Xuyên Thành Nam Chính Trong Cẩu Huyết Ngược Văn

Ra ngoài Cố gia gió lạnh thổi một hồi, đầu óc Trang Hàn hoàn toàn tỉnh táo lại, sau đó suy nghĩ thứ nhất của hắn chính là, say rượu còn lái xe có bị bắt không?

Cố Tư ở trong ngực hắn yên lặng rơi lệ, Trang Hàn thở dài một hơi, căng da đầu đi đến xe. Mặc kệ thế nào trước cách Cố gia xa một chút, Cố Tư dạng này là chịu không nổi được một chút kϊƈɦ thích.

Hắn mở cửa xe sau ra, đỡ Cố Tư vào, đang chuẩn bị đi đến phía trước lái xe. Vừa muốn đứng thẳng người, liền cảm giác cánh tay bị túm chặt. Trang Hàn thở dài, nắm tay Cố Tư nói: “Em ngồi yên, tôi đi lái xe.”

Cố Tư không nói lời nào, chỉ là túm tay Trang Hàn không cho đi.

“Em đừng như vậy, cũng đừng lộn xộn.” Trang Hàn kiên nhẫn nói: “Tôi muốn lái xe, chúng ta về nhà.”

Cố Tư cũng không biết có nghe hay không, dù sao cũng túm tay Trang Hàn không chịu bỏ ra. Trang Hàn bất đắc dĩ không có biện pháp, còn có thể rời đi sao?

“Ôm đi.” Trang Hàn cũng không rối rắm, thuận thế liền chui vào trong xe ngồi bên người Cố Tư, đóng cửa xe nói: “Em thích ôm thì ôm đi.”

Sau đó hắn đi gọi điện thoại cho người lái xe mau đến đây.

Cố Tư ngồi bên người Trang Hàn, liền hướng vào trong lồng ngực của hắn. Trang Hàn mở hai tay ôm Cố Tư, nhẹ nhàng xoa đầu nàng nói: “Tôi không lái nữa, em có thể đừng sờ loạn không? Trêи người tôi đều là máu của em a.”

Cố Tư vẫn không nghe, túm tay Trang Hàn không bỏ.

“Ai.” Trang Hàn thở dài, “Em vui vẻ là được.”

Kỳ thật thân thế của Cố Tư, trong tiểu thuyết có ghi một chút, Trang Hàn trong lòng đương nhiên rất rõ ràng. Chẳng qua ở trong sách cũng không viết trường hợp bị bại lộ giống như hôm nay, cho nên Trang Hàn nhất thời cũng không có chuẩn bị. Hơn nữa hắn cảm thấy việc này nên nói cho Cố Tư biết, cũng không nên từ miệng Trương Thục Viện kia nói ra.

Nhưng hiện tại chuyện cần bại lộ cũng đã bại lộ, chung quy là nên đối mặt hay là không nên đối mặt.


“Kỳ thật em cũng không cần quá thương tâm.” Trang Hàn nhẹ nhàng xoa đầu Cố Tư, ở bên tai nàng nhỏ giọng nói: “Bọn họ vốn dĩ đối xử với em cũng không tốt, biết mình cùng bọn họ không có quan hệ em hẳn là nên cao hứng mới đúng. Về sau sinh hoạt thật tốt, đừng lại vì loại người này mà thương tâm.”

Cố Tư bị Trang Hàn ôm, nằm ở trêи đùi hắn. Nguyên bản nàng vẫn luôn yên lặng rơi lệ, nghe đến một câu này rốt cuộc mới có phản ứng, nàng vừa khóc vừa nói: “Mẹ em thật là cái loại người kia sao?”

Cái này trong tiểu thuyết thật ra chưa có đề cập, lúc này Trang Hàn không khỏi cảm thán, tác giả thật là quá không có trách nhiệm. Đem cốt truyện viết máu chó như vậy thì cũng thôi đi, rất nhiều chuyện chưa có công đạo rõ ràng đã vội vàng kết thúc, thật là một chút trách nhiệm cũng không có.

Vì để an ủi Cố Tư, Trang Hàn nói: “Không phải, mẹ em tuyệt đối không phải loại người như vậy.”

Cố Tư ngẩng đầu lên, mở to đôi mắt bị sưng đỏ nhìn Trang Hàn, nàng nói: “Anh như thế nào biết được?”

“Tôi biết chứ.” Trang Hàn nói: “Em xem em tốt như thế này, mẹ em khẳng định cũng sẽ không quá kém.”

Cố Tư có chút an ủi, nhẹ nhàng kéo kéo khóe miệng.

Trang Hàn thấy an ủi có hiệu quả, liền không ngừng cố gắng nói: “Được rồi, hiện tại biết Cố gia cùng em không có quan hệ, về sau không cần đến địa phương này.”

Cố Tư quay đầu đi, gương mặt dán lên đùi Trang Hàn, cứ như vậy từ dưới nhìn lên Trang Hàn. Nàng nói: “Vậy còn anh? Anh sẽ rời khỏi em sao?”

Đó là khẳng định...

Trang Hàn nhất thời không biết nên nói tiếp như thế nào, Cố Tư đáng thương vô cùng nói: “Em cũng chỉ có mỗi anh.”

“Nói bừa cái gì?” Trang Hàn nói sang chuyện khác: “Em chỉ là vẫn luôn bị người Cố gia khi dễ quá độc ác, từ giờ trở đi tính cách em thay đổi một chút, về sau đi làm còn sẽ nhận thức được rất nhiều bằng hữu tốt. Chỉ có mình yêu lấy mình, người khác mới có thể yêu em, em đáp ứng tôi đem những cái không thoải mái đó tất cả đều quên hết, về sau một lần nữa bắt đầu lại đi.”

Cố Tư cứ như vậy nhìn Trang Hàn, trong mắt hình như có triền miên ỷ lại, nàng nhẹ nhàng gật gật đầu nói: “Nghe anh.”


Lúc này lái xe chạy đến, Trang Hàn không nghĩ để cho người khác biết chuyện của Cố Tư, liền bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần, mãi cho đến khi trở lại biệt thự của mình.

Cố Tư bị Trang Hàn ôm vào nhà, dì Tôn thấy dáng vẻ này của hai người bọn họ đều bị hù chết, Trang Hàn nói: “Bà đi gọi bác sĩ Lý đi, để hắn nhanh chóng tới đây.”

Bộ dáng của hai người bọn họ tuy rằng dọa người, nhưng kỳ thật Cố Tư cũng không có quá nhiều máu. Chẳng qua nàng ở trêи người Trang Hàn sờ tới sờ lui, cho nên Trang Hàn thoạt nhìn giống như cả người đều là máu.

Bác sĩ Lý lại một lần nữa bị gọi đến Trang gia lúc buổi tối, nghĩ đến chuyện hai vợ chồng đánh lộn buổi trước, hắn ở trêи đường liền bắt đầu không nhịn được tưởng tượng lần này đến tột cùng là cái tình huống như thế nào.

Lúc hắn bước vào cửa nhà, đầu tiên nhìn thấy chính là Trang Hàn dựa vào trêи ghế sô pha cả người là máu, cùng Cố Tư dựa vào một bên mắt đỏ bừng đang khóc lóc sướt mướt.

Lúc ấy hắn liền cảm giác hai chân mềm nhũn...

Mẹ nó, thật không chịu được!

Trang thiếu phu nhân quá trâu bò, lần trước cũng đã tiến bộ bắt đầu đánh lộn, lần này liền trực tiếp đem Trang tổng đánh chết sao?

Hắn đứng ở tại chỗ sững sờ, Trang Hàn mở to mắt không kiên nhẫn nói: “Không phát hiện có người bị thương à? Còn không mau lại đây.”

... Không chết a, thật là vạn hạnh.

Bác sĩ Lý xoa xoa mồ hôi lạnh, cầm theo cái rương đi đến bên người Trang Hàn nói: “Trang tổng, ngài cảm giác thế nào? Có nơi nào không thoải mái không? Hay là hô hấp không thuận, trước mắt bệnh trạng biến thành màu đen?”

“Tôi thấy ông trước mắt mới biến thành màu đen đi?” Trang Hàn không biểu tình nhìn hắn, chỉ vào Cố Tư nói: “Ông làm bác sĩ chẳng lẽ nhìn không ra người có việc chính là nàng mà không phải là tôi sao? Ông như vậy thật làm tôi hoài nghi ông không chuyên nghiệp theo tiêu chuẩn a.”


Bác sĩ Lý vội vàng ngậm miệng lại, gần đây hai vợ chồng Trang tổng phong cách thật lạ a.

Lúc bác sĩ Lý lấy đồ xong, Trang Hàn quay đầu ôn nhu nói với Cố Tư: “Duỗi tay ra, để bác sĩ xử lý miệng vết thương cho em.”

Cố Tư đáng thương vô cùng nhìn Trang Hàn, sau đó ngoan ngoãn vươn hai tay. Bác sĩ Lý vừa thấy tình huống của nàng, liền nhíu mày nói: “Không phải nói gần đây không cần sử dụng lực gì hay sao, cô đây là làm cái gì?”

Trang Hàn nhìn da thịt trêи tay nàng, nhìn đến mức da của mình cũng ẩn ẩn đau.

“Có đau hay không?” Trang Hàn nhìn chằm chằm Cố Tư hỏi, sau đó vào lúc Cố Tư còn chưa kịp nói cái gì, lại nói: “Đau cũng chịu đựng đi, rốt cuộc cũng không có biện pháp khác.”

Làm một người đàn ông, bác sĩ Lý nghe thấy lời này cũng nhịn không được vì ngôn ngữ thẳng nam của Trang tổng mà choáng váng, hắn nếu là dám nói với lão bà hắn như vậy, phỏng chừng trong nhà lại muốn đổi bàn phím.

Sau khi xử lý tốt miệng vết thương của Cố Tư, bác sĩ Lý dặn dò: “Những việc cần chú ý cùng lần trước không khác lắm, không được chạm vào nước, không được ăn đồ ăn kϊƈɦ thích, ngàn vạn lần không được để miệng vết thương dùng sức hoặc là đụng vào đồ vật gì cứng rắn.”

Trang Hàn gật gật đầu, nói với dì Tôn: “Bà giúp Cố Tư tắm rửa trước đi, tôi đưa bác sĩ Lý ra cửa.”

Bác sĩ Lý quả thật chính là thụ sủng nhược kinh, hắn ở Trang gia làm bác sĩ tư nhân nhiều năm như vậy, Trang tổng đã khi nào đối với hắn khách khí như này?

Sau khi Trang Hàn tiễn bác sĩ Lý đi, lại ở bên ngoài đi bộ hai vòng mới dám về nhà. Hắn sợ Cố Tư lại để mình tắm rửa cho nàng, lần này nhất định phải bảo hộ nàng cho tốt, tuyệt đối không thể có vấn đề gì.

Thời điểm đi bộ hắn thuận tiện xem xét biểu đồ một chút, nghĩ thầm trải qua đêm nay, mình nguyên bản nỗ lực như vậy phỏng chừng lại muốn ném đá trêи sông. Lúc đang xem xét, hắn đã chuẩn bị tốt nhìn thấy chỉ số giảm mạnh. Kết quả vừa thấy, tiến độ cư nhiên là 10%.

Trang Hàn nhìn kết quả này mà ngốc lăng hồi lâu, sao lại như thế này?

Cố Tư thiếu chút nữa bị em gái ngủ với chồng mình, lại bị vạch trần mình không phải thân sinh, kết quả chỉ số không phải giảm xuống sao?

Mang theo cái nghi hoặc này, Trang Hàn về tới trong nhà, dì Tôn đang đi đổ rác, thấy Trang Hàn trở về liền nói: “Tiên sinh đói bụng không? Tôi đi làm cơm ăn khuya.”


“Nga, không vội.” Trang Hàn nhìn thoáng qua trêи lầu, nói: “Cố Tư tắm xong chưa?”

“Đã xong.” Dì Tôn nói: “Tiên sinh, thiếu phu nhân không phải về nhà mẹ đẻ sao, như thế nào đem cái dạng này trở lại?”

Nghe được Cố Tư đã tắm xong, Trang Hàn thả lỏng rất nhiều, hắn nói với dì Tôn: “Dì đi đem phòng cho khách thu thập một chút đi, tôi đêm nay ngủ phòng cho khách.”

“Làm gì vậy?” Dì Tôn bát quái nói: “Hai người cãi nhau?”

Trang Hàn nói: “Dì hỏi nhiều như vậy làm gì? Cho dì đi thì dì đi đi.”

Lão bản bảo làm việc, dì Tôn không thể không làm. Bà thở dài nói: “Hai vợ chồng son cãi nhau nhiều cũng bình thường, phân phòng ngủ căn bản không cần thiết, ở bên nhau ngủ cả đêm, chuyện gì cũng chưa...”

Nghe dì Tôn lải nhải, Trang Hàn cảm thấy có thể là bị thư ký rắn rết trả thù mình, cô cố ý tìm một người hầu dong dài như vậy tới tra tấn mình.

Đau đầu tắm rửa xong, Trang Hàn nằm ở giường trong phòng cho khách. Trong đầu còn đang suy nghĩ chuyện biểu đồ tiến độ, lúc trước hắn còn tưởng rằng chính mình đã tìm được quy luật rồi, chỉ cần ở trước mặt Cố Tư ngược đãi Cố Sương thì chỉ số sẽ tăng lên. Nhưng mà hắn chỉnh Cố Sương trước mặt Cố Tư, để Cố Sương ăn đau khổ, chỉ số cũng không có biến hóa.

Sau đó phát sinh những chuyện kia, vốn tưởng rằng chỉ số sẽ giảm xuống, kết quả ngược lại là tăng lên.

Trang Hàn buồn khổ gãi gãi tóc, đều nói tâm nữ nhân tựa kim dưới đáy biển, tâm Cố Tư là kim dưới rãnh biển Mariana đi?

Hắn nằm ở trêи giường nhắm mắt lại suy nghĩ một số chuyện, lúc này hắn nghe thấy một tiếng đập cửa nhẹ nhàng. Ở trong nhà này gõ cửa phòng hắn như vậy, trừ bỏ Cố Tư còn có ai? Trang Hàn sợ hãi Cố Tư hỏi hắn vì cái gì không ngủ cùng nhau, vì thế nhắm mắt lại không nhúc nhích bắt đầu giả bộ ngủ.

Cố Tư gõ vài cái lên cửa, bên trong không có động tĩnh, nàng nhẹ nhàng dùng khuỷu tay đè lên chốt cửa mở cửa ra.

Trong phòng một mảnh tối tăm, ánh đèn ngoài cửa chiếu đến mới miễn cưỡng có thể thấy người nằm ở trêи giường không nhúc nhích. Trang Hàn nghe thấy Cố Tư từng bước một đi đến mép giường, tiếp theo hắn nghe thấy Cố Tư nhỏ giọng gọi hắn một tiếng, “A Hàn.”

Thời điểm Trang Hàn đọc sách rồi giả bộ ngủ lừa gạt mẹ tương đối có kinh nghiệm, lúc này hắn nhắm mắt lại biểu tình an tĩnh, tiếng hít thở mềm nhẹ, trừ bỏ chính hắn ra thì không ai biết hắn đang giả bộ ngủ.

Quả nhiên Cố Tư nhìn không ra, lúc nàng nhẹ giọng kêu vài tiếng cũng không có kết quả, bỗng nhiên cúi người xuống ôn nhu hôn lên.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận