Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y


“Là… Là..”
Hoàng ngự trù quýnh đến líu lưỡi, mãi cũng không nói ra được câu từ trọn vẹn.

“Là ai?”
Vân Quán Ninh gầm lên một tiếng giận dữ khiến Hoàng ngự trù khiếp sợ: “Còn ấp úng nữa, bản Vương Phi sẽ cắt lưỡi của ngươi ném cho chó ăn.”
“Là Tôn đáp ứng uy hiếp nô tài làm như thế nàng ta còn nói nếu nô tài không làm như thế thì sẽ nói với ca ca nàng ta đánh chết cả nhà của nô tài nô tài vì không muốn cả nhà mình phải chết cho nên nô
tài…”
Đối diện với lời uy hiếp của Vân Quán Ninh, Hoàng ngự trù mới nói ra kẻ chủ mưu phía sau, một hội không có ngừng nghỉ.

“Không chấm phẩy này!”
Vân Quán Ninh đạp một cước, Hoàng ngự trù bị đạp ngã lăn quay mới ngừng lại.

Không biết hắn ta nói có tốn sức hay không, nhưng mà đám người Vân Quản Ninh dĩ nhiên lại nghe rất tốn sức.

Hắn ta nói một tràng không ngừng nghỉ, e là đến cả thở cũng thở không nổi nữa rồi.


Dĩ nhiên là Hoàng ngự trù cũng rất tốn sức, sau khi bị đạp xong vẫn đang điên cuồng hít thở lấy hơi.

Mặt hắn ta đỏ lên, rõ ràng là nói một hơi khi nãy khiến hắn ta rất mất sức.

“Cho nên, chính là Tôn đáp ứng?”
Vân Quán Ninh nhíu mày hỏi Hoàng ngự trù đang nằm rạp trên đất.

Vậy mà lại là nàng ta!
Vân Quán Ninh có hơi bất ngờ.

Hoàng ngự trù điên cuồng gật đầu: “Đúng vậy thưa Minh Vương phi!”
“Ngươi nói dối!”
Vân Quán Ninh căm phẫn: “Tôn đáp ứng đã bị đày vào lãnh cung, làm sao còn có thể uy hiếp người được?”
Nàng không tin, một đáp ứng nhỏ nhoi đã bị đày vào lãnh cung lại còn có thể uy hiếp được Hoàng ngự trù?
Mặc Tông Nhiên cũng cảm thấy thế, chuyện này càng lúc càng phức tạp.

Không ngờ chuyện Đức Phi bị trúng độc, Tôn đáp ứng đã bị đày vào lãnh cung từ lâu lại vẫn có liên quan.


Ánh mắt ông u ám, im lặng không nói gì.

Mặc Diệp liếc nhìn ông, nói ẩn ý một câu: “Phụ hoàng, vị Tôn đáp ứng này quả nhiên là có chút bản lĩnh.

Xem ra, lãnh cung không giữ nổi nàng ta rồi!”.

Lời này của hắn, mang ý nghĩa khác.

Mặc Tông Nhiên sao lại không nghe ra được chứ?
Lãnh cung là nơi vắng vẻ, hoang vu nhất chốn hậu cung.

Kẻ bị giam giữ bên trong đều là có tội, hoặc là thất sủng, hoặc là phế phi tự mình tìm đường chết.

Xung quanh bốn phía lãnh cung đều có thị vệ canh gác.

Mấy năm gần đây, chưa bao giờ có trường hợp phế phi bị giam ở lãnh cung lại trốn ra được.

Nhưng mà Tôn đáp ứng…
Không chỉ là trốn ra được, hơn nữa còn có thể uy hiếp được Hoàng ngự trù!
Hoặc là sau lưng nàng ta có người khác, hoặc là… Có mưu mẹo gì đó khác!.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận