Xuyên Thư Chi Pháo Hôi Hành Trình


Từ khi bốn tòa nhà bao vây xung quanh trưng ra bốn tấm băng rôn tỏ tềnh, Trác Văn Thế đã luôn đóng tất cả rèm, che đi những dòng chữ nhức nhối mà anh chứng kiến.

Vậy nhưng che rèm lại, làm việc với không gian không có ánh sáng tự nhiên thì đúng là cực hình nhân gian.

Vì vậy, anh đã cho người thay tất cả kính cường lực bằng kính một chiều.

Tuy rằng kính một chiều vẫn khiến anh nhìn thấy nội dung của mấy tấm băng rôn, nhưng ít nhất anh cũng không bị khó chịu cực độ khi có mấy cái camera cứ chĩa suốt cả ngày vào tầng làm việc của anh và anh cũng có thể làm việc mà không bị ức chế khi biết chắc những ánh mắt bên ngoài không thể nhìn thấy tình trạng bên trong.
Phạm Gia Huân liếc trái ngó phải, bốn tấm băng rôn vẫn cứ chói lòa mới cứng như ngày nào, hẳn là bốn cậu ấm cô chiêu này liên tục cho người thay mới đây mà.

Chậc, bị Trần Dương Nam cho người kẹp như kẹp quần áo mà họ vẫn không thể quên được mấy tấm băng rôn - minh chứng cho việc tỏ tình mọi nơi mọi thời điểm.
Quay qua quay lại đã không thấy Lê Linh Sơn đâu, Phạm Gia Huân cũng không để ý lắm; hắn trò chuyện với Lê Linh Lan một hồi mới thấy anh ta bước vào một bộ vừa đi vừa chỉnh lại cổ áo y như mấy diễn viên phản diện vừa trải qua một cuộc thanh trừng vậy.

Thế mới biết Trần Dương Nam cho người đột nhập vào tòa nhà để gắn camera siêu mini theo dõi Trác Văn Thế, Lê Linh Sơn vừa nhận được thông tin đã lập tức hành động trừ đi mối nguy.

Còn tại sao người đi xử lý không phải Lê Linh Lan thì Lê Linh Sơn biểu thị bản thân bị sai vặt đến quen rồi!

Sau cả tiếng chuyện trò thì Phạm Gia Huân cũng có thể gặp lại người anh hệ thú zị - Trác Văn Thế.

Quào, cái bản mặt anh không khác gì hình tượng con người thành công tiêu biểu - nam phụ vạn năm trong trăm ngàn cuốn tiểu thuyết ngoài kia.

Bảo sao cứ luôn có nguyên một dàn cậu ấm cô chiêu cứ đeo như trang sức.
Nội dung trò chuyện ngoài hỏi thăm vài câu thì Trác Văn Thế luôn muốn để hắn về công ty giúp đỡ anh.

Nhưng mà phận pháo hôi sắp bay màu chỉ thích nằm chảy thây trong nhà như Phạm Gia Huân lại dễ gì gật đầu cho được.

Mặc kệ ánh mắt trừng trừng không thiện cảm của ông anh thú zị, Phạm Gia Huân trơ mặt lượn ra khỏi công ty, lái xe dạo quanh khắp nơi coi như thăm lại thành phố.
Thời gian trôi nhanh như tó chạy ngoài đồng, chẳng bao lâu thì thời gian diễn màn nhảy nhót trước mặt công chính của Phạm Gia Huân cũng đến.

Vốn Mười Năm Thất Bát còn muốn kè kè bên cạnh Phạm Gia Huân nhưng ngay đúng thời điểm này, bản cập nhật xuất hiện.
Hệ thống Mười Năm Thất Bát nghĩ đi nghĩ lại, kịch bản trong năm này nó thu thập được càng ngày càng đi đúng hướng, tin chắc không có nó thì Phạm Gia Huân cũng chẳng thể làm sai cái gì được.

Vì vậy nó làm đúng chức trách nhắc nhở đủ điều trước khi offline, rằng Phạm Gia Huân chỉ cần tia đúng người đẹp nhất trong bar và lên tiếng tán tỉnh muốn bao nuôi đối phương, việc bảo vệ thụ chính và trừng trị hắn sẽ do công chính Võ Lương Lâm thực hiện.
Dưới thái độ 'mày làm sai thì mày bay màu' của người anh em thiện lành, Phạm Gia Huân phải cam đoan rằng bản thân có thể hoàn thành nhiệm vụ để người anh em có thể an tâm tắt máy offline để nâng cấp.
Tối hôm ấy, Phạm Gia Huân lấy tinh thần 'chớt cũng phải đâm theo lao' mà tới quán bar trong kịch bản.

Ngồi một hồi bên cạnh ly rượu còn chẳng vơi được bao nhiêu, hắn chờ đúng hai mươi giờ, chờ cho thụ chính xuất hiện.

Ờ thì batender đẹp nhất trong đây thì Phạm Gia Huân thấy rồi, chính cái người đối diện hắn chứ còn ai, chỉ là hình tượng có chút sai sai.

Cơ mà cũng chẳng có điều luật nào quy định thụ chính thì phải có bộ dạng íu đuối cả.

Vì vậy, khi thời điểm đã đến chính xác, Phạm Gia Huân liền buông lời muốn bao nuôi anh chàng đối diện.
Cùng lúc này, hệ thống Mười Năm Thất Bát online trở lại, vì bản cập nhật lần này có dung lượng không lớn nên nó chẳng mất nhiều thời gian để nâng cấp.


Trước thần thái của Phạm Gia Huân, nó âm thầm cho hắn một like, đúng là đủ khí chất của bad boy; mỗi tội hơi thiếu khí chất ngứa đòn hằn trong xương tủy mà Trác Văn Thịnh luôn luôn tỏa ra.
Anh chàng đẹp trai đối diện nghe xong lời đề nghị của Phạm Gia Huân, khuôn mặt đần ra trông thấy.

Phạm Gia Huân nhẩm tính chắc không đến một phút, người của công chính sẽ báo cho y biết về tình hình này, sau đó hắn sẽ trở thành cá nằm trên thớt mặc cho người ta đánh vảy.
Nhưng hai phút rưỡi trôi qua, chẳng thấy một chàng trai nào xuất hiện dằn mặt hắn.

Cũng chẳng thấy tên đàn em nào của công chính lôi hắn ra ngõ hẻm rồi tẩn cho một trận.

Ngược lại, Phạm Gia Huân thấy khuôn mặt của anh chàng đẹp trai hơi hồng lên cùng với nụ cười ngượng ngùng treo trên môi.
Phạm Gia Huân phóng lao thì phải theo lao, cứ nghĩ có lẽ công chính sẽ mất thêm chút thời gian để xuất hiện.
Cứ mải chìm đắm trong nỗi ứ chế và buồn của riêng mình, Mười Năm Thất Bát quên mất thời gian vẫn đang trôi.

Cái lúc nó bình tĩnh lại rồi thì Phạm Gia Huân cũng đã phát hiện ra sự có mặt của nó, hắn điên cuồng dùng suy nghĩ gọi nó: "Hệ thống Thất Bát, công chính đâu? Màn anh hùng cứu mỹ nhân đâu?"
Hệ thống lần nữa chết lặng: "Ngay bên cạnh cậu!"
Phạm Gia Huân: "…"
Hệ thống: "Tôi nói, cậu làm một vẻ dâm dê đòi bao nuôi thụ chính mà"
Phạm Gia Huân vẫn không biết mọi chuyện sai ở chỗ nào: "Thì tôi chính là tiếp cận bartender đẹp nhất ở đó thây…"
Hệ thống: "Chờ tôi kiểm tra số liệu"
Hệ thống Mười Năm Thất Bát chết lặng với chỗ thông tin nó vừa thu thập được.


Hóa ra những thông tin mà nó có từ khi đến thế giới nhiệm vụ này toàn là lừa dối, tất cả chỉ là vở kịch do cái hệ thống huần hòe Chín Chín Năm Không Tắm kia tạo ra mà thôi.
Hệ thống: "Cốt truyện thay đổi"
Phạm Gia Huân: "Thay đổi như thế nào?"
Hệ thống: "Ứ biết"
"…" Phạm Gia Huân: "Rồi giờ sao?"
Hệ thống: "Ứ biết, ứ quản"
Phạm Gia Huân nhìn sang Võ Lương Lâm đang một bộ cô dâu nhỏ cùng mình bước vào khách sạn mà cảm xúc đan xen.

Công chính Võ Lương Lâm bá đạo ngang ngược, là biểu tượng tiêu biểu cho những tính từ thành công và mạnh mẽ; rốt cục là tại sao y lại có cái vẻ mặt này?
Phạm Gia Huân vẫn còn chưa nghiệm ra lý do thì Võ Lương Lâm đã hiện nguyên hình, cái vẻ cô dâu nhỏ bay biến không còn một cái mống gì.

Vừa vào phòng khách sạn y đã bổ nhào đến Phạm Gia Huân ăn ăn ăn.
Cảnh tượng này quá đẹp, hệ thống Mười Năm Thất Bát không nỡ nhìn, nó phải offline để bảo vệ tầm nhìn của mình..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận
Quảng Cáo: Coin Cua Tui