Xuân Tình Nhộn Nhạo

Editor: Tiểu Phi Tuyết

Doãn Doãn khóc cả đêm cuối cùng ngủ thiếp đi, sáng sớm tỉnh lại, cô thay xong quần áo, mở cửa phòng ngủ, nghĩ đến tối qua…..Anh nói sẽ ở phòng bên cạnh, cô khiếp sợ đi tới cửa phòng bên, suy nghĩ có nên gõ cửa đi vào phòng tìm anh hay không.

Bất kể như thế nào cô cũng luôn hiểu rõ lập trường của mình, cô không hy vọng mình bị nhốt lại. Mặc dù ở trong tòa thành xinh đẹp là mơ ước của mỗi cô gái, nhưng mà, cô cũng biết “Cánh cửa nhà quyền quý sâu tựa biển”, cô đã từng xem rất nhiều vở kịch triều thanh, cô hiểu sâu sắc nỗi cô đơn trong lòng của những cô gái kia.

Doãn Doãn cũng không muốn mình trở thành người tình làm ấm giường của Dực Hạo, nếu như không thể chính thức làm vợ anh, vậy thì cô hy vọng có thể trở về Đài Loan tự bản thân vượt qua cuộc sống.

Về phần Doãn Húc, Chức Hạo nói đúng một chuyện, Doãn Húc là con anh ấy. Đương nhiên Doãn Doãn cũng hy vọng Doãn Húc là người có cả ngoại hình và tài năng, giao cho Chức Hạo nuôi dưỡng tốt hơn nhiều so với cô, bởi vì căn bản cô không quản được đứa con ưu tú như vậy.

Doãn Doãn không phải một người mẹ có tư tưởng bảo thủ, hơn nữa cô rất tin Chức Hạo sẽ không để cho cô vĩnh viễn không được nhìn thấy con, cô có thể quy định thời gian thăm Doãn Húc.

Nghĩ tới biện pháp này, Doãn Doãn có thể thoải mái hơn.

Đứng trước cánh cửa cổ xưa nhưng mang đầy giá trị nghệ thuật, Doãn Doãn lại lùi bước.

Nhưng mà dù thế nào đi chăng nữa, Doãn Doãn muốn đi vào nói rõ ràng ý tưởng cô suy nghĩ cả đêm. Vì vậy cô dùng sức gõ cửa một cái, thật lâu cũng không có ai trả lời, cô nghĩ có thể anh còn đang ngủ, cho nên thử dò xét đẩy cửa phòng anh một cái, phát hiện cửa không khóa.

Cân nhắc một lát, Doãn Doãn mở cửa ra, sau đó thận trọng đi vào.

“A!” Mới bước vào một bước Doãn doãn liền ngây người, trước mắt cô nhìn thấy cảnh xuân kinh sợ thét chói tai.

Hai bóng người dây dưa trên giường, tứ chi trần truồng quấn lấy nhau khiến cho mặt Doãn Doãn đỏ lên, sau đó theo bản năng cúi đầu.

Nước mắt, vào lúc này không cẩn thận chảy xuống.

Bị người khác quấy rầy Chức Hạo không thể rời khỏi thân thể mềm mại nóng bỏng kia, sau đó căm tức nhìn Doãn Doãn xông tới làm phiền anh, khi đó cô gái phía dưới đang cố gắng kêu rên cũng hung dữ nhìn cô chằm chằm.

“Ai cho phép cô vào phòng không gõ cửa?” Chức Hạo trợn mắt nhìn Doãn Doãn chằm chằm, quát mắng cô.

“Tôi….” Doãn Doãn tâm tính lương thiện dường như bị người đâm một nhát dao.

“Chưa được tôi cho phép mà cô dám xông và phòng của tôi?” Thấy Doãn Doãn liều mạng cúi đầu thấp, lửa giận trong lòng Chức Hạo bùng cháy. Ngoài ra còn dục vọng không được phát tiết ra bên ngoài, anh tràn đầy tức giận càng thêm không tìm được chỗ giải tỏa.

Không cần ngẩng đầu Doãn Doãn cũng có thể cảm nhận được sự tức giận của Chức Hạo, nhưng trong lòng cô cũng rất giận! Còn có uất ức khi bị phản bội. Chẳng qua cô biết mình không có tư cách gì để nói, bởi vì cô không phải vợ anh, việc anh cũng người phụ nữ khác lăng nhăng cô không có quyền can thiệp, tất nhiên còn chưa nói tới phản bội cái gì, từ đầu tới cuối chỉ có cô theo ý mình.

“Thật xin lỗi, tôi ra ngoài trước!” Toàn thân không khống chế được run rẩy, mắt chứa lệ Doãn Doãn xoay người chạy như bay rời đi.

Trở lại phòng mình, Doãn Doãn một bụng đầy ủy khuất không nhịn được nữa rơi nước mắt. Chức Hạo đáng chết, tại sao anh có thể đối xử với tôi như vậy? Cô đang ở ngay phòng bên, sao anh có thể cũng người đàn bà khác…….

Sáng sớm cô tìm anh ta làm gì, còn nhìn thấy thứ không nên thấy. Nhưng mà làm sao anh lại không có mắt? Cô gái đó toàn thân cao thấp không có gì đẹp mắt! Anh thật không biết thưởng thức.

Doãn Doãn chôn trong chăn khóc thút thít, miệng mắng chửi không chút khách khí, “Thật là quá đáng, cái người này tuổi trẻ buông thả dục vọng quá độ, tôi nguyền rủa anh, nguyền rủa có một ngày có nâng cũng không đứng lên được, xem anh đi chơi với phụ nữ như thế nào, cực kỳ ghê tởm, chia rẽ mẹ con tôi, lại còn nhốt tôi, quá ghê tởm, rốt cuộc coi tôi là gì…..”


Nắm tay thật chặt, nước mắt như hoa lê rơi xuống khuôn mặt nhỏ nhắn, tất cả uất ức cùng đau khổ quanh quẩn trong lòng, toàn bộ tiếng mắng chửi bởi vì vậy mới chậm lại.

Cô thật ngốc! Ảo tưởng cái gì mà bạch mã hoàng tử cùng cô bé lọ lem nhất định sẽ có một ngày trở thành người thân. Giống như lời Hỏa Nhi nói, đàn ông không có người nào tốt, cô cực khổ sinh con cho anh ta, kết quả không có được một nửa lời dịu dàng thì đã đành, còn bị ánh mắt miệt thị kia của anh làm cho tổn thương đầy mình, không có chỗ dung thân.

Trời ạ! Mặc dù bên ngoài Doãn Doãn cô là người phụ nữ nhu nhược, nhưng cô cũng có lòng tự ái! Tại sao người đàn ông kia lại xem thường cô như vậy!

Nếu người khác xem thường cô, như vậy cô cũng không nên ở đây lâu. Doãn Doãn không dám mơ mộng hão huyền Chức Hạo sẽ thật lòng yêu cô – một cô gái Đài Loan bình thường không thể hơn như cô.

Cô quyết định đến Nhật Bản để phát triển sự nghiệp, cho dù bắt đầu từ một giáo viên nho nhỏ dạy thiết kế thời trang, chỉ cần cô vui vẻ được làm chủ cuộc sống của mình, ít nhất cô sống có tôn nghiêm của mình!

Tại sao lại bị giam giữ trong pháo đài cổ này, hơn nữa người ta thích thì liều mạng muốn làm người nhà, không thích thì đá đi. Dù sao cô cũng là giáo viên dạy thiết kế thời trang!

Tốt xấu gì cô cũng đọc rất nhiều sách, cô đã làm điều gì sai sao? Tại sao người ngưỡng mộ trong lòng đứng trước mặt mà cô chịu không nổi đây?

Bất đắc dĩ thở dài một cái, Doãn Doãn lau nước mắt. Quên đi, cô so đo những điều này cùng người ta làm gì? Cô tốt nhất vẫn nên trở về Đài Loan, không cần phải gặp người hai mùa xuân kia. Cuộc sống không phải chỉ có đàn ông mới có thể sống tốt, những ngày không có đàn ông, cô và Húc Húc bé nhỏ cũng rất vui vẻ nha!

Chẳng qua hiện tại không biết Húc Húc bé nhỏ thế nào, có bị người làm cha ma quỷ kia hành hạ đến nỗi còn da bọc xương. Húc Húc bé nhỏ, mẹ thật xin lỗi con…..Ban đầu mẹ không biết nhìn người…..Ô ô….Doãn Doãn vì “không có mắt nhìn người” mà không nhịn được khóc sụt sùi.

Doãn Doãn khóc quá chuyên tâm, hoàn toàn không phát hiện sau lưng có một bóng dáng đang tiến đến phía cô, vẫn chìm đắm trong hối tiếc của mình.

“Tên Chứa Hạo xấu xa kia, trả con lại cho tôi….” Trong lòng không ngừng oán giận, cuối cùng là ra sức mắng chửi, Doãn Doãn không ngờ được nguy hiểm đang tới gần.

Doãn Doãn chưa kịp phản ứng, thân thể nho nhỏ bị xách lên cao giống như bắt con gà con, sau đó mạnh mẽ đâm vào một bức tường thịt, va chạm khiến cô hoa mắt, trên trán truyền đến đau đớn, khuôn mặt nhỏ nhắn đúng lúc áp vào bộ ngực to lớn hôn lên núm vú nhỏ gợi cảm.

Một mùi hương của phái nam xông vào mũi cô, không phải cô háo sắc nghĩ đến cái gì, mà động tác mập mờ này khiến cho cô ngồi trên đùi Chức Hạo, bụng dưới vừa vặn kề sát lửa nóng vẫn còn sưng tấy chưa dập tắt của anh.

Bị Doãn Doãn đụng phải, trán Chức Hạo rơi xuống từng giọt mồ hôi to như hạt đậu, thân thể cũng theo sự đụng chạm của cô mà co rút, nhưng hiện tại không phải là thời cơ tốt để anh phát tiết dục vọng.

“Thế nào, ở sau lưng mắng trộm tôi?” Anh nhất định phải mang nhưng lời mắng chửi vừa mới nghe được trả lại gấp đôi.

“Tôi không có!” Vuốt vuốt lỗ mùi bị đụng trúng, Doãn Doãn nhịn đau quật cường cãi chày cãi cối.

“Thật không có?” Cặp mắt màu xanh của Chức Hạo lóe lên tia sáng nguy hiểm nhìn Doãn Doãn.

Doãn Doãn giận dỗi bĩu môi chống đối anh.

“Tôi nói không có là không có, rốt cuộc anh muốn thế nào?”

Tốt lắm. Đôi mắt màu xanh ánh lên tia sáng thú vị, xem ra càng ngày cô gái nhỏ này càng hiểu được bản lãnh chọc giận anh, “Không có việc cô xông vào phòng tôi làm gì?”

“Tôi muốn nói rõ ràng với anh!” Doãn Doãn liều chết nhịn nước mắt, thực ra là không muốn anh nhìn thấy cô khổ sở đau lòng.

“Cô có tư cách gì nói rõ ràng với tôi? Dựa vào cô?” Chức Hạo châm chọc nói.


“Tôi thì thế nào?” Doãn Doãn cũng nổi giận, cô hiện tại hai bàn tay trắng, đánh cuộc con trai bồi thường cho anh, tại sao không thể tìm anh nói lý lẽ?

“Chẳng ra sao cả!” Từng chữ từ trong miệng Chức Hạo bắn ra.

“Chẳng ra sao cả cũng tốt, chúng ta nói về chuyện của Doãn Húc trước.” Doãn Doãn không ngẩng đầu cho nên không nhìn thấy bộ dáng nghiến răng nghiến lời của Chức Hạo.

“Cô muốn nói với tôi điều gì về Doãn Húc?

“Tôi muốn anh cho tôi gặp mặt tạm biệt thằng bé, để cho tôi nhìn con một chút được không, xemm con nó có thích ứng với sự sắp xếp của anh không, để cho tôi yên tâm, sau đó….” Sau đó cô có thể không vướng bận gì mà trở về Đài Loan.

“Sau đó cái gì?” Gân xanh trên trán Chức Hạo nổi lên, anh luôn luôn phải kìm nén không bộc phát lửa giận.

“Sau đó tôi muốn giấu trắng mực đen viết rõ ràng, con trai cũng là con của tôi, anh không thể độc chiếm như vậy, hàng năm tôi muốn cùng con nghỉ hè và nghỉ đông.”

“Còn điều kiện gì?” Giọng điệu cô gái nhỏ này thật lớn, còn dám nói điều kiện với anh?

Hoàn toàn không biết mình chọc giận con sư tử, Doãn Doãn tập trung suy nghĩ, sau đó kéo ra một nụ cười đau khổ, “Thôi được, những thứ khác tôi không mong đợi, dù sao anh nói cũng đúng, Doãn Húc đi theo anh tốt hơn so với tôi. Nhưng mà, không phải tôi không có năng lực mà Doãn Húc là một thần đồng, tôi không muốn nó theo tôi trở thành người bình thường.”

“Cô cũng hiểu bản thân mình đấy.” Chức Hạo xùy một tiếng.

“Có vẻ anh rất xem thường tôi!” Cuối cùng cô cũng phát hiện Chức Hạo đang giễu cợt cô, lòng cô nhói đau.

“Căn bản tôi không để cô vào mắt, nếu không phải cô giúp tôi sinh con trai, cô cho rằng đối với những chuyện cô đã làm với tôi, đáng để tha thứ sao?

“Tôi biết tôi sai, nhưng mà…..” Doãn Doãn biết năm đó đều là lỗi của cô, nhưng khi đó cô còn ít tuổi, cô cũng phải gánh chịu hậu quả!

“Cô làm sai còn lý do nhiều như vậy!” Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Doãn Doãn sắp khóc, thế nhưng tim anh lại co rút đau đớn.

“Rốt cuộc anh có đồng ý hay không?” Doãn Doãn trợn mắt nhìn Chức Hạo một cái, cô biết người đàn ông này hết sứ nhỏ mọn, vẫn còn ghi hận chuyện năm đó.

“Con tôi hiện không có ở Pháp, cô không gặp nó được.” Vì để phòng ngừa, anh đã sớm đưa Doãn Húc đi.

“Cái gì!” Doãn Doãn nghẹn họng nhìn Chức Hạo chằm chằm, không thể tin được anh lại đối xử với cô như vậy.

“Ngày hôm qua khi cô đến pháo đài cổ, cũng là lúc tôi đưa nó ra nước ngoài.”

“Tại sao anh làm như vậy? Tôi là mẹ nó, tại sao không nói trước với tôi một tiếng?” Ngực Doãn Doãn dấy lên cảm giác lo lắng cùng thống khổ.

“Cô xứng đáng làm mẹ nó sao? Cô sẽ dạy con như thế nào? Tôi làm sao có thể để con ở bên cạnh cô? Chỉ cần một giây, cô cũng có thể phá hủy tương lai của nó.” Chức Hạo cắn răng nghiến lợi nói.

Anh thật không ngờ cô lại dạy con như vậy, Doãn Húc hỏi người làm cha như anh, cả hai ở trong phòng làm tổng cộng mấy lần? Khoa trương hơn là, cô còn dám cùng Doãn Húc đánh cược chuyện kia, cô cá là anh nhiều lắm chỉ làm được ba lần, mà con trai anh cho rằng anh chỉ có thể làm không quá hai lần! Để cho anh đứng một chỗ lúng túng không biết làm gì. Mà tên Phong Dực đáng chết lại cùng cô vợ ngốc nghếch giễu cợt anh, càng nghĩ càng thấy tức giận.


“Tôi không dạy cái gì, anh không cảm thấy con rất thông minh sao….” Doãn Húc rất thông minh, là đứa trẻ phản ứng nhanh nhạy, chẳng qua là co lúc thông minh quá mà thôi, cô không nghĩ rằng đó là lỗi của cô.

“Thật sao?” Ánh mắt xanh dương bắn ra tần số nguy hiểm.

“Đúng vậy!” Doãn Doãn ưỡn ngực lớn tiếng thanh minh vì bản thân.

“Cô cho rằng nó cùng người khác cá cược cha mẹ nó trên giường làm mấy lần, cái này gọi là thông minh sao? Cô cho rằng nó cá cược cha nó chỉ có thể làm cùng mẹ nó hai lần, như vậy là thông minh sao? Con tôi bao nhiêu tuổi, làm sao cô có thể đem những thứ quan niệm dơ bẩn này truyền đạt cho nó?”

Đối mặt với Chức Hạo cố tình gây sự, Doãn Doãn lui bước, cô cúi đầu, tự biết mình đuối lý.

“Con…..Con…..Cá cược thắng hay thua?” Doãn Doãn có thể suy ra cuộc cá cược của Doãn Húc và Doãn Tinh rầm rộ như thế nào.

“Cô nói cái gì?” Trong ngực tức giận nổi lên, Chức Hạo trừng cặp mắt lợi hại trên người Doãn Doãn, thiếu chút nữa phun ra ngọn lửa.

“Chắc là thắng rồi, con tôi mỗi lần cá cược với Hỏa Nhi một đêm có thể làm mấy lần cùng đàn ông đều thắng, chính xác đến mức Hỏa Nhi không thể không bội phục nó, cho nên mỗi lần Hỏa Nhi lên giường cùng đàn ông, cũng sẽ gọi Doãn Húc đến xem người đó trước. Con chúng ta chỉ cần liếc mắt một cái cũng biết…..Ơ, tôi…..”

Doãn Doãn phát hiện sắc mặt của Chức Hạo càng ngày càng khó nhìn, cô lập tức im miệng.

“Cô nói cái gì? Nói lại lần nữa! Đáng chết! Hỏa Nhi là ai?” Lại dám gọi con trai giúp cô ta đi nhìn đàn ông, thật hết chỗ nói!

“Anh đừng nóng giận, Hỏa Nhi là…..Anh cũng biết đấy, anh cũng đã gặp qua Hỏa Nhi cùng với Doll…..Chuyện này…..Anh không cần tức giận, cũng tuyệt đối không được bóp chết tôi…..Tôi…..Không tin anh đi hỏi con chúng ta, con chúng ta nó…..Nó luôn bảo vệ tôi, anh đừng nghĩ thừa dịp con chúng ta không ở đay thì có thể tổn thương tôi!”

Không xong, bây giờ không có Doãn Húc ở bên bảo vệ cô, tên Chức Hạo kia có vẻ muốn làm thịt cô, thật là đáng sợ!

“Đáng chết, cô nói hai người đàn bà đáng chết kia có phải là hai người năm đó?” Ngực anh cứng lại, Chức Hạo thể rằng nhất định phải tách con trai của anh khỏi hai người đàn bà kia.

“Đương nhiên là họ! Chúng tôi là bạn tốt.”

“Tình bạn xây dựng trên cơ sở lợi dụng lẫn nhau, loại bạn bè này cô nên ít qua lại với bọn họ.” Những kẻ dám lừa gạt con trai anh đi làm chuyện xấu, anh nhất định không bỏ qua cho các cô, huống chi chuyện của hai người năm đó cũng có phần của bọn họ, anh nhất định phải đòi lại.

“Anh…..Đây là chuyện của tôi, anh khong cần quan tâm!” Doãn Doãn không cho phép bất cứ ai phê bình Hỏa Nhi và Doll, kể cả người đàn ông cô yêu cũng không được.

“Cô là người phụ nữ của tôi, cái gì gọi là không cần tôi quản? Tốt nhất cô nên chú ý thái độ khi nói chuyện với tôi. Mặc dù là người đàn bà của tôi, cũng chỉ là một trong số rất nhiều người đàn bà của tôi mà thôi, tôi không thể cho cô bất kì danh phận nào, cô đừng tưởng sinh cho tôi một đứa con trai đã là giỏi.” Đôi mắt màu xanh thoáng qua tia sáng mãnh liệt, giọng điệu mỉa mai lạnh lùng khiến Doãn Doãn rung mình một cái.

“Tôi không nói mình tài giỏi, cũng không muốn làm người phụ nữ của anh.” Hơn nữa còn là một trong rất nhiều người đàn bà, cô không muốn hèn mọn như vậy! Nhưng mà, tại sao nghe được từ chính miệng anh nói có rất nhiều phụ nữ, ngực cô lại thấy nhói đau?

“Cô không muốn làm người đàn bà của tôi?” Ánh mắt xanh dương trở nên lạnh băng.

“Dĩ nhiên, tôi không hy vọng Doãn Húc không có một gia đình toàn vẹn, nếu như có thể, tôi rất hy vọng Doãn Húc có gia đinh đầy đủ cả cha lẫn mẹ.”

“Ý của cô là, cô muốn làm vợ tôi?” Đôi mắt xanh tối sầm lại, nhìn chằm chằm gương mặt lã chã chực khóc của Doãn Doãn.

“Tôi không được sao? Nếu như anh đồng ý cho tôi một cơ hội, tôi sẽ cố gắng, dù sao chúng ta cùng chung con trai, chúng ta phải cho nó một gia đình đầy đủ?” Nếu như không phải nghĩ đến con trai đáng thương, cô sẽ không biết xấu hổ mà cầu hôn anh.

“Dĩ nhiên cô không được, muốn làm vợ tôi cô không xứng đáng. Huống chi tôi đã có vợ, cô làm sao có thể thay thế cô ấy được?”

“Cái gì! Anh đã có vợ?” Doãn Doãn kinh ngạc, cảm giác đau lòng xông lên đầu.

“Cô có thể tới tham dự hôn lễ của tôi, đúng rồi, vừa lúc cô có thể làm phù dâu giúp tôi.”

“Tôi…..” Doãn Doãn cố kìm nén chảy nước mắt, không biết tại sao, ngực cô dau thật đau, giống như sét đánh ngang tai khiến cô bị dọa sợ không biết phản ứng như thế nào.


“Cô không muốn sao? Hay là đang ghen?” Nhìn khuôn mắt nhỏ nhắn trắng bệch của Doãn Doãn khiến người khác yêu thương, lòng Chức Hạo như bị một lực mạnh đánh thẳng vào.

“Tôi…..Tôi không muốn tham gia, hơn nữa….hơn nữa chuyện không liên quan đến tôi, đâu phải là tôi kết hôn….” Đôi môi Doãn doãn tái nhợt run rẩy, không dám đón nhận ánh mắt của Chức Hạo.

“Nhưng tôi là chú rể trong hôn lễ, không phải tôi nên làm tròn nghĩa vụ của mình?”

“Anh….Anh rất yêu cô ấy sao?” Cô gái may mắn đó thật khiến người khác ghen tỵ, Doãn Doãn cắn mỗi đang run, cố nén nước mắt chực trào ra.

“Yêu, tôi không yêu cô ấy, trong lòng tôi có người khác rồi.” Đôi mắt xanh không bỏ sót bất cứ biểu tình trên mặt Doãn Doãn, co rút lộ ra chút kiên cường.

“Trong lòng anh có người khác?” Lòng Doãn Doãn cũng không chịu được nổi lên nhiều dấu chấm than.

“Tôi vẫn rất thích Mulberry Vous Veinard, ở trong lòng tôi, trừ cô ấy ra, không có bất cứ cô gái nào đáng giá để tôi yêu.”

Mắt xanh thoáng qua tia dịu dàng, nét dịu dàng Doãn Doãn chưa bao giờ nhìn thấy trên người anh, nói như vậy anh rất yêu cô ấy!

Người anh yêu chính là Nữ Hoàng Mulberry Vous Veinard, đối với tầng lớp thượng lưu Doãn Doãn hiểu rõ Mulberry Vous Veinard là người phụ nữ rất xuất sắc, mặc dù đã làm vợ người khác, không nghĩ tới Chức Hạo vẫn yêu cô ấy say đắm.

Doãn Doãn biết mình rất bình thường, đừng nói đến Nữ Hoàng, ngay cả một ngón chân vợ tương lai của anh cô cũng không bằng, tự ti cùng xót xa khiến cho người cô như bị rút cạn sinh lực, nhu nhược mệt mỏi cùng đau lòng không thôi.

“Cô tự biết mình thua kém Nữ Hoàng chứ?” Mắt xanh một lần nữa lóe lên tia tàn nhẫn.

“Anh thực sự không thích tôi?” Cô biết cô chỉ là cô gái bình thường, cho tới bây giờ cô không dám vọng tưởng mình một ngày có thể biến thân thành công chúa Bạch Tuyết.

“Thích cô….Trên người cô có thứ gì đáng giá có thể lọt vào mắt của tôi?” Chức Hạo cũng không biết bản thân lại thích nhìn thấy cô bị mình đả kích nhưng bộ dáng vẫn tỏ ra kiên cường, kiên cường chống đỡ nhu nhược, khơi dậy lòng trêu chọc của anh.

“Tôi……Tôi không có!” Doãn Doãn cúi đầu, đáy lòng khó nén được trăm ngàn vết thương.

“Rảnh rỗi thì đi gặp vợ tương lai của tôi đi! Cô sẽ biết cô có những đức hạnh gì.” Không biết vì sao, dường như không nhìn thấy Doãn Doãn suy sụp thì cô không cam lòng, những lời này của Chức Hạo càng thêm nặng nề đánh tan tất cả lòng tự tin của cô.

“Tại sao anh nhất định phải nói như vậy…..” Mặc dù Doãn Doãn cảm thấy mình bình thường, nhưng cô cũng không phải không có một chút ưu điểm của phái nữ, ít nhất trong mắt người người khác cô vừa lương thiện lại đáng yêu.

“Vậy cô nói xem cô có ưu điểm gì?” Dường như không thấy Doãn Doãn khó chịu, Chức Hạo nhích từng chút một tiến tới gần cô.

“Tôi…..Hiền lành……Đáng yêu…..” Doãn doãn bị buộc liên tục tục lui về sau, mãi cho đến khi lưng cô chống đỡ trên bức tường lạnh lẽo, nước mắt cũng không kìm nén được nữa chảy ra.

“Hiền lành, đáng yêu mà cũng là ưu điểm, nhìn cô thì cái gì cũng tệ!” Chức Hạo châm chọc giống như cây kim đâm vào Doãn Doãn khiến tim cô rỉ máu.

“Cô ngay cả làm người hầu ấm giường cho tôi cũng không xứng, tôi thấy cô dứt khoát trốn trong phòng không muốn ra ngoài gặp người khác, tôi sẽ phái một người hầu chăm sóc cô, dù sao tôi cũng không thể đối xử tệ bạc với cô, cô trăm phương ngàn kế sinh con trai giúp tôi. Nhưng mà con trai tôi không phải gọi Doãn Húc, tên của nó là Lam Đạo Húc, cái tên này mới xứng với huyết thống cao quý của gia tộc Lam Đạo. Nhớ lấy, sau này cô không được nói Lam Đạo Húc là con trai cô, bởi vì nó sẽ có một người mẹ danh chính ngôn thuận, đó là công tước phu nhân, vợ của tôi.” Chức Hạo nói xong, khóe môi lộ ra nụ cười tà ác.

Thân thể Doãn Doãn run lên, cô không chịu nổi những lời tàn khốc này, không suy nghĩ gì xông ra cửa, bản thân cũng không phát hiện nước mắt chảy không ngừng che khuất tầm mắt của cô.

Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn của Doãn Doãn bi thương xông ra cửa, Chức Hạo thu lại bộ dạng quỷ satan vừa rồi, gương mắt tuấn tú thoáng hiện vẻ dịu dàng.

Tại sao nhất định phải nói những lời khó nghe như vậy chứ? Thật ra thì bản thân Chức Hạo cũng không biết, chẳng qua anh chỉ hơi giận việc cô lén sinh con của anh nhưng điều khiến anh tức giận hơn là vì cô dùng phương thức đó mà giữ lại con trai nối dõi.

Chỉ có như vậy, sao anh có thể chua ngoa như thế? Anh cũng không biết, anh chỉ biết xiềng xích khóa tâm anh bởi vì bóng dáng nho nhỏ chạy như bay ra ngoài khiến anh rung động không dứt.

Nhưng hôn lễ của anh và Amber đã kéo dài ba năm, anh còn có thể cự tuyệt sao?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận