Xuyên Thư Tự Nhiên Thành Phản Diện Alpha


"Hà Hà"
Nghe cách gọi này thì còn ai ngoài Đường Y Nhiên nữa.

Cái cô này...
"Tớ tới thăm cậu.

Đã đỡ hơn chưa?"
Cô nàng có vẻ khác.

Ít nhất là không còn lắp bắp trước mặt Vân Hà nữa.
"Đỡ nhiều rồi."
"Nghe bảo Hà Hà không bị nặng, nhưng tớ không tin đâu.

Hà Hà nói thật đi, bị thương ở những chỗ nào?"
Vân Hà: "!?"
Sao mà bạo dạn vậy chị gái này!?
Thấy Vân Hà ngây người ra, Y Nhiên trực tiếp lại gần.

Duỗi tay.

Vạch áo.

Nhìn khí thế của cô nàng quyết liệt như thế thôi chứ hành động vẫn rất dịu dàng.
Tình hình của Vân Hà không tốt như cô hay treo trên miệng.

Hai cánh tay bỏng nặng.

Gãy chân trái.


Nếu lúc đó Vân Hà không phản ứng kịp thì chắc nát hai chân rồi.

Bởi vì sức nổ mà quạt trần rơi xuống, càng không biết làm sao lại trúng chỗ Vân Hà.
Vân Hà: "..."
Ngoài ra nội tạng cũng bị tổn thương không ít, chỉ là không nguy hiểm tới tính mạng mà thôi.

Bom nổ ở cự li gần như thế mà không chết, người người đều nói Vân Hà có phúc tinh.
Sờ tới sờ lui chán chê, Y Nhiên mới dừng lại.

Rồi dùng giọng điệu của một bà mẹ nói với Vân Hà:
"Hà Hà, tớ biết là alpha hồi phục nhanh, nhưng tuyệt đối không được chủ quan đó.

Không được ăn rau muống, gạo nếp, thịt bò.

Phải uống thuốc đầy đủ, rèn luyện cơ thể, tuyệt đối không được bỏ bữa, tập luyện quá mức, phải ngủ đủ giấc..."
Nhìn cô nàng cứ liến thoắng liến thoắng, Vân Hà bất giác bật cười.

Cô tất nhiên biết mình nên làm gì, phải làm gì và tránh không làm gì.

Kiếp trước bà của cô cũng từng gãy xương một lần.
"Y Nhiên, tớ biết rồi! Cảm ơn cậu đã lo lắng cho tớ."
Vân Hà mỉm cười.
Dịu dàng.

Đẹp đẽ.

Đường Y Nhiên thầm mắng.

Không xong rồi, tim đập nhanh quá.

Làm sao bây giờ?
Tự dưng nhìn thấy Y Nhiên ôm má, Vân Hà: "?"
Chợt nhớ tới lớp trưởng, đồng thời là em họ cô nàng, Vân Hà hỏi thăm:
"Lớp trưởng thì sao rồi? Còn nguy hiểm gì không?"
"Lớp trưởng lớp cậu...nếu đêm nay không có chuyển biến tốt thì..."
"Đã ngày thứ năm rồi.

Cậu ấy vẫn..."
Cả hai đều rơi vào yên lặng.

Nhưng suy nghĩ thì lại khác nhau.
Lê Vân Hà nhớ kĩ càng rằng, ngày thứ ba nam chính đã tỉnh lại sau cơn nguy kịch.

Tại sao bây giờ đến ngày thứ năm vẫn chưa tỉnh lại? Không lẽ là do cô còn sống nên nam chính mới...
Đường Y Nhiên lại nghi ngờ người thương của mình.

Cô chắc chắn chưa nói cho Vân Hà biết về gia cảnh của cô, cũng như người em họ Đường Thế Trung này.

Tại sao cậu ấy lại biết? Kể cả chuyện cậu ấy còn sống như một kì tích? Lúc nãy cô đã tra xét vết thương của Vân Hà, không có dấu hiệu giả mạo.


Cả vết bỏng kia, có thể không bao giờ lành sẹo.
Cha Đường Y Nhiên là anh của cha Đường Thế Trung.

Nhưng cả đế quốc chỉ biết đến nhà đại tướng Đế quốc có một cậu con trai thiếu tướng.

Còn lại đều là sương mù.

Ông nội cô không yêu thương cô.

Vì cô là một omega yếu đuối, cũng không thông minh.

Ba cãi lại ông nội, không sinh tiếp đứa con thứ hai mạnh mẽ.

Từ đó, gia đình cô trở thành vô hình.

Rõ ràng là sức khoẻ của mẹ cô rất yếu, không thể chịu đựng được việc tiếp tục sinh đẻ.

Tại sao ông nội lại không chịu hiểu? Rằng con trai lớn của ông đã đau khổ như thế nào khi mẹ qua đời.
Ngược lại với cô, với gia đình cô, gia đình chú là hình mẫu hoàn hảo cho Đế quốc.

Chú là thiếu tướng tài giỏi, cô là bác sĩ của bệnh viện Đế quốc, con trai là một alpha cường đại, tương lai sẽ trở thành một vị tướng tài.

Hào quang ấy chói lọi đến mức, họ Đường cũng không phải họ phổ biến nhưng mấy ai tin được rằng Đường Y Nhiên và Đường Thế Trung là chị em họ.
Đường Y Nhiên cụp mắt:
"Tại sao Hà Hà biết tớ đi thăm lớp trưởng lớp cậu? Tớ nhớ là tớ chưa từng nói bất cứ điều gì về Đường Thế Trung cho Hà Hà nghe."
Lê Vân Hà thầm nhủ: "Toi rồi."
Quả nhiên dù có là đứa cháu ghẻ thì vẫn là dòng máu thiên tài của nhà họ.

Sự nhạy bén này, chậc chậc.

Nhưng vẫn là ngây thơ, lại nói ra.
"Lúc nãy tớ nhìn thấy cậu đi ngang qua chỗ này, còn cầm hai bó hoa.

Một bó cậu đã cắm bên giường của tớ.

Vậy bó còn lại có thể ở đâu? Có hai khả năng, cậu đi thăm người thân hoặc là thăm bạn học.


Tớ lại nhớ tới cậu và lớp trưởng đều họ Đường.

Thế là tớ đoán mò thôi."
"Phòng của Đường Thế Trung không ở hướng đó."
"Nhưng nhà vệ sinh ở hướng đó.

Tớ cảm thấy cậu là một omega có phép tắc, trước khi gặp mặt một ai đó, cậu chắc chắn sẽ chỉnh trang lại bản thân."
Thấy vẻ mặt vui vẻ của Đường Y Nhiên, Vân Hà cười tươi đáp lại.

Mừng thầm trong lòng.

Cô đặt cược Đường Y Nhiên sẽ vào nhà vệ sinh.

Sự thật là cô nàng không hề nhìn thấy Đường Y Nhiên đi ngang qua chỗ này.

Mẹ cô từng lải nhải về việc nhà vệ sinh quá xa, cũng từng nói về phép lịch sự cần thiết trước khi gặp ai đó.

Phòng Đường Thế Trung ở đâu cô cũng không biết.

May mắn là cũng ở cùng tầng với cô.
Lần thăm bệnh này: Lê Vân Hà win!
- *-
Tiểu kịch trường:
Vân Hà: cậu nhạy bén thế này thì tớ làm sao ngoại tình được.
Y Nhiên: dám ngoại tình, hử?
Vân Hà: không, tuyệt đối không dám!.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận