Xuyên Nhanh Cải Mệnh Em Vẫn Bên Anh Chứ!


Buổi sáng, 9h sáng.

Tôi là An Anh.

Hôm nay, tôi đến công ty khá sớm.

Tôi tưởng rằng tôi sẽ đến sớm nhất nhưng khi đến văn phòng thì đã thấy sếp Tư Nam ở văn phòng.

Khi thấy tôi, anh ấy khá bất ngờ nhưng rồi chẳng nói gì.

Bây giờ, tôi đang pha ít trà để tiếp đãi khách.

Nhưng nhìn thái độ căng thẳng của Tư Nam dành cho hai vị khách thì tôi nghĩ sắp có bão táp trong căn phòng đó.
- Sếp, trà đến rồi đây.
Tư Nam nhìn lên bảo:
- Cảm ơn chị, chị ra ngoài được rồi.
An Anh đáp lại:
- Vâng, thưa sếp.
An Anh vừa đóng cửa, Tư Nam liền lườm hai vị khách.

Thế Thịnh vẫn bình tĩnh uống trà ngược lại Thế Thành đang xanh mặt vì người trước mặt.
Thế Thịnh bỏ ly trà xuống, bình thản hướng về Tư Nam mà nói:
- Anh căng thẳng làm gì, bọn tôi đến là để bàn chuyện.
Tư Nam nhún vai ngã người về phía sau:
- Bàn chuyện thì một mình anh là được đem theo tên này làm gì? Hơn nữa tôi tưởng hai người không thân chứ?
Thế Thịnh nói:
- Chuyện lần này có liên quan đến em trai tôi nên tôi mới đem nó đến đây.
Tư Nam trầm tư một hồi:
- Chuyện liên quan đến anh ta là gì?
Thế Thịnh nghiêm túc nói:
- Tôi muốn anh nhận Thế Thành vào công ty anh với vai trò diễn viên.
Tư Nam đứng hình nhìn anh ta, đầu nghiêng qua một chút, mặt trợn tròn không chớp.

Cả Thế Thành cũng có biểu hiện tương tư.
Thế Thành lây anh mình:
- Anh.
Tư Nam giả vờ điềm tĩnh anh hóp ngụm trà rồi nói:
- Anh nghĩ tôi sẽ đồng ý sao? Chưa nói đến chuyện anh ta làm hại đến danh tiếng diễn viên công ty tôi thì chuyên môn của anh ta...hơn nữa với scandal hiện tại của...
Thế Thịnh tự tin nói:
- Anh không cần lo lắng nếu là tôi đề nghị thì tôi sẽ không để anh chịu thiệt.

Cả tôi cũng sẽ đầu quân cho công ty anh trở thành đạo diễn phim độc quyền công ty anh.

Tư Nam đơ người làm rơi cả ly trà xuống đất.
- Anh chắc chứ!!
Thế Thịnh nghiêm túc gật đầu:
- Chỉ cần anh đồng ý cho tên em trai ngốc cùng tham gia công ty với tôi.
Tư Nam suy nghĩ một hồi liền bảo:
- Tôi đồng ý chỉ cần anh ta không làm ra những trò chọc ghẹo diễn viên cũng như nhân viên công ty...
Thế Thành lên tiếng:
- Tôi thề là sẽ không làm những chuyện như vậy nữa.
Tư Nam đáp lại:
- Nhưng hiện tại tôi chưa thể công khai anh ta được phải đợi scandal của anh ta lắng xuống và bộ phim lần này của chúng ta ra mắt đã.
Thế Thịnh đáp lại:
- Điều đó là đương nhiên.

Đúng rồi, nhân đây tôi muốn bàn với anh về chuyện của bộ phim...
Thế Thịnh dừng lại về phía Thế Thành.

Anh chợt hiểu ra liền cười miễn cưỡng rồi đứng dậy.
- Hai người cứ tiếp tục, em ra ngoài trước.
Cậu nhanh chóng bước ra ngoài.

Để lại không gian cho cả hai bàn chuyện.
Thế Thành bước ra ngoài thì lại chạm mặt Thiên Duy đang nói gì đó với An Anh.

Đột nhiên, Thiên Duy quay lại chạm mắt Thế Thành.

Không khí ngột ngạt đến lạ thường.

An Anh hết nhìn qua Thiên Duy rồi lại nhìn qua Thế Thành.

Rồi cô đột nhiên cười nham hiểm.
Chị cười cười nói với Thiên Duy:
- Đây là tình địch của sếp sao?
Nghe chị ấy nói vậy cả hai liền quay lại nhìn chị đồng thanh nói: ' Không phải'.
Thế Thành tiến đến chỗ cả hai, anh gãy đầu bảo:
- Chỉ là hiểu lầm thôi.

A Duy, cậu có thể cho tôi giải thích không.
Thiên Duy lạnh nhạt bảo:
- Tôi không có gì nói với anh cả.

Với lại, đừng gọi thân mật như vậy, chúng ta không thân.
Thế Thành cười ái ngại, nói:
- Anh nói phải.


Thiên Duy, tôi gọi vậy được không? Giờ anh có thể cho tôi một cơ hội giải thích không?
Thế Thịnh và cả Tư Nam bước ra ngoài thì nghe tiếng câu chuyện của bọn họ.
Thế Thịnh nói vọng lên:
- Trước khi giải thích thì em nên xin lỗi người ta trước.
- Anh.
Thế Thịnh tiến đến chỗ Thiên Duy đưa tay ra bắt tay với cậu, Thiên Duy cũng lịch sự bắt tay lại.
Thế Thịnh đứng kế bên Thế Thành sau đó lấy tay ấn đầu anh ta xuống, cả anh cũng cúi đầu.

Thiên Duy bất giác lùi về một tý, vẻ mặt có chút hoang mang.
- Thiên Duy, tôi cũng nên nói lời xin lỗi với anh vì dù gì thì chuyện này tôi cũng là người đưa chủ ý cho Thế Thành nên tôi thành thật xin lỗi.
Thế Thành cũng lên tiếng:
- Là do tôi làm quá lố, tôi cũng xin lỗi anh.
Cả hai cúi gầm mặt xuống trước mặt Thiên Duy.

Chờ xem phản ứng của cậu.
Nói thật thì cậu cũng rất khó xử.

Người kia thì không nói nhưng Thế Thịnh là một đạo diễn lớn, anh ta xin lỗi thành tâm như vậy còn cúi đầu trước mặt cậu như vậy nếu cậu mà từ chối thì thật là không phải đạo.

Tư Nam đứng ngoài sau nhìn vẻ mặt băn khoăn, khó xử cậu cũng nhún vai, cười bất lực.

Anh bước tới gần cậu, nắm lấy tay cậu.
Tư Nam hướng về cả hai nói:
- Hai người làm như vậy sẽ khiến em ấy khó xử đấy.

Muốn xin lỗi hay gì thì dùng hành động để chứng minh đi.
Cả hai cùng ngẩng đầu lên, chỉ thấy Thiên Duy đang miễn cưỡng cười với họ.
- Nếu đã vậy tôi sẽ dùng hành động của mình chứng minh cho hai người thấy.

Thế Thành tự tin đứng trước mọi người nói to những gì mình nghĩ.
Tư Nam và mọi người ở đó cũng thầm cười.

Cả Thiên Duy cũng gửi chút niềm tin vào những hành động tiếp theo của anh ta.
Theo dự kiến thì một tuần nữa mới bắt đầu bấm máy lại bộ phim nhưng do mọi sự chuẩn bị đã hoàn tất nên mọi chuyện sẽ diễn ra sớm hơn.

Buổi trưa thì mọi người trong đoàn phim sẽ đến công ty Thanh Hoà họp bàn mọi vấn đề của bộ phim, ngày hôm sau thì sẽ bắt đầu quay.

Đương nhiên, nam chính lần này sẽ là Tư Nam.

Buổi họp diễn ra vô cùng xuông sẻ, đạo diễn Thế Thịnh phải nói là vô cùng chuyên nghiệp.

Tầm 15h, buổi họp kết thúc.

Thiên Duy thì lại tiếp tục đến phòng huấn luyện còn Tư Nam quay lại văn phòng giải quyết đống giấy tờ của mình.
Tư Nam bước về văn phòng.

Khi mở của bước vào đã thấy bóng dáng của Thanh Hùng.

Nét mặt Tư Nam căng cứng lại, anh vẫn không thích tên này cho lắm, lần trước ở bệnh viên là không ưa rồi lại thêm cái thái độ chả ra gì của hắn.
An Anh ngồi đối diện hắn.

Cô thấy Tư Nam bước vào liền đứng dậy chào hỏi:
- Sếp về rồi sao? Buổi họp thế nào ạ?
Tư Nam nhìn tên kia bằng mặt lạnh nhưng nhìn sang An Anh thì thân thiện hẳn, anh bảo:
- Rất tốt.
Tư Nam chỉ tay vào Thanh Hùng bảo:
- Tên này là sao đây?
An Anh nhìn vào ánh mắt của Tư Nam chỉ thấy được sự câm ghét.

Cô thấy hơi sợ anh sẽ không đồng ý với ý kiến sắp tới của mình.

Cô ấp úng đáp lại:
- Sếp, tôi định là...
Thanh Hùng đứng dậy, đứng trực diện với Tư Nam, thẳng thắn nói với Tư Nam:
- Tôi đến đây là để làm thư kí của anh
Tư Nam như bóc hoả tới nơi rồi, răng anh nghiến lại, miệng cười khinh một cái sau đó mắt đanh lại lườm anh ta, rồi anh nhấn mạnh từng chữ một:
- Nếu anh muốn xin việc thì nên đến đăng ký, phỏng vấn sau đó mới đến đây làm việc...
Tư Nam chưa kịp kết câu thì anh ta đã xen vào.
- Tôi cũng không hẳn muốn làm lâu dài chỉ muốn giúp anh vài tháng.
Người ta đến xin việc thì khép nép có ai như lên này không.

Không chọc cho Sếp họ tức hộc máu cũng là mai mắn.

Tư Nam dù gì cũng làm chủ khá lâu rồi đây là lần đầu thấy một kẻ ngang ngược như vậy.
Mọi sự câm phẫn, tức giận điều lên đến đỉnh điểm khiến anh chỉ muốn đấm tên khốn này một trận.
An Anh luôn lo lắng hai tên này sẽ không nói chuyện ôn hoà với mau mà đấm nhau tới tấp nhưng xem ra là sắp như những gì cô nghĩ rùi.

Cô lặp tức cắt ngang cuộc nói chuyện vô cùng sôi máu này lại.

Cô chắn trước mặt Thanh Hùng tươi cười bảo với Tư Nam.
- Sếp, nghe tôi giải thích được không?
Tư Nam vẫn giữ khuôn mặt cũ mà nhìn chị một lúc lâu sau đó cũng bình tâm một tý, anh khoang tay lại nói với chị:
- Nếu chị không giải thích rõ chuyện này thì hôm nay tên này không yên với tôi đâu.
- Vâng ạ, vâng ạ.
Cả ba liền ngồi xuống.

An Anh thở phào một tý liền bắt đầu giải thích.
- Chuyện là vậy, sắp tới Sếp phải tham gia đóng phim nên nếu phải tiếp quản hết mọi chuyện của công ty thì có lẽ nó sẽ quá sức với Sếp, lần trước Sếp đã nhập viện một lần rồi nên tôi sợ lần này sẽ như vậy nữa nên tôi muốn nhờ Thanh Hùng đến giúp một tý.

Sếp yên tâm chuyên môn của anh ta rất cao.

Tư Nam suy nghĩ một tý, lướt mắt mình cả hai rồi bảo:
- Lý do khá thuyết phục đó, tôi cũng rất ái ngại khi để chị làm việc quá sức như vậy nhưng vấn đề là cái tên này không hề có ý định hợp tác gì cả.

Cái thái độ như vậy thì bảo tôi làm việc với cậu ta kiểu gì?
An Anh cười ngượng một tý rồi kiên quyết nói:
- Tôi bảo đảm sao khi vào làm thì anh ta sẽ ngoan hơn.

Nên Sếp cứ yên tâm tôi sẽ quản lý anh ta thật tốt.
Thanh Hùng kéo áo An Anh nhíu mày nhìn cô lắc đầu.
Tư Nam cũng ngẫm nghĩ:
- [ Chuyên môn của tên này đúng là rất cao, lần trước mọi tài liệu được sắp xếp vô cùng chỉnh chu, nếu hắn vào làm thì công việc sẽ nhẹ nhàng hơn trước cũng đỡ cho An Anh.

Nhưng thái độ của anh ta đúng là khó ưa,....hmmm.

Nhưng cũng không hẳn không có cách khiến anh ta nghe lời một tý]
Tư Nam nhìn về hướng Thanh Hùng bảo:
- Anh đến làm là vì giúp đỡ An Anh nhưng anh cứ chống đối tôi như thế này thì chỉ khiến công việc thêm rối mà thôi.

Nên nếu anh muốn giúp thì phải đảm bảo không dùng thái độ đó nói chuyện với tôi thì tôi sẽ đồng ý.
Thanh Hùng liền bảo:
- Anh muốn thái độ của tôi như thế nào? Giống An Anh đối với anh?
Tư Nam nói tiếp:
- Giống chị ấy thì không cần nhưng cũng không thể ngang ngược như khi nảy.

Nó khiến tôi muốn đấm anh ngay lặp tức.

Nếu không làm được vậy miễn bàn đi.
Thanh Hung nghiêm mặt nhìn Tư Nam cả hai mặt đối mặt với mau.

Sau đó anh ta đột nhiên cười lên và bảo:
- Hừ, nếu là người khác thì chắc là sẽ đuổi cổ tôi ra ngay lập tức nhỉ.
Tư Nam cũng cười lên:
- Đáng lẽ là vậy, nhưng tôi nợ người bên cạnh anh khá nhiều nên anh cứ xem đây là việc tôi trả cho cô thư ký tài năng của tôi đi hơn nữa tôi cũng cần người giúp.

Vậy cậu trả lời của anh là gì?
Thanh Hùng cười lên:
- Ngay từ đầu tôi đã muốn đến giúp rồi nên đương nhiên là đồng ý.
An Anh cười lên, không ngờ mọi chuyện lại ổn thoả như vậy.

Cô hướng về phía Tư Nam, cười lên và nói:
- Sếp, anh là nhất.
Thanh Hùng đột nhiên nổi cơn sôi máu:
- Anh cũng là nhất đó.
Tư Nam đứng dậy bước lại gần bàn của mình vừa đi vừa nói:
- Nên làm việc rồi, hai người đó đây là chổ làm việc chứ không phải nên phát tình yêu đâu, vào việc đi.
An Anh vui vẻ vâng dạ rồi kéo tay Thanh Hùng ra ngoài để dàn xếp công việc.

Thanh Hùng thì vẻ mặt có chút không cam tâm cho lắm..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận