Yêu Đương Với Ảnh Đế Pháo Hôi Nổi Đình Đám


Đừng nói là Lộ Nhâm, ngay cả một khách mời bị loại cũng sững sờ.
Điểm hẹn bên ngoài Ngôi Nhà Tuyết.
Châu Tử Xuyên chạy trước hai bước, nhìn chằm chằm bức ảnh trên màn hình, xem đi xem lại, kinh ngạc nói: "Thật sự có hoa hồng sao?"
"Bên chúng tôi và bên họ giống nhau đúng không?" Châu Tử Xuyên hỏi "Nhưng tôi xem nơi này rồi, không có hoa hồng."
Đạo diễn Từ bí hiểm, "Cậu xem kỹ lại đi?"
Quan Cảnh sờ cằm, đôi mắt cáo tựa như trầm tư nói: "Đạo diễn, là dấu vết trên tường lá sao?"
Đạo diễn Từ mỉm cười.
"Tôi và Manh Manh cũng đã xem những dấu vết đó rồi," Hứa Thanh Thanh cau mày, "Tôi cũng xem tường lá rồi, nhưng những dấu vết đó đều lộn xộn, không có hoa văn hoa hồng…"
Nhưng trong giây tiếp theo, Hứa Thanh Thanh khựng lại, mắt cô đột nhiên mở to.
"Nhìn thấy những dấu vết đậm màu nối thành chữ trên bức tường cây đối diện chưa?" Giọng nói trầm thấp thu hút của Ân Bắc Lâm vang lên trong tai nghe, "rose."
"Hoa hồng."
Lộ Nhâm ngây ra, vội vàng chăm chú nhìn bức tường đối diện.
Đm! Thật này!
Bởi vì trước đây tâm trí của cậu chỉ toàn hoa hồng, hoặc là hình dạng hoa hồng, hiện tại mới nhìn kỹ từ hướng cậu đang đứng, Lộ Nhâm nghiêng đầu điều chỉnh góc độ, bức tường cây ngăn cách này, phía sau còn mê cung kéo dài, vừa hay có thể phiên thành mấy chữ hoa hồng!
Nhưng nếu góc độ không đúng thì rất khó nhìn ra.
Lộ Nhâm sững sờ, "Đm, anh, anh đỉnh quá…"
Thuận theo lối nghĩ này, Lộ Nhâm bỗng càng thêm hăng hái.
Chú cừu nhỏ nhanh chóng lướt qua những nơi có thể tạo thành một góc.

Trong vòng chưa đầy mười phút, tất cả bốn bông hồng đã được tìm thấy.
Cho đến lúc này, ông cụ ngoài màn hình mới hơi thả lỏng lưng, dựa vào chiếc ghế bành bằng gỗ đàn hương.
Quản gia Trương nhìn thấy cảnh này khẽ mỉm cười, "Không phải ông chủ lo cậu phát bệnh chứ?"
"Làm sao có thể?!" Ông Ân nhìn ông một cái, "Tôi lo nó mất mặt!"
"Nói được làm được, không được nuốt lời, đó là lời răn dạy của nhà họ Ân!" Ông Ân hừ một tiếng, "Nó bệnh thì sao, cho dù lời hứa hẹn trẻ con thì Ân Bắc Lâm cũng phải làm xong mới được."
Nhưng nói như vậy, Ân Hành nhìn chằm chằm vào màn hình, khóe miệng nở nụ cười tự hào.
Bên kia, bình luận om sòm.
Ở phía bên kia, đã có một cuộc cãi vã kịch liệt trong cuộc đánh nhau.
"Trời ạ, thảo nào có màu nhạt màu đậm, mê cung này còn có cả tường cao tường thấp, hóa ra là để hahahaha"
"Ý tưởng như thế này thì nhìn gần đúng là khó thấy, cách xa hơn chút cũng chưa chắc đã thấy, chỉ có thể nói ban nãy Lộ Nhâm ngồi ở ngay chính giữa, có thể nhìn thấy bức tường ngăn bằng lá ở tay trái, lại có thể nhìn thẳng góc đó, vừa hay nhìn ra, hay thật!"
"Tôi cũng nghĩ đến dấu vết trên tường, nhưng không ngờ nó lại tạo thành chữ hoa hồng trong tiếng anh, xỉu"
"Tôi hiểu rồi, lời hứa của ải hai với ải ba có liên quan đến nhau, lời hứa trước nói lúc cất cánh hạ cánh không được nhắm mắt quá năm giây, nhưng cả quá trình ít nhất có hai phút.

Nếu có thể đoán ra thì không cần khách mời vất vả một tiếng đồng hồ, chỉ cần biết nơi nào có nhiều tường ngăn nhất, sau đó dựa theo kết cấu mê cung nhìn thấy ban nãy là có thể tìm ra rose tiếp theo"
"Có lý đm"
"Triệu Thiên Dữ với Quan Cảnh đi về một tiếng còn không đủ, sao có thể tìm xong… Thì ra như vậy, ải này chắc không phải kiểm tra thể lực mà là khả năng phán đoán trong tình huống như thế này thì đúng hơn"
"Không hiểu ekip chỉ nói tìm bốn bông hồng, còn nói gì mà màu nhạt màu đậm,ban đầu người bình thường đều sẽ nghĩ tìm hoa hồng thật"
"Tôi thấy ekip cố ý chơi, tám người đều thật đáng thương, bị giày vò lâu như vậy, cảm giác như sắp bệnh rồi!
"Đúng đó, không phải sáng nói rồi à, còn có cuộn cảm hoa hồng kia, phải đứng ở xa bất động ba bốn giây mới có phản ứng, chẳng bằng đừng cho, đúng là cạn lời luôn đấy"
"Cũng không cần như vậy chứ,ekip nói quan sát vượt quá giới hạn sẽ loại khách mời ra ngoài, đơn giản đến thế thì đừng chơi nữa"
"Chỉ có góc nhìn của tôi kỳ sao, hahaha tôi thấy nếu là tôi thì tôi thoát game lâu rồi, bây giờ thấy tám người có thể kiên trì trong tình huống có thể lựa chọn từ bỏ lâu như vậy, đúng là giỏi thật"
"Tôi cũng thấy vậy… Bây giờ tôi tự dưng thấy Hứa Thanh Thanh cũng cuốn quá đi, nhớ hồi đầu tiên cổ là kiểu người cơm không hợp là không ăn, không ngờ cô ấy có thể kiên trì lâu như vậy"
"Đúng đó, Nhiêu Manh Manh cũng quan sát dấu vết trên tường lá với cô ấy"
"Đó là con gái chăm sóc lẫn nhau, tôi đoán có thể nhóm nữ muốn kiên trì nhưng nghxi đối phương có thể không thoải mái nên chủ động đưa ra ý từ bỏ"
"Hahahaha Châu Tử Xuyên là đồ ngốc!"
"Tôi phát hiện cái này, hình như chỉ có ông Lâm không nói với chị dâu mình ở trong hầm lạnh…"
"Đm, bạn nói vậy tôi cũng nhận ra…"
abn đúng là không nói với Lộ Nhâm mình ở trong hầm lạnh.
Lộ Nhâm thu thập bốn bông hồng, cuối cùng cũng có thể cởi cái đầu cừu bông khó chịu muốn chết ra.

Nhân viên như ngay lập tức xuất hiện bên cạnh cậu, lái xe chở cậu đến hầm lạnh.
Cảm xúc đó không được quá tốt!
Cậu bị nóng đến mức chỉ mong đi tới nơi có vẻ lạnh cóng đó để hạ nhiệt.
Vốn dĩ Lộ Nhâm đang rất vui.
Vừa đi vào nơi được gọi là Vùng Đất Băng Giá này, chỉ lối vào u lạnh cũng khiến Lộ Nhâm kêu một tiếng, thoải mái chớp mắt.
Cũng xem như không nóng nữa!!
Đi vào trong, cậu mới phát hiện thì ra sáu người đều ở đây.
Lạc Cửu Ca, Nhiêu Manh Manh và Triệu Thiên Dữ đắp một cái chăn, Châu Tử Xuyên và Hứa Thanh Thanh mặc đồ hóa trang, Châu Tử Xuyên là cún, Hứa Thanh Thanh là mèo, Quan Cảnh cũng chưa cởi đồ gấu ngựa trên người ra.

Mọi người đều bỏ đội đầu ra còn chưa thay đồ, chỉ có…
Lộ Nhâm nhìn sang bên, quay lại, có chút hoang mang hỏi, "...Anh Lâm không ở đây sao?"
Hỏi xong, Lộ Nhâm liền nghe thấy tiếng cạch sau lưng.
Cậu vội vàng quay đầu, nhìn thấy cánh cửa đóng chặt phía đối diện mở ra.
Lộ Nhâm sững người, hơi ngây ra, mở to mắt!
Tiếp theo, Lộ Nhâm phi như tên qua.
Lộ Nhâm cuống quýt vây lấy nam chính, "Anh, anh không sao chứ."
Đôi môi mỏng của Ân Bắc Lâm bị lạnh đến mức không còn chút huyết sắc, sắc mặt cũng trắng bệch, chỉ đứng cạnh cậu, giọng nói lạnh lẽo.
"Tôi không sao"
Không sao? Lộ Nhâm sắp phun câu "Đm" ra rồi, lúc này còn giả bộ?
Nước da thành như này, chưa đi là còn may.
Còn chưa kịp nói với Ân Bắc Lâm, Lộ Nhâm đã nhanh chóng cởi cái móng cừu xuống, đặt mu bàn tay lên đầu Ân Bắc Lâm.
Vừa chạm vào, không biết là thân nhiệt của cậu quá nóng hay là Ân Bắc Lâm quá lạnh.

Mu bàn tay cậu như bị kích thích bởi sự lạnh lẽo ghê người này.
Cmn, lạnh quá!
Lộ Nhâm nhìn xung quanh thấy còn có chăn, vội vàng quấn lên Ân Bắc Lâm.
"Xảy ra chuyện gì?" Cậu nhíu mày, "Anh, người anh lạnh quá…"
Đạo diễn Từ bên cạnh kinh ngạc thốt lên, "Cậu không có nói cho Tiểu Lộ sao?"
…Nói gì?
Lộ Nhâm hoang mang nhìn diễn Từ một cái.
Đạo diễn Từ chớp mắt, "Người chỉ huy sẽ phải ở trong hầm lạnh."
"Hầm lạnh?"
"Cảm biến và màn hình hiển thị bản đồ đang ở trong phòng băng," Đạo diễn Từ khịt mũi duỗi tay chỉ vào cửa bên cạnh, "Cậu ở bên ngoài phơi nắng bao lâu thì họ ở trong đây bấy lâu."
Lộ Nhâm sửng sốt.
...Cậu ở bên ngoài phơi nắng bao lâu thì Ân Bắc Lâm ở trong đây bấy lâu?
Phản ứng lại, Lộ Nhâm có chút khó chịu.
"Sao anh không nói cho em biết…" Lộ Nhâm không nhịn được vươn tay ra quấn chăn trên người Ân Bắc Lâm chặt hơn một chút, chán nản nói: "Anh nói với em thì ban nãy em đã không nghỉ."
Có lẽ là chính mình nóng quá nên mới quấn chăn cho nam chính, cậu thấy cả người Ân Bắc Lâm lạnh toát, tóc cũng có hơi lạnh.
Lộ Nhâm cảm giác như trong lòng bị nhéo một cái, không khỏi mím môi.
…Sớm biết Ân Bắc Lâm ở trong hầm lạnh, cậu chắc chắn sẽ cố gắng hơn.
Giữa lúc tìm hoa hồng thật sự quá nóng, cậu lười nhác một hồi, ít nhất cũng lãng phí gần mười phút.
Nghĩ đến cuối cùng tìm được bốn chữ hoa hồng dễ dàng như vậy, Lộ Nhâm nhịn hồi lâu, càng cảm thấy áy náy.
Có lẽ nếu nhìn kỹ, cậu cũng sẽ không để Ân Bắc Lâm thành ra như này.
Lộ Nhâm cúi đầu buồn bã nói: "Anh… xin lỗi."
"Được rồi, làm thế làm gì," Ân Bắc Lâm khịt mũi, nhếch khóe môi, "Cũng không thiếu mấy phút đó."
"Huhuhuhu bỗng có chút cảm động"
"Tôi cũng vậy"
"Nhất Lộ Hướng Bắc dính chặt vào 5555"

"Bỗng thấy hai người tốt thật, thật ra chị dâu cũng nóng lắm, còn thấy bản thân chưa đủ tốt, tôi muốn rơi nước mắt cá sấu quá"
Lộ Nhâm còn muốn nói gì đó, Ân Bắc Lâm day đầu cậu, nhếch mày, "Còn muốn nói? Có để đạo diễn Từ nói không?"
…Đạo diễn Từ?
Lộ Nhâm tỉnh táo lại, quay đầu nhìn - không chỉ có Đạo diễn Từ, Châu Tử Xuyên, Nhiêu Manh Manh, Lạc Cửu Ca, Triệu Thiên Dữ và Quan Cảnh đều đang nhìn chằm chằm vào cậu.
Lộ Nhâm đỏ mặt.
Nhưng ngoài cậu ra, những khách mời khác thực ra không hề ngại ngùng gì cả, họ vẫn đang nhìn cậu với nụ cười đầy ẩn ý yêu thương, trên mặt lộ rõ vẻ hóng chuyện!
Chỉ có Lộ Nhâm một mình xấu hổ muốn chết, nhịn không được, không dám ngẩng đầu.
Đạo diễn Từ ho một tiếng, vỗ tay.
"Trước hết, chúng tôi xin chúc mừng Tiểu Lộ và Bắc Lâm đã cùng nhau hoàn thành lời hứa ở tập này!"
Đạo diễn Từ mỉm cười, "Tất nhiên, đừng thất vọng nếu các bạn chưa hoàn thành, chúng ta không phải là chương trình thi đấu, ải này không phải là để so thắng thua với người khác."
"Tôi thấy có rất nhiều bình luận nghi ngờ về màn này," Đạo diễn Từ bình tĩnh nói, "Đầu tiên phải rõ ràng, trước đây người trong ekip cũng đã thử qua, bộ đàm cũng đem theo để quan sát sức khỏe, duy trì giới hạn cơ thể."
"Nhiệm vụ này khó về cả tâm lý và thể chất, con người cũng không thể dễ dàng duy trì khả năng suy nghĩ trong môi trường nóng bức hay giá lạnh." Đạo diễn Từ nói, "Nhưng vì là trực tiếp nên phải rõ ràng, trước đây người trong ekip cũng đã thử qua, bộ đàm cũng đem theo để quan sát sức khỏe, vượt qua giới hạn nhất định sẽ đưa khách mời ra ngoài, nếu có sự cỗ sẽ luôn có người chuyên nghiệp bên cạnh xử lý."
"Hơn nữa, đây cũng là lý do chúng tôi phát trực tiếp."
"Có giám sát là có thể giày vò người ta như vậy à? Cạn lời"
"Suy cho cùng cũng chính là đem người nổi tiếng làm công cụ kiếm tiền mà thôi, vì rating mà cái gì cũng có thể làm"
"Không đến mức giày vò mà, thực sự," Đạo diễn Từ cười, "Chúng tôi chỉ hy vọng màn cuối tập này đủ khó."
"Nếu mọi người còn nhớ, khi "Người Tình Trong Mộng" mới chiếu, có nói tình yêu do ba thứ căn bản tạo nên: mãnh liệt, thân thiết và lời hứa."
"Ekip chúng tôi dựa theo điều này mà phát triển." Đạo diễn Từ nói, "Có thể thấy, ở chủ đề thân thuộc chúng tôi đã dùng chất huỳnh quang, đến chủ đề mãnh liệt chúng tôi lại chọn nhịp tim để chứng minh."
"Nhưng đối với chủ đề lời hứa ở tập này, ekip đã thảo luận rất lâu – nhận thấy lời hứa rất khó để dùng một thứ cụ thể giống như ở hai tập trước để thể hiện.
Thân thiết có thể nhận thấy qua tiếp xúc, mãnh liệt có thể đo lường bằng nhịp tim nhưng lời hứa lại khó dùng một tiêu chuẩn nào để khái quát."
"Lời hứa có thể dùng hành động để chứng minh."
Đạo diễn Từ hơi ngừng lại, nói, "Nên ải thứ ba chính là trọng tâm mà chúng tôi thiết kế cho chủ đề lời hứa."
Phía sau máy quay, đạo diễn Từ nói nghiêm túc, "Tập này, chúng tôi không có tiêu chuẩn nên lựa chọn biến lời hứa thành một ải."
"Mọi người có thể thấy, dù là lời hứa chủ động hay bị động," Đạo diễn Từ nói, "Đối với mỗi người, đều không phải chuyện dễ dàng."
"Có người sợ nhà ma, có người sợ độ cao, ải thứ ba vừa mệt vừa khó, nhưng những trắc trở với một đôi tình nhân trong cuộc sống có thể còn nhiều hơn ải thứ ba này – cho dù là cha mẹ ngăn cản, yêu xa hay là khi cả hai cảm thấy trái tim mình mệt mỏi, thật ra trong cuộc sống đâu đâu cũng có ải thứ ba."
"Tuy không thể nào hoàn toàn so sánh được với lời hứa trong tình cảm chân chính nhưng chúng tôi muốn thông qua các khách mời thể hiện ra hai lựa chọn khó khăn trong cuộc sống thực tế – khi cả hai đều đang ở trong tình cảnh khó khăn, rốt cuộc thì niềm tin tưởng ở nhau và lời hứa kiên trì có thể kéo dài bao lâu?"
Dần dần, những bình luận mắng chửi ít lại.
Tám người đều yên lặng nghe đạo diễn Từ đọc tiếp.
"Nên đối với thiết kế ở ải thứ ba, nói thật, chúng tôi muốn để các khác mời thất bại hoàn toàn," Đạo diễn Từ nói đến đây bỗng khụ khụ một tiếng, ánh mắt vô cùng khâm phục nhìn Lộ Nhâm và Ân Bắc Lâm một cái, "Không ngờ hai người lại có thể vượt qua."
"Lúc này lại thành thật làm cái gì hả?"
"??? Còn không ngại nói?? Bây giờ tôi nhịn không mắng ông là tôi hiền từ lắm rồi"
Đạo diễn Từ cười, "Nhưng như vậy càng tốt."
"Mọi người cũng thấy, hai người cùng hứa hẹn, thật ra cũng giống như tình cảm trói buộc lẫn nhau."
"Thật ra để gắn bó họ là một chuyện rất khó, trên đường sẽ có cuộc chiến thể chất và tinh thần, cần đến sự nhẫn nại của con người và cả năng lực phán đoán."
"Nhưng cho dù khó như vậy, không phải vẫn có người thành công sao?"
"Đm đừng nói nữa, nói thêm tôi đau quá"
"...Tôi với người yêu cũ chia tay như vậy đấy"
"Nhưng đây chính là sự thật, bốn đội Người Tình Trong Mộng ở đây cũng chỉ còn một đôi sống, đa số mọi người đều sẽ không thể vượt qua"
"Đúng vậy, cũng không phải ai cũng may mắn như vậy, có quyết tâm lớn như vậy"
Đạo diễn Từ nói đến đây, "Nhưng mọi người cũng nhìn thấy rồi, lời hứa này, hay chính là tình cảm này là từ hai phía, một người chịu nói, người kia cũng sẽ chịu rét, hai người đều rất khổ sở."
"Cho dù cuối cùng các khách mời từ bỏ ải thứ ba thì họ không mệt sao?"
"Lẽ nào họ xui xẻo sao?"
"Không phải," Đạo diễn Từ chớp mắt, "Nếu họ xui xẻo, kênh trực tiếp của ekip cũng không đến mức suýt thì sập như vậy."
"...Làm sao vậy hahahahaha vừa nãy còn sâu sắc lại bỗng nhiên như thế này"
"Hiểu rồi, bây giờ tôi đến đánh sập kênh trực tiếp của các người.


Mặt cún jpg"
"Vậy mới nói," Đạo diễn Từ cười, "Tập cuối của Người Tình Trong Mộng, hy vọng có thể khiến mọi người suy nghĩ chút."
"Đã làm rất tốt rồi, rất cố gắng rồi, mọi người cũng đau lòng như các khách mời, tiếc nuối bản thân đi!"
Nói xong, đạo diễn Từ cười haha.
"Chi tiết cuối cùng," Đạo diễn Từ chỉ chỏ nói, "Mọi người biết ngôn ngữ loài hoa của bốn bông hồng là gì không, là lời hứa tình cảm mãi mãi, quyết tâm dũng cảm vượt qua khó khăn, còn có…"
"Lời hứa chung thủy."
Giọng nói trầm thấp bỗng vang lên bên tai.
Lộ Nhâm vô thức nhướng mắt, chạm phải đôi mắt phượng đen thẳm của Ân Bắc Lâm.
Đôi môi mỏng đẹp đẽ dần hồng hào, thản nhiên nói.
Đạo diễn Từ, "...?"
Lộ Nhâm, "...?"
"Huhuhuhu thì ra là vậy sao, chẳng trách ông Lâm nhất định phải qua ải thứ ba"
"Trời ơi, không phải người đàn ông này không quan tâm ai sao, sao lại lãng mạn như vậy, thương cảm quá"
"Cmn, hay quá"
"Với lại ý nghĩa của bốn bông hoa hồng xanh chính là anh chỉ chung tình với một mình em, lãng mạn quá huhu"
"Sờ mặt đối mắt rồi còn chưa hôn đi! Đừng ép tôi phải ấn đầu hai người vào!!"
Không biết có phải là chung não không,
Châu Tử Xuyên cũng rất nhiệt tình, "Hôn đi!"
"Hôn đi!"
"Bây giờ tôi phong Châu Tử Xuyên làm thủ lĩnh của Nhất Lộ Hướng Bắc!!"
"Đừng chỉ hôn một cái!! Hôn một tiếng cũng được!!!"
"Vừa hơi cảm động bỗng bị Châu Tử Xuyên chọc cười rồi"
"Châu Tử Xuyên hài quá! Châu Tử Xuyên nói như vậy, Lạc Cửu Ca bên cạnh mỉm cười, nhìn Nhiêu Manh Manh, cũng vỗ tay, "Hôn một cái!"
Hứa Thanh Thanh lớn tiếng vỗ tay.
"Hahaha Lâm Ca Đối Tửu be"
"Tôi tự giết cp của mình"
"Hôn đi!! Đừng ép tôi phải cầu xin anh!!!"
Triệu Thiên Dữ đầy cảm xúc nhìn Lộ Nhâm và Ân Bắc Lâm, suýt chút nữa cũng cổ vũ theo.
...May mắn thay, vào thời khắc cuối cùng, lý trí anh ta nhắc nhở rằng mình vẫn còn một nhiệm vụ.
E hèm, mặc dù thất bại, nhưng chương trình vẫn phải phát sóng, nếu không lại thái độ không quá tích cực mất.
Quan Cảnh tựa vai bên cạnh anh ta, mắt cáo cong cong nhìn anh ta, "Sao, anh Thiên Dữ trông có vẻ rất ngưỡng mộ."
Triệu Thiên Dữ "Ừm" một tiếng.
"Thật đáng tiếc tôi chỉ có thể cùng nhóm với cậu," Triệu Thiên Dữ thở dài, nhìn Ân Bắc Lâm và Lộ Nhâm có chút ghen tị, "Thật lãng phí."
Quan Cảnh, "…"
Bên kia, tiếng la càng lúc càng lớn, Lộ Nhâm có chút ngượng ngùng.
…Hôn, hôn một cái?
Đm, muốn hôn… hôn trước trực tiếp thật sao sao?
Thôi đi, bây giờ cậu nhếch nhác, ngồi xuống đất bao nhiêu lần, quần áo cũng bẩn hết, Ân Bắc Lâm có bệnh sạch sẽ, chắc chắn cũng không…
Lộ Nhâm rất cố gắng tìm kiếm một cái cớ để thuyết phục chính mình.
Mà đôi mắt đen thẳm sáng ngời của Ân Bắc Lâm ở đối diện liếc mắt một cái, Lộ Nhâm nuốt nước miếng.
Đây, đây không phải muốn hôn thật chứ?
Thực sự muốn trình diễn cho mọi người xem à?
Ánh mắt Lộ Nhâm lóe lên, trong lòng rất bối rối.
Ân Bắc Lâm dường như cảm nhận được sự do dự của cậu, Lộ Nhâm thấy lông mi của anh rũ xuống, nhưng không nói gì, lặng lẽ rút tay về.
Ngay khi hơi mát rời khỏi gò má, Lộ Nhâm liền thấy lông mi của anh rũ xuống, trong lòng chợt thắt lại!
Hôn thôi mà!
Khoe tình cảm thôi mà!
Điều khoản thứ bảy của thỏa thuận cũng viết rồi, Lộ Nhâm đau lòng, Ân Bắc Lâm đã vì cậu mà ở trong hầm lạnh lâu như vậy, dù sao cũng đã nhiều lần như vậy, hôn một cái cũng không mất miếng thịt nào...
Nghĩ vậy, Lộ Nhâm lấy hết can đảm, cúi người về phía trước, ôm mặt Ân Bắc Lâm.
"Chụt."
Cảnh này rất buồn cười, Lộ Nhâm một tay chưa cởi móng vuốt, tay còn lại để trần.
Môi và môi chạm vào nhau, một tiếng "chụt" vang lên.
Người đối diện khẽ nhướng mày, liếc mắt như không ngờ.
[Ahahahahahaha, hôn rồi hôn rồi]
[Tiếng chụt chụt to quá ~ Chị dâu của chúng ta thật đáng yêu!]

[Hôn cái nữa, hôn cái nữa!!]
Không chỉ bình luận, mà bên cạnh cũng bùng nổ!
Anh Tử XUyên, anh có cần huýt sáo to như vậy không! Lộ Nhâm mặt đỏ bừng, xấu hổ đến mức buông lỏng móng vuốt lớn trên mặt Ân Bắc Lâm.
Vừa định đẩy ra sau, thắt lưng đột nhiên bị siết chặt, lại bị kéo qua!
Lộ Nhâm đột nhiên mở to mắt.
Khuôn mặt đẹp trai hoàn mỹ của Ân Bắc Lâm không ngừng phóng đại trong con mắt kinh ngạc, một giây tiếp theo, đôi môi của cậu đã bị một làn hơi lạnh bao lấy.
Lông mi run lên, không thể tin được.
[Đm…]
[Đm!!!!!!]
[Aaaaaaaaa]
[Đm đm đm! Hôn tiếp thật à??!]
Ân Bắc Lâm vươn tay ôm cổ cậu, đè lại, trong sự kinh ngạc của Lộ Nhâm, hàm răng bị môi lưỡi ấm áp của anh cạy ra.
Trong giây tiếp theo, eo bị anh ôm lấy, Lộ Nhâm loạng choạng lùi lại một bước.
"Cạch!"
Ân Bắc Lâm đóng cánh cửa màu trắng trước mặt mọi người.
"Cạch."
Trước mặt mọi người, Ân Bắc Lâm lại như khóa cửa rồi.
[Đừng đóng cửa!!!!]
[Huhuhu tôi muốn hóng huhuhu]
[Dùng lưỡi rồi đúng không ban nãy dùng lưỡi rồi đúng không đm]
[Tôi là Bắc Đẩu Tinh đây huhu chẳng lẽ Bắc Đẩu Tinh không thể xem sao]
[Mở cửa!!! Có gan hôn sao không mở cửa!!!]
[Quỳ xuống rồi, cho ta đi mà 55555555]
...
Chóp mũi gần như dính vào nhau, đầu óc Lộ Nhâm trống rỗng, như bị Ân Bắc Lâm làm mất hết lý trí.

Ánh mắt như dính vào nốt ruồi dưới mắt Ân Bắc Lâm.
Môi và lưỡi quấn lấy nhau, dòng điện tê dại không cưỡng lại được chạy dọc theo cột sống, hai đầu lưỡi cuốn vào nhau.

Lộ Nhâm bất giác nâng cằm lên.

Tim cậu đập như trống, cậu thấy chóng mặt mặc dù không hề say nắng.
Sau gáy bị Ân Bắc Lâm xoa nắn, Lộ Nhâm cảm thấy đầu óc choáng váng, còn cảm nhận được cảm giác lành lạnh ở đầu ngón tay Ân Bắc Lâm luồn vào trong tóc.
Nhưng mà cậu chưa gội đầu...
Một giây tiếp theo, giống như bị trừng phạt, hàm trên nhạy cảm của cậu như bị liếm mạnh.
Lưng như có dòng điện, eo bỗng mềm nhũn ra.
Không kìm được, Lộ Nhâm khẽ rên lên một tiếng.
Nhưng cuối cùng, tất cả đều bị khóa xuống.
Bàn tay to sau gáy đổi thành ngón tay từ bao giờ, nhẹ nhàng chà xát bên tai hết lần này tới lần khác.

Ở nơi giá lạnh này, dường như chỉ có môi và răng là ấm.
Lộ Nhâm dựa vào tường, móng cừu giơ ở trên không trung một lúc lâu, cuối cùng tựa trên cánh tay của người khác.
Hồi lâu sau.
Ân Bắc Lâm cuối cùng cũng thả môi cậu ra.
Người đối diện ngơ ngác nhìn anh, móng cừu đè lên ngực anh, ngây ngẩn cả người, trên mặt vẫn đỏ bừng.
Ân Bắc Lâm cười đắc ý, giơ tay nhéo mũi Lộ Nhâm.
"Đồ ngốc."
Lộ Nhâm ngây người nhìn Ân Bắc Lâm, thật lâu sau mới phát ra một tiếng "Hả?
Có vẻ thích thú với bộ dạng ngốc nghếch của Lộ Nhâm, Ân Bắc Lâm lại bật cười.
Nụ cười của anh lộ rõ hơn lần trước.

Đôi mắt phượng cong thành hình vòng cung xinh đẹp, đen thẳm mà sáng ngời, khóe môi cong lên, trên mặt lộ ra vẻ trẻ con.
"Ngốc chút cũng không sao." Lộ Nhâm nghe anh thản nhiên nói, "Dù sao tôi có thể dạy cậu hôn."
Lộ Nhâm, "..."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận