Y Có Khi Nào Sẽ Đi Nhảy Sông Không Full

Thẩm Mục bưng kín mặt, lắp bắp hỏi, "Ta vốn có phủ đệ của mình... Vì sao... Vì sao phải chuyển đến phủ tướng quân..."

"Không phải ngươi sợ ta lạnh sao?" Tướng quân cây ngay không sợ chết đứng, không biết xấu hổ nói, "Có người để ta ôm ngủ sẽ không lạnh nữa."

"Hồ... Hồ ngôn loạn ngữ..." Thẩm Mục nghe không nổi nữa, giãy dụa muốn đi, tướng quân ôm không buông tay, "Sao lại là hồ ngôn loạn ngữ, bằng không ta qua phủ của ngươi ngủ cũng được, ổ chăn của ngươi cũng rất ấm áp nha, lần trước..."

Tướng quân còn chưa nói hết đã bị Thẩm Mục vội vàng che miệng lại, "Ngươi... Đừng nói nữa..."

Tướng quân cười, hôn lên bàn tay y một cái, "Được được được, ta không nói nữa..." Hắn nghĩ, da mặt con mọt sách của hắn thật sự rất mỏng, đùa chút xíu liền xấu hổ, xấu hổ chút xíu liền đỏ mặt, thật con mẹ nó... đáng yêu quá chừng.

Kỳ thực lần trước cũng không có gì, cũng chỉ là... Ôm người ta... Thoải mái ngủ một giấc...


Ngày ấy, sau khi gặp công chúa Bắc Nghiêu, đến tối tướng quân lại trèo tường leo cửa sổ, lén lút tiến vào phòng ngủ của Thẩm Mục.

Con mọt sách của hắn lúc đó đang đọc sách dưới ánh đèn, hình như là mới tắm rửa xong, một thân áo trắng, tóc xõa hết ra, trên sợi tóc còn dính hơi nước, cả người ôn ôn hòa hòa, lại bị người đột nhiên chui vào phòng dọa sợ hết hồn, thiếu chút nữa đã lên tiếng gọi người.

Mà vừa nhìn thấy là tướng quân, vừa mừng vừa sợ, đáy mắt hắt ánh nến, trong veo bừng sáng.

Lòng tướng quân nóng lên, có chút không chịu nổi.

"Khụ khụ... Đang đọc sách sao?"

Thẩm Mục gật gật đầu, "Đang rảnh rỗi, tùy tiện xem một chút." Y cầm sách trong tay, trên lề trang sách còn có viết vài chữ, chắc là trong lúc đọc sách tiện tay viết lên.

Tướng quân nhìn những con chữ kia, cười nói: "Chữ của ngươi quả nhiên dù là một chút cũng không hề thay đổi."

Thẩm Mục không hiểu.

Tướng quân từ trong lồng ngực móc ra tờ giấy công chúa Bắc Nghiêu hẹn hắn ra ngôi miếu đổ nát ngoài thành, "Đây là do ngươi viết ha?"

Thẩm Mục tiếp nhận tờ giấy, "Ngươi đã đi gặp công chúa Bắc Nghiêu?"


Tướng quân gật đầu, Thẩm Mục nhẹ giọng nói: "Chuyện này liên luỵ quá nhiều, nếu như ngươi không nguyện ý..."

Tướng quân đánh gãy y, "Ngươi cũng bị kéo vào rồi, ta còn có thể không để tâm sao?"

Đôi mắt Thẩm Mục hơi cong lên, đáy mắt xuất hiện ý cười, "Ta vốn định trực tiếp thương lượng với ngươi việc này, nhưng công chúa nói muốn gặp ngươi..."

"Nàng ta chắc cũng chỉ là muốn thử ta thôi," Tướng quân ghét bỏ nói, "thử thì thử, còn tìm ngươi viết thư giùm, ngay lập tức bị ta nhìn thấu."

"Người nói, chữ mình không đẹp," Thẩm Mục nghi hoặc hỏi, "sao ngươi có thể nhận ra?"

Tướng quân cực kỳ kiêu ngạo, "Ta nhận ra nét chữ của ngươi."


Thẩm Mục đầu óc mơ hồ, "... Sao ngươi lại... có thể nhận ra chữ của ta?"

Tướng quân: "Ngươi quên rồi? Ngươi đã từng viết thư cho ta."

Thẩm Mục lật qua lật lại trí nhớ của mình, sững sờ là y không tìm được bất kì thông tin gì liên quan với lá thư mà tướng quân nói.

Tướng quân có chút không vui, lại không chịu nói nữa, muốn thư ngốc tự nghĩ.

Vì vậy, con mọt sách suy nghĩ một buổi tối cũng không nhớ ra được cái gì, cuối cùng tướng quân tức giận đến nằm lì trên giường người ta không chịu đi, còn nói một người ngủ không được, rồi kéo con mọt sách vào luôn trong chăn, ôm không buông tay, táy máy tay chân chiếm tiện nghi người ta, một lát nói người ta eo nhỏ, một lát lại chê người ta quá gầy, một lát nữa lại nói mông người ta mềm quá... Náo loạn nửa ngày mới chịu ngủ.

Con mọt sách đỏ mặt vùi trong lồng ngực tướng quân, lắng nghe tiếng hít thở nhẹ nhàng của hắn, không ngừng lục lại những ký ức từ lần đầu tiên gặp gỡ đến hiện tại cùng nhau ngủ trên một chiếc giường, nhưng vẫn là không nhớ tới bản thân đã viết thư gì cho tướng quân, cuối cùng cũng không chống cự nổi cơn buồn ngủ, dựa vào ngực tướng quân thiếp đi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận