Xuyên Qua Nhận Thầu Một Cửa Sổ Ở Nhà Ăn FULL


Chưa tới hai giờ, người trong nhà ăn số một đã ít đi một nửa, sinh viên mới mặc quần áo ngụy trang chỉ còn sót lại mấy người cuối cùng.

Chỉ có thể nói bọn họ thực sự là chúa tham ăn, cũng thật sự cứng cỏi, biết rõ buổi chiều huấn luyện quân sự không thể tới trễ, vẫn kiên trì muốn xếp hàng mua cơm phần, có điều mua xong thời gian còn lại cũng rất eo hẹp.

Mộc Thần cũng phải huấn luyện quân sự, Lâm Sở Trì đã bảo cậu rời đi trước, lúc này cô đứng trước cửa sổ vừa tự mình múc cơm, vừa nhìn mấy sinh viên mới ăn như hùm như sói, đều có hơi lo lắng bọn họ sẽ mắc nghẹn.

Tay nghề được tán thành cô đương nhiên sung sướng, nhưng nhìn thấy bọn họ như vậy lại có hơi không biết làm sao, cảm thấy cơm lúc nào cũng có thể ăn, hà tất phải như vậy.

Nghĩ đến trong tủ lạnh còn có một ít canh đậu xanh vốn chừa lại cho dì Vương bọn họ, Lâm Sở Trì hỏi dò những sinh viên đang xếp hàng: “Tự các em múc cơm được không?”
“Được ạ.


Bây giờ sinh viên cũ còn có thể nhàn nhã ở đây xếp hàng đều là người không có tiết vào buổi chiều, mở miệng đồng ý ngay.

Lâm Sở Trì tin tưởng bọn họ như vậy, mọi người đương nhiên cũng sẽ không xằng bậy, tự giác quẹt thẻ múc cơm, vừa không lựa thịt nhiều, cũng không múc thức ăn nhiều.

Đương nhiên, có một phần nguyên nhân cũng là món ăn cô nấu không chỉ thịt ngon, thức ăn chay bên trong cũng là số một, thực sự không cần phải cố ý lựa.

Để bọn sinh viên tự múc cơm giúp mình, sau đó Lâm Sở Trì dùng khay bưng canh đậu xanh tới đặt trên bàn mấy sinh viên mới: “Uống chút canh đậu xanh, đừng để nghẹn.


“Cảm ơn.


“Cám ơn chị gái nhỏ.


“Không có gì, nhanh ăn cơm đi.


Những sinh viên mới dồn dập nói cám ơn, uống canh đậu xanh xong giải quyết phần cơm còn lại, thấy cách thời gian huấn luyện quân sự còn gần mười phút, mang theo tâm trạng hài lòng rời khỏi nhà ăn.

“Nhìn đi, tớ đã nói ăn nhanh một chút chắc chắn kịp, hoàn toàn không cần sợ.


“Cơm thịt xào đậu đũa ngâm quá ngon, đáng tiếc hôm nay thời gian eo hẹp, cũng không thể cẩn thận thưởng thức.


“Chúng ta có thể ăn cơm là tốt lắm rồi, có bữa cơm này trong bụng, buổi chiều rốt cục có thể tiếp tục kiên trì.


“Canh đậu xanh thật ngon, không biết buổi chiều có còn hay không?”
“Thật, lần đầu tiên tớ uống canh đậu xanh thêm rong biển đấy, không nghĩ tới lại ngon như vậy.



“Ủa nấu canh đậu xanh phải bỏ rong biển, không phải đều như thế ăn à?”
“Làm sao có thể, chỗ bọn tớ nấu canh đậu xanh chỉ bỏ đậu xanh thôi.


“Đúng, chỗ chúng tớ nấu canh đậu xanh cũng chỉ như vậy, chưa từng nghe nói bỏ rong biển vào.


Lâm Sở Trì nhìn theo bọn họ rời đi, thấy mấy người bước đi cũng không quá gấp nghĩ rằng sẽ không muộn, trong lòng thở phào một hơi thay bọn họ.

“Chị gái nhỏ, chúng em có thể tự múc, chị lại đi xào đồ ăn đi.


Cô trở lại trước cửa sổ vốn chuẩn bị tiếp tục múc cơm, kết quả sinh viên xếp đằng sau thấy món ăn đã không còn bao nhiêu, đều chủ động nói.

Lâm Sở Trì ngẫm lại cảm thấy cũng được, bèn xoay người đến trước bếp lò đun nóng chảo, đổ đậu đũa ngâm đã sớm cắt gọn gàng ra chuẩn bị dùng.

Đậu đũa ngâm mà nhà cô làm ngon hơn mua bên ngoài nhiều, chỉ chiên sơ mà mùi thơm tản ra rất hấp dẫn.

Đợi đến hành gừng tỏi, ớt khô bốc lên mùi thơm, lại thêm tương đậu và thịt lật xào ở trong nồi, mùi thịt nồng nặc bay khắp nhà bếp.

“Hết thức ăn rồi.


Lâm Sở Trì nghe thấy tiếng nói trước cửa sổ, động tác trên tay càng ngày càng nhanh, đổ đậu đũa ngâm chuẩn bị vừa nãy vào trong nồi, sau khi thêm gia vị thuận thế hất nồi, thịt và đậu đũa trong nháy mắt hòa hợp hoàn mỹ lại với nhau.

“Thơm quá.


Sinh viên vốn định ăn thịt thái sợi sốt vị cá ngửi thấy mùi thức ăn mới ra nồi, thoáng chốc thay đổi ý định, cảm thấy vẫn nên ăn cơm thịt xào đậu đũa ngâm trước.

Thức ăn mới ra nồi còn hơi nóng, có điều ăn vào trong miệng lại làm cho người ta không nỡ phun ra, đợi đợt nóng này qua đi thì nhai thật kỹ, đậu đũa giòn giòn với thịt càng nhai càng thơm, ăn ngon đến mức không dừng được.

Thời tiết đầu tháng chín còn hơi nóng bức, khẩu vị vào lúc này của rất nhiều người vốn không tốt lắm, nhưng ăn cơm thịt xào đậu đũa ngâm lại có cảm giác kích thích vị giác.

“Quá ngon, buổi tối tớ còn muốn đến ăn nữa.


“Được đó, đến lúc đó cùng đi, lại nếm thử cơm phần khác.


Bọn họ ăn rất vui vẻ, Lâm Sở Trì lại bận bịu đến ba giờ mới kết thúc, tiếp đến bởi vì hết cơm, nếu không e là đằng sau vẫn có người tới ăn cơm.

Cô tháo khẩu trang rửa mặt bên bồn nước, sau khi múc chén canh đậu xanh cho mình giải khát, bèn đưa phần canh đậu xanh còn lại cho dì Vương bọn họ.

Đương nhiên, trước khi đi cô không quên nấu cơm buổi chiều.


“Uống ngon, Tiểu Lâm cháu giỏi quá, nấu cái gì cũng ngon.


“Không nghĩ tới canh đậu xanh thêm rong biển lại ngon thế, Tiểu Lâm tay nghề của cháu thật tốt.


“Cha mẹ cháu có đứa con gái như cháu, thực sự là hưởng phúc.


Lâm Sở Trì bị bọn họ khen ngợi đến mức hơi xấu hổ, lấy cớ muốn đi xem sinh viên mới huấn luyện quân sự đi ra khỏi nhà ăn.

Bản thân cô chưa từng trải qua kỳ huấn luyện quân sự, trong ký ức của nguyên thân đúng là có, nhưng dù sao chỉ là ký ức.

Vận may của sinh viên mới khóa này thực sự không ra sao, rõ ràng trước khi vào học có khoảng thời gian thường xuyên đổ mưa, sau khi khai giảng ngày nào mặt trời cũng chói chang.

Trên sân thể dục, đâu đâu cũng có đội hình mặc quần áo rằn ri, trên đầu của rất nhiều sinh viên đều đã rịn mồ hôi mịn, cũng không biết là bị phơi nắng hay là mệt.

Lâm Sở Trì không đến quá gần, mà đứng dưới bóng cây bên ngoài sân luyện tập.

Khỏi phải nói, bọn sinh viên rất mệt, nhưng đồng phục rằn ri thống nhất và đội hình chỉnh tề, nhìn rất vui tai vui mắt.

Cô nhìn bọn sinh viên tuân theo lệnh của huấn luyện viên hành động, nghĩ tới phải huấn luyện quân sự nghiêm ngặt từ sớm đến tối, cảm thấy quả thực rất cực khổ.

Cùng lúc đó, cô chưa từng có trải nghiệm như thế này nên trông nó có vẻ khá mới mẻ.

May là đám sinh viên mới dưới ánh mặt trời không biết ý nghĩ trong lòng cô, nếu không nhất định sẽ bảo cô thử xem, xem rốt cuộc có mới mẻ hay không.

Đương nhiên, mặc dù những sinh viên mới không biết ý nghĩ trong lòng cô, nhưng xa xa có mấy người thấy cô đứng dưới bóng cây trong lòng vẫn vô cùng ước ao, hận không thể đổi chỗ với cô.

Lâm Sở Trì cũng sợ ảnh hưởng bọn họ huấn luyện, chỉ nhìn một lát rồi xoay người rời đi, có điều trong lòng bỗng nhiên sinh ra chút nghi hoặc đối với cuộc sống trước kia của mình.

Cô không trải qua đại học, nhưng nhớ có học xong cấp ba, tuy nhiên bây giờ nhớ lại, cô có ký ức rất mơ hồ đối với trường học, ký ức sâu sắc nhất trong đầu đều liên quan tới nấu nướng.

Lâm Sở Trì so sánh với ký ức từ nhỏ đến lớn của nguyên thân, luôn cảm thấy cuộc đời của bản thân hình như chỉ có nấu nướng có chỗ nào đó không đúng.

“Meo.


Lúc cô đang nghĩ ngợi, suy nghĩ bỗng nhiên bị tiếng mèo kêu cắt ngang, cô cúi đầu lập tức nhìn thấy con mèo cam phía trước không biết từ đâu chạy tới.

Con mèo cam này không chỉ mập, trông cái đầu còn rất tròn, có một cảm giác đáng yêu, khỏe mạnh, kháu khỉnh.


Lâm Sở Trì tay không đi ra phòng bếp, cũng không có đồ ăn gì có thể ném cho nó ăn, bèn khom lưng muốn sờ nó.

“Chị gái nhỏ chớ bị nó lừa, đồ hư hỏng này cực kì hung dữ, không cho ăn không cho sờ, còn có thể cắn người.


Một sinh viên gần đấy đi ngang qua thấy cảnh này, vội vàng mở miệng nhắc nhở, chỉ lo cô bị con mèo cắn bị thương.

Cô ấy nói xong còn cố ý chạy tới, chỉ vào con mèo cam nói: “Bình thường không phải mày đều ở luống hoa bên kia à, chạy tới đây làm gì?”
“Meo.


“Hung dữ cái gì, cẩn thận tao đạp lăn chén cơm của con mèo mày đó.


Nữ sinh thấy nó không giả vờ nữa, nói xong lại nhìn về phía Lâm Sở Trì giải thích, “Gần đây có chén của mèo chuyên bỏ thức ăn cho nó, nó không thiếu thức ăn, chỉ là con mèo này thích tìm người lừa gạt, ăn xong lập tức trở mặt không nhận người, hung dữ cực kì.


Con mèo cam cũng không biết có phải nghe hiểu hay không, hay là phát hiện Lâm Sở Trì không cho mình ăn, vẫy đuôi xoay người chạy đi.

“Cám ơn em đã nhắc nhở.


“Không có gì, không phải do em sợ chị bị nó cắn, buổi tối không có cơm ăn sao?”
Nữ sinh nhanh miệng nói ra ý nghĩ tận đáy lòng, sau đó cảm thấy nói như vậy hơi không ổn, mau chóng giải thích: “Ý của em là lỡ như bị nó cắn bị thương sẽ ảnh hưởng chị nấu cơm.


Lâm Sở Trì cảm thấy hơi buồn cười, theo lời của cô ấy hỏi “Vậy thì thật sự cảm ơn em, em thích ăn cái gì buổi tối chị làm thêm.


“Em thích ăn cơm thịt thái sợi sốt vị cá chị làm nhất, đặc biệt là ăn với cơm, đương nhiên em cũng thích những món khác.

“Hiếm thấy có cơ hội tốt như vậy, nữ sinh khen cô một trận sau đó hỏi: “Chị gái nhỏ, chị biết làm cá không?”
“Biết.


“Vậy chị có thể làm món cá không, em cực kỳ thích ăn cá, muốn nếm thử món cá chị làm.


“Em thích ăn kho, chua ngọt hay là khẩu vị khác?”
“Em thích cá kho.


Lâm Sở Trì gật đầu nói: “Hôm nay không có nguyên liệu nấu ăn không làm được, có lẽ phải đợi hai ngày nữa.


“A a a chị gái nhỏ, chị quá tốt rồi.


Nữ sinh không nghĩ tới cô dễ nói chuyện như thế, cảm thấy cô thực sự là người đẹp thiện tâm.

“Chị gái nhỏ, chúng ta thêm phương thức liên lạc đi, em tên Triệu Nguyệt, là sinh viên khoa âm nhạc.



Lâm Sở Trì trao đổi phương thức liên lạc với cô ấy xong, cũng nói cho cô ấy biết tên của mình.

Hai người chia tay nhau, sau đó Lâm Sở Trì trở lại nhà ăn, dở khóc dở cười phát hiện, thậm chí bây giờ có người chờ ở ngoài ô cửa của mình, hơn nữa còn ngồi ở trên ghế nhỏ.

Người ngồi ở đó chính là một nam sinh, đang cầm điện thoại di động chơi game.

Cậu ta vốn chơi ở ký túc xá, sau đó nghĩ rằng chơi game chỗ nào mà không được, đến nhà ăn chơi game đến giờ vừa vặn có cơm ăn, quả thực là một công đôi việc.

Nghe thấy tiếng cậu ta chơi game, Lâm Sở Trì cũng không quấy rối, mà trực tiếp tiến vào bếp sau.

Người ta ăn cơm tích cực như vậy, cô không thể nhàn rỗi, ra tay bắt đầu xử lý nguyên liệu nấu ăn.

Không biết có phải nghe thấy tiếng động hay không, cô bận rộn một hồi, nam sinh vốn đang ngồi trên ghế chơi game ló đầu vào trước cửa sổ hỏi: “Xin hỏi bây giờ có thể gọi cơm không?”
Đoán có lẽ những sinh viên khác cũng sắp đến, Lâm Sở Trì trực tiếp hỏi ngược lại cậu ta muốn ăn cái gì.

“Em muốn ăn cơm trứng xào cà chua, bây giờ không có ai, có thể chiên cho em thêm quả trứng không, em cực kỳ thích ăn trứng trong món trứng xào cà chua của chị.

“Xào một phần trứng xào cà chua đối với Lâm Sở Trì mà nói hoàn toàn không tốn bao nhiêu thời gian, cô gật đầu đồng ý, hỏi cậu ta muốn thêm mấy trứng.


Ba, năm trứng đi.

“Nghĩ đến mức độ chào đón của ô cửa số bảy, cảm thấy cơ hội như thế không thường có, nam sinh bèn nói.


Một lần ăn nhiều trứng như thế không sao chứ?” Lâm Sở Trì cảm thấy năm quả trứng gà thực sự hơi nhiều.

“Không sao đâu, ở nhà em thường ăn như thế.


Cậu ta đã nói như vậy, Lâm Sở Trì cũng không nói gì nữa, đập trứng gà bật bếp nấu ăn.

Nam sinh đúng là tự giác, sau khi trứng xào cà chua ra nồi thì cố ý quẹt thẻ nhiều lần.

Quả nhiên là “chim nhỏ dậy sớm có sâu ăn”, trứng gà bọc lấy nước sốt cà chua quá ngon.

Cậu ta bưng cơm gắp mấy miếng trứng gà vào trong miệng, ở trong lòng thầm vui mừng vì sự thông minh của mình.

Lúc nam sinh ăn cơm được một nửa, rất nhiều sinh viên tiến vào cửa, khi ngửi thấy mùi thơm của món trứng xào cà chua, dồn dập bước nhanh đến xếp hàng.

“Tớ còn tưởng rằng mình đã đến sớm rồi, không nghĩ tới đã có người ăn cơm.


“Chậc, quả nhiên tất cả mọi người càng ngày càng sớm, dựa theo mức độ này, sau này e là đến ăn cơm trưa xong rồi ngồi tại chỗ chờ luôn.


“Cậu đừng có mà miệng quạ đen.

”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận