Vượt Bóng Tối Để Yêu Em


Tô Hàn híp mắt quan sát cô , anh nở nụ cười .Nụ cười có chút chế giễu nhưng lại đẹp đến chói mắt.Giống như anh không tin lời cô nói vậy ,Tử Kiều có chút ấm ức nhưng cũng không giải thích.Trong lòng có chút thắc mắc người đàn ông này nhìn vào cao quý vẻ bề ngoài quá ưu tú nhưng tại sao cô đơn đến mức chẳng một ai có thể khiến anh tâm tình mà phải tìm đến kẻ xa lạ như cô sao.
Có lẽ gặp ai cũng sẽ suy nghĩ như cô nhưng chỉ có những người đã từng tiếp xúc với Tô Hàn sẽ rất rõ người đàn ông như Tô Hàn người người muốn nâng ly cung phụng ,tâm tình cùng anh.Chỉ là anh quá thờ ơ , lạnh nhạt luôn vẽ một vạch ngang rõ ràng không cho ai tiếp cận.Anh chỉ có ba người bạn thân duy nhất giữa cái thế giới hào môn đầy giả tạo.

Một kẻ thì mang đam mê hội họa vòng quanh cả thế giới, hai người còn lại cũng như anh chèo chống cả gia tộc nhưng dù sao bọn họ vẫn có người để mà yêu thương còn anh thì không.
Cả thể giới của anh gần ba mươi năm qua chỉ có một mình Tô Nhược .Nhưng anh biết giữa anh và Tô Nhược chỉ dừng lại hai chữ tình thân.

Ép lí trí và con tim mình vào một khuôn khổ , chấp nhận và từ bỏ là một việc đầy thử thách và rút cạn sức lực của một con người.
– Cô chỉ cần ngồi yên đó là được.
Tử Kiều quả nhiên rất cần tiền , nhìn những con số không như nhảy múa trên tờ giấy kia cô liền không muốn từ chối.


Mà đây là người đàn ông lạ lùng nhất , đưa ra một số tiền lớn như vậy chỉ để có người ngồi đây cùng anh ta .
Đây là suy nghĩ của những người có tiền hay sao ? Thật là quái lạ .
Tử Kiều nhìn qua Tô Hàn không hiểu sao cô lại nghĩ anh rất tử tế không phải là người lấy rượu làm càn.
Cô cắn rắng quyết định gật đầu.
– Được..
Tô Hàn không sợ cô nhận chi phiếu rồi bỏ chạy , anh đẩy về phía cô .Rồi nâng mắt ra hiệu Tử Kiều rót rượu..
Trời càng về khuya khí trời càng lạnh , sức chịu đựng của Tử Kiều như bị người đàn ông này ngày càng bào mòn.Tô Hàn cứ uống hết ly này đến ly khác nhưng anh không gục ngã , bàn tay đàn ông sạch sẽ cả việc cầm ly cũng rất đẹp mắt.Anh lặng lặng ngồi yên thưởng thức rượu , thưởng thức dung nhan cô gái trước mắt.Hai người không ai nói gì , sự bức bí này khiến cho sóng lưng Tử Kiều thẳng tắp .Suy nghĩ , ánh nhìn của cô như bị cuốn theo bởi thần sắc của người đàn ông trước mặt.
Cho đến khi trời gần sáng Tô Hàn chống tay đứng dậy thân người có chút lảo đảo giọng hơi khàn.
– Cô có thể đi được rồi.
Nói rồi thân người cao lớn của anh cứ thế đi vào phòng ngủ , bỏ lại Tử Kiều trơ trọi ở phòng khách nhìn anh khuất dạng biến mất khỏi tầm nhìn của cô.
Ba năm sau..
Hoa Hạ .
Phim trường đang diễn ra người qua lại ồn ào không ngớt .Cô gái mái tóc dài uốn xoăn tô vẽ thêm khuôn mặt đầy sắc nét và tinh xảo , trên người là bộ vest màu trắng hiện đại nhưng đặc biệt chân lại mang đôi dài sneaker màu trắng làm toát lên vẻ trẻ trung thời trang.
Ánh mắt sắc sảo quan sát hai diễn viên đang nhập tâm vào nhân vật.
Một nhân viên đi đến trên tay bế một bé gái vô cùng xinh xắn , tóc đen da trắng như sữa khuôn mặt bầu bỉnh chỉ gần ba tuổi nhưng đường nét rõ ràng nhìn trái nhìn phải thế nào cũng giống một búp bê phiên bảng nhí vô cùng đáng yêu.
– Chị Nhược , Tiểu Hy đến rồi .

Tô Nhược vội quay người ,ánh mắt liền trở nên nhu hòa .
– Cám ơn em .
Tô Nhược nở nụ cười tươi tắn cám ơn cô nhân viên , sau đó giơ tay bế lấy con gái yêu vào lòng.
– Bảo bối à ,hôn một cái nào.
– Mẹ ơi.
Tiểu Hy dựa vào ngực Tô Nhược thỏ thẻ làm nũng .Tô Nhược làm sao chống cự lại được , cô cúi đầu hôn lên cái má phúng phính còn thơm mũi sữa của con gái liên hồi.
– Ừm..

bảo bối à ngoan nào ,chờ một chút Cậu sẽ đến đón con về ngoại nhé.
Tiểu Hy chu môi hai mắt xoe tròn ngẩng đầu nhìn mẹ mình .
– Tiểu Hy…nhớ mẹ và baba..


hức.
Tô Nhược vén vài cọng tóc tơ trên mặt bé con , nhẹ giọng an ủi vì biết con gái cô sẽ buồn khi xa ba mẹ.
Mấy ngày trước Cảnh Tử Sâm muốn đưa hai mẹ con cô sang Pari công tác ,nhưng vì công việc Tô Nhược không cho phép cho nên cô phải dụ dỗ ông xã nhà mình đi trước .Vài ngày sau cô sẽ bay qua sau , không ngờ khi mẹ của cô biết tin bà nằng nặc muốn trông coi Tiểu Hy , dù sau cũng mấy tháng rồi chưa gặp cháu gái , quá nhớ nhung bà không chịu nổi.
May mắn là Tô Hàn hiện đang công tác ở thành phố A ,nên Tô Nhược quyết định giao Tiểu Hy cho Tô Hàn rước về thành phố T.

Còn cô thì sẽ bay sang hội ngộ với ông xã nhà cô xem như vẹn cả đôi đường.
Dù sao hiện tại ở Cảnh gia , ba mẹ chồng của cô đang phải ngày đêm ríu rít với hai đưa bé sinh đôi của Cảnh Tử Phong và Mễ Ái cho nên cô sợ để Tiểu Hy ở lại mẹ chồng của cô càng vất vả .Dù là Cảnh gia không thiếu người giúp việc nhưng từ khi có cháu , ba mẹ chồng của cô toàn tâm toàn ý dành cho con cháu ,chỉ hận không thể nhập chúng vào thân xác mà yêu thương thật nhiều.
Tô Nhược nhẹ giọng cưng nựng con gái nhỏ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận