Xuyên Thư Bạn Trai Cô Thuê Là Đỉnh Lưu


Khi Khương Thi về đến nhà thì lập tức ngồi xuống trước máy tính rồi mở tài liệu ra.


Trong đầu hiện lên vài hình ảnh hỗn loạn, cô muốn miêu tả chúng, bởi vì cô cho rằng nếu như không lập tức viết ra thì những hình ảnh này sẽ biến mất ngay lập tức.Cạch cạch cạch… Sau khi gõ được vài đoạn thì dừng lại, nếu như mới vừa rồi giống như là được nữ thần Muse nhập vào, linh cảm và nguồn cảm hứng không ngừng trào ra như suối, thì bây giờ đầu óc cô lại trống rỗng.Linh cảm dần dần biến mất.Cô đọc lại đoạn văn vừa viết, là cảnh nam chính và nữ chính gặp nhau, lời kể lộn xộn, khung cảnh mơ hồ, lời thoại vẫn còn nóng...Một tình tiết như vậy không thể đưa vào văn bản, nhưng vừa lúc nãy dường như cô chỉ cảm thấy một chút trong bầu không khí đó.Tiếc là lại biến mất quá nhanh.Cô khom lưng xuống, hai tay buông xuống tự nhiên, tựa đầu nghiêng sang một bên bàn, hai mắt mở to.Một lúc sau cô lấy điện thoại ra từ trong túi, rồi mở album ảnh ra, ảnh chụp một người con trai đang đứng nghiêng người sang một bên, mặc dù trên tay còn cầm một quyển sổ nhỏ và một cây bút, phong thái cũng tự nhiên và khoan khoái, khóe miệng cong thành một vòng cung thanh lịch, biểu cảm có chút mê hoặc.Ngũ quan tinh tế, quyến rũ, song cũng phù hợp với vẻ mặt nghi hoặc, có một cảm giác tương phản mới mẻ, Khương Thi nhìn chằm chằm vào ảnh vài giờ."Tạch tạch...!tạch tạch...""Tạch..."Tia lửa cảm hứng vàng rực lúc ẩn lúc hiện, cô giống như một chiếc bật lửa chỉ còn lại một chút dầu, tia lửa cứ "tạch tạch, tạch tạch", từ đầu đến cuối chỉ thiếu một chút nên vẫn không thể nhen lên ngọn lửa.Trên điện thoại cũng không có thông tin liên lạc mới.Mặc dù không thể nhanh như vậy được, nhưng cô thật sự hy vọng anh có thể nhanh chóng suy nghĩ thông suốt, sau đó thì liên hệ cho cô.Khương Thi ngồi xuống, lại mở đại cương ra, phần này có một kẹp giấy để phân biệt, trước hết là xem tình tiết tiếp theo của truyện, nói không chừng lại có thể lấy được cảm hứng từ cốt truyện trước.Cô càng lật về phía sau thì vẻ mặt của cô càng nghiêm trọng, sau khi ghen tuông được hòa giải, nam chính và nữ chính bước vào giai đoạn ngọt ngào ngắn ngủi, số cảnh ở bên nhau nhiều đến đáng sợ, ôm, hôn, tặng quà...!Tất cả đều là điểm mù kiến thức của cô.Cô đóng đại cương lại, rồi nhấp vào tìm kiếm trên mạng, gõ câu hỏi: Làm thế nào để có một công cụ ngoan ngoãn…Gõ sai rồi, xóa đi.Rồi gõ lại lần nữa: Làm thế nào để đạt được mục tiêu ký hợp đồng thành công với khách hàng?Cô đã rất quen thuộc với quy trình ký hợp đồng thương mại, nhưng đây lại là lần đầu tiên người ký hợp đồng từ chối thẳng ngay khi cô đề xuất, cô cần thêm nhiều kế hoạch hơn.Một tiếng sau, Khương Thi chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, não căng ra, tất cả đều là về quy trình ký hợp đồng của công ty, hơn nữa cũng rất rõ ràng, bởi vì những điều đó không thích hợp để áp dụng cho tình hình hiện tại.Cô đặt điện thoại xuống, rồi ngửa đầu tựa lưng vào ghế ngồi, phía trên bàn làm việc là một giá sách ba tầng bằng gỗ kiểu cũ và được chất đầy sách, cô lần theo từng tên sách nhưng lại đột nhiên dừng lại, rồi đứng lên lấy ra cuốn sách đã hấp dẫn được tầm mắt của cô.Khương Thi mở cuốn sách [Bá tổng cưng chiều người yêu hợp đồng], cô tùy ý lật hai trang, ánh mắt dần dần nghiêm túc....Những giọt mắt!Các kiểu tìm khắp nơi cũng không tìm được cách bản hợp đồng chuẩn chỉnh, thế nhưng lại có ở trong này!…Ngày hôm sau.Khương Thi ôm một bó hoa hồng lớn đỏ tươi đứng trước cổng Học viện Điện ảnh Nam Phong, cô không thèm để ý đến ánh mắt dò hỏi của các sinh viên mà tập trung chờ đợi nguồn cảm hứng của cô.Không biết khi nào thì anh sẽ tới, vì sợ sẽ bỏ lỡ nên từ sáng sớm cô đã đi lấy bó hoa rồi tới đây ôm cây đợi thỏ.Mà cô thật sự cũng rất may mắn, vừa quay đầu lại đã lập tức nhìn thấy anh đang chậm rãi đi dọc theo vỉa hè.


Giống như ngày hôm qua, trên tay vẫn cầm một cuốn sách.Cô không lập tức tới chào hỏi, bởi vì ở đây có rất nhiều người, cô đang đợi đến một nơi vắng vẻ để có thể thực hiện kế hoạch.Vì vậy sau khi anh đi ngang qua cổng trường thì cô đã lập tức giơ bó hoa hồng trên tay lên để che mặt đi, nên lúc đi ngang qua anh không hề nhận ra, sau đó cô ôm bó hoa đi theo sát ở phía sau.Ngay lập tức cô phát hiện ra rằng, chàng trai này được hoan nghênh hơn so với dự đoán của cô.

Cứ đi được một đoạn đường là có người cầm điện thoại chặn anh lại, lúc đó anh sẽ dừng lại để chụp ảnh với những người có thái độ tốt.Sau khi chụp ảnh xong thì anh sẽ đi ra xa, còn những cô gái tìm anh chụp ảnh sẽ lấy tay ôm ngực và nhìn chằm chằm vào bóng lưng anh từ xa.Khó trách ngày hôm qua anh đột nhiên rủ cô chụp ảnh, có vẻ như anh đã rất quen với tình huống này và lầm tưởng rằng cô muốn chụp ảnh cùng anh.Nhớ lại dáng vẻ bình tĩnh và thong dong của chàng trai ngày hôm qua, cô mím môi nhịn cười, hóa ra lại là người tự luyến..



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận