Xuyên thành vợ cũ của quân nhân

Vốn chăm chỉ học hành cũng chẳng có đầu ra, mọi người đều không quan tâm ai đạt hạng nhất.
Nhưng khi tin tức khôi phục thi đại học được công bố, ánh mắt mọi người nhìn Tạ Miêu đã khác hẳn ngay lập tức.
Khi cô đến trường vào ngày hôm sau, rõ ràng nhận thấy những ánh mắt dò xét cô hoặc ngoài sáng hoặc trong bóng tối đã nhiều hơn, còn có người xì xào bàn tán.
“Nhìn thấy chưa? Đó chính là người đạt hạng nhất của chúng ta, xinh đẹp đúng không?”
“Xinh, nhưng cậu nói thành tích đội sổ của cậu ấy trước kia là thật à?”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
“Thật đó, các bạn lớp đó nói trước kia có tốt lắm thì cậu ấy cũng chỉ có hạng ba dưới lên.”
“Thế thì cậu ấy thông minh quá nhỉ? Mới có hơn một tháng đã giành được hạng nhất rồi! Không biết nếu tớ bắt đầu chăm chỉ học hành từ bây giờ thì có thể tiến bộ nhanh như cậu ấy không, năm nay tớ đã là học sinh lớp 10 rồi…”
Còn Tạ Miêu thì không bị ảnh hưởng gì, vào phòng học một cách bình thường và lôi sách vở ra, đọc lại hai lần văn cổ đã học ngày hôm qua.
Đọc chẳng bao lâu, Ngô Thục Cầm đã đến. Vào lớp cũng không về chỗ của mình mà đi thẳng đến chỗ của Tạ Miêu.
Mỗi lần Ngô Thục Cầm tìm cô chẳng có chuyện tốt gì, Tạ Miêu lập tức trở nên cảnh giác, “Cậu lại muốn làm gì?”
Phản ứng kiểu gì vậy? Cô đâu có phải đến gây chuyện.
Ngô Thục Cầm lườm mắt, “Chả gì hết, bà tôi nói tôi mang đồ đến cho cậu.”
Nếu không phải nửa hộp phấn mà mẹ đưa cho cô đã dùng hết và hiện giờ cô không có gì để bôi thì còn lâu cô mới thèm nói chuyện với Tạ Miêu.
Nhưng vốn cô vẫn tò mò, trước kia anh Hàm Giang cũng không thích Tạ Miêu, tại sao đột nhiên tốt với Tạ Miêu như vậy. Hỏi rồi mới biết, thì ra Tạ Miêu đã cứu anh ấy, còn vì thế mà bị thương, mất nửa tháng mới khỏi được.
Ánh mắt của Ngô Thục Cầm lướt qua vết sẹo vẫn còn màu hồng nhạt trên tay phải của Tạ Miêu, cô khựng lại, cuối cùng cũng không nói lời khó nghe gì, chỉ đặt lọ kem và phấn lên bàn của Tạ Miêu.
Kem được đặt trong lọ sứ cổ lớn, bên ngoài còn có bọc hộp giấy, loại bột thì dùng hộp sắt để đựng.
Hai thứ này nhìn đã biết không rẻ, Tạ Miêu không khỏi nghi ngờ, “Cậu nói những thứ này là bà bảo cậu đưa cho tôi.”
“Ừm, hai ngày trước bà tôi đi huyện mua đồ, hai thứ này cho cậu.”
Cầm đồ của người ta thì phải làm việc cho người ta, chút uy tín này Ngô Thục Cầm vẫn có.
Chỉ là Cố Hàm Giang không tự mình gửi cho Tạ Miêu là vì sợ Tạ Miêu biết đồ anh mua sẽ không nhận. Ngô Thục Cầm cảm thấy với mối quan hệ giữa cô và Tạ Miêu, nếu nói cô tặng chắc chắn cô cũng sẽ không nhận, thế nên mới nói dối rằng là bà Ngô tặng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Bà Ngô đã rất tốt với Tạ Miêu ngay từ nhỏ, thường thì nếu bà ở đó, Ngô Thục Cầm cũng sẽ không dám hoạnh họe Tạ Miêu, Tạ Miêu cũng cảm kích.
Vì thế khi nghe là bà Ngô tặng, cô cũng không tiện từ chối nữa, “Giúp tôi chuyển lời cảm ơn bà Ngô, nói tôi rất thích.”
“Ừm.”
Hoàn thành nhiệm vụ, Ngô Thục Cầm thở phào, lập tức quay về chỗ ngồi.
Lý Lạp Mai sáp lại gần, giọng nói cực kì hâm mộ ngưỡng mộ, “Bà của Ngô Thục Cầm đối với cậu tốt thật đấy, kem và phấn này không rẻ đâu. Tớ muốn một túi kem Tình bạn mà mẹ tớ không cho tớ mua, chỉ cho tớ dùng dầu ngao thôi.”

Ở kiếp trước của Tạ Miêu, kem Tình bạn đã không còn nhiều người dùng nữa vì chê mùi quá nồng.
Lúc đó các loại mỹ phẩm đã nhiều đến nỗi xếp lại có thể bao quanh Trái Đất mấy vòng, cô cũng không lấy làm ngạc nhiên. Huống hồ vì thành tích của cô tốt, bà của cô còn nói đợi cuối tuần này dẫn cô vào huyện mua những thứ như kem và phấn này.
Tạ Miêu bỏ đồ vào cặp, cười với Lý Lạp Mai, “Để tớ mở hộp rồi cho cậu dùng thử.”
“Thật há?” Lý Lạp Mai kinh ngạc, sau đó liền nghĩ tới gì đó lại ngượng nghịu lấy ra vỏ ngao đã bị chà cho trơn bóng từ trong túi, “Tớ không thể chiếm hời cậu được, hay là tớ cho cậu dùng dầu ngao của tớ trước?”
Kem của cậu ấy còn chưa mở nắp, cô bé này đã hiến dầu ngao của mình ra rồi.
Tạ Miêu có chút buồn cười, cô nhéo gương mặt tròn trĩnh của Lý Lạp Mai, “Được rồi, tớ cũng mang theo đây này, nhanh cất của cậu vào đi.”
Đồ đã cất xong, Tạ Miêu tiếp tục ôn bài.
Ai ngờ học xong tiết thứ ba của buổi sáng thì tự dưng có người chạy vào nói với cô, em trai cô cãi nhau với cô Lan rồi.
Năm nay Tạ Kiến Hoa học năm hai trung học cơ sở, còn Tạ Kiến Huy và Tạ Kiến Trung học năm một trung học cơ sở.
Ba tên nhóc này làm gì có cơ hội gặp cô Lan dạy năm ba, tại sao có thể cãi nhau được nhỉ?
Trực giác Tạ Miêu mách bảo chuyện này không khỏi liên quan đến cô. Cô vội vàng thả bút xuống chạy đi.
Kết quả cũng không biết ai chạy đi báo với thầy, lúc Tạ Miêu chạy đến nơi, ba tên nhóc đã bị giáo viên chủ nhiệm xách lên văn phòng làm công tác tư tưởng rồi. Văn phòng của khối năm ba cũng đóng chặt cửa, bên trong lờ mờ nghe được tiếng ồn ào.
“Rốt cuộc là chuyện gì?” Tạ Miêu hỏi bạn nam chạy đến báo tin cho cô lúc trước.
“Tớ cũng không rõ.” Đối mắt với đôi mắt hoa đào xinh đẹp của Tạ Miêu trong khoảng cách gần, bạn nam kia xấu hổ sờ sau gáy , “Nhưng nghe nói hình như có liên quan đến cậu, em cậu cứ kêu gào sau này không cho phép cô Lan ức hiếp cậu nữa.”
“Cái này thì tớ biết.”
Một bạn nam lớp bên ngoài không biết đã quan sát bao lâu, nghe Tạ Miêu hỏi thì liền vội vã chạy đến.
“Lúc bọn họ cãi vã tớ cũng có ở đó, ba cậu em của cậu hẹn nhau chặn ở cửa văn phòng, vừa thấy mụ yêu quái đó đã hỏi: Cô là cô Lan đúng không? Ngày kiểm tra hôm đó cô dựa cái gì mà ức hiếp chị tui?, cục giận xông lên rồi.”
Đúng là vì cô thật, cũng không biết đám nhóc nghe được chuyện này từ đâu.
Tạ Miêu xoa trán, “Bọn họ còn nói gì nữa không? Không có chửi mắng chứ?”
“Thế thì không có, nhưng mà…”
Bạn nam cười hắc hắc vài tiếng, giọng điệu rất hả hê.
“Có một đứa trong cặp song sinh nói mụ yêu quái là: ‘Chẳng phải cô nói đầu óc chị tôi không dùng được, có chép cũng không đạt hả? Bây giờ chị ấy giành hạng nhất, tại sao cô không viết ngược chữ Lan của mình đi?’, mặt mụ yêu quái lúc đó xanh lè xanh lét.”
Câu này có không biết bao nhiêu người bàn tán sau lưng trong hai ngày qua, nhưng chẳng có ai dám chạy đến trước mặt cô Lan để hỏi cả. Bản chuyển ngữ được thực hiện bởi LuvEva team. Nếu bạn có đọc ở trang khác xong cũng nhớ dành chút thời gian qua đọc ở trang chính chủ luvevaland.co để ủng hộ nhóm dịch nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc - Cấm Thành nhé.
Những người ở tại hiện trường biết chuyện này lúc đó không ai nhịn được cười, nhưng vẫn không dám cười ra tiếng, đứa nào cũng nhịn đến đỏ bừng mặt.
Bạn nam kia vẫn còn hào hứng khi nhắc lại, trong giọng nói có sự ngưỡng mộ đối với ba em anh nhà họ Tạ, “Có gan, đàn ông lắm.”
Hưa hưa, đám nhóc đó từ nhỏ đã leo lên mái nhà rồi đi câu cá dưới sông rồi, ngoại trừ chiếc thắt lưng da của bố ra thì chưa bao giờ sợ gì cả, thế thì làm sao không có gan được?

Tạ Miêu nói cảm ơn với người ta rồi quay trở về, đến giờ ăn cơm trưa thì hỏi mấy cậu em, “Các em cãi nhau với cô Lan về chuyện kia, thế giáo viên chủ nhiệm xử lý như thế nào.”
“Còn xử lý như thế nào nữa, giáo huấn một trận rồi gọi phụ huynh.” Tạ Kiến Trung chu miệng.
“Kiến Hoa cũng bị gọi phụ huynh đến ư?”
“Vâng.”
“Thế các em định về nói thế nào.”
Tạ Kiến Quân nghĩ một lát, nói: “Tụi em về sẽ nói mụ yêu quái kia ức hiếp chị ra làm sao trước, tụi em chịu không nổi nữa mới đi tìm mụ ta nói lý lẽ, bố và bác chắc chắn sẽ không đánh tụi em.”
Mấy cậu em trai của cô đâu có ngốc hoàn toàn đâu chứ.
Tạ Miêu nhìn nó, “Chị cảm thấy trước khi các em nói với bố và bác, có thể nói chuyện này trước cho bà.”
Tạ Kiến Hoa lập tức vô đùi, “Đúng, dù sao thì bố và chú cũng chẳng làm gì được, nếu đã gọi phụ huynh thì để bà nội đi là được rồi. Bà đi chắc chắn không bị thiệt, hhhhhh.”
Mấy người thương lượng xong rồi về nhà, ba đứa liền chạy đến xếp hàng trước mặt Vương Quý Chi, chủ động thú nhận lỗi lầm của mình.
Quả nhiên khi Vương Quý Chi nghe cô Lan ức hiếp Tạ Miêu thì bốc hỏa, “Giáo viên kiểu gì vậy? Thế mà dám bắt nạt Miêu Miêu, tưởng nhà họ Tạ không có ai thật à!”, lúc này bà đã chẳng còn quan tâm đến mấy đứa cháu gây họa bị mời phụ huynh lên nữa rồi.
Bà đang cầm dao thái bắp cải, chuẩn bị cho vào nồi đất. Lúc nãy vừa nói chuyện vừa thái, bắp cải đang ngon lành như vậy bị thái cho không ra gì, rơi lả tả xuống đất.
Ba anh em Tạ Kiến Hoa thấy thế đều nuốt ngụm nước bọt, bỗng nhiên có chút thương cảm cho cô Lan kia.
Tạ Miêu sợ Vương Quý chi tự làm mình bị thương, thế là vội chạy lên nắm lấy cánh tay bà, “Đúng rồi bà, con còn có chuyện muốn nói với bà.”
Cô nói chuyện bà Ngô nhờ Ngô Thục Cầm đưa kem và phấn cho cô với bà nội, quả nhiên Vương Quý Chi đã di chuyển sự chú ý.
“Bà Ngô cho con con cũng nhận rồi, sau này nhà chúng ta có đồ ngon gì cũng đem qua lại cho bà ấy là được.”
Vương Quý Chi xua tay, bà nghĩ đến gì đó lại quay vào bếp, “Vừa hay hôm nay bà mới làm một nồi đậu phụ nhỏ với cải xanh. Bà múc một bát, các con đứa nào chân dài chạy qua đưa cho bà Ngô một chuyến.”
Ba đứa nhóc lập tức chủ động thể hiện, một bát đậu phụ mà ba đứa giành nhau bê, chạy qua nhà bà Ngô trông cứ như đánh trận.
Khi chạy đến cổng chúng hét lên, không ngờ đi ra là Cô Hàm Giang, người bình thường không thích tiếp xúc với người khác cho lắm.
Ba đứa lập tức thu lại nụ cười, xị mặt hỏi: “Bà Ngô có ở nhà không?”
Cố Hàm Giang thấy chỉ có bọn chúng thì mắt rũ xuống, “Bà ra đồng hái củ cải rồi.”
“Thế anh đưa cái này cho bà nhé.” Tạ Kiến Hoa gửi hộp đựng đậu phụ qua, “Nói là bà em cảm ơn bà ấy đã tặng đồ cho chị.”
“Được.”
Cố Hàm Giang bê trên tay, thấy mấy đứa nhóc chuẩn bị rời đi thì bỗng nhiên hỏi: “Em ấy có thích không?”
“Thích cái gì?” Ba đứa không hiểu.

“Thứ bà tặng.”
“À, anh nói cái đó à. Chị của em nhìn có vẻ bình thường, cũng không vui mừng gì mấy, không giống như...”
Từ thích còn chưa ra khỏi miệng, cái tên không biết nói chuyện đã bị anh em song sinh của mình lườm một cái, “Đừng nghe nó nói bậy, chị em khá là thích, còn bắt tụi em cảm ơn bà Ngô cho đàng hoàng.”
Thế thì là không thích rồi...
Cố Hàm Giang không nói gì, đợi ba đứa nó đi xa rồi mới bê vào nhà.
Thật ra thì bà Ngô không phải đang ở đồng, mà là đang ở trong bếp.
Nghe thấy tiếng động, bà nhô đầu ra xem, “Có ai vừa đến à?”
“Vâng ạ, bà Tạ nhờ người mang bát đậu phụ qua...”
Sáng hôm sau, Vương Quý Chi làm hết tất cả việc trong nhà rồi mới thay bộ quần áo sạch sẽ, đóng cửa lại rồi đi đến trường của Tạ Miêu và mấy đứa nhỏ.
Khi đến nơi vừa đúng lúc nghỉ giải lao giữa giờ, bà tiện miệng gọi một cậu bé, hỏi cậu làm sao để đến văn phòng của giáo viên năm ba.
Vừa khéo cậu bé mà bà cậu chính là Lý Cường, cậu trai có vóc dáng nhỏ nhắn, mắt cũng nhỏ nốt ngồi ở hàng đầu tiên. Lý Cường vừa nghe bà cụ cười híp mắt này hỏi đường liền vội dẫn bà đi đến cửa văn phòng.
“Chính là chỗ này à?” Vương Quý Chi nhìn tấm biển bên trên, đại khái có thể nhận ra chữ năm ba và văn phòng.
Lý Cường gật đầu, “Chính là ở đây ạ.”
“Cảm ơn cháu nhé.”
Vương Quý Chi cười cảm ơn, vừa quay đầu liền nghiêm mặt đẩy cửa văn phòng ra, “Trong mấy người ai là cô Lan?”
Lúc đó Lý Cường liền sững sờ.
Một giây trước còn là một bà cụ hiền từ, giây sau quay ngoắt thành bà cụ ghê gớm, sao sắc mặt lại thay đổi nhanh thế chứ?
Sau đó, cậu cứ đứng trân trân tại chỗ như tên ngốc, quan sát toàn bộ quá trình Vương Quý Chi triệu hồn cô Lan ra làm sao.
“Miêu Miêu nhà tôi chăm chỉ học hành, đạt hạng nhất dựa vào năng lực bản thân, cớ gì mà nghi ngờ nó gian lận? Cô mù à? Thế mà còn mắng nó đầu óc không tốt, đầu óc cô tốt thì tại sao lúc đi học không thi được hạng nhất đi, sao không nói rớt hạng nhì mấy chục điểm đi?”
“Cái cô họ Lan kia, tôi nói cho cô biết, cô muốn ức hiếp Miêu Miêu nhà tôi ư, không có cửa! Sau này còn để tôi nghe Miêu Miêu chịu uất ức gì, tôi bất chấp ai làm, tôi cứ tìm cô, tôi kiện cô, cho cô về nhà cạp đất!”
Tuổi của Vương Quý Chi không nhỏ nữa, nhưng lại vô cùng khí thế, giọng nói to đến nỗi cách rất xa cũng có thể nghe thấy.
Bình thường tính khí của cô Lan cũng rất sừng sỗ, thế nhưng chẳng nói lại được bà cụ câu nào, đã thế còn suýt chút nữa ngất đi vì tức.
Đặc biệt là câu đó của Vương Quý Chi, bất kể ai làm cho Tạ Miêu uất ức đều tới tìm bà ta, kiện bà ta, quả thật quá dữ dội, cứ như cô Lan có thể quản được người khác không gây phiền phức được cho Tạ Miêu vậy.
Nhưng mà…
Quá là hả giận.
Bà ta độc mồm! Bà ta không nói lí lẽ! Lần này đụng phải người không nói lý lẽ hơn bà rồi chứ?
Vương Quý Chi mắng từ trên đầu mắng xuống, sau đó mới hừ lạnh một cái, rồi đi tìm giáo viên chủ nhiệm của mấy đứa nhỏ.
Cô Lan bị bà cụ mắng cho tắt điện, chuyện này còn có thể nói gì nữa.
Hai giáo viên mời bà vào phòng, nói vài câu hình thức rằng bọn trẻ nên tôn trọng giáo viên hơn rồi tiễn bà về.
Vương Quý Chi thắng lợi trở về, bà đi xem mấy đứa cháu của mình rồi mới về nhà.

Kể từ đó bà một trận đã vang danh thiên hạ, mặc dù đã rút lui khỏi giang hồ, thế nhưng trong giang hồ vẫn lưu truyền truyền thuyết về bà.
Là nhân vật trung tâm của toàn câu chuyện, sau này càng chẳng có ai dám chọc vào Tạ Miêu nữa.
Ngô Thục Cầm còn đỡ, đám Đoàn Thụ Hoa phải gọi là muốn vãi ra quần vậy?
Gia đình này quá bảo vệ con cái, đụng vào Tạ Miêu, mấy thằng em của Tạ Miêu cũng dồn máu lên não hết rồi.
Nếu mấy đứa em của cô ta còn không được, trong nhà còn có bà nội, ai dám nói rằng mình có thể mắng hơn bà nội cô ta?
Không chọc được, không được.
Những ngày sau bỗng nhiên thật êm đềm, vừa đảo mắt đã đến cuối tháng 11. Vài trận tuyết đã rơi liên tiếp ở huyện Hồng Hà, trời trở lạnh, dù trong lớp đã có bếp lò, thế nhưng tay chân vẫn lạnh cóng.
Tạ Miêu có chút sợ lạnh, trời vừa rét là lười vận động, ngoài việc phải lên lớp ra thì cô chỉ muốn nằm trên chiếc giường nằm gần nắp lò sưởi ấm áp. Bản chuyển ngữ được thực hiện bởi LuvEva team. Nếu bạn có đọc ở trang khác xong cũng nhớ dành chút thời gian qua đọc ở trang chính chủ luvevaland.co để ủng hộ nhóm dịch nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc - Cấm Thành nhé.
Thế nhưng ba đứa em trai thì vô cùng sung sức, đánh trận tuyết, chơi vụ…Mỗi ngày vào lúc rảnh rỗi, chúng còn lôi xe trượt tuyết mà Tạ Vệ Quốc đã đóng xong, tìm Tạ Miêu chơi cùng.
“Chị mang nhiều thêm chút sẽ không lạnh nữa đâu, đến lúc đó chị không cần động đậy, chỉ cần ngồi trên xe trượt tuyết, bọn em kéo chị đi.”
Bọn chúng kéo cô?
Tạ Miêu đang ngồi trên chiếc giường lò lên kế hoạch ôn bài tập ngẩng đầu lên, liếc nhìn ba đứa em ngốc của mình, không biết vì sao, trong đầu lại hiện lên mấy từ “Bộ ba ngáo đá”*
* Gồm Samoyed, Husky và Alaska.
Tạ Kiến Hoa là thiên thần tươi cười Samoyed, Tạ Kiến Quân là Alaska.
Còn về Tạ Kiến Trung, trừ Husky ra chẳng còn loài chó nào có thể xứng với sự trẻ… của nó.
Tạ Miêu than thở trong lòng, nhưng nghĩ lại thì kế hoạch cũng làm kha khá rồi, học hành phải xen kẽ với vui chơi, ra ngoài thư giãn một chút cũng hay, nên không từ chối.
Trên đường, quả nhiên mấy đứa nhóc chạy trước mặt kéo cô, chỉ có điều trình độ kéo xe trượt tuyết có hơi…
Đôi bàn tay nhỏ mang đôi găng tay bông của Tạ Miêu nắm chặt tấm gỗ dưới mông, “Mấy đứa chạy chậm chút có được không? Chị sắp sắp bị xóc bay rồi này.”
Đang nói chuyện thì đột nhiên có thứ gì đó như bay qua từ bên hông, nó rơi trên tấm gỗ kêu bụp một tiếng rồi lại nảy lên, rơi vào lòng Tạ Miêu.
Tạ Miêu còn chưa kịp phản ứng thì có một người đang mắng chửi bỗng nhiên chạy ra từ phía bên hàng rào của một hộ gia đình, bị người ở phía sau đuổi theo, ăn quả đấm ngã nhào ra đất.
Cô kinh hoàng, vội vàng nhìn lên, không ngờ lại đối mặt với một đôi mắt hung tàn ác liệt.
 
***
Tác giả có lời muốn nói: Ngô Thục Cầm: Kem và phấn này là bà nội tôi nhờ tôi đưa cho cô.
Cố Hàm Giang: …Anh gọi em một tiếng cháu gái, em có dám đáp lại không?




 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận