Xuyên thành vợ cũ của quân nhân

Trans: Luveva.Unknown user
 
Từ lúc mười một mười hai tuổi Tạ Miêu đã chạy lên núi với bác cả Tạ Vệ Quốc, vì thế tương đối quen thuộc con đường phía sau núi.
 
Quần áo giày dép trên người đã ướt sũng, vô cùng lạnh, cô dứt khoát không tìm chỗ trú mưa mà trực tiếp đi đường tắt xuống núi.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Lúc mưa gần như đã ngớt, Tạ Miêu cũng đã xuống đến dưới chân núi rồi đụng phải Tạ Kiến Trung được Vương Quý Chi sai đi tìm cô.
 
“Chị, cuối cùng chị cũng về rồi, bố với bà mình lo cuống lên rồi!”
 
Tạ Kiến Trung vừa nhìn thấy Tạ Miêu liền chạy huỳnh huỵch đến, còn hò ầm lên: “Anh, anh Kiến Hoa, chị chúng ta về rồi!”
 
Bởi vì thời tiết xấu không nhìn thấy mặt trời, Tạ Miêu cũng không có cách nào phán đoán thời gian, vừa cất bước nhanh hơn vừa hỏi em trai mình: “Bây giờ là mấy giờ rồi? Ăn cơm trưa chưa?”
 
“Ăn trưa xong từ lâu rồi, nếu không phải trời mưa thì bố mình đã đi làm ruộng rồi.”
 
Vậy thì đúng là muộn lắm rồi, thảo nào cô đói bụng như vậy.
 
Tạ Miêu xoa xoa cái dạ dày đang không ngừng kháng nghị, cảm thấy cả người mềm nhũn, sắp sửa chẳng còn chút hơi sức nào.
 
Tạ Kiến Quân vừa chạy qua liền phát hiện chị gái mình ướt như chuột lột đi đứng liêu xiêu, vậy mà thằng em ngốc của cậu lại ngơ ngác không biết một tí gì, vẫn còn ở đó lải nhải không ngừng: “Sao bây giờ chị mới về? Bà lo cho chị lắm, từ lúc bắt đầu mưa cứ nhìn ra ngoài suốt.”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
 
Cậu có chút bất lực, bước qua nói với Tạ Miêu: “Chị, em giúp chị đeo sọt nhé.”
 
Lúc này Tạ Kiến Trung mới phản ứng trở lại, “Em đeo em đeo, chị nghỉ đi chị, để em đeo.”
 
Tạ Miêu thật sự vừa mệt vừa đói, cũng không gắng gượng nữa, gỡ sọt trên lưng xuống đưa cho hai cậu em.
 
Tạ Kiến Trung nhanh nhảu giành lấy rồi đeo lên lưng, ba người đã gặp nhau nên vội vàng đuổi theo Tạ Kiến Hoa, về nhà cùng nhau.
 
Lúc mấy người về đến nhà, quả nhiên bà Vương Quý Chi đang đứng chờ trước cổng, trên mặt không giấu nổi lo âu.
 
“Bà ơi, chị cháu về rồi!”
 
Tạ Kiến Trung lập tức hớn hở chạy qua, Vương Quý Chi không nhìn cháu trai cái nào, vội vàng tiến lên xót xa kéo tay Tạ Miêu.
 
“Sao lại ướt như thế này? Không tìm một chỗ mà trú mưa sao? Bà mà biết hôm nay trở trời, bà sẽ không để con đi đâu. Con xem tay con lạnh thế này, lạnh cóng chưa? Mau mau vào phòng, bà nấu canh gừng cho con...”
 
Bà lão đang càm ràm được một nửa, đột nhiên biến sắc, “Miêu Miêu, sao tay con lại bị thương thế này?”
 
Đi một mạch xuống núi, vết thương trên tay Tạ Miêu đau đến mất cảm giác từ lâu, cô cũng không quá chú ý đến.
 
Lúc này đột nhiên để Vương Quý Chi đụng vào, Tạ Miêu đau đến nhăn nhó, nhưng không muốn làm bà nội lo lắng, đành nhịn đau nói: “Không sao ạ, lúc xuống núi suýt trượt ngã, lúc túm vào cành cây mượn lực không cẩn thận bị cứa vào.”
 

Tạ Miêu nói không sao nhưng nhìn thấy vết thương rướm máu kéo dài từ khuỷu tay xuống đến lòng bàn tay, người nhà họ Tạ có thể coi cô không có việc gì thật sao.
 
Lúc Cố Hàm Giang đuổi theo Tạ Miêu đến nhà họ Tạ, Vương Quý Chi và mấy người đàn ông lớn nhỏ trong nhà đang vây quanh Tạ Miêu, như thể sắp sửa đón địch.
 
Khuôn mặt Tạ Vệ Quốc đầy vẻ nghiêm trọng, “Nhất định phải rửa cho sạch vết thương, tuyệt đối không được để nhiễm trùng.”
 
Tạ Vệ Dân tỏ vẻ xót xa, “Con có đau không Miêu Miêu? Đau thì bố sẽ bảo bà con nhẹ tay một chút.”
 
Tạ Kiến Hoa thì tức giận, “Chị, là cành cây không có mắt nào hại chị bị thương đến nông nỗi này? Chị nói cho em, em đi chặt nó!”
 
Cặp anh em sinh đôi nhà họ Tạ còn đứng bên cạnh gật đầu phụ họa, “Đúng, chặt thành tám khúc, mang về nhà làm củi đun nấu đồ ăn ngon cho chị.”
 
Cố-Cành Cây-Không Có Mắt-Hại-Tạ Miêu-Bị Thương-Hàm Giang: “...”
 
Bây giờ anh ta đi vào nói sở dĩ Tạ Miêu bị thương hoàn toàn là do mình, liệu có nguy hiểm đến tính mạng không?
 
Cố Hàm Giang đang định lên tiếng gọi người thì chú chó cỏ xích trong góc sân nhà họ Tạ đã sủa ông ổng.
 
Người nông thôn rất thích nuôi chó mèo, dùng để bắt chuột coi nhà.
 
Có điều Tạ Vệ Dân là thư ký lữ đoàn, thường có khách đến nhà. Vì thế chó nhà họ không chỉ bị xích trong góc sân, cũng không dữ như chó nhà người ta, người vừa vào liền sủa không ngừng.
 
Người nhà họ Tạ nghe thấy động tĩnh, còn cho là đã xảy ra chuyện gì, ai dè vừa ra xem sao lại nhận ra đó là Cố Hàm Giang.
 
Ánh mắt Tạ Vệ Dân lộ ra vẻ ghét bỏ, “Hóa ra là Tiểu Cố à, cậu đến nhà tôi có việc gì thế?”
 
Ba anh em Tạ Kiến Hoa thì chỉ ngó ra nhìn một cái, lại không có hứng thú gì thu mắt lại, tiếp tục nhìn chăm chú vào vết thương của Tạ Miêu.
 
Thấy phản ứng lãnh đạm của người nhà họ Tạ, Cố Hàm Giang không biết vì sao, đột nhiên nhớ đến Tạ Miêu thường xuyên chạy đến nhà bà cô của anh ta lúc trước.
 
Anh ta mím môi, “Chú Tạ ạ, cháu đến thăm Tạ Miêu.”
 
“Miêu Miêu nhà chúng tôi bị thương rồi, nếu cậu có việc tìm nó thì để hôm khác đi.” Tạ Vệ Dân không muốn để cậu ta vào trong lắm.
 
Chính là vì Tạ Miêu bị thương nên anh ta mới đến.
 
Trước khi tận mắt nhìn thấy độ nặng nhẹ của vết thương của Tạ Miêu, Cố Hàm Giang không có ý định ra về, “Xin lỗi, là vì cháu...”
 
Anh ta vừa cất lời, con chó cỏ trong góc sân lại tiếp tục sủa một trận nghe não hết cả lòng, cổ họng của cao thủ hò rống thuộc phái dã thú có lực xuyên thấu vô cùng, hoàn toàn át đi giọng nói của anh ta.
 
Tạ Miêu bị con chó nhà mình làm ồn đến mất hết kiên nhẫn, không nhịn được mà quát khẽ một tiếng ra bên ngoài: “Đại Hoàng, mi câm miệng cho tao!”
 
Ngay tức khắc, chú chó im bặt, lời của Cố Hàm Giang cũng kẹt lại ở trong cổ họng, sắc mặt hơi sa sầm.
 

Tạ Vệ Dân nóng lòng muốn trở vào phòng xem con gái rượu, lại thấy dáng vẻ chưa đuổi đi ngay được của Cố Hàm Giang, cũng chẳng buồn ngăn anh ta lại nữa.
 
Cố Hàm Giang vừa vào nhà liền nhìn chằm chằm vào vết thương của Tạ Miêu.
 
Mặt trong cánh tay trắng nõn của cô gái bị rạch một đường trông rất thê thảm, lòng bàn tay cũng tróc một mảng da to, chỉ nhìn thôi cũng đã thấy đau rồi.
 
Bà cụ Vương Quý Chi đeo kính lão, đang cẩn thận gắp dằm gỗ găm vào da cho cô, vừa gắp vừa càm ràm.
 
“Lớn đầu thế này rồi, không để người ta bớt lo tí nào. Trời mưa thì con tìm một chỗ mà trú một lúc, chạy lăng xăng làm gì? Con xem con cũng không nhìn rõ ràng đã duỗi tay túm bừa, bị thương thế này chẳng thà dứt khoát bị ngã cho rồi, cùng lắm thì quần áo lấm lem chút thôi.”
 
Tạ Miêu cau mày gắng nhịn đau, để mặc cho bà kể tội, không phản bác một lời.
 
Cố Hàm Giang nhìn cảnh đó, tâm trạng càng lúc càng phức tạp.
 
Cô bị thương ra nông nỗi này, vì sao không cho anh ta biết?
 
Vả lại nghe ý tứ của bà lão Tạ, người nhà họ Tạ không hề biết cô vì anh ta mới bị thương.
 
“Bà Tạ...”
 
Cố Hàm Giang nghiêm túc lên tiếng, muốn giải thích rõ ràng chuyện này, nhưng lại bị tiếng kêu đau của Tạ Miêu cắt ngang, “Bà ơi bà nhẹ tí, đau đau đau!”
 
Sự chú ý của người nhà họ Tạ lập tức bị thu hút hoàn toàn, “Sao đấy sao đấy? Hay là mẹ dừng tay một lát?” Lại không có ai ngó ngàng tới Cố Hàm Giang.
 
Vương Quý Chi càng đau lòng hơn, “Con nhịn một chút nhé Miêu Miêu, mấy cái dằm này phải gắp ra hết nếu không để lâu bên trong không tốt. Con nói xem con cũng không chú ý một tí, để mình bị thương đến mức này, để lại sẹo thì sau này ai muốn lấy con.”
 
Bà cụ vốn chỉ muốn dọa Tạ Miêu một phen, Cố Hàm Giang lại buột miệng nói ra mà không hề suy nghĩ: “Bà Tạ, cháu...”
 
Anh ta vốn định nói cháu với Tạ Miêu có hôn ước, cháu lấy cô ấy.
 
Kết quả vừa mới cất lời lại bị Tạ Miêu xen ngang, “Không ai lấy lại hay, con có thể gả cho Từ Đại Địa rồi.”
 
Vẻ mặt Cố Hàm Giang lập tức cứng đờ.
 
Từ Đại Địa? Từ Đại Địa là ai?
 
Chưa đợi anh ta đưa ra nghi vấn, bên ngoài đã vọng vào tiếng của Ngô Thục Cầm, “Bà Tạ ơi, có phải anh Hàm Giang ở đây không ạ? Cháu nghe người ta nói anh ấy đến nhà bà.”
 
Đã quá giờ ăn cơm mà Cố Hàm Giang vẫn chưa về, bà lão Ngô không yên tâm, vừa tạnh mưa thì bảo cháu chắt trong nhà ra ngoài tìm anh ta.
 
Sự chú ý của người nhà họ Tạ đổ dồn lên người Tạ Miêu, vốn dĩ cũng không có tâm trí để ý đến Cố Hàm Giang, nghe thấy thế vội vàng khuyên anh ta mau về nhà.
 
Cố Hàm Giang hết cách, lại không muốn người cô đối xử rất tốt với anh ta phải lo lắng, không thể nói với Tạ Miêu dù chỉ một câu đã phải ra về. Bản chuyển ngữ được thực hiện bởi LuvEva team. Nếu bạn có đọc ở trang khác xong cũng nhớ dành chút thời gian qua đọc ở trang chính chủ luvevaland.co để ủng hộ nhóm dịch nhé. Mọi thắc mắc xin gửi về page LuvEva land hoặc Sắc - Cấm Thành nhé.

 
Ừm, trước khi về còn lạnh lùng nhìn con chó cỏ Đại Hoàng đang đắc chí sủa vang với mình một cái.
 
Tối đến, như thường lệ Cố Hàm Giang ngồi gẩy nhân hồ đào đến khi đèn tối đi hoàn toàn mới thu dọn đồ đạc quay về phòng.
 
Anh ta để cái dùi vào trong ngăn kéo, đang chuẩn bị đi múc nước tắm rửa, đột nhiên nhìn thấy ống đựng bút làm từ hộp thuốc lá dán vào nhau trên bàn học.
 
Ống bút cũng không đẹp lắm, nhưng có thể nhận ra người làm ra nó đã dồn hết lòng dạ của mình vào đó.
 
Cố Hàm Giang nhớ lại vẻ mặt của Tạ Miêu khi tặng cái này cho anh ta lúc trước, ngoài khuôn mặt bị phấn che phủ nhìn không rõ nhan sắc thật ra thì anh ta chẳng nhớ gì nữa cả.
 
Nhưng dáng vẻ cô lườm nguýt anh ta hôm nay, vết thương trên tay cô và cả đôi mắt ầng ậc nước khi cố gắng nhịn đau, lại hiện lên trong đầu anh ta lúc nào không hay, sinh động mới mẻ chưa từng có.
 
Cố Hàm Giang dời mắt khỏi ống đựng bút, xoay người đi ra tìm em họ Ngô Thục Cầm.
 
Trời vừa tối, Ngô Thục Cẩm liền trốn trong phòng, lén lút trang điểm thành Tạ Miêu thứ hai (trong quá khứ).
 
Lúc Cố Hàm Giang đến tìm cô ta, vì buồn đi tiểu nên cô ta đang mở hé cửa ra rồi lén lút ngó dáo dác bên ngoài như đang đi ăn trộm. Cô ta định nhìn xem bên ngoài có người không, nếu không có ai thì nhân lúc này mau chóng đi đến nhà vệ sinh một chuyến.
 
Vừa mới mở cửa, hai người liền nhìn thẳng vào mắt đối phương một cách bất thình lình, cả hai hoàn toàn bị bất ngờ.
 
Ngô Thục Cầm bèn đóng sập cửa lại, túm tay nắm cửa nhảy tưng tưng tại chỗ.
 
Tiêu rồi tiêu rồi, anh Hàm Giang nhìn thấy rồi, anh Hàm Giang nhìn thấy hết rồi!
 
Trước đây cô ta ngứa mắt với khuôn mặt trang điểm lòe loẹt giống như ma của Tạ Miêu nhất, anh Hàm Giang biết cô lén bắt chước Tạ Miêu, sẽ nghĩ cô ta thế nào?
 
Cố Hàm Giang lại nhanh chóng tỉnh táo lại, giơ tay gõ hai tiếng lên cửa, “Anh có chuyện tìm em.”
 
“Chuyện, chuyện gì cơ?” Ngô Thục Cầm trưng ra khuôn mặt chẳng còn lưu luyến với đời, nói qua một cánh cửa.
 
“Có biết Từ Đại Địa là ai không?”
 
“Từ Đại Địa? Chưa, chưa nghe bao giờ.”
 
“Thật không?”
 
“Thật, em chưa nghe thấy người họ Từ bao giờ.”
 
Thục Cầm cũng không biết sao?
 
Cố Hàm Giang nhíu mày, lại hỏi: “Đợt trước em nói Tạ Miêu bắt đầu học hành, còn mượn người khác sách lớp 7 lớp 8, thật à?”
 
Ngô Thục Cầm không hiểu một người từ trước đến giờ không đoái hoài đến Tạ Miêu như anh đột nhiên lại hỏi chuyện này, nhưng vẫn trả lời thành thật: “Thật mà.”
 
Cố Hàm Giang không nói gì nữa, rời khỏi đó với vẻ mặt như đang suy tư.
 
Nghe có vẻ anh ấy đi rồi, Ngô Thục Cầm thở phào một hơi, lại khe khẽ mở cửa thò đầu ra bên ngoài.
 
Ai dè Cố Hàm Giang bỗng nhiên ngoảnh đầu lại, “Chẳng phải em nói xấu mù sao? Sao còn học theo cô ta?”
 

“...”
 
Anh là anh của em thật sao? Không phải người cùng phe Tạ Miêu đến chọc tức em chứ?
 
...
 
Tạ Miêu bị thương một cách vẻ vang, ban đầu người nhà họ Tạ định giúp cô xin nghỉ vài hôm, ở nhà dưỡng thương.
 
Nhưng cô cảm thấy không cần thiết.
 
Tuy tay phải không tiện cử động lắm, nhưng tay trái của cô vẫn còn dùng được. Ở cái thời đại không có ti vi máy tính, không có wifi mạng mẽo càng không có điện thoại này, nhàm chán hết sức. Cô ở nhà còn nhàn hơn cả “cá mặn”*, còn không bằng đi học.
 
*Từ lóng, chỉ những người lười biếng chỉ muốn ngồi không, không có ước mơ hoài bão (Nguồn st)
 
Thế là sáng nay đi học, Tạ Kiến Hoa chủ động khoác cặp sách giúp cô, Tạ Kiến Quân ôm hộp cơm giúp cô. Tạ Kiến Trung chẳng có gì để cầm, đành đỡ cánh tay Tạ Miêu theo tư thế tiêu chuẩn như đỡ bà nội qua đường.
 
Tạ Miêu: “...”
 
Chỉ một chút vết thương ngoài da, có cần đến mức này không?
 
Sự thật chứng minh là, trong mắt ba tên nhóc này thì đến mức đó.
 
Ba anh em Tạ Kiến Hoa một mạch đưa Tạ Miêu đến phòng học, giúp cô kéo ghế ra, đặt cặp sách và hộp cơm ngay ngắn, lại dặn dò cô với giọng điệu chân thành mà yêu thương của cha già rằng có chuyện gì nhớ đến tìm tụi nó, rồi mới nối đuôi nhau rời khỏi lớp 9(3).
 
Ba cậu vừa đi, Lý Lạp Mai liền nhìn Tạ Miêu với đôi mắt rưng rưng, “Tạ Miêu, cậu làm sao vậy?”
 
Vương Đại Lực ngồi đằng trước và Dương Tiểu Mao ngồi đằng sau cũng ngó đầu qua, “Đúng thế, cậu bị sao đấy Tạ Miêu?”
 
“Không sao cả.” Tạ Miêu huơ huơ cánh tay quấn băng của mình, “Bị thương một tí, không có chuyện gì to tát, là bọn nó làm quá thôi.”
 
“Thật sao?” Rõ ràng Lý Làm Mai không tin.
 
“Thật.”
 
Dương Tiểu Mao thở phào một hơi, lại tiếp tục uể oải nằm nhoài ra bàn.
 
“May quá may quá, nhìn bộ dạng của mấy đứa em của cậu, tớ còn tưởng cậu mắc phải bệnh nan y nào đó, sắp chết đến nơi rồi.”
 
Tạ Miêu: “...”
 
Con bé này sao lại nói chuyện chối tai thế nhỉ? Cậu mới sắp chết ý!
 
Chẳng bao lâu sau, giờ truy bài đầu giờ cũng bắt đầu.
 
Cô Ngưu dạy Ngữ văn lớp họ cũng đến một chuyến, bảo cán bộ môn Ngữ văn trông chừng bọn họ viết lại bài đọc mới học tuần trước. Tiếng sột soạt vang lên trong phòng học, không ai còn tâm trí quan tâm đến cánh tay Tạ Miêu nữa.
 
Ai dè bài viết thu lại xong, vào giờ học kế tiếp, cô Ngưu đột nhiên đến phòng học.
 
“Tạ Miêu, em theo tôi đến văn phòng một lát.”

 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận