Yêu Anh - Chiết Hoa Chi

Cuộc sống thực sự quá khổ sở và tồi tệ, không phải hoàn toàn vì Hướng Hàm. Nhưng hắn vẫn sống, vẫn khờ dại hy vọng, hoàn toàn bởi vì Hướng Hàm.

***

Có thể vì buổi trưa đã ngủ rồi nên đến buổi tối, Hướng Hạo ngủ không say lắm, mơ mơ màng màng đến tận bình minh, còn chưa say giấc thì đã tỉnh dậy. Buổi sáng Hướng Hàm ăn rất ít, Hướng Hạo chuẩn bị cho cậu nửa cái bánh bao kẹp trứng rán, không đợi cậu dậy đã đi làm.

Hôm qua không đi làm nên hôm nay phải làm cật lực mới xong được công việc. Bãi sửa xe[1] cách nhà khá xa, Hướng Hạo có một chiếc mô tô[2], bình thường đều để ở trong sân nhà hàng xóm, mỗi lần dùng lại tìm người lấy. Nhưng giá xăng dầu quá cao, xe lại tốn nhiều xăng nên gần đây hắn không đi xe, mà dậy sớm đi bộ tới bãi xe.

Hôm nay đi sớm quá, lúc Hướng Hạo đến bãi xe thì vẫn chưa có ai tới. Hướng Hạo mở cửa cuốn, thay bộ quần áo lao động rồi tiếp tục làm nốt công việc còn dở từ hôm trước.

Khoảng một giờ sau, chị chủ mới đến, thấy cửa đã mở thì miệng cười tươi như hoa, vừa từ cửa đi vào đã hô to lên “Để chị xem xem ai mới sáng sớm đã đến đây chịu kham chịu khó nào?”

Hướng Hạo đành phải từ phía dưới xe bò ra, dùng mu bàn tay lau qua chóp mũi, chào một tiếng “Chị Trần”.

Chị Trần hơn 30 tuổi, tóc xoăn uốn lượn làm theo kiểu mốt đang thịnh hành, quần áo đang mặc cũng là mẫu đang nổi, là mỹ nữ có tiếng ở đây. Lúc nào cũng có đàn ông trung tuổi bụng bia đến bãi xe tìm gặp. Nghe nói, bãi xe này cũng là do một ông chủ nhỏ mở cho chị. Hướng Hạo vừa tốt nghiệp cấp III đã từng làm qua nghề này, lúc đó bọn họ làm nghề lên đời xe ô tô. Ba năm trước, Hướng Hạo vì đánh người mà phải ngồi tù, ở trong tù lại học 3 năm. Lúc hắn vừa ra tù, may sao gặp đúng lúc chỗ chị Trần tuyển người, nên hắn vào làm từ đó tới giờ.

“Tiểu Hạo à”, chị Trần đi qua “Đã ăn sáng chưa vậy?”

“Dạ chị, em ăn sáng rồi.”

“Vậy thì được”, chị Trần cười hì hì, vươn bàn tay lướt nhẹ qua lồng ngực Hướng Hạo, “Dáng người cậu rất đẹp, đừng để bị đói mà gầy đi nhé.”

Trong mắt Hướng Hạo lóe lên sự khó chịu nhưng rồi tắt đi ngay. Hắn lùi về sau tránh đi, tuy chị Trần nhìn thấy nhưng vẫn vờ như không biết, vừa cười vừa nói “Thôi làm việc tiếp đi, chị vào trong xem tình hình thế nào.”

Yết hầu Hướng Hạo chuyển động định nói gì đó, nhưng cuối cùng hắn vẫn không nói một lời, lại bò xuống xe làm việc tiếp.

Nếu là hồi trước, chắc chắn hắn đã không để yên. Nhưng hiện tại hắn không còn là Hướng Hạo của ngày xưa. Khách hàng của chị Trần rất nhiều, tiền lương cũng cao. Hắn lại không chỉ có mình mình mà còn mang theo cả Hướng Hàm, dù có như thế nào đi nữa, hắn cũng không dám liều lĩnh mà vứt bỏ công việc này.


Chị Trần rất thích chơi mạt chược, bình thường chẳng bao giờ đến bãi xe, hôm nay chẳng hiểu làm sao mà ở đây cả buổi sáng.

Buổi trưa Hướng Hạo vội vàng đem hộp cơm về nhà cho Hướng Hàm ăn, còn mình ăn linh tinh qua bữa rồi lại vội vàng chạy về chỗ làm. Vừa vào cửa thì thấy chị Trần vẫn chưa đi. Chị Trần nhìn thấy hắn quay lại thì đi qua đón, làm bộ thuận miệng hỏi vu vơ “Về nhà đưa cơm hả?”

Hướng Hạo không muốn nói nhiều, gật gật đầu cho có lệ rồi đi qua.

Không ngờ chị Trần nhíu mày, “Không phải không được đem hộp cơm đi sao?”

Hướng Hạo muốn nói cơm hắn mang đi là suất cơm của chính mình, nhưng hắn nghĩ mỗi ngày hắn đặt mấy hộp cơm đều đã được ghi rõ số lượng, hắn lấy mấy suất chị Trần chắc chắn không thể không biết rõ. Xem ra, chị Trần làm như này là muốn tìm cái cớ để soi mói nhược điểm, làm khó hắn. Cuối cùng, hắn vẫn không tranh cãi, chỉ nói về sau sẽ chú ý.

“Được rồi”, chị Trần nói “Chẳng phải chị sợ cậu bị đói sao? Vẫn còn thừa một suất đấy, cậu mau đi ăn đi.”

Xung quanh đám người làm cùng đang chầu chực xem trò cười, sau khi chị Trần đi còn ác ý giễu cợt, chế nhạo hắn sao lại trêu vào chị Trần làm gì, có phải hôm qua hắn không phục vụ tốt có phải không. Mặt Hướng Hạo đen như đít nồi, hắn cầm cờ lê ném mạnh xuống đất, đám người nhiều chuyện kia mới chịu im miệng.

Chiều tối rồi mà Hướng Hạo vẫn chưa hết tức, trong lòng tràn đầy lửa giận về nhà, nhìn thấy Hướng Hàm nét mặt cũng chẳng dịu bớt đi chút nào. Hướng Hàm sợ hắn, ngoan ngoãn ăn xong cơm, ngồi trên giường gãi gãi cánh tay. Lúc Hướng Hạo rửa bát về, cậu vẫn đang gãi, Hướng Hạo đi qua đánh vào tay cậu không cho cậu gãi tiếp. Ngờ đâu, hắn dùng lực mạnh quá, tiếng đánh vang lên rõ mồn một, làm cả hai đều ngẩn cả người.

“Anh…” Hướng Hàm nghẹn giọng nức nở gọi hắn một tiếng.

Lúc này Hướng Hạo mới nhận ra mình vừa làm chuyện tồi tệ thế nào, vội vàng kéo tay Hướng Hàm lại.

Da trên tay Hướng Hàm đã đỏ rực cả lên. Da cậu rất trắng, bây giờ lại xuất hiện một mảng đỏ au trên mu bàn tay, nhìn trông rất đáng sợ.

Trong lòng Hướng Hạo vô cùng hổ thẹn áy náy, đứng dậy muốn lấy khăn mặt đắp cho Hướng Hàm, cậu lại tưởng rằng hắn nổi giận, giữ chặt áo hắn không cho đi.

Hướng Hạo đành phải ngồi xuống cạnh cậu. Hắn vừa ngồi xuống, Hướng Hàm liền ngồi sát lại, đưa bàn tay lên trước miệng hắn “Anh ơi, thổi thổi cho em.”

Hướng Hạo đành cầm lấy tay cậu, nghiêng đầu về phía trước thổi vài cái qua loa, cảm giác như mình đã lây bệnh ngu ngốc của Hướng Hàm.


Hướng Hàm thỏa mãn thu tay về, vui vẻ nói với hắn “Không đau nữa rồi ạ!”, vẻ mặt hớn hở như thể cậu thật sự không còn đau nữa.

Hướng Hạo bật cười, ngay trong chớp mắt đó, tâm trạng nổi bão cả ngày chợt yên bình trở lại.

Cuộc sống thực sự quá khổ sở và tồi tệ, không phải hoàn toàn vì Hướng Hàm. Nhưng hắn vẫn sống, vẫn khờ dại hy vọng, hoàn toàn bởi vì Hướng Hàm.

Cổ họng Hướng Hạo đắng chát, hắn hắng giọng một cái gọi Hướng Hàm “Hàm Hàm, anh ôm em một chút nhé?”

Hướng Hàm cong tít cả mắt ngay lập tức nhào vào lồng ngực của hắn.

Hướng Hạo vòng tay lại, ôm Hướng Hàm như bảo bối, chặt khít trong lòng.

Đến lúc đi ngủ, Hướng Hạo mới biết Hướng Hàm gãi là do cánh tay, có lẽ nên tắm cho cậu mới được.

Thời tiết ngày một nóng lên, cho dù không ra khỏi nhà một ngày thì cả người cũng vẫn có mồ hôi, chứ nói chi như Hướng Hàm, không có việc gì làm, chẳng biết làm gì ở trong phòng chạy tới chạy lui. Hướng Hạo đã tắm ở bãi đỗ xe, lúc về nhà giúp Hướng Hàm lau mặt đánh răng. Hắn không phải người cẩn thận, tỉ mỉ, để chăm sóc Hướng Hàm hắn đã phải cố sức kiên nhẫn lắm rồi, khi lau người cũng lau qua loa, nên chẳng nghĩ đến vẫn còn sót lại cánh tay.

Gần chỗ họ ở có nhà tắm công cộng, Hướng Hạo nhớ tới ánh mắt những người đàn ông nhìn chằm chằm Hướng Hàm, liền gạt luôn suy nghĩ đưa cậu tới đó. Hắn bảo Hướng Hàm ở nhà chờ hắn, mang 2 bình nước quay lại, lấy một bình nước nóng rót vào chậu nhựa.

Nước nóng tỏa ra hơi ấm, Hướng Hàm tò mò ngồi xổm bên chậu vốc từng vốc nước, nhìn chúng tỏa ra hơi khói màu trắng. Hướng Hạo dịch ghế cậu về gần mình, bảo Hướng Hàm không được nghịch nước sôi.

“Em biết rồi ạ”, Hướng Hàm làm bộ nói “Thật là nóng.”

Hướng Hạo “Ừ” một tiếng, kéo cậu đứng lên, định cởi áo cho cậu, cuối cùng hắn thu tay lại để Hướng Hàm tự cởi.

Hướng Hàm chưa tắm kiểu vậy bao giờ, nhìn qua Hướng Hạo, lại nhìn qua hơi nước bốc lên từ chậu nước, từ từ cởi áo, Hướng Hạo vừa nhíu mày, cậu run rẩy cởi nốt cả quần.

So với trước đây, cậu gầy hơn rất nhiều. Quần lót Hướng Hạo mua cho cậu cũng không vừa, treo lủng lẳng ở xương hông, cảm tưởng chỉ cần cậu vừa cử động là chiếc quần đã rơi xuống ngay được.


Nhìn thấy cảnh tượng ấy, cổ họng Hướng Hạo khô ngứa đến khó chịu, mạnh mẽ ấn cậu ngồi xuống ghế, đưa cho cậu khăn mặt để cậu tự lau người, còn mình đứng ở một bên quay mặt đi hướng khác.

Buổi tối rất yên tĩnh, chỉ có vài lúc tiếng chó sủa từ xa văng vẳng lại, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.

Thấy Hướng Hàm nãy giờ im hơi lặng tiếng không phát ra bất kỳ âm thanh nào, Hướng Hạo không kìm lòng được mà quay đầu qua xem, phát hiện cậu lau người mà như thể gãi ngứa, lau đi lau lại một hồi mà vẫn như chưa từng lau.

“Mày rốt cuộc có biết lau hay không hả?!” Hướng Hạo bực mình quát cậu, giật lại chiếc khăn mặt.

Hướng Hàm nghe hắn quát co rúm cả người, đến nhìn Hướng Hạo cũng không dám. Hướng Hạo biết mình vừa làm cậu sợ nên hạ giọng nói nhẹ nhàng bảo cậu ngồi cẩn thận lại, Hướng Hàm liền dịch mông một chút. Hai chân cậu vừa dài vừa trắng lại còn thẳng, khớp xương đầu gối nổi lên rõ ràng, bóng loáng, hai bàn tay nắm hờ đặt lên trên đầu gối.

Dù sao cũng không phải mùa hè, ngồi như vậy một lát, cả người cậu đều mát lạnh, nhưng khi Hướng Hạo chạm vào lại cảm thấy lòng nóng như lửa đốt, dường như chỉ cần hắn lơ là không để ý một chút thôi là cổ họng sẽ phun ra cả khói. Cổ tay hắn cứng ngắc, lóng ngóng cầm khăn mặt thô ráp lau người cho Hướng Hàm. Làn da cậu trắng nõn mịn màng, hắn không dám nhìn thẳng chỉ chăm chăm nhìn đầu ngón tay.

“A”, Hướng Hàm nhẹ giọng kêu một tiếng “Đau…”

Tay Hướng Hạo chợt dừng lại, Hướng Hàm nghĩ hắn nổi nóng, vội vàng cắn môi để không phát ra tiếng. Ai ngờ đâu Hướng Hạo còn không dám ngẩng đầu, cũng chẳng nói một câu nào, nhưng động tác lau người đã nhẹ nhàng đi rất nhiều.

Hướng Hàm rất ngoan, gội đầu cũng không quấy phá, nghịch ngợm. Hướng Hạo giúp Hướng Hàm gội đầu qua loa qua một lần. Đến bước cuối cùng, hắn không thể không để Hướng Hàm cởi quần lót. Hướng Hàm đứng lên, xoay người khom lưng xuống. Hướng Hạo có thể nhìn rõ mồn một cả cơ thể Hướng Hàm, sống lưng thẳng tắp, xương sống rõ ràng kéo dài ẩn vào bờ mông đầy đặn, vừa cong vừa vểnh. Cậu trần truồng cả người trơn bóng đứng trong căn phòng đơn sơ, dương v*t đẹp đẽ nằm rũ xuống giữa hai chân, trên gương mặt biểu lộ sự ngây thơ, khờ khạo không hiểu sự đời, lại không biết bộ dạng bản thân có sức mê hoặc, cám dỗ tới mức nào.

“Anh ơi…”, Hướng Hàm thấy Hướng Hạo đứng đờ người ra, tội nghiệp gọi hắn một tiếng.

Âm thanh vang lên như một chậu nước lạnh băng dội tan ngọn lửa đang cháy hừng hực trong lòng Hướng Hạo, cuốn trôi hết những suy nghĩ xấu xa ra khỏi đầu.

Hướng Hàm là em trai của mày đấy Hướng Hạo, Hướng Hạo cay đắng giễu cợt nghĩ, cmn mày đúng là loại súc sinh mà.

“Ừ”, hắn trả lời Hướng Hàm rồi đổi khăn mặt lau khô người cho cậu, “Đi mặc quần áo vào đi!”

Hướng Hàm giống như nghe được lệnh đặc xá, cả người bừng bừng sức sống trở lại, hoan hô reo hò một tiếng rồi đi lấy quần áo mặc vào, miệng khe khẽ ngâm nga bài ca ở đâu chẳng rõ.

Nhìn cậu sung sướng vui vẻ như vậy, tâm trạng Hướng Hạo cũng tốt hơn một chút, đem nước trong chậu đổ đi rồi thêm nước lạnh vào.

Từ ngày mua mũ, Hướng Hàm ngày nào cũng đội cả ngày. Trước lúc tắm cậu phải bỏ xuống, giờ tắm xong lại đội lên. Cậu ngồi bên giường nghịch nghịch ngón tay, nghe thấy tiếng cửa phòng mở, ngẩng đầu lên nhìn Hướng Hạo cười.


“Sao lại đội mũ vậy?” Hướng Hạo định cầm mũ bỏ xuống, lại bị Hướng Hàm ngăn lại không cho lấy, bĩu môi bất mãn “Anh làm gì vậy?”

Hướng Hạo nghe giọng điệu của cậu thì buồn cười, cởi chiếc áo phông ướt gần một nửa ra, cố tình nói “Đội mũ trong phòng là không lớn được đâu!”

Hướng Hàm nhíu mày giống như đang suy nghĩ lời hắn nói có ý gì, che lấy mũ, đau khổ nghĩ nghĩ một lúc, cuối cùng nói “Nhưng em còn cao hơn Mao Mao mà…”

Mao Mao là thằng bé đầu gấu cao nhất ở khu vực này, nó luôn bắt nạt Hướng Hàm rất quá đáng, vậy nên Hướng Hàm vô cùng sợ nó.

Hướng Hạo cảm thấy cậu rất đáng yêu, khom lưng về phía Hướng Hàm, gần như mắt đối mắt với cậu “Cao cái gì mà cao, mày có cao bằng anh không?”

Hướng Hạo không nói hồi hắn lên cấp III đã cao 1m85, vậy nên, cậu không cao bằng hắn cũng là chuyện rất bình thường. Quả nhiên Hướng Hàm bị lừa, ngay lập tức đứng lên, Hướng Hạo hoảng hốt, vội vàng lùi về phía sau một bước. Tuy nhiên, căn phòng quá nhỏ, nên Hướng Hàm gần như dựa sát người vào Hướng Hạo, lồng ngực hai người suýt nữa chạm vào nhau. Một tay cậu gióng từ đỉnh đầu mình qua đến trước chóp mũi hắn thì dừng lại.

“Không cao bằng anh…” Hướng Hàm nói, buồn bã ủ rũ như mất sổ gạo. Cậu cẩn thận đặt mũ ở cạnh gối, quay đầu phát hiện Hướng Hạo đang cười như không cười nhìn mình, không cam lòng so lại một lần nữa, nhưng bởi vì đã bỏ mũ xuống nên so với lần trước cậu lại càng lùn hơn.

Hướng Hạo vốn dĩ chỉ muốn trêu đùa cậu thôi, ai ngờ Hướng Hàm lại quan trọng hóa kết quả, hiếu thắng như vậy, cả khuôn mặt đều nhăn hết cả lại. Hắn vỗ vỗ đỉnh đầu cậu, dỗ dành “Về sau không đội mũ trong phòng nữa thì sẽ cao lên mà.”

Hướng Hàm nghiêm túc gật gật đầu.

Lúc Hướng Hạo giặt xong quần áo của hai người quay lại phòng thì Hướng Hàm đã đang mơ mơ màng màng sắp ngủ tới nơi. Hắn tắt đèn nằm xuống bên cạnh cậu, Hướng Hàm ngay lập tức trở mình ôm lấy cánh tay hắn, Hướng Hạo vỗ bờ vai cậu, nhỏ giọng nói: “Mau ngủ đi.”

Hướng Hàm ậm ờ một tiếng, thở nhè nhẹ nhè nhẹ. Đúng lúc Hướng Hạo tưởng cậu đã ngủ rồi, lại nghe thấy cậu nói “Anh ơi… Có phải ngày mai em sẽ cao lên phải không?…”

Chỉ cho đến khi Hướng Hàm nghe được câu trả lời khẳng định của Hướng Hạo, cậu mới an tâm mà đi vào giấc ngủ.

Chú thích:

[1]. Bãi sửa xe:

[2]. Xe mô tô:

Hết chương 3


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận