Yêu Nghiệt Khuynh Thành: Minh Vương Độc Sủng Cưng Chiều Phi

"Tiểu, Tiểu Vũ chủ tử. . . . . ."

Tây Vân vội vã chạy vào trong nhà, thấy được một màn trước mắt, cặp mắt không khỏi trợn tròn, tất cả không thể tin, chủ tử Tiểu Vũ nàng tóc tai rối bời, đè một nam nhân quần áo xốc xếch, trên người, cũng quá, quá. . . . . . Điều này sao có thể!

"Khụ khụ, đã nói ngươi đừng xông loạn rồi, xem đi, cắt đứt chuyện tốt của người khác, thật không có đạo đức a." Bạch Thuật chậm rãi từ phía sau đi vào, hài hước nhìn hai người giằng co giờ không nhúch nhích, rất hiền lành lần nữa điểm huyệt đạo Tây Vân, nhấc nàng đi ra ngoài.

"Ngọc bội!" Kiên nhẫn dùng hết, Tô Tiểu Vũ không nghĩ đè nén lửa giận nữa, "Ba" một tiếng vỗ vào trên ngực Bạch Lê, da thịt lập tức nổi lên một dấu hồng hồng của chưởng lực.

Ôm nàng đứng dậy, để cho nàng ngồi trên chân mình, trong lòng Bạch Lê mặc dù không thoải mái, nhưng nhìn nàng không hề ngụy trang nữa, cặp mắt lần nữa hiện lên nụ cười âm ấm, cũng không chỉnh lại y phục.

Tô Tiểu Vũ muốn kéo tay của hắn ra, nhưng không lay chuyển được, ở phương diện sức lực giữa nam nhân và nữ nhân, cuối cùng vẫn có chênh lệch.

"Đừng làm rộn, ngoan một chút, liền cho ngươi." Bạch Lê thấy thân thể nàng cứng ngoắc, sắc mặt nguy hiểm thêm một phân.

Tô Tiểu Vũ tự nhiên cũng nhìn thấy sắc mặt của hắn không tốt, chẳng muốn náo loạn nữa, dứt khoát áp vào trong ngực hắn, hai mắt nhắm lại, giải quyết duy nhất, bớt về sau bận rộn!

Đột nhiên cảm thấy trên cổ mát lạnh, Tô Tiểu Vũ chợt mở hai mắt ra, cúi đầu liền nhìn thấy một đôi khớp xương bàn tay, đang cầm một dây chuyền xuyên từ những hạt ngọc mà thành, phía trên, Tô Tiểu Vũ thấy khối ngọc bội kia hình giọt nước.


"Ngọc này và dây chuyền, ngọc này giống ngọc của ta, dùng các vị thuốc ngâm qua giúp giấc ngủ ngon, về sau, sẽ không mất ngủ." Bạch Lê nhàn nhạt cười, khẽ vuốt ve ngọc bội của nàng, sắc mặt vật nhỏ trắng bệch, không phải dinh dưỡng không đầy đủ mà chính là giấc ngủ không tốt, nàng là vũ Các chủ, sẽ không phải không được ăn ngon, do vậy vấn đề chính là giấc ngủ.

Cảm thấy thân thể trong ngực cứng đờ, Bạch Lê bật cười, đẩy nàng rời khỏi ngực, hai mắt nhắm lại, nghiêng người đưa lưng về phía nàng nằm xuống, hình như là mệt mỏi, nhìn qua tấm lưng kia, đẹp thì đẹp thật, nhưng cô đơn.

Thần sắc Tô Tiểu Vũ phức tạp nhìn Bạch Lê, há miệng, không nói ra được lời gì, nhắm mắt lại, lần nữa mở ra đã đè xuống tất cả cảm xúc, giơ tay lên xoay người rời đi.

Tây Vân bị điểm huyệt, giờ phút này ngồi ở cửa phòng kế, nhìn thấy chủ tử nhà mình ra ngoài, nháy mắt một cái.

Tô Tiểu Vũ híp mắt, nguy hiểm quét Bạch Thuật một cái, lắc mình tới bên cạnh Tây Vân, hai ngón tay nhẹ nhàng điểm huyệt vị ở hõm vai của nàng.

Tây Vân thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng chạy đến sau lưng Tô Tiểu Vũ, hung tợn nhìn chằm chằm Bạch Thuật.

Bạch Thuật rất vô tội vuốt mũi, không muốn nhìn ánh mắt lạnh lẽo của Tô Tiểu Vũ, cô nương này thật đúng là không hổ nữ nhân tiểu tử thúi kia thích, tính tình rất giống hắn!

Tô Tiểu Vũ thu hồi ánh mắt, lôi kéo Tây Vân chậm rãi rời đi, đợi đi tới ngoài cửa, Tây Vân mới kêu nàng, "Chủ tử Tiểu Vũ, ngươi muốn tử hiệp thảo."

Vừa nghĩ tới hôm nay bị trói đi hai lần, Tây Vân cảm giác mình quá yếu, đang muốn lấy tử hiệp thảo lại bị cái người Bạch gia kia trói đi, chỉ là, nói lại, chủ tử và nam nhân kia có quan hệ như thế nào, vừa nãy nàng đã thấy tất cả.

Giương mắt, cẩn thận từng li từng tí nhìn Tô Tiểu Vũ một cái, thấy sắc mặt nàng như thường, không tiếc không giận, trong lòng có chút hốt hoảng.

Tô Tiểu Vũ nhận lấy hộp gỗ, từ từ mở ra, lấy ra tử hiệp thảo bên trong, nhét vào trong miệng hung hăng nhai, dùng sức nuốt xuống, giống như là đang nuốt sống kẻ thù của nàng, sau đó, "Bùm" một tiếng, ném cái hộp trên trên đất, tiếp tục đi đến phía trước, bước chân kia lại dùng lực rất lớn, cũng giống như là đang dẫm nát kẻ thù.

Tây Vân theo phía sau kinh hồn bạt vía, gãi gãi đầu, bước nhanh theo, hôm nay chủ tử Tiểu Vũ thật đúng là kỳ quái.

Trong phòng kế.

"Ta nhớ, trước kia ta xin ngươi cho ta nằm giường này, ngươi không cho? A, ta nhớ ra rồi, ngươi nói, nếu như mà ta biến thành quỷ, muốn nằm bao lâu cũng được, thật đúng là tuyệt tình."

Bạch Thuật ngồi ở trên ghế, uống trà, nhạo báng.


Nam nhân này thích sạch sẽ đến mức nghiêm trọng, nhưng hắn biết, hôm nay tốt hơn mọi khi, chẳng những cho người ta lên cái giường này, ngủ hơn nửa ngày, hắn thật đúng là, đố kị. . . . . . Ghen. . . . . . A. . . . . .

"Ngươi là nam nhân, nàng là nữ nhân." Bạch Lê lành lạnh nói, vẫn như cũ đưa lưng về phía hắn nằm, mắt cũng không mở ra.

"Vậy đại tỷ ngươi? Nàng không phải nữ nhân à, chẳng lẽ ngươi không coi nàng là nữ nhân?" Bạch Thuật nghe xong lời này, một ngụm trà trực tiếp phun ra ngoài, nhìn trên đất một vũng nước đọng, lập tức cảm thấy khí lạnh bức người.

"Lau sạch sẽ, cút." Giọng nói đã không phải lãnh lẽo đơn giản.

Bạch Thuật cười gượng hai tiếng, quả thật móc khăn ra ném xuống, nhưng không có thật sự đi lau, suy nghĩ một chút, quyết định vẫn lưu lại tiếp tục hỏi, "Ta nói nhỏ. . . . . ."

"Ai cho phép ngươi để người hầu kia vào?" Bạch Lê ngồi dậy, híp mắt nhìn Bạch Thuật, hắn nhớ rõ hắn đã từng nói qua, phải đợi hắn đi ra trước.

Nếu không phải đột nhiên xông tới, vật nhỏ sẽ không xấu hổ, cũng sẽ không ngây ngốc.

"Khụ khụ, ta sợ các ngươi ngây ngốc lâu sẽ xảy ra chuyện, cho nên mới quan tâm, quan tâm quan tâm." Bạch Thuật toét miệng cười, mùi vị nịnh hót không cần nói cũng biết, hắn chết cũng sẽ không thừa nhận mình muốn đi vào xem náo nhiệt.

"Gặp chuyện không may? Gặp chuyện không may sao?" Bạch Lê cười nhạo, lạnh lùng hừ, đại tỷ hắn ước gì hắn nhanh tìm nữ nhân "Gặp chuyện không may" , cho nhà, nối dõi tông đường!

"Này, ngươi không cần. . . . . ." Bạch Thuật trừng mắt, đang muốn cãi lại, đột nhiên phát hiện trên mặt Bạch Lê có dấu tay, còn trước ngực hắn cũng có, trong đầu nhanh chóng hiện ra rất nhiều hình ảnh, sau đó, lặng lẽ đứng lên, lui đến cửa.

"Bạch, Bạch Lê, ngươi... mặt của ngươi. . . . . ."


"Bằng" Một tiếng, một cỗ chưởng phong đánh Bạch Thuật ra ngoài cửa, cửa ngọc thạch lần nữa đóng lại.

"Mẹ kiếp, ngươi trọng sắc khinh bạn tiểu tử thúi!" Bạch Thuật không để ý hình tượng, tức miệng mắng to, trên mặt anh tuấn tất cả đều là oán giận, ngay sau đó nghĩ tới đây là ở bên ngoài, nhìn chung quanh một chút, không có ai, chân lại đạp cửa một cái, lúc này mới chạy ra.

Nhìn Bạch Lê xấu mặt, hắn suy nghĩ nên đi ra ngoài trốn mười ngày nửa tháng rồi.

Chờ Bạch Thuật rời đi, Bạch Lê lần nữa nằm xuống, nghĩ tới tiểu nữ nhân lạnh lùng và khuôn mặt nhỏ nhắn cười đùa, cuối cùng trong lòng hết giận.

Đời trước hắn nhất định thiếu nàng, cho nên đời này nhất định phải bị nàng khi dễ!

Nàng muốn tử hiệp thảo, hắn tìm cho nàng; nàng mất ngủ, hắn cho nàng bảo bối ngọc bội ngâm dược; nàng đả thương mình, đau lòng là hắn, cuối cùng còn bị nói là sợ chết!

Tô Tiểu Vũ, ngươi tốt nhất nhớ kỹ cho ta, khoản nợ này, về sau chậm rãi trả.

Bạch Lê nhắm mắt lại, trong lòng tức giận không có chỗ phát, kìm nén đến khó chịu, khó được trong lòng oán trách, chỉ là khoản nợ này muốn nàng trả lại cho hắn, sợ vẫn phải đợi đến khi lòng tiểu nữ cam tình nguyện yêu mình a.

Đưa tay đặt lên chỗ mình bị đánh, Bạch Lê có chút tuyệt vọng, hắn tựa hồ cảm giác một tát này không nhờ được rồi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận