Y Có Khi Nào Sẽ Đi Nhảy Sông Không Full

Thẩm Mục bất động thanh sắc rút tay ra, "Không biết Lý công tử đến thăm là vì chuyện gì?"

Lý Trường Dữ không khuất phục không chùn bước, lại vươn tay sờ lên trán y, "Tử Ngôn, có phải ngươi bị bệnh hay không? Sao mặt lại đỏ như vậy?"

Thẩm Mục lùi về sau một bước, "Nhiễm phong hàn mà thôi. "

"Nếu Tử Ngôn không thoải mái thì quay về nghỉ ngơi đi, chuyện hôm nay cũng không gấp."

"Thẩm mỗ không sao, Lý công tử cứ nói đừng ngại."

"Thôi, ngươi cứ luôn cố chấp như vậy, " Lý Trường Dữ trở về ghế ngồi, "Ngươi cũng biết vài ngày nữa sứ đoàn Bắc Nghiêu sẽ vào kinh đúng không?"

Thẩm Mục gật đầu.

Lý Trường Dữ: "Phụ thân đã tiến cử với hoàng thượng, sẽ do ngươi tiếp đón."

Thẩm Mục cau mày, "Không biết thừa tướng đại nhân có gì phân phó?"

"Nghe nói sứ đoàn Bắc Nghiêu có ý hòa thân, mà luận về chuyện giao hảo kết thân này, phụ thân cảm thấy tốt nhất nên để Đông Lăng làm thông gia, " Lý Trường Dữ ngẩng đầu nhìn Thẩm Mục, "Tử Ngôn có hiểu ý tứ của phụ thân không?"

Thẩm Mục rũ mắt, "Thẩm mỗ đã hiểu."


Tướng quân trên nóc nhà mặt trầm như nước, con mọt sách này là đồng bọn của thừa tướng?

Thừa tướng tham luyến quyền thế cũng không phải chuyện cần phải giấu diếm gì, mà từ lời của Lý Trường Dữ, sao lại còn bao hàm cả ý tứ không an phận trong đó?

Lý Trường Dữ vừa rời đi, tướng quân ngay lập tức từ trên nóc nhà nhảy xuống, dọa đến gương mặt đang đỏ hồng của Thẩm Mục cũng trắng hơn mấy phần.

Tướng quân buồn rầu, "Ngươi đang giúp thừa tướng làm việc?"

Thẩm Mục mím môi không nói lời nào.

Tướng quân từng bước một áp sát, "Hắn muốn làm gì? Tại sao lại chủ trương muốn kết thông gia với Đông Lăng? Hắn cùng Đông Lăng có cấu kết? Muốn đoạt quyền?"

"Tư Đồ tướng quân," Thẩm Mục giả vờ trấn định, "Thẩm mỗ chỉ là nghe lệnh làm việc, những chuyện khác đều hoàn toàn không biết."

"Ngươi còn giả vờ! Ba năm trước, là ai đến mạng chỉ còn lại một sợi chỉ cũng phải liều chết đưa tin giúp hoàng đế!" Ba năm trước, An Vương tạo phản, không ai biết tại sao tướng quân đang ở biên quan cách xa vạn dặm lại đột nhiên xuất hiện trong kinh thành suất binh dẹp phẳng phản loạn, ngoại trừ hoàng đế cùng Thẩm Mục thiếu chút nữa là mất mạng.

Một con mọt sách như vậy làm sao có thể đi giúp đỡ thừa tướng cấu kết ngoại địch?

Con mọt sách này còn mạnh miệng, "Thẩm mỗ tự có chừng mực, tướng quân không cần bận tâm."

Tướng quân giận dữ, giơ tay đánh lên mông y một cái.

Thẩm Mục ôm lấy mông, hai mắt mở to, một mặt khiếp sợ.

Tướng quân: "..." Mẹ nó, lỡ tay rồi.

"Khụ khụ... Có đau không?"

Mặt Thẩm Mục đỏ bừng lên.

Tướng quân ngước nhìn trời, "Chuyện kia... Ngươi nhớ phải bôi thuốc."

Thẩm Mục so với tôm luộc đã không còn gì khác biệt.

"Chuyện của thừa tướng, ngươi không muốn nói cũng chẳng sao, cứ để sau này muốn nói hãy nói." Tướng quân thở dài, vừa mới xoay người muốn đi, lại mạnh mẽ xoay ngược trở về, "Tên Lý Trường Dữ kia là sao?!"


Thẩm Mục không hiểu gì.

"Sao hắn có thể động tay động chân với ngươi như vậy?!"

Thẩm Mục: "... Ta không thích hắn."

Tướng quân hài lòng, "Sau này không được cho hắn chiếm tiện nghi của ngươi nữa!"

Năm ngày sau, sứ đoàn Bắc Nghiêu đã đến kinh thành.

Thẩm Mục phụng mệnh tiếp đón, dùng yến tiệc quà cáp để chiêu đãi, đến cuối cùng phải đưa người về hết dịch quán mới có thể trở về Thẩm phủ.

Nhưng sau khi y hồi phủ không bao lâu, lại có người đến báo tin, trong sứ đoàn Bắc Nghiêu có ba người bởi vì say rượu chưa chơi tận hứng, lại đã nghe tiếng của Nhiễm Túy Lâu từ trước, không nhịn được chạy đi uống hoa tửu, cuối cùng lại say đến ngất ngây, ở trong lâu bắt đầu quậy phá.

Thẩm Mục vội vã chạy tới Nhiễm Túy Lâu, nửa đường gặp được hai người Bắc Nghiêu cũng đang đi tới đó.

Hai người kia có chút lúng túng.

"Đã khiến ngự sử đại nhân cười chê rồi." Một người có vóc người hơi lớn ngượng ngùng nói. Người còn lại có thân hình nhỏ nhất, tính khí lại rất lớn, tức giận mắng thầm, "Thứ làm người khác mất mặt ngứa mắt!"

Khi bọn họ chạy đến Nhiễm Túy Lâu, ba con ma men kia còn đang vì say rượu mà đùa giỡn cợt nhả một đàn cơ*.

*: người đánh đàn, bán nghệ không bán thân.

Trong lâu, Tôn ma ma đã gấp đến độ hoa dung thất sắc, Vân Thiển cô nương này là người của Tư Đồ tướng quân a, bình thường những vương tôn công tử kia đều kiêng kỵ tướng quân, tay cũng không dám chạm thử, hiện tại thì hay rồi, từ đâu mọc ra ba con ma men, Vân Thiển cô nương này nếu như có mệnh hệ gì, tướng quân có gỡ luôn tòa lâu này hay không?


Cũng may ngự sử đại nhân đã kịp mang tùy tùng theo dẫn người đi, trong đó có hai tùy tùng càng hung dữ hơn cả, trực tiếp ra tay đánh ba con ma men kia ngất xỉu.

Tôn ma ma mang theo Vân Thiển, rối rít cám ơn Thẩm Mục.

Thẩm Mục nhìn cô nương đang cúi đầu kia, thầm nghĩ, đây là cô nương trong lòng người kia, quả thực thanh lệ động nhân, rất xứng đôi với hắn. Y thở dài trong lòng, mình ngày hôm đó chắc là bị ma nhập rồi, tại sao vừa nhìn thấy hắn đi vào tòa lâu này, trong lòng lại tràn đầy oan ức cùng tức giận, quỷ thần xui khiến đi theo vào... Người ta là đi gặp cô nương trong lòng, có quan hệ gì với mình đâu?

Tướng quân đi ra từ nhà bếp trong quân doanh, không ngừng mắng nhiếc.

Liên Tầm từ trong lều đi ra gặp hắn, hỏi: "Làm sao vậy? Lại là ai chọc tức ngươi rồi?"

Tướng quân: "Mẹ nó, tên tiểu tử Triệu Thất này lại nấu cơm đến cháy khét!"

Liên Tầm hơi nhướng mày, "Vân Thiển cô nương lại xảy ra chuyện rồi?"

"Không có chuyện gì, " Tướng quân vung vung tay, "nghe nói là có mấy con ma men uống say rồi quấy phá một chút, tên Triệu Thất này thiếu chút nữa là mang theo dao phay đi tìm người liều mạng."

Liên Tầm: "Haizz, ta nói ngươi tại sao làm người tốt lại không làm đến cùng, trực tiếp chuộc thân giúp cô nương người ta đi, không cần mỗi ngày đều phải ăn cơm khét."

Tướng quân mỉm cười, "Nữ nhân của mình thì tự mình đi chuộc, ta che chở giúp hắn như vậy là đã nghĩa khí lắm rồi."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận