Xuyên Thành Mèo Nhỏ Bị Ma Tôn Nuôi Dưỡng

Cảm xúc Hoắc Kỳ vẫn chẳng lộ ra ngoài.

Thân thể hai người kề sát cạnh nhau, Hứa Tây có thể cảm nhận rõ ràng lực đạo cứng rắn như thép bên hông và lồng ngực phập phồng kịch liệt trước mặt, đáy lòng cậu chợt dâng lên cảm giác nguy hiểm.

Hô hấp mê muội sâu nặng rơi xuống, phản ứng đầu tiên của Hứa Tây là hơi sợ hãi.

Dù sao bộ dạng của Ma Tôn cũng rất lạnh lùng.

Ngoài dự liệu, nụ hôn này thật nhẹ, đối phương chỉ dán môi lên cậu, không hề tiến thêm bước nữa.

Giống như đang nương theo động tác này bình phục gì đó.

Xung quanh Hứa Tây tràn ngập hơi thở nam nhân, có lẽ vừa tu bổ kết giới về xong nên hơi thở của Ma Tôn không còn lạnh lẽo khi xưa, mà xao động mãnh liệt. Qua vài cái chớp mắt, môi chạm môi vì kìm nén dần trở nên nóng rực, Hoắc Kỳ thu lại lực đạo sau đầu Hứa Tây, kéo dãn khoảng cách.

Cánh tay bên hông nới lỏng, Hứa Tây thiếu chút nữa không ngồi bình thường được, vòng eo thoáng chốc mềm đi.

Ma Tôn thấy vậy lại đưa tay ra đỡ.

Hứa Tây đỏ mặt né tránh.

Dường như hiện giờ cậu mới kịp phản ứng, vội vàng đè cánh tay Ma Tôn xuống, đồng thời che cái miệng hồng hồng của mình đi, “... Ta còn đang suy xét, sao ngươi lại đột nhiên hôn ta?”

Thiếu niên mở miệng, dường như muốn trách móc nên âm cuối hơi nâng lên nhưng vì chưa ổn định, câu này đặc biệt mềm, rơi vào tai Ma Tôn như làm nũng, nôn nao cả cõi lòng.

Thoạt nhìn Hoắc Kỳ cực kỳ bĩnh tĩnh, nhưng hắn điều chỉnh hô hấp mấy lần mới có thể duy trì ngữ khí bình thường.

“Ừ.” Đốt ngón tay nam nhân với qua, vén gọn mấy sợi tóc đang toán loạn của thiếu niên lại, “Em tiếp tục suy xét đi.”

Hứa Tây nghe vậy hơi trợn mắt.

Hôn cũng hôn rồi.

Suy xét cái gì nữa!

Cậu lại thấy tầm mắt Ma Tôn nóng rực, dường như không nhịn được, hỏi tiếp, “Cần suy xét bao lâu nữa?”

“...”

Câu này càng kỳ quái.

Gương mặt Hứa Tây lại hồng lên, cậu nhìn Ma Tôn đầy trách móc, “Làm sao ta biết được!”

Bị người kia lên án, Ma Tôn không những không truy vấn mà còn tốt tính gật đầu, “Được rồi, không thúc giục em.”

Nói xong, tầm mắt trên người Hứa Tây rời đi, hắn châm trà cho thiếu niên. Rốt cuộc đối phương cũng không nhìn cậu bằng ánh mắt ấy nữa, lúc này Hứa Tây mới thở phào nhẹ nhõm, trộm xoa gương mặt nóng bừng của mình.

Chỉ là…

Hứa Tây ngồi yên mà vẫn nghe được thứ gì đó gõ động màng nhĩ.

Là tiếng tim đập.

Tiếng tim đập ngày càng dồn dập, khiến nhiệt độ cả người cậu không cách nào giảm xuống được.


Ngón tay thiếu niên giấu dưới ống tay áo, chậm rãi vân vê, trong đầu vẽ lại tình cảnh khi nãy như một thước phim điện ảnh. Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng Hứa Tây cũng vỡ ra tại sao Ma Tôn đột nhiên hôn cậu.

Bộ dáng đặc biệt lo lắng cho đối phương khi nãy của Hứa Tây quả thật hơi quá đà. Hơn nữa, tâm tình này nảy sinh cũng không vì sợ sau khi Ma Tôn xảy ra chuyện sẽ không có người cho cậu ăn gì đó.

Tất cả đều vì một tình cảm thuần túy vô cùng.

Cậu chỉ đơn giản không muốn Ma Tôn bị thương.

… Cậu chỉ đơn giản là, thích đối phương.

Trong đầu Hứa Tây lộn xộn vòng tới vòng lui, cuối cùng vòng tới kết quả này, cơ thể nhẹ nhàng run lên.

Phản ứng đầu tiên của cậu là không dám tin tưởng nhưng đầu óc lại chẳng hề nghe lời. Những suy nghĩ hỗn loạn đó tựa như cuộn len rối rung, khi kết luận này vừa xuất hiện đều biết mất chẳng thấy tăm hơi.

Thông suốt rồi, nỗi lòng trở nên rõ ràng mà sáng tỏ, đáp án chính xác cũng hiện ra.

Nghĩ vậy, độ ấm trên má Hứa Tây vốn dịu xuống lại chậm chạp dâng lên.

Cậu trộm nâng mắt nhìn Ma Tôn.

Đối phương sau khi nói không thúc giục cậu đã hoàn toàn khôi phục bộ dáng nhàn nhạt khi xưa, cứ như người vừa nãy ôm siết lấy cậu chẳng phải hắn.

Hứa Tây càng nhìn đáy lòng càng rối rắm, vải vóc trong tay cũng bị cậu vò nhăn. Cậu thầm nghĩ, nếu một giây trước còn nói không biết suy xét trong bao lâu, giây sau đã thổ lộ liệu có mất mặt quá không?

Ngoài mặt Ma Tôn bình tĩnh, kỳ thật trong lòng cũng không quá trấn định, ngược lại hiếm hoi thấp thỏm. Nụ hôn khi nãy là cầm lòng không đặng mà thành, nhất thời mất khống chế, bộ dáng kinh hoảng và thất thố của thiếu niên hiện lên trong đầu Ma Tôn.

Hiện giờ Hứa Tây vẫn luôn yên lặng không nói, không biết đang rầu rĩ cái gì, sao Ma Tôn có thể không lo lắng cho được.

Đáy lòng nam nhân đã hơi hối hận.

Không lẽ vì hắn nhất thời nóng vội, khiến thiếu niên ghét bỏ rồi?

Vây khốn bởi chính suy nghĩ bản thân, động tác Hoắc Kỳ chậm lại. Hắn chợt cảm thấy ống tay áo bị kéo nhẹ một cái. Rũ mắt, vừa lúc chạm phải đồng tử trong vắt như ngọc thạch của Hứa Tây.

Con ngươi đen láy của thiếu niên vì ngượng ngùng mà bao phủ một tầng hơi nước mỏng, vừa lấp lánh vừa đáng yêu.

Đối phương chỉ túm lấy hắn, đôi môi khẽ mím, không nói lời nào.

Mới đầu, Hoắc Kỳ không có phản ứng gì, đến tận khi Hứa Tây đột nhiên ghé sát lại, đồng thời dùng sức kéo Ma Tôn xuống một chút. Cảm nhận được tầm mắt thiếu niên dừng lại trên môi mình, trong đầu Hoắc Kỳ thoáng chốc nổ vang.

Hắn đoán được ý đồ thiếu niên.

Nhưng không thể tin nổi.

Lần đầu tiên trên mặt Hoắc Kỳ lộ ra cảm xúc thất thố. Dường như hắn muốn mở miệng xác nhận cẩn thận, chỉ tội khi thấy bàn tay run rẩy của thiếu niên, Hoắc Kỳ lại sợ vừa nói vài câu đã dọa cậu chạy mất.

Ma Tôn tu vi cường đại có thể thâu tóm Cửu Trọng Thiên giờ phút này lại để mặc động tác nhỏ của thiếu niên điều khiển, không dám lộn xộn.

Khoảng cách không ngừng kéo gần, thân hình hai người lại dán vào nhau, lần này, bọn họ đều cảm nhận được tiếng tim đập như muốn bứt ngực mà ra.

Cánh môi mềm ấm của thiếu niên chạm lên khóe môi Ma Tôn.

Cửa lớn tẩm điện bỗng dưng bật mở, dn và ghs một trước một sau tiến vào, không chút phòng bị thấy trọn hình ảnh Ma Tôn bị Hứa công tử túm qua hôn môi.


Nghe nhiều tin đồn tới vậy, đây vẫn là lần đầu nhìn thấy cảnh tượng hai người thân mật.

ghs đương nhiên sửng sốt, vẫn là dn phản ứng nhanh, lập tức túm gã xoay người đi.

Cùng lúc, Hứa Tây nhận ra có người đến, cậu bị dọa giật mình một cái rồi nhanh chóng rụt trở về.

“Ta, ta trước hết…” Hứa Tây cảm thấy ngượng vô cùng, không kịp nói tròn chữ mà đã trốn ra sau bình phong.

Cạnh bàn chỉ còn một mình Hoắc Kỳ ngồi đó.

Cánh tay cạnh người nam nhân nổi lên gân xanh, sắc mặt cực kỳ u ám.

Im lặng hồi lâu, Ma Tôn mới lạnh lùng mở miệng, “Lăn đến đây.”



ghs mới trở về từ Tu chân giới, gã là hộ vệ Ma Tôn nên theo chân hắn đến nơi tổn hải. Dù sao đây cũng là giới môn của Tu chân giới, Ma Tôn cũng không có nhiều thiện tâm nên trợ giúp tu bổ bộ phận mấu chốt nhất đã nể mặt mũi lắm rồi. Hơn nữa, khi ấy vừa thu hồi pháp lực tin tức Hứa Tây xuất quan đã đến tai, Hoắc Kỳ chỉ nán lại chưa tới mười lăm phút đã rời đi.

Tu chân giới có Ma Tôn và Thái Sơ chân nhân liên thủ, ổn định bộ phận trọng yếu nhất bị tổn hại xong tình huống cũng không còn nguy cấp nữa. Những nơi còn lại đều có tu sĩ Tu chân giới bổ khuyết.

Thái Sơ chân nhân vừa cảm ơn vừa phái người đưa Ma Tôn về Thôi Ngôi Điện nhưng tốc độ của hắn quá nhanh, tu sĩ của ông không đuổi kịp, cuối cùng đành để ghs mang về vài con linh điểu hậu tạ.

Hiện tại, ghs và dn nhìn uy áp trên người Ma Tôn mà cắn răng thuận lại sự tình, vầng trán hai người rịt ra một tầng mồ hôi lạnh.

“Đây là đồ Thái Sơ chân nhân tặng tôn chủ.”

ghs cẩn thận đặt một túi gấm trên bàn, gã bị hàn ý áp bức đến độ không dám tiến lên trước nhiều hơn.

Nhưng gã chẳng hối hận chút nào.

Rốt cuộc, đây là lần đầu tiên gã thấy lỗ tai Ma Tôn hồng đến vậy.

Kỳ quan, thật sự là kỳ quan lớn.

Lần sau hắn còn dám nữa.



dn và ghs rời đi, trên bàn vừa vặn bưng lên đủ loại đồ ăn.

Hứa Tây vốn thích ăn uống, vậy nên dù tu vi tiến bộ cậu cũng không định tích cốc, cứ ăn ba bữa một ngày như thường.

Đứng sau bình phong lâu tới vậy, hiện giờ cậu đã bình ổn không ít. Mặt không còn đỏ, nhịp tim khôi phục như thường, chỉ tội không dám đối diện với Ma Tôn, cả bữa vùi đầu ăn uống. Trong lúc đó, Hoắc Kỳ ngồi cạnh bên, không nhanh không chậm gắp đồ ăn cho thiếu niên.

Để không quấy rầy thiếu niên dùng bữa, nam nhân không hề đề cập đến nụ hôn vừa rồi.

Cũng không cần hỏi lại.

Bởi vì so với ngàn chữ vạn câu, hành động trực tiếp của thiếu niên đã nói lên hết thảy.


Cơm nước no say, nghỉ ngơi đơn giản một lúc, Hoắc Kỳ mới nâng tay cho người dọn bát đĩa trên bàn đi, nhẹ giọng mở miệng, “Tình thế khi nãy cấp bách, chưa kịp kiểm tra thức hải của em.”

Ma Tôn rũ mắt dò hỏi ý kiến Hứa Tây, “Để ta nhìn xem nhé?”

Từ Tu chân giới trở về, từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Hứa Tây, Hoắc Kỳ đã cảm nhận hơi thở quanh thân thiếu niên một lần, xác nhận tương đối vững vàng. Chỉ tội tu vi thiếu niên vẫn còn thấp, thể chất lại yếu ớt.

Hiện giờ Hoắc Kỳ không có nhiều tâm tư khác, hắn không tự kiểm tra sẽ không yên tâm. Hứa Tây nghe vậy cũng không ý thức được hai tiếng “Kiểm tra” trong miệng Ma Tôn là gì.

Đối phương muốn nhìn xem, cậu bèn gật đầu.

Dù sao tu vi Ma Tôn cao, hiểu biết nhiều hơn cậu, nhìn xem có chỗ nào hỏng hóc không cũng tốt.

Chỉ là trước khi kiểm tra, Hoắc Kỳ bước qua đóng cửa tẩm điện lại, còn thi pháp thiết hạ một tầng cấm chế.

Hứa Tây đứng đằng sau, “...”

Cậu không tự chủ nhớ lại nụ hôn bị cắt ngang khi nãy, nhiệt độ lại chậm rãi leo lên vành tai.

Hai người ngồi trên giường, quanh thân toả ra ánh sáng giao hòa.

Hứa Tây vẫn luôn cảm nhận được dòng chảy cơ thể mình, đến khi từ trong ra ngoài đều bị pháp lực của đối phương bọc lấy mới nhận ra kiểm tra này được kiến hành thế nào.

Linh thứ Ma Tôn muốn tiến vào thức hải của cậu.

“Chờ chút…” Theo bản năng, Hứa Tây chợt gấp gáp.

Từ lúc cậu có thức hải, Hứa Tây đã biết khái niệm về thứ này. Hứa Tây có thể cảm nhận được thức hải của bản thân vừa hình thành, vẫn đang là thời kỳ nhỏ yếu nhất mà tu vi Ma Tôn quá cao thâm, tùy tiện đưa một sợi linh thức vào thôi cũng có thể áp chế cậu hoàn toàn.

Vậy nên thời điểm linh thức tràn tới, trực giác Hứa Tây mách bảo… Bản thân cậu sẽ không dễ chịu.

Thiếu niên vừa nói, vừa gấp gấp siết chặt cổ tay Ma Tôn.

Sống lưng cậu cứng đờ như động vật nhỏ bị dọa, bàn tay ấm áp của Ma Tôn nhẹ nhàng vỗ vài cái trấn an.

“Đừng sợ.” Nam nhân hiếm khi dỗ người, thanh âm hơi mất tự nhiên, “Sẽ không làm em bị thương.”

Hứa Tây tin tưởng Ma Tôn.

Nhưng cậu sợ hãi là lại là chuyện khác.

Quanh người bị ma khí đối phương vây kín, Hứa Tây chậm rãi hít thở sâu, sau đó cảm nhận được linh thức Ma Tôn đang dịu dàng tách ra một khe hở trong thức hải của cậu.

Tiến vào cực kỳ thuận lợi.

Giống hệt khi trước Hứa Tây thâm nhập thức hải Ma Tôn, hai người phù hợp vô cùng.

Giờ đây hai mắt Hứa Tây nhắm chặt, hoàn toàn chẳng còn tâm tư soi xét chuyện khác. Môi cậu khẽ nhếch, hổn hển thở dốc.

Hóa ra cảm giác thức hải bị thâm nhập là thế này.

Khuôn mặt thiếu niên hơi trắng, dường như đang kiềm nén thống khổ gì đó, thân hình không ngừng run rẩy.

Khoảng khắc sợi linh thức kia hoàn toàn tiến vào thức hải thiếu niên, rốt cuộc Hứa Tây cũng không chịu nổi nữa, cổ họng tràn ra âm thanh nức nở, thân hình mềm đi. Cơ thể rịt ra một tầng mồ hôi mỏng được Ma Tôn vững vàng đón được.

Hứa Tây theo bản năng đuổi đối phương đi.

Mở miệng, âm thanh thiếu niên mềm mại nhẹ run, “Ngươi… Linh thức của ngươi nhiều quá.”

Lời này khiến hô hấp của Ma Tôn chợt căng thẳng, bên dưới đột nhiên cương lên.

Linh thức vừa tiến vào thức hải thiếu niên không dám động đậy.


Không phải linh thức Hoắc Kỳ quá nhiều.

Hắn đã nhược hóa linh thức hết lần này tới lần khác, đợi đến khi nhu hòa hoàn toàn mới dám thâm nhập thức hải Hứa Tây nhưng thức hải thiếu niên thật sự quá non nớt, rất yếu ớt so với linh thức của Ma Tôn. Hoắc Kỳ mới chỉ thả vào một sợi linh thức mỏng nhất, đối với Hứa Tây mà nói, thức hải của cậu đã căng đầy.

Dù động tác của Ma Tôn có dịu dàng tới đâu đi chăng nữa nhưng Hứa Tây vẫn cảm nhận được cảm giác áp bách đến từ chênh lệch tu vi.

Cái cảm giác này khiến cậu cảm thấy không an toàn.

Lần kiểm tra này chỉ kéo dài nửa canh giờ rồi kết thúc qua loa, Hoắc Kỳ rút linh thức từ thức hải thiếu niên ra.

Trên giường, thiếu niên mặc bạch y không biết bị Ma Tôn ôm lên đùi từ bao giờ, cả người cậu hơi ẩm mồ hôi, vải vóc mỏng manh dán sát da thịt mềm mại, từ chân tới tóc đều lộ ra dáng vẻ mỏi mệt. Chớp mi, vài giọt nước mắt sinh lý lăn dài trên gò má thiếu niên, Hoắc Kỳ nâng tay lau đi.

Bốn phía chỉ còn lại thanh âm hít thở rối loạn của hai người.

Không biết qua bao lâu Hứa Tây mới dần phục hồi tinh thần, trái tim cậu vẫn thình thịch nhảy nhanh nơi lồng ngực, khó tránh khỏi chút hoảng sợ.

Cảm giác này rất khó miêu tả.

Thật sự… quá kích thích.

Bên hông nhiều thêm một cánh tay có lực, Hứa Tây phát hiện bản thân đang ngồi trên đùi Ma Tôn, trong lòng bỗng thấy hơi thẹn.

Nhưng cậu chẳng còn sức lực nữa.

Với lại, hiện giờ mối quan hệ giữa cậu và đối phương xem như là yêu đương đi.

Ngồi xuống đùi nhau, chắc không sao đâu nhỉ?

Thuyết phục bản thân xong, thiếu niên nâng mắt nhìn biểu tình Ma Tôn.

Khác với bộ dáng đỏ mặt tim đập của cậu, Hoắc Kỳ nhìn qua đặc biệt bình tĩnh, ngoại trừ lớp mồ hôi mỏng như có như không trên trán, dường như hắn chẳng khác ngày thường là bao.

Đến tận khi Hứa Tây khẽ cựa quậy, vừa đặt chân xuống đã bị thứ gì đó chọc vào.

Cùng lúc ấy, hô hấp người trước mặt chợt trở nên gấp gáp.

“...”

Hứa Tây lập tức nhận ra đấy là thứ gì.

Gương mặt cậu nhanh chóng hồng rực, nảy ra phản ứng đầu tiên trong đầu, hóa ra Ma Tôn chẳng bình tĩnh chút nào.

Chỉ tội, giờ đây Hứa Tây chẳng còn sức lực bận tâm nhiều đến vậy.

Trong thức hải cậu còn lưu lại hơi thở Ma Tôn, từ trên xuống dưới như vừa được súc rửa, cảm giác mỏi mệt vô cùng mãnh liệt. Nếu cậu còn sức lực, chắc hẳn lúc này đã nhảy xuống khỏi người Ma Tôn rồi.

Nhưng cậu mệt quá.

Thiếu niên choáng váng dựa vào lồng ngực Ma Tôn, trực tiếp gọi thẳng tên người thương, “... Hoắc Kỳ, em buồn ngủ.”

Một tiếng này đối với Ma Tôn như tăng thêm tra tấn, gân xanh giữa trán nam nhân giật vài cái, cuối cùng chậm rãi thở ra một hơi nóng bỏng, bế thiếu niên lên. Hoắc Kỳ xoay người đặt Hứa Tây xuống giường, khẽ giọng, “Ngủ đi.”

Lời Hoắc Kỳ vừa dứt, ý thức Hứa Tây đã sập nguồn.

Đợi thiếu niên ngủ say, Hoắc Kỳ lấy ra một bộ y phục sạch sẽ tiến về phía bể tắm.

__________

SuA: đếm ngược 5 chương hoàn thành

(ˆ ̳, ̫, ̳ˆ)"੭


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận