Vương Phi Trọng Sinh Ký

Suýt chút nữa nói ra câu điện hạ, Bùi Ngọc Kiều sợ đến mức tim đập thình thịch. Nghe thấy hắn hỏi, nàng lấy lại dũng khí, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc nói: “ Ngươi…ngươi nghe lầm rồi.”

Nói xong, nâng nhấc chân muốn chạy ra ngoài.

Tư Đồ Tu tiến lên hai bước cản đường:“Đi đâu?”

Gần như đã đè nàng lên vách tường.

Mặt Bùi Ngọc Kiều lập tức trắng bệch, run giọng nói:“Ngươi muốn làm gì?”

Tư Đồ Tu lấy quẻ xăm ra:“ Cái này của nàng đúng không?”

Bùi Ngọc Kiều nhìn quẻ thăm. Đây chính là quẻ thăm mà nàng cầu được ở Minh Quang tự. Nàng lắc đầu: “Không phải của ta.”

Nói dối trắng trợn hai lần. Xem ra không đoán ra được hắn là tướng công nàng.

Đời trước, hắn dạy nàng rất nhiều, trong đó điều đầu tiên là không được cùng người ngoài nói thật. Họa là từ miệng mà ra, nhắc nhở nàng khi ở chung với các vương phi khác, nhất định phải hư hư thực thực, khiến người ta không làm rõ được. Nhưng mà, nếu nàng nói dối hắn, hắn chưa bao giờ tha, yêu cầu nàng phải trung thành.

Giả sử nàng cảm thấy bản thân là Tư Đồ Tu kia, nàng nào dám nói dối?

Bây giờ còn lừa hắn không biết, dám lừa gạt người, nói dối mà mặt cũng không đỏ.

Hắn nhướn mày nói: “ Không phải nàng? Vậy ta nhận lầm người rồi. Đúng vậy, không thì ngày mai ta đến Hầu phủ các nàng. Hỏi nhị cô nương nhà nàng một chút, xem có phải là nàng ấy làm rơi không.”

Bùi Ngọc Anh biết quẻ xăm kia từ miệng Trúc Linh, hơn nữa cũng đã gặp Tư Đồ Tu......

Nàng không dám tưởng tượng tình cảnh lúc Tư Đồ Tu tới cửa nhà mình sẽ như thế nào, cũng không muốn hắn tới, lập tức nói:“Hình như...là của ta!”

Dọa một cái mới thành thật.

Tư Đồ Tu đưa quẻ xăm cho nàng, thản nhiên nói: “ Ta tìm nàng vì muốn trả lại quẻ xăm.”

“...... Chỉ vì thế?” Bùi Ngọc Kiều chớp to mắt, khó có thể hiểu.

“ Ừ, chỉ vì thế.” Tư Đồ Tu nhìn nàng. Cũng bởi hắn muốn chứng thực, nàng là cô nương ngốc được hắn chỉ bảo suốt ba năm.

Nhớ tới ngày bị thương trở lại vương phủ, biết tin nàng qua đời, đến bây giờ hắn vẫn còn cảm nhận được đau thương. Cái này thật giống như một người đã mất rất nhiều thời gian, mất rất nhiều tinh lực, chuyên tâm đào tạo một gốc cây non, không đợi đến lúc nở hoa, đã bị người khác phá hủy, khiến hắn khó mà chấp nhận được!

May mắn, nàng trùng sinh.

Không khiến tâm huyết bản thân hắn uổng phí một phen.

Hắn trên dưới đánh giá nàng, nghĩ rằng, thì ra bộ dáng năm mười sáu tuổi của nàng là như vậy, dường như gầy hơn trong trí nhớ của hắn.

Nhưng mà, nàng thích ăn, ăn nhiều như thế suốt hai ba năm, sao lại không mập được chứ.


Bùi Ngọc Kiều bị hắn quan sát khiến da đầu run lên, ngắc ngứ nói: “ Ta…ta phải đi đây, đại ca không tìm thấy ta, chắc chắn sẽ rất sốt ruột.” Nàng nhờ Bùi Ứng Hồng mang nàng đi gặp Chu Dịch, bây giờ lại lạc mất nàng, làm thế nào bây giờ, không biết huynh ấy đã báo cho muội muội chưa nữa? Chỉ một lúc mà đã khiến nhiều người lo lắng.

Nàng vẫn giống trước kia, không muốn ở lại cùng hắn.

Bởi vì sợ hắn, nàng luôn muốn chạy trốn.

Tư Đồ Tu nghĩ thầm, nếu hắn không nghiêm khắc như vậy, sao nàng có thể trở nên thông minh, sao nàng có thể làm vương phi, không bị mất mặt? Ánh mắt hắn lạnh lùng. Trước đây khi biết phụ hoàng bắt hắn cưới ngốc tử, lòng hắn đầy trở 

ngại, chỉ có trời mới biết hắn đã phải chịu đựng như thế nào, nhận thê tử phi này.

Không còn cách nào khác, hắn dạy nàng học thức, dạy nàng làm người. Nhìn nàng thay đổi từng chút một, trong lòng người thầy như hắn cũng vui sướng.

Có thể nói, đây là một chuyện rất có thành tựu, nhưng cũng có điểm thất bại.

Ví dụ như nàng sợ hắn.

Dãy dỗ tốt nàng, tiếp cận miễn cưỡng, nàng cũng đã cùng hắn càng chạy càng xa, giống như một con thỏ tùy thời cũng có thể chạy trốn.

Cảm giác này khiến hắn rất không thoải mái, cũng khiến hắn có chút đau khổ.

Vậy mà chưa tìm được cách giải quyết, nàng đã qua đời.

Hắn hơi hơi cau mày, thoạt nhìn có chút ưu buồn.

Ưu buồn này khiến Bùi Ngọc Kiều càng sợ hãi hơn, không nhịn được đưa tay đẩy Tư Đồ Tu.

Tư Đồ Tu không nhúc nhích tí nào.

Vốn dĩ chiều cao của hai người đã hơn kém rất nhiều, sức lực nàng lại nhỏ, sao có thể là đối thủ của hắn?

Bùi Ngọc Kiều nóng nảy, con thỏ bị bắt còn cắn người, nàng uy hiếp nói: “Ngươi nếu không buông ta ra, ta kêu người đến, bọn họ…bọn họ sẽ bắt ngươi!”

Khuôn mặt trắng nõn bởi vì hoảng sợ mà đỏ ửng lên, như những bông hoa kiều diễm nở rộ trong đêm.

Hắn khinh thường cười khẽ, tiến lên một bước, thân thể nàng căng thẳng, phía sau lưng toàn bộ đều dựa vào tường.

Trên áo, chỗ ngực thêu hoa hải đường cao ngất, cùng với bạch sắc cẩm bào của hắn dán lại một chỗ.

Tim của hắn hơi rung động.

Bùi Ngọc Kiều tuy rằng là ngốc cô nương, nhưng trổ mã rất tốt, ngực to eo nhỏ, da lại trắng. Trong phút chốc, trong đầu hắn lại nhớ tới ngang dọc thân thể nàng, khi thần hồn điên đảo thì ôm cổ hắn uyển chuyển yêu kiều...... Đó là thời điểm nàng tự tại làm càn, quên mất phải sợ hắn.

Có lẽ, đó là bản năng vui sướng.

Bốn mắt hai người nhìn nhau, dường như có thể nghe thấy cả tiếng tim đập của đối phương.


Ánh mắt thâm thúy của hắn nhìn xuống, chiếu lên người khiến nàng bối rối.

Bùi Ngọc Kiều hạ mi, lòng bàn tay đã ra đầy mồ hôi.

Nàng không dám cử động nữa.

Động một cái, trước ngực liền ma sát một trận, mang đến tê dại không thể nói thành lời, khiến chân nàng nhũn ra.

Thấy mặt nàng càng ngày càng hồng, trên trán ẩn ẩn mồ hôi chảy ra, như đã đến cực hạn, Tư Đồ Tu khóe miệng hơi có ý cười, thản nhiên nói:“ Có thể thả nàng đi, chỉ là ta trả cho nàng quẻ xăm, nàng nợ ta một nhân tình.”

Bùi Ngọc Kiều muốn khóc, cắn môi nói: “ Người đưa cho ta thẻ xăm làm gì, vốn dĩ, ta không cần.”

Thật tốt, vậy sao lại còn tới nữa, dọa người như vậy.

Tư Đồ Tu nói: “ Con người ta không nhặt của rơi.”

Hắn có phẩm đức tốt như vậy sao?

Bùi Ngọc Kiều đáng thương nói: “ Vậy ngươi muốn cái gì, ta phải cám ơn ngươi vì đã giúp sao? Ta…ta đưa cho ngươi tiền công......”

Vậy mà nàng cũng nói được, biết rõ hắn là thân vương, vẫn còn muốn đưa tiền công cho hắn! Hắn là người thiếu tiền sao?

Tư Đồ Tu có chút nổi giận, nhưng hắn nhịn xuống, hắn không thể quá hung dữ. Đời này, hắn phải bồi đắp cảm tình với Bùi Ngọc Kiều, không thể để nàng lại sợ hắn như thế, phải giải quyết được vấn đề của đời trước.

Nếu nàng cứ nói đến tiền, hắn lui về phía sau một bước, chỉ chỉ ngọc trụy bên hông nàng: “ Tiền công cũng được, lấy cái này trả đi.”

Nàng thích bàn ngư bích ngọc trụy nhất!

Đeo từ nhỏ đến lớn.

Bùi Ngọc Kiều tái mặt, nhưng nhìn mặt Tư Đồ Tu, nàng không dám nói không cho.

Không cho, không có khả năng đi.

Khóc không ra nước mắt tháo ngọc trụy xuống cho hắn: “Ta có ngân phiếu, nhưng hôm nay không mang theo.”

“ À? Vậy lần sau mang ngân phiếu tới chuộc ngọc trụy.” Tư Đồ Tu đặt ngọc trụy ở trong tay áo.

Quả thực là...... Cường đạo!

Bùi Ngọc Kiều hoàn toàn không hiểu, Sở Vương nghiêm túc cao ngạo lại có thể đi lừa tiền người khác, còn lấy ngọc trụy của nàng.

Hắn sao vậy? Hay là vương phủ gặp chuyện không may mới phải đi làm những việc này?


Nàng ngẩng đầu nhìn hắn:“...... Ngươi muốn bao nhiêu bạc?”

“Nàng có bao nhiêu?”

“Ta không thể nói cho ngươi.” Bùi Ngọc Kiều muốn khóc, “ Quẻ thăm kia không đáng bao nhiêu tiền, sao người có thể lấy nó để đổi với ngọc trụy của ta!”

“Ta từ xa tới trả lại cho nàng, còn phải hỏi thăm chung quanh, mới biết được quẻ thăm này của cô nương Bùi gia đánh rơi, những việc này không đáng giá à?” Tư Đồ Tu nói dối cũng rất có thứ tự, hắn trầm ngâm một lát,“Ta thấy một tiểu cô nương như nàng chắc cũng không tích được bao nhiêu bạc. Vậy thì năm mươi lượng đi, lần tới ta có thời gian, cho người mời nàng ra, nàng tới lấy ngọc trụy này.”

Bùi Ngọc Kiều không biết phải nói gì.

Tư Đồ Tu phân phó Mã Nghị: “ Đưa nàng trở về.”

Mã Nghị đi tới, dẫn Bùi Ngọc Kiều đến đường có người đi lại.

Gần đến đầu đường, nàng đột nhiên quay người liếc nhìn hắn.

Hắn vẫn đứng đó, cùng với bóng đêm hòa hợp, chỉ có thân cẩm bào như đông tuyết.

Có phải là nhận nhầm người hay không, Bùi Ngọc Kiều mơ hồ. Mã Nghị là người Tư Đồ Tu hay dùng, hắn đây,  vậy kia khẳng định là Tư Đồ Tu, nhưng tại sao...... Nàng lắc đầu, thật sự không biết tại sao Tư Đồ Tu có thể trở nên như vậy, hay là con người hắn trước khi cưới mình như thế?

Nàng bước đi nhanh.

Lúc này Bùi Ứng Hồng vẫn đang tìm nàng, lòng nóng như lửa đốt, thậm chí không dám đi nói cho người khác. Hắn biết, địa vị Bùi Ngọc Kiều ở trong phủ, Thái phu nhân đau nàng, Bùi Trăn thương nàng, Bùi Ngọc Anh lại càng không cần nói, hắn làm sao dám? Chỉ sợ bản thân bị phạt nặng, may mắn lúc này, nghe có tiếng gọi nhẹ phía sau:“ Đại ca, muội ở chỗ này này!”

Hắn quay đầu, nhìn thấy Bùi Ngọc Kiều.

Giống như thấy được chí bảo, hắn nhào lên, cầm tay nàng: “Muội không nên chạy loạn chứ!”

Quả thực dọa hắn sợ chết khiếp.

Bùi Ngọc Kiều giải thích nói:“Đại ca, xin lỗi, là muội không đúng.”

“Quên đi.” Tìm được người rồi vẫn quan trọng hơn, Bùi Ứng Hồng nắm thật chặt tay,“Bây giờ huynh không bỏ tay muội ra nữa, muội cái đứa ngốc này, chắc chắn nhìn thấy cái gì hay ho muốn chơi đùa, có phải không? Rốt cuộc còn muốn đi gặp Chu Dịch nữa không hả?”

“Gặp, gặp.” Bùi Ngọc Kiều nói liên tục.

Bùi Ứng Hồng mang nàng đến Hoài Hương lâu.

Tùy tùng của Chu Dịch nhìn thấy, nhỏ giọng hỏi:“Bùi đại công tử sao lại đến đây, để tiểu nhân đi thong báo một tiếng.”

“Không, không phải ta, ngươi nói với đại công tử các ngươi, đường muội của ta muốn gặp hắn, chờ ở dưới lầu.”

Đám tùy tùng thấy lạ, nhưng vẫn đáp ứng đi lên lầu.

Một lát sau, Chu Dịch xuất hiện.

Ba người đi đến bên cạnh.

“Chu ca ca, sao huynh vẫn không có động tĩnh gì?” Bùi Ngọc Kiều dò hỏi,“ Cũng sắp sang năm mới rồi!”

Bùi Ứng Hồng khoanh tay đứng cách đó không xa.


Chu Dịch nhìn Bùi Ngọc Kiều:“ Ngọc Anh bảo muội đến à?”

“Không, muội muội không biết, muội......”

Chu Dịch cười lạnh, nàng oan uổng hắn, cho hắn một cái tát, nhiều ngày như thế, vậy mà cũng không giải thích, chẳng lẽ còn muốn hắn đi cầu xin nàng phải không?

Bùi Ngọc Kiều không hiểu tại sao hắn lại cười, nghĩ tới ý định của bản thân, nhẹ giọng nói:“Chu ca ca, có phải Chu phu nhân vẫn không đồng ý có phải không?”

Nhớ tới thái độ cứng rắn của mẹ, Chu Dịch không phải không khuyên bảo, nhưng tiểu bối như hắn có thể làm gì, phụ thân đều nghe mẹ, muốn hắn cưới Hứa Đại Mi, hắn có thể lay chuyển được cha mẹ sao? Thời điểm này, Bùi Ngọc Anh một chút cũng không tin tưởng hắn, hắn cần gì phải đấu tranh!

Chu Dịch lạnh lùng nói:“Ta không làm chủ được, nếu Ngọc Anh không tin ta, liền gả cho người khác đi.” Hắn xoay người liền đi.

Chỉ cảm thấy trên đầu bị sét đánh một chút, Bùi Ngọc Kiều chậm rãi xoay người nhìn Bùi Ứng Hồng nói:“Đại ca, hắn vừa rồi nói cái gì......”

Bùi Ứng Hồng thở dài, xem ra Chu gia một lòng một dạ muốn cùng Hứa gia kết thân, đáng thương ngốc đường muội này của hắn còn tưởng  là có thể vãn hồi. Hắn sờ sờ đầu nàng:“Ngọc Kiều, muội đừng đau lòng, nếu Chu gia vô tình, nhà chúng ta cũng không cần thiết dây dưa, hai đường muội xuất chúng như vậy, còn sợ không có vị hôn phu tốt sao? Chu Dịch, thì ra hắn cũng vô tình vô nghĩa, huynh đã nhìn lầm hắn.”

Tuy rằng Bùi Ngọc Kiều biết chuyện này khó làm, nhưng không ngờ đến thái độ này của Chu Dịch, mất công nàng tin tưởng hắn, cho rằng hắn sẽ vì muội muội hao hết tâm lực, nhớ tới Bùi Ngọc Anh vì hắn lau nước mắt, nàng không nhịn được khóc.

Nhưng khóc khóc, nàng lại nhớ tới lời mà Thái phu nhân đã nói, tổ mẫu thật là nhìn xa trông rộng, so với ai đều thông minh hơn,“ Liễu ám hoa minh hựu nhất thôn” (*), muội muội xinh đẹp như vậy, thông minh, có khả năng, Chu Dịch hắn còn không xứng với tới!

(*)Giữa cảnh núi non trùng điệp, thêm cả dòng nước xiết quanh co cản đường, đang sợ phía trước không có đường đi thì đột nhiên xuất hiện trước mắt là một sơn thôn có rặng liễu xanh rì, hoa tươi rực rỡ. Câu này đã trở thành danh ngôn thiên cổ, diễn tả tình cảnh: "đang gặp khó khăn đột nhiên mừng rỡ (hai mắt tỏa sáng) vì đã nghĩ tới cách giải quyết vấn đề khó khăn.

Nàng lau mắt:“Đại ca, muội muội khẳng định có thể gả vào nhà tốt.”

“ Ừ, chúng ta trở về thôi.”

Hai người tay trong tay trở về Bát Bảo lâu.

Không tránh được lại bị Bùi Ngọc Anh trách cứ hai câu:“Trên đường người nhiều, chẳng may gặp phải kẻ xấu, may mắn không sao.”

Bùi Ứng Hồng ho khan một tiếng:“Là huynh không đúng, lần tới tất nhiên không dám mang Ngọc Kiều tùy tiện ra ngoài.”

Bùi Ngọc Kiều kéo tay áo muội muội, nhẹ giọng nói:“Là tỷ xin đại ca, huynh ấy vốn cũng không chịu.”

Bùi Ngọc Anh lúc này mới thôi.

Ngược lại Bùi Ngọc Họa lại mắng Bùi Ứng Hồng một trận, không mang theo nàng đi chơi.

Mấy con người trẻ tuổi ấy lại nhìn hoa đăng thêm nửa canh giờ nữa mới trở về Hầu phủ.

Buổi sáng, Trúc Linh  tìm bàn ngư ngọc trụy ở khắp mọi nơi, gấp đến độ xoay quanh, ngọc trụy này Bùi Ngọc Kiều đeo từ nhỏ, cũng là lễ vật Bùi Trăn đưa cho, vô cùng trân quý, đột nhiên không thấy tăm hơi, nàng không sốt ruột cho được?

Trạch Lan nhíu mày nói: “Hôm qua ta nhớ rõ có mang mà.”

Bùi Ngọc Kiều thật sự không giỏi giấu diếm:“Đi theo đại ca chơi đùa làm rớt, các ngươi không cần phải tìm.”

Trạch Lan kỳ quái liếc nhìn nàng, nếu thật sự là làm rơi, theo tính tình cô nương nhà mình thì đã sớm khóc bảo các nàng tìm hộ, thế mà lại có thể bình tĩnh như bây giờ được, đó là đồ nàng ấy thích nhất nha.

Trúc Linh cũng lo lắng:“Cô nương không buồn sao?”

Bùi Ngọc Kiều nghĩ rằng, dù sao có thể đổi về bằng năm mươi lượng bạc, không thương tâm mà là tức giận đến ngứa răng.

Một quẻ thăm mà muốn nhiều bạc như vậy, còn có thiên lý hay không!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận