Xuyên Nhanh: Mười Kiếp Nhân Duyên


"Tiểu chủ nhân, tôi vừa mới biết được Khởi Phong sẽ không đến đây.

Vòng lặp thời gian vì vậy sẽ không diễn ra nữa."
Lúc Tiểu Hắc nói câu này, Hạ Kỳ Như đang câu cá, dáng vẻ nhàn tản.
Nghe thấy nó nói vậy liền đáp một tiếng tỏ vẻ bản thân đã biết rồi lại nhắm mắt lại ngủ tiếp.
Tiểu Hắc đột nhiên cảm thấy mất phương hướng, thế là nó lại hỏi cô.
"Tiểu chủ nhân, vậy bây giờ chúng ta sẽ làm gì?"
"Nghỉ ngơi dưỡng sức."
Thú thực là bây giờ cô mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần.

Cô cần một kỳ nghỉ gấp.
Hạ Kỳ Như vừa nói xong, trước mặt đột nhiên xuất hiện một bức thư, nội dung không cần đoán cũng biết.

Lại sai cô đi sửa chữa thế giới chứ gì?
Cô không đi.
Thiên đạo kia, ta còn đang trong giai đoạn đau khổ vì thất tình đấy.

Ngươi đừng có mà bóc lột sức lao động của người khác quá đáng quá.

Coi chừng ta kiện ngươi!!!
Phía cuối thư đáp trả còn viết thêm ba dấu chấm than thể hiện sự bất mãn của mình.
Bức thư vừa được chuyển đi đã rất nhanh được gửi trả lại.
Thiên đạo: "???"
Hạ Kỳ Như lại viết lên ba dấu chấm than gửi đi.

"!!!"
Thiên đạo: "..."
"!!!"
"..."
Tiểu Hắc nhìn cuộc chiến dấu câu của hai cái con người điên khùng trước mặt liền lặng lẽ rời đi.

Nó cũng cần yên tĩnh.
Mà ở bên này, sau một cuộc chiến dấu câu dài đằng đẵng, thiên đạo cuối cùng cũng mệt mỏi.

Nó chẳng buồn đáp trả cô nữa mà lặn luôn.
Nhưng đến ngày hôm sau lại tiếp tục đúng giờ đến làm phiền.
Hạ Kỳ Như vẫn tiếp tục làm ngơ sự tồn tại của nó.
Hai người dây dưa qua lại như thế cũng ngót nghét một nghìn năm.

Nhưng Thiên đạo càng chiến càng hăng, hoàn toàn không có ý định bỏ cuộc.
Nhưng mục đích ban đầu đến làm phiền cô là gì thì nó quên rồi, chỉ biết nó rất thích cảm giác làm phiền cô.

Nói nôm na dễ hiểu là vì lần đầu có người dám chống đối nó nên nó cảm thấy thú vị, muốn trêu chọc cô nhiều hơn.

truyện tiên hiệp hay
Thậm chí có đôi lúc nó còn hoá thành một cậu nhóc con chỉ để có thể cãi tay đôi với cô.

Thế nên hôm nay, khi cô đang nhàn nhã nằm trên ghế mây chờ cá cắn câu, Thiên đạo lại theo thói quen đi tới làm phiền, chưa để nó kịp lên tiếng, cô đã nói trước.
"Ngươi mà còn làm phiền ta, nghìn năm nữa ta cũng không thèm ló mặt ra bên ngoài đâu."
"Nhưng mà chọc ngươi vui mà."
Hạ Kỳ Như không buồn đáp, cô chỉ dùng ánh mắt liếc nhìn nó như đồ thiểu năng.

Thiên đạo thở dài đi tới ngồi xuống bên cạnh cô.
"Chắc ta cũng giống ngươi, sống lâu quá nên sinh ra nhàm chán."
"..."
Thiên đạo thấy cô không muốn tiếp tục cái chủ đề nhàm chán này liền lái sang vấn đề khác khiến cô hứng thú hơn.
"Tên đó có gì hay? Sao đáng để ngươi buồn lâu như vậy?"
"Mọi chuyện không phải bắt đầu từ ngươi sao?"
Thiên đạo bị úp nồi liền giãy nảy lên: "Sao lại lỗi của ta, ta bắt ngươi yêu hắn à?" Đã là thần ai chẳng phải trải qua vài cái tai kiếp, cô còn là chủ nhân của một thế giới, trên vai gánh trọng trách nặng nề.

Nếu để cuộc sống của cô trôi qua yên bình, cái gì cũng có Tiểu Hắc, Diêm Vương hoặc Thiên đế lo cho, vậy sau này không có bọn họ thì cô làm thế nào? Nó muốn tốt cho cô cũng sai sao?
Hạ Kỳ Như còn chả buồn cãi lại, nó không nhận thì cô lại quăng nồi cho kẻ khác, không vấn đề gì.
"Thế thì ngươi đi mà hỏi Nguyệt Lão ý, hỏi xem lão nối kiểu gì mà được như vậy?"
"Đừng có mà cãi cùn.

Nguyệt Lão nối được cho ngươi, ta đã bảo hắn cắt từ lâu rồi."
"Nói tóm lại để ta gặp hắn là ngươi sai rồi."
Thiên đạo: "..." Người xưa có câu cãi ai cũng đừng cái với con gái, quả không sai tý nào.
"Được rồi, coi như ta sai đi.


Vậy còn ngươi thì sao? Biết rõ tên đó không phải Khởi Phong, sao còn liều mạng đi giúp đỡ hắn?"
Hạ Kỳ Như nhìn đứa nhóc con trước mặt, vẻ mặt càng thêm xem thường?
"Ngươi định lừa trẻ con à?"
Đừng nghĩ rằng lấy cớ mười kiếp luân hồi ra đánh lạc hướng thì cô sẽ thật sự tin lời nó nói.
Hành trình mười kiếp này chỉ là đang từ từ lấy lại từng phần hồn của hắn ở từng kiếp mà thôi.
Xuyên suốt mười kiếp này, bất kể hắn là ai, tên gì, có thân phận gì thì hắn đều chỉ là một người.

Cho nên bất kể ở thế giới nào, bất kể Khởi Phong ở thế giới đó có ký ức hay không, cô đều không quan tâm.

Việc cô cần làm ở từng thế giới đều chỉ có một, đó là thay đổi quỹ đạo vốn có của hắn, khiến những mảnh hồn này có cơ hội tập hợp lại với nhau thành một linh hồn hoàn chính và đợi hắn tái sinh lần nữa.
Thiên đạo tưởng nó đang dắt mũi cô, mà cô cũng giả vờ không biết điều này, còn liên tục thể hiện sự do dự của bản thân mỗi lần Khởi Phong hỏi cô vì sao lại là hắn.
Thiên đạo nhìn cô, vẻ mặt từ mơ hồ đến sáng tỏ, nó lập tức nghiêm mặt.
"Ý ngươi là gì? Không lẽ suốt thời gian qua ngươi không chịu đi sửa chữa các thế giới là vì hắn?"
Đúng là con gái lớn khó giữ mà.

Nó mà ngốc ngốc như Diêm Vương hay trầm tính, an phận như Thiên đế có phải hay không?
Sao lại phản nghịch thế chứ?
Hạ Kỳ Như: "..." Vì cô là con út đó, được chưa?
Nội tâm gào thét điên cuồng lắm nhưng bên ngoài vẫn cực kỳ bình tĩnh trả lời đứa bé trước mặt.
"Ừm."
Thiên đạo bị sốc, khuôn mặt bánh bao trắng mềm bắt đầu đỏ lên vì tức giận.
"Thế hắn hiện ở đâu?"
"Không biết."
Có rất nhiều thế giới cô đều chết trước hắn nên không có cơ hội thu thập mảnh hồn, toàn phải nhờ Diêm Vương canh giùm mình.

Thế nên ở thế giới cuối cùng, khi biết bản thân lần này cũng có khả năng chết trước hắn, cô đã nhanh chân trả lại tất cả mảnh hồn cho Khởi Phong, để hắn tự đến tìm mình.
Thiên đạo: "..." Nó phục rồi, thật sự phục rồi.
Thiên đạo tuy tức nhưng lại không thể làm được gì, ai bảo ngày xưa nó thấy nơi này vô chủ nên tạo ra cô.

Giờ nó không chịu thì ai chịu? Chẳng ai cả!!!!

Không được, nó cần bình tĩnh lại, vám cờ này do nó đặt ra, thua cũng không thể trút giận lên người khác được.
"Sao, còn muốn hỏi ta cái gì nữa à?"
Sau khi Thiên đạo rời đi không lâu, Hạ Kỳ Như lại nghe thấy bước chân từ xa đến gần, tưởng là thằng nhóc con kia quay lại nên không thèm quay đầu lại mà nói luôn.

Cô vừa dứt lời, một tiếng cười khẽ vang lên, Hạ Kỳ Như vừa cảm thấy kỳ quái, một giọng nói trầm thấp đã vang lên ở phía sau.
"Bởi vì không biết nên em nhẫn tâm để anh tự sinh tự diệt ở bên ngoài mấy trăm năm cũng không thèm đi tìm sao?"
Lời người kia vừa dứt, cô cũng lập tức mở mắt ra, vẻ mặt đăm chiêu nghiền ngẫm.

Một lúc sau cô mới rời khỏi ghế mây, quay người lại nhìn chủ nhân của giọng nói kia.
Khi tận mắt nhìn thấy người mình đã chờ đợi từ lâu, vụn băng trong mắt cô tan ra nhanh chóng, biểu cảm trên gương mặt cũng thay đổi liên tục, từ bất ngờ, kinh ngạc, cho đến vui mừng.  
Người đàn ông đối diện với anh mắt kinh ngạc lẫn khó tin của cô, mỉm cười ấp áp nói.
"Tiểu Hạ, anh đã về rồi."
Lần này anh sẽ không rời đi nữa mà ở bên em thật lâu, tận đến khi sinh mệnh của anh dừng lại mới thôi.
Hết.
****
Phù, cuối cùng cũng hoàn thành bộ truyện đầy sóng gió này rồi.
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ và cũng xin lỗi mọi người vì lịch ra truyện thất thường trong suốt thời gian qua nha.

Còn nữa, trong truyện này có khá nhiều lỗi chính tả và lỗi logic do sai sót của con tác giả này gây ra, nhất là càng về đoạn cuối của tác phẩm (xàm đến mức tớ muốn phi ta luôn nó cho rồi).

(╥﹏╥)
Dù sao tớ cũng rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người trong suốt thời gian qua nha.

Chào tạm biệt mọi người..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận