Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y


Đan
Chỉ có Vân Quán Ninh nâng má, dựa trên ghế như người không xương, còn ngồi bắt chéo chân… Thỉnh thoảng còn ngoáy lỗ mũi, không có chút hình tượng Vương phi nào cả.

Ánh mắt Mặc Tông Nhiên vô hình nhìn nàng thì ông thấy vô cùng mất mặt.

Nha đầu thúi này còn ngoáy mũi nữa sao?
Quá tổn hại hình tượng!
Thực sự là quá tổn hại hình tượng!
Mặc Tông Nhiên chỉ đành coi như không thấy, chỉ có thể tiếp tục nhìn về phía những ngự trù và cung nhân đang thoi thóp trên nền đất: “Nếu không thành thật trả lời thì trẫm sẽ cho người lôi các người ra đánh thêm một trận nữa.”
“Sau đó kéo xuống chém đầu!”
Lại là uy hiếp chém đầu.

Nhưng may mà lúc này cũng không phải đang uy hiếp nàng
Vân Quán Ninh xoa xoa mũi rồi lại hít hít mũi.

Trong mắt Mặc Diệp hiện lên ý cười.

Cho dù đang ở trong trường hợp nghêim túc đến mức nào thì chỉ cần có nàng ở đó… Không khí sẽ bớt căng thẳng hơn.


Nhóm ngự trù bắt đầu kêu oan.

Chương ngự trù là người đầu tiên lên tiếng, ông ta vội vàng đáp: “Hoàng Thượng, nô tài oan uổng! Hôm nay đồ ăn của Đức phi nương nương đều do Giả ngự trù phụ trách.”
“Nô tài phụ trách đồ ăn của Hoàng Thượng ngài và hoàng hậu nương nương, Hoàng ngự trù phụ trách đồ ăn của những phi tần khác.”
“Giả ngự trù phụ trách thức ăn của Đức phi nương nương và Thục phi nương nương!”
Ông ta vừa nói xong thì Hoàng ngự trù cũng vội vàng gật đầu phụ họa: “Đúng vậy Hoàng Thượng!”
“Việc này không liên quan gì đến chúng nô tài cả!”.

Hơn mười ngự trù của Ngự Thiện Phòng đều có phân công rất rõ ràng.

Bọn họ tuân thủ chính sách “luân phiên nhau”, ba người một ngày, bốn ngày đổi ba người khác.

Đồ ăn của đế hậu, xưa nay vẫn luôn do ngự trù có tư lịch dày nhất chịu trách nhiệm, đều do những “Lão đại ca” ở Ngự Thiện Phòng đảm nhiệm, ví dụ như Chương ngự trù
Tiếp đến chính là tứ phi là do “Lão nhị” của Ngự Thiện Phòng chịu trách
nhiệm.

Còn những phi tần khác thì do “Lão Tam” đảm nhận.


Đồ ăn của các cung nhân thì do những cung nữ ma ma của Ngự Thiện Phòng phụ trách.

Bọn họ phân công rất rõ ràng, nhiều năm qua chưa từng phạm phải bất kỳ sai lầm nào.

Ai ngờ hôm nay lại xảy ra chuyện như vậy!
Giả ngự trù bị Chương ngự trù và Hoàng ngự trù đẩy ra chịu tội thì thấy vô cùng bất đắc dĩ.

Ông ta bị đánh tàn nhẫn nhất, bị thương nặng nhất, nhưng cũng chỉ có thể cố bò về phía trước: “Hoàng Thượng, nô tài oan uổng mà!”
“Hiện giờ trong cung chỉ còn Thục phi cùng Đức phi nương nương, đồ ăn của hai vị nương nương nô tài vô cùng tận tâm tận lực.”
Ông ta ủy khuất ngẩng đầu lên, khuôn mặt đẫm lệ: “Nô tài không dám có chút sơ sẩy nào, thỉnh Hoàng Thượng minh xét!”
Thực phi thì tạm thời khoan hãy nhắc đến.

Nhưng mà Đức phi nương nương chính là miếng thịt ở đầu quả tim của Hoàng Thượng!
Cho dù ông ta chậm trễ Thục phi nhưng làm sao dám chậm trễ Đức phi nương nương cơ chứ?
Ông ta nơm nớp lo sợ đồ ăn không hợp khẩu vị của Đức phi nương.

Cho dù bà ấy gầy đi hay béo lên thì Giả ngự trù cũng sẽ tiêu đời.

Gầy đi thì Hoàng Thượng trách phạt, mắng hắn nấu thức ăn không hợp khẩu vị của Đức phi nương nương.

Béo lên thì Đức phi nương nương sẽ tức giận, bảo ông ta âm mưu khiến bà mập thành quả cầu.

Giả ngự trù nghĩ thầm, ông ta có khổ mà khó nói!
Mặc Tông Nhiên nhìn Giả ngự trù khóc chân thành như vậy, còn hai tên ngự trù kia thì bày ra vẻ “Chuyện này không liên quan đến mình” thì không khỏi chau mày..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận