Yêu Đơn Phương Anh Thật Đau Lòng FULL


Mặc dù nhân chứng ra tòa, nhưng sẽ đợi trong phòng nhỏ phía sau toà án, nhân chứng có thể thấy được toàn cảnh phiên toà; căn phòng nhỏ ngăn cách với toà án bằng một vách ngăn, vách ngăn đó là tấm kính thủy tinh trong suốt.
Xuyên thấu qua kính thủy tinh, nhân chứng bí mật có thể nhìn thấy tòa án, nhưng trên tòa án mọi người sẽ không thấy được nhân chứng; nhân chứng nói chuyện thông qua loại microphone đặc chế, âm thanh sẽ thay đổi, nên không ai phân biệt được.
Nhưng Ngô Sỹ Dương vẫn lo lắng bởi vì Tiểu Quân không phải là nhân chứng bí mật, Hạ Vinh nhận ra cô, cho dù trốn hay dùng microphone nói chuyện thì Hạ Vinh vẫn biết đó là cô.
Cho nên anh vẫn không hài lòng với kính thuỷ tinh có thể nhìn thấy tòa án, phái người trở lại dán thêm một tầng giấy cách nhiệt, để tránh cho Hạ Vinh ở trên toà án có cơ hội đe doạ Tiểu Quân.
Mặc dù trong lòng anh biết, việc để cho bị cáo đối chất là rất quan trọng, Tiểu Tuyền quyết định như vậy cũng không sai, nhưng anh vẫn lo lắng cho Tiểu Quân, lo lắng đến không biết nên làm thế nào cho phải.
Rốt cuộc cũng tới ngày mở phiên toà tiếp theo, khoảng cách so với phiên toà trước là mười ngày; mười ngày này, tinh thần của Tiểu Quân đã khôi phục không ít.
Nhưng khi Ngô Sỹ Dương chính miệng nói cho cô biết, phải ra tòa cùng Hạ Vinh giáp mặt đối chất thì cô vẫn bị dọa sợ đến mặt mũi trắng bệch lần mở phiên toà này không công khai, những người không liến quan sẽ không được dự thính.
Hình như có một phần lớn nội tình Tiểu Quân vẫn không muốn nói với anh anh vì điều tra chuyện này, đã hỏi rất nhiều người, bao gồm cha mẹ của Tiểu Quân, những người đã từng bày sắc mặt không tốt với anh.
Nhưng cha mẹ Tiểu Quân cũng nói, bọn họ thật không rõ lắm rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, bọn họ vẫn cho là Hạ Vinh cùng Tiểu Quân chính là vị hôn phu, vị hôn thê......
Năm đó cũng là Hạ Vinh mang theo Tiểu Quân về nhà nói muốn cùng Tiểu Quân ở chung một chỗ, muốn kết hôn với Tiểu Quân, kêu Tiểu Quân đừng đi học nữa, mà gả cho anh ta......
Bọn họ cũng không biết làm sao lại xảy ra chuyện như vậy......!
Nhưng nếu như thật là như vậy, tại sao Tiểu Quân lại có vết thương chồng chất......
Cái gì Tiểu Quân cũng không chịu nói......!Giống như là không thể nói…….
Ngồi ở chỗ của Chánh án, Tần Tiểu Tuyền nhìn bốn phía, phát hiện tấm kính thủy tinh, phía sau chính là căn phòng nhỏ, hẳn là Tiểu Quân đang ở bên trong.
"Tốt! Người bị hại đã đến đúng không?" Nhìn về phía Ngô Sỹ Dương, anh gật đầu.
Theo lệ thường, khi ra tòa, nhân chứng phải xác nhận thân phận, nhưng Tần Tiểu Tuyền tính toán bỏ qua trình tự này nếu A Dương đã xác nhận thân phận, cô cũng không bận tâm nữa.
"Chánh án, làm sao chúng tôi biết người phía sau căn phòng có phải là cô Nghê Ánh Quân hay không?"

"Vậy luật sư có ý kiến gì?"
"Ít nhất cũng phải xác nhận thân phận!" Trên mặt luật sư mang theo nụ cười không có ý tốt, "Có thể hay không để cho tôi trò chuyện với cô ấy?"
"Mẹ nó, mày không cần quá đáng!"
"Kiểm sát trưởng" Tần Tiểu Tuyền ngăn Ngô Sỹ Dương lại, nhìn luật sư, "Luật sư nghĩ nói gì với cô ấy?"
"Vì muốn xác định trong phòng nhỏ có phải là cô Nghê Ánh Quân không, có nhận thức thân chủ tôi hay không, tôi muốn xin cô chỉ ra trong hiện trường ai là Hạ Vinh." Luật sư hướng về tấm kính thủy tinh nói, "Xin cô nói cho tôi biết, thân chủ tôi, Hạ Vinh, hôm nay mặc tây trang màu gì?"
"......"
Hạ Vinh đột nhiên xoay người, nhìn bề ngoài là muốn để cho người trong phòng nhỏ thấy rõ tây trang anh đang mặc, nhưng đồng thời cũng có thể nhìn thấy nét mặt, nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của anh ta!
Microphone đã mở, nhưng lại là một mảnh trầm mặc.
Ngô Sỹ Dương rất sốt ruột, anh đương nhiên chú ý thấy Hạ Vinh cố ý xoay người điều này rõ ràng là muốn dọa người!
Tần Tiểu Tuyền đột nhiên nói chuyện, "Ngừng! Bị cáo ngồi thẳng, không cần lãng phí thời gian, chờ khi bắt đầu đối chất, nội dung nói ra có chính xác hay không, tự nhiên có thể xác định có phải người bị hại không, không cần dùng phương thức này."
"Nhưng......"
"Yên lặng! Bây giờ bắt đầu tiến hành thẩm lý."
Thấy Hạ Vinh bị buộc phải ngồi đúng tư thế, vị trí, Ngô Sỹ Dương thở phào nhẹ nhõm thật may là Tiểu Tuyền giúp một tay, không cho Hạ Vinh ngay từ đầu đã đem Tiểu Quân hù dọa.
"Kiểm sát trưởng đã tỏ rõ lập trường khởi tố, lần này mở phiên toà là nhằm vào việc bị cáo cho rằng khởi tố không hợp pháp, cho nên do bên bị cáo bắt đầu đối chất, luật sư của bị cáo có thể bắt đầu, xin chú ý ngôn từ."
Luật sư đứng lên, trong lúc nhất thời không biết nên đi tới trước mặt ai để đối chất, đành phải đứng ở vị trí, nhìn vào chỗ ngồi của Tần Tiểu Tuyền."Đầu tiên, tôi muốn hỏi, người trong phòng có biết hôm nay mình dùng thân phận gì đến đây hay không?"
Hiện trường vô cùng yên tĩnh, mơ hồ có thể nghe được âm thanh nho nhỏ từ microphone, "Tôi......!Bọn họ nói, tôi là chứng nhân......"
"Bọn họ nói, bọn họ là ai? Người nào nói với cô như vậy?"

"A Dương......!Không phải, là kiểm sát viên......"
"Kiểm sát trưởng nói cô là nhân chứng, cho nên cô không cảm thấy mình là người bị hại? Cô cho rằng mình chỉ là nhân chứng? Có phải là ý này hay không?"
"Tôi......"
"Trả lời tôi!"
"Kháng nghị " Ngô Sỹ Dương tức giận rống, "Hung cái gì? Con mẹ nó, mày hung cái gì?"
Tần Tiểu Tuyền nhanh chóng xử lý, "Kháng nghị hữu hiệu, luật sư bị cáo chú ý âm lượng, Kiểm sát trưởng cũng chú ý ngôn từ."
"Tốt! Có phải cô từng theo thân chủ của tôi, Hạ Vinh, lên giường ân ái hay không?"
"......!Phải....."
Câu trả lời này làm Ngô Sỹ Dương sợ hết hồn, Tần Tiểu Tuyền đang nhìn hồ sơ cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người nhất thời nhìn nhau.
Tiểu Quân như thế nào lại nói "Phải"?! Nói như vậy chẳng phải đại biểu là cô tự nguyện sao?
Cô nói là cô từng cùng Hạ Vinh lên giường ân ái......!Không phải là bị cường bạo sao? Nếu như là bị cường bạo, cô sẽ phải phủ nhận cách nói "ân ái"......
"Xảy ra ở nơi nào?"
"......"
"Không thể quá lớn tiếng, nếu không doạ nhân chứng." Luật sư giễu cợt cười một tiếng, "Xin cô nói cho tôi biết, xảy ra ở nơi nào?"
"Ở trong nhà anh......"
"Cô từng ở trong nhà thân chủ tôi, cùng thân chủ tôi lên giường ân ái, hôm nay cô tới đây với thân phận là nhân chứng, không phải là người bị hại, tự nhiên cũng không phải tố cáo." Nhìn về phía Tần Tiểu Tuyền, "Chánh án, tôi đã hỏi xong."
Tần Tiểu Tuyền trầm mặc, "Cho nên bên biện cho là......"

"Bên biện vẫn thỉnh cầu xin tòa án không thụ lí đơn kiện của Kiểm sát trưởng, bởi vì cô Nghê Ánh Quân không cảm thấy mình là người bị hại, lại thừa nhận rằng cô ấy cùng thân chủ tôi chỉ là xảy ra hành vi tình dục, những điều này cho thấy người bị hại không cho là mình bị cưỡng chế, ép buộc quan hệ!"
"Chuyện cô Nghê bị thương là sự thật, nhưng tôi cho rằng đó chỉ là thương tổn khi quan hệ, cho dù muốn truy tố, cũng phải do cô Nghê nói ra."
Ngô Sỹ Dương hít sâu, đứng lên, "Theo ghi chép, khi được thẩm vấn, người bị hại đã nói cô bị cưỡng chế, ép buộc quan hệ, bị làm nhục, còn bị khắc chữ trên người, Chánh án......"
"Chánh án, về phần tự bạch, tôi cực kỳ nghi ngờ tính chân thật của nó, xin toà án loại bỏ chứng cứ." Luật sư bổ sung, "Tôi vẫn giữ nguyên câu nói đó, Kiểm sát trưởng khởi tố không hợp pháp.

Muốn hay không cũng là do người bị hại nói, mà tội danh này cũng không phải là cưỡng chế, ép buộc quan hệ, nhiều nhất chỉ là tội xúc phạm thôi."
Hạ Vinh nở nụ cười, thế cuộc trước mắt cho thấy Kiểm sát trưởng không có phần thắng, anh ta đắc chí vừa lòng, cảm giác luật sư mình mời tới thật sự rất giỏi.
"Xác định có muốn kiện không?" Hạ Vinh nói, "Tiểu Quân, cô muốn kiện tôi sao? Cô muốn kiện thì cứ kiện! Tôi không quan trọng việc đó, Tiểu Quân......"
"......"
"Cô dám kiện thì kiện đi!"
Đầu kia của microphone truyền đến âm thanh hô hấp run rẩy, Ngô Sỹ Dương càng thêm tức giận, tức đến muốn nổi đoá, nhưng ngay khi anh định đứng lên nói những lời thô tục, thì Tần Tiểu Tuyền lại lên tiếng trước
"Bị cáo, bị cáo vừa mới nói gì? { cô dám kiện thì kiện đi }?! Ở trên tòa án của tôi, ở trước mặt tôi, bị cáo lại dám đe doạ người bị hại? Bị cáo cho rằng ba quan toà chúng tôi đều chết hết rồi sao?"
Rất hiếm khi thấy Tần Tiểu Tuyền nổi đoá, đến Ngô Sỹ Dương còn ngây ngẩn cả người, ngay cả Nghê Ánh Quân đang ngồi bên trong cũng sững sờ.
Luật sư bị cáo cảm giác không ổn, vốn định đứng lên xin tha thứ, nhưng Tần Tiểu Tuyền hoàn toàn không cho anh ta cơ hội cô cùng quan toà hai bên trao đổi ý kiến, hai vị quan toà kia cũng đồng ý.
Cô dọn dẹp hồ sơ, "Phiên toà hôm nay tới đây kết thúc, nghỉ ngơi mười phút, sau đó sẽ mở phiên toà giam giữ; bị cáo liều lĩnh như vậy, ở trên toà mà dám đe doạ người bị hại, giờ đã có đủ yếu tố để yêu cầu giam giữ."
Tinh thần của Ngô Sỹ Dương biến chuyển, tay anh nắm chặt, trong khoảng thời gian này, đây là lần đầu tiên anh cảm thấy vui mừng.

Ông trời! Tiểu Tuyền rốt cuộc có động tác rồi.
Sắc mặt Hạ Vinh thay đổi, sắc mặt của luật sư cũng thay đổi, chỉ thấy luật sư không ngừng khuyên giải Hạ Vinh, hai người châu đầu ghé tai không biết đang nói cái gì.
Ngô Sỹ Dương vui mừng đến nỗi chỉ muốn nhảy dựng lên, chỉ kém không có hét lên, mới nghĩ muốn lên động viên Tiểu Tuyền, thì phát hiện cô đã cùng hai quan toà đi ra khỏi tòa án.

Làm tốt lắm!
Đây mới là Tần Tiểu Tuyền, ha ha......
Chỉ có điều, Tần Tiểu Tuyền vẫn không đem người bắt giữ!
Nhưng Hạ Vinh cũng không dễ chịu ở phiền toà giam giữ, luật sư của anh ta nào là khuyên can, nào là cãi lý, dùng hết lời lẽ nhưng vẫn không có cách nào thuyết phục được Tần Tiểu Tuyền, không thể khiến cô tin tưởng Hạ Vinh tuyệt đối sẽ không gây bất lợi với Tiểu Quân.
Ngay cả những lời như "Nếu Hạ Vinh bị giam giữ, thì giá cổ phiếu của xí nghiệp Hạ Thị sẽ bị rớt" cũng được lôi ra nói.

Làm luật sư quả thật không dễ mà!
Tần Tiểu Tuyền suy nghĩ rất lâu, trong gần ba giờ, cô đều đã nghe ý kiến của Kiểm sát trưởng và bị cáo.
Ngô Sỹ Dương chủ trương đem người giam giữ, chủ công hỏa lực đều đặt vào câu nói mới vừa rồi của Hạ Vinh "Cô dám kiện thì kiện đi!", nếu để tên phế vật này đi ra ngoài thì tuyệt đối sẽ gây bất lợi cho người bị hại......!Hai chữ ‘phế vật’ là từ mà Ngô Sỹ Dương đã sử dụng ở phiên toà.
Cuối cùng Tần Tiểu Tuyền quyết định, "Bị cáo Hạ Vinh phải nộp ba vạn tiền bảo lãnh, ngoài ra còn kèm theo điều kiện, chỉ cần bị cáo xuất hiện xung quanh người bị hại trong vòng 100m thì lập tức bắt giữ, không cần phải mở phiên toà giam giữ nữa."
Sau khi ra khỏi tòa án, Hạ Vinh vội vàng đi gom tiền, may mắn là trong nhà anh ta có tiền, nên ba vạn cũng không coi là nhiều; nhưng lần này, khi đi ra khỏi tòa án, trên mặt anh ta không có chút vẻ vang nào.
Anh ta biết, ở trên phiên toà, vì nhất thời lỡ lời đe doạ người bị hại, nên việc thuyết phục quan toà tin anh vô tội, tin tưởng đây chỉ là hành vi tình dục bình thường, sẽ gặp nhiều khó khăn.
Nghê Ánh Quân vẫn tiếp tục được cảnh sát cùng Kiểm sát trưởng bảo vệ chặt chẽ, bố trí ở một nơi mà Hạ Vinh tuyệt đối không thể nào tìm được, để cô nghỉ ngơi thật tốt, hồi phục sức khỏe.
Thân thể thì dễ dàng khôi phục, nhưng vết thương trong lòng thì sẽ rất khó khăn.
Thật ra thì Ngô Sỹ Dương cũng có chút mơ hồ, anh không phải cố ý làm bản thân mơ hồ, chỉ là Tiểu Quân trở về quá đột nhiên, cô quay về với vết thương chồng chất, làm cho anh không tự chủ được mà đau lòng.
Anh mơ hồ, mơ hồ không hiểu tim của mình rốt cuộc là thế nào.
Học tỷ hỏi rất đúng.

Anh là đang thương hại Tiểu Quân? Hay là đau lòng Tiểu Quân, vẫn còn yêu Tiểu Quân? Ngay cả chính anh cũng không biết.......


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận