm giữ cô cuồng dã nhất có thể.
Anh độc chiếm cơ thể cô, làm cô kêu lên đến khản giọng.
Cầu xin anh dừng lại, anh lại càng chiếm giữ cô sâu hơn.



Triệu Mạn Di càng van xin, Cố Hạo Thần càng lấn tới, cô bắt đầu cảm thấy anh không còn coi cô ra gì nữa rồi.
Anh hết sợ cô rồi sao?

“Thần, dừng lại ngay đi… em không muốn… dừng lại.”

Cố Hạo Thần khóe môi cong lên gian xảo.


“Em nói không muốn dừng lại phải không? Vậy được, chiều theo ý em.”

Anh càng động mạnh, môi chiếm giữ môi cô, lần xuống dưới, hôn mạnh trên cổ Triệu Mạn Di tạo nên những vết tím đỏ.


Triệu Mạn Di vô cùng tức giận, anh cứ như vậy cô sẽ không chịu được mất, cô bắt đầu đẩy anh ra, nhưng càng làm anh thêm kích thích.


Phải mất một lúc lâu sau, khi cả hai cùng thỏa mãn, mà cô thì cảm thấy như chết đi từng tế bào, anh ôm cô vào lòng, hôn nhẹ lên đôi môi sưng đỏ của cô, hai người cùng đi vào giấc ngủ.


Do lúc tối cả hai người đều chưa ăn gì nên nửa đêm, Triệu Mạn Di tỉnh dậy, nhìn Cố Hạo Thần đang nhắm nghiền mắt, cô hận không thể dùng súng bắn chết anh, cho anh biết trả giá khi đã khi dễ cô.


Vừa ngồi dậy, một bàn tay kéo cô lại.


“A…”- cô nhìn anh, anh đang nắm chặt tay cô, nhìn cô âu yếm.
Đó cho cô một cảm giác yên bình, chỉ khi bên anh, cô mới thấy được làm chính mình.


Cô mỉm cười nhẹ nhàng.


“Em muốn ăn cái gì đó, anh có muốn ăn không? Em sẽ làm luôn.”

Cố Hạo Thần nhìn cô một lát, thật tốt khi mỗi lúc tỉnh dậy lại thấy cô- người con gái anh yêu.


“Anh muốn ăn em, vậy chúng ta làm đã.”

Nụ cười trên môi Triệu Mạn Di vụt tắt, này là sao? Cô không tự tìm đến mệt người, anh vừa hành cô mệt chết rồi không phải sao.



“Anh không muốn ăn có thể nói một câu mà.”- cô đẩy tay anh ra, quấn tạm chiếc khăn bông quanh người, cô ra phòng bếp, để lại Cố Hạo Thần vẻ mặt hơi thất vọng ngồi trên giường.


Ra bên ngoài, cô tiến ra phòng bếp, mở tủ lạnh, lấy ra một ít thức ăn.
Cô nấu qua những món ăn tuy bình thường nhưng bổ dưỡng.
Thoáng có suy nghĩ cô cũng ra dáng một người vợ đảm đang đấy chứ.


“Đang làm gì?”- giọng nói trầm thấp đằng sau, Cố Hạo Thần tiến đến ôm lấy cô.


“Không thấy em nấu ăn sao?”

Đương nhiên là Cố Hạo Thần thấy rất rõ, chỉ là anh có cảm giác như mình đang mơ, cô đang nấu ăn cho anh, một cảm giác ngọt ngào ùa đến, anh ôm chặt lấy cô.


“Đừng rời xa anh nhé.”

Cô thoáng mỉm cười, nhẹ nhàng nói.


“Nhất định sẽ không.”

Anh và cô đắm chìm trong không gian ấm áp.
Chỉ cần có vậy, hai người đã hạnh phúc lắm rồi, và mùa đông trở nên chẳng có gì đáng sợ nữa.


~~~~~




.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận