Xem Như Anh Lợi Hại Đồ Xấu Xa

Lần này bữa ăn hoành tráng của Cố Tịch trở thành bữa tiệc fan gặp thần tượng. Lạc Gia Tuấn vô cùng sung sướng, nói rằng cậu là “Đinh Đinh”, fan trung thành nhất nhất nhất của cô. Cố Tịch nước mắt đầm đìa giả vờ tươi cười khen, “Đinh Đinh, cậu quá quá… đáng yêu”. Cô bị dọa đến nỗi mặt cứng đơ, ngoài cười ra còn có biểu hiện gì hợp hơn không? Khóc chứ sao!Gia Tuấn nói, dù nghe thấy cô và Tây Cố cùng là sinh viên khóa Chín mươi chín của Đại học H, nhưng vẫn không chắc chắn. Nếu không phải câu “Đúng thế” của cô mang theo ngữ điệu phương Nam mềm mại đặc biệt có ở Tây Cố thì cậu thật sự rất khó tin rằng Tây Cố đang ngồi trước mặt mình.Do Lạc Gia Tuấn gặp được thần tượng nên hưng phấn đến độ quên cả ăn, cứ hỏi mãi về chuyện của Tây Cố, gần như hỏi hết về mọi sở thích của cô. Cố Tịch khó mà từ chối, đành trả lời hết, còn Vi Đào thì ung dung vừa ăn vừa chăm chú ghi nhớ tin tức Gia Tuấn khai thác được.Lạc Gia Tuấn vừa nghe nói nhà Cố Tịch ở đối diện họ thì cứ đòi đến chơi. Vi Đào lên tiếng cắt ngang, “Gia Tuấn, nếu em muốn gặp Cố Tịch thì rảnh rỗi mời cô ấy đến nhà chơi”. Gia Tuấn mới nhớ ra Cố Tịch ở một mình. Cô chỉ cười khẽ không nói gì.Gia Tuấn nhìn Cố Tịch, mắt đầy hình trái tim, càng nhìn càng vui, cậu đã nói Tây Cố chắc chắn là một đại mỹ nữ, hôm nay nhìn thấy quả nhiên là vậy. Hơn nữa có thể thấy Cố Tịch hôm nay ăn vận thật thoải mái, gương mặt rất thanh thoát, nhìn kỹ thì làn da trắng mịn, đôi mắt to khi cười như vầng trăng non, hấp dẫn nhất là hai lúm đồng tiền. Cậu bất giác đã nhớ lại bọn Tây Qua đã lén lút thảo luận về vẻ bề ngoài của Tây Cố, lúc này tim cậu đang được niềm vui lấp đầy. Bọn họ chỉ có thể tưởng tượng, còn cậu đã chính mắt nhìn thấy, cậu… cậu cảm thấy thật quá hạnh phúc.Cố Tịch do mải trả lời câu hỏi của Gia Tuấn nên hơi thở gấp, mặt hơi hồng, khó khăn lắm mới rảnh rỗi nên vội vàng ăn món thịt bò luộc. Ôi, đúng là mỹ vị, Cố Tịch cảm động đến mức muốn chảy nước mắt. Gia Tuấn thấy bộ dạng cô say đắm thì nhìn đến đần người. Mỹ nữ khi ăn mà vẻ mặt cũng đẹp đến thế, cậu nuốt nước bọt, cũng gắp một miếng thịt bò cho vào miệng. Quả nhiên vị ngon cực kỳ.Vi Đào nhìn hai người đối diện, đôi mắt từ từ nheo lại, “Ăn chậm thôi, còn nhiều lắm”. Vừa nói vừa dùng đũa chung gắp một miếng cá cho Cố Tịch, “Món này cũng ngon”. Cố Tịch chưa nuốt hết nên đành gật đầu cảm ơn. Gia Tuấn lại trợn mắt nhìn Vi Đào vẻ mặt hơi ấm ức, cậu cũng xúc một thìa đậu phụ Ma Bà cho cô, Cố Tịch chỉ có thể mỉm cười khoát tay, ra hiệu cứ để tự cô. Hai người bắt đầu thay phiên nhau gắp cho Cố Tịch, cuối cùng trong bát cô đã chất đầy như núi thì mới chịu dừng tay. Cố Tịch nhìn “ngọn núi” đó, nuốt nước bọt, bắt đầu cắm cúi tiêu diệt. Mỹ vị ơi mỹ vị, người thích ăn ngon như cô tuyệt đối không thể lãng phí được.Vi Đào và Gia Tuấn hơi ngớ người ra nhìn cô chăm chú thưởng thức món ăn, cổ họng bất giác cũng nuốt nước bọt, những thứ này thực sự là ngon vậy sao?Khi Cố Tịch cuối cùng cũng buông đũa xuống, để lộ nụ cười vô cùng hạnh phúc, gật gật đầu với hai người, “Tôi ăn xong rồi, hai người ăn từ từ đi nhé”, thì Vi Đào vẻ mặt vô cảm tiếp tục ăn, còn Gia Tuấn thì cười rất rạng rỡ, cực kỳ hứng thú.Ăn xong đã hơn một giờ chiều, ba người lại chuyện trò một lúc rồi mới về.Gia Tuấn đi sát bên cạnh Cố Tịch, kể những chuyện vui trong trường cho cô nghe, rồi hỏi cô khi nào rảnh, hẹn cô cùng đến trường chơi. Cố Tịch mỉm cười đồng ý. Gia Tuấn lại nói với cô về những vấn đề máy tính gặp phải, Cố Tịch giải đáp từng câu cho cậu, có những thứ khá phức tạp thì cô nói về sẽ lên mạng nói sau. Gia Tuấn còn được nước làm tới, yêu cầu Cố Tịch tăng số lần phát “Đông tẩu tây cố” lên, mỗi tuần một kỳ thực sự không đủ, hiện giờ cậu cứ phải nghe xong chương trình trực tiếp, hôm sau lại nghe lại, thậm chí cảm thấy mỗi ngày không nghe giọng cô thì như thiếu cái gì đó. Cố Tịch nghe mà tai đỏ cả lên, không biết trả lời thế nào. Gia Tuấn khoa trương quá.Vi Đào choàng vai Gia Tuấn kéo cậu ra xa, “Cố Tịch hiện giờ đủ bận rồi, em phải để cô ấy thở nữa chứ”. Nói xong nhìn Cố Tịch, dung nhan kiều diễm khiến anh cũng có phần không rời mắt được.Gia Tuấn ngẫm nghĩ, “Vậy anh đừng bắt chị ấy tăng ca suốt nữa, gần đây chị ấy tăng ca đến mệt mỏi luôn rồi”. Gia Tuấn mượn cớ nói hộ Cố Tịch, trong chương trình, cô có lần than thở làm thêm giờ quá mệt.Cố Tịch vội khoát tay, “Không phải, Phó tổng Vi cũng là vì công việc yêu cầu thôi”, nói thế nào đi nữa thì người ta vẫn là sếp không thể kỳ kèo trả giá được.“Anh thấy chưa chắc chắn bình thường anh quá hung dữ, Tây Tây sợ anh kìa”. Gia Tuấn nhất thời không sửa đổi được thói quen, vẫn gọi Cố Tịch như trên mạng, cảm thấy như vậy thật thân thiết. Vi Đào nghe mà thấy sao quá chối tai, tên tiểu quỷ này gọi một cách quá thuận miệng.©STENT: .luv-ebook Vi Đào nhướng mày nhìn Cố Tịch, “Tôi có hung dữ không?”. Cố Tịch chỉ có thể cười tươi, “Không có không có, Phó tổng Vi là tấm gương học tập cho nhân viên, chúng tôi đều rất kính yêu anh”. Vi Đào không tươi tỉnh hơn mà còn sầm mặt lại, đây rõ ràng là ngầm sỉ nhục anh mà. Kính yêu, xem anh là người già hay sao?Gia Tuấn đặt một tay lên vai Cố Tịch, tay kia vỗ ngực, “Yên tâm, sau này anh ấy dám mắng chị thì cứ bảo em. Em sẽ giúp chị xử lý”. Cố Tịch thấy vai cứng đờ, mặt ngớ ra, cô… hẳn nhiên cô không phải dạng người hay mách lẻo. Mọi sự chú ý của Vi Đào đều bị thu hút bởi bàn tay đặt trên vai Cố Tịch, anh liếc thấy phía trước có một vũng nước, trầm giọng nói, “Cố Tịch, cẩn thận”. Vừa nói, anh vừa nhẹ nhàng kéo Cố Tịch lên phía trước, hai người đi trước một bước, bàn tay của Gia Tuấn thế là tuột xuống.Cố Tịch phát hiện cạnh chân mình có nước nên đi vòng ra xa, cười cảm kích, “Cảm ơn Phó tổng Vi”.Gia Tuấn đứng sau lưng họ, tay vẫn giơ trong không trung, đang định bước tới đặt lại lên vai cô, Vi Đào đã chặn trước mặt cậu, nói với Cố Tịch, “Hôm nay vất vả rồi, ngày nghỉ mà còn bắt cô bận rộn mãi, về sớm đi nhé”. Cố Tịch nghe thế thì vội vã gật đầu, “Không sao ạ”, sau đó nhìn Gia Tuấn phía sau, “Đinh… Gia Tuấn, rảnh thì lên mạng nói chuyện nhé”. Gia Tuấn há miệng ra một lúc rồi nói với vẻ rất không tình nguyện, “…Vâng”.Cố Tịch vẫy tay với hai người rồi qua đường, gần bước xuống lòng đường, cô bỗng quay lại, “Đinh Đinh, nhớ giữ bí mật cho chị nhé!”.Gia Tuấn vốn nhìn theo Cố Tịch rời đi, trong lòng rất quyến luyến, thấy cô bỗng quay lại nói với mình thì kích động hét lớn, “Em bảo đảm với nhân cách của em!”. Cố Tịch mỉm cười gật đầu rồi quay người đi tiếp.Gia Tuấn nhìn Cố Tịch sải bước băng qua đường, bóng cô kéo dài trên mặt đường, rọi trong tuyết trắng, đẹp vô cùng, khóe môi cậu bất giác nhướng lên. Tây Tây, bóng chị quyến rũ như vậy, ngay cả chính diện cũng hoàn hảo đến thế, nữ thần, ôi nữ thần! Sự si mê của cậu chưa kéo dài bao lâu thì một bàn tay to lớn đã vỗ vai cậu, cơ thể cậu chúi về phía trước, suýt nữa thì không đứng vững được.“Còn chưa đi à!”, Vi Đào quay người đi vào tiểu khu, Gia Tuấn theo sau mà đầu cứ ngoảnh lại. Vi Đào không quay lại, nói, “Nghĩ xem phải cảm ơn anh thế nào đi”. Nói xong cũng mặc kệ Gia Tuấn có theo kịp hay không, anh đi thẳng vào trong tòa nhà.Gia Tuấn hơi nhăn mặt, dù không cam tâm mấy nhưng Vi Đào nói đúng. Vì Vi Đào mà cậu mới gặp được thần tượng Tây Cố, còn cùng ăn, cùng trò chuyện với cô. Cậu nghĩ mãi nghĩ mãi, tim bắt đầu bay lượn. Tây Cố chính là Cố Tịch, còn ở đối diện nhà cậu, lúc này chỉ muốn lao ngay vào nhà, lên mạng và hét cho cả nhóm biết, thần tượng ở ngay cạnh cậu. Nhưng cậu đã nhận lời Tây Cố thì nhất định phải làm được, đây là bí mật giữa cậu và người ta, phải giữ thật kỹ.Gia Tuấn hứng chí lao vào trong tòa nhà, hôm nay vui quá, hôm nay vui quá. Cả đại sảnh như bay theo tiếng hát vui vẻ của cậu, lúc Vi Đào vào trong thang máy anh cũng cười. Anh cũng rất vui.Hôm sau, Cố Tịch y hẹn, gặp Tiết Khải.Cố Tịch nhìn người đàn ông mặc áo khoác màu lam đang từ xa bước tới, đoán hẳn là Tiết Khải. Nho nhã thanh lịch, khí chất đặc biệt, mới nhìn đã biết rất chín chắn, hơn nữa khi nhìn thấy cô, môi anh nở nụ cười khiến người ta cảm thấy rất thân thiết. Cố Tịch nhìn dái tai tròn dày của anh, thầm khen ngợi, tính khí anh chắc chắn rất tốt. Cô cười thầm trong bụng, cô lại xem người ta là kiểu mọt sách cổ hủ, cứng nhắc. Khóe môi cô nhướng lên.Tiết Khải dừng lại trước mặt cô, “Chào cô, tôi là Tiết Khải”. Giọng nói trầm ấm, dày dặn, cô rất thích đàn ông có giọng nói trầm như vậy.Cố Tịch cười và đưa tay ra, “Chào anh, tôi là Cố Tịch”.Anh nhìn nụ cười của cô, cúi xuống tự nhìn mình, “Sao vậy?”.Cố Tịch thẳng thắn, “Tôi vốn tưởng anh là một giáo sư đeo mắt kính cơ”. Tiết Khải cũng cười, “Tôi là kỹ sư phụ trách sau bán hàng”. Rất nhiều người đều hiểu lầm như vậy.Hai người cùng lên taxi, đến chợ đặc sản đầu mối. Trên đường đi họ trò chuyện với nhau, Cố Tịch mới biết Tiết Khải vừa được điều đến W vào năm ngoái, do thường xuyên đi khắp nơi trong nước nên thời gian ở W không nhiều. Cố Tịch nhìn gương mặt trắng trẻo đẹp trai của anh, có vẻ hơi ngờ vực, thường xuyên đi công tác mà sao trắng như vậy?Tiết Khải nói anh cũng đã đặt vé máy bay vào ngày Hai mươi tám, nhưng không cùng chuyến với cô, có thể sẽ không gặp nhau được. Cố Tịch cười bảo không sao, một mình về nhà đã quen. Cô tưởng anh muốn hoàn thành nhiệm vụ mẹ giao, Tiết Khải nhìn cô, chỉ cười mà không nói.Hai người đến chợ đầu mối rất nhanh, rồi cùng chọn đặc sản. Cố Tịch vốn còn lo mình không biết trả giá, không biết chọn rồi sẽ thiệt thòi, ai ngờ người trả giá lại là Tiết Khải. Nhìn anh nói giọng ôn hòa trả giá với ông chủ mà cô cảm thấy rất kinh ngạc. Cô chưa từng thấy ai trả giá với thái độ tốt như vậy, anh không tranh cãi cũng không gay gắt, chỉ nói ra khuyết điểm của món hàng để ông chủ tự động bớt giá xuống.Sau khi mua xong một đống hàng, Cố Tịch mang ánh mắt sùng bái theo Tiết Khải ra khỏi chợ. Người này không chỉ tính cách tốt mà khả năng sống cũng rất mạnh mẽ, hơn nữa lại ga lăng. Mọi thứ hai người mua, anh đều xách hết, thậm chí còn nói sẽ xách cả túi cho Cố Tịch. Cố Tịch cười, từ chối khéo, người đàn ông tốt như vậy vào thời đại này thật hiếm có khó tìm.Hai người lại gọi taxi, Tiết Khải đưa cô về trước, anh xách đồ lên lầu cho cô. Đặt tất cả xuống rồi, Cố Tịch giữ anh lại uống trà rồi hẵng về. Anh mỉm cười từ chối, “Lần sau sẽ có dịp, xe vẫn đang đợi ở dưới”, nói xong nhẹ nhàng đóng cửa ra về.Cố Tịch nhìn cửa, nụ cười dần nở ra, anh không phải sợ xe đợi, mà cảm thấy cô sống một mình, không tiện ở lại lâu. Ân cần chu đáo, lại tinh tế. Cố Tịch bất giác nghi hoặc, người đàn ông thế này sao vẫn còn độc thân? Không thế hiểu nổi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận